Nhạc nềnLaid_Back3

Kho Thảo Dược Bốc Mùi Mốc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sáng tại Thanh Vân Trấn chưa kịp tan, trời lác đác vài hạt mưa phùn lạnh giá bám trên những mái nhà tranh xập xệ. Tại y quán của Lưu Lang Trung, bầu không khí ngột ngạt bao trùm bởi những tiếng ho sặc sụa, liên hồi của hàng chục phàm nhân và tán tu cấp thấp. Khói trắng từ các tiệm thuốc phía xa bay đến, mang theo một mùi hôi nồng, khét lẹt và ngai ngái khó chịu.


Vương An Toàn bước vào y quán, một tay đỡ lấy vai cha mình là Vương Đại Sơn. Cổ tay phải của Vương Đại Sơn lúc này đã được quấn tạm một dải băng vải thô dính đầy bụi than, di chứng từ cú bong gân nhẹ khi ông dũng cảm khuân đá cứu hộ tại hầm mỏ sập ngầm đêm qua. Đi bên cạnh họ là Hứa Thanh Thanh, thanh trường kiếm bọc đầu bảo hộ cao su đỏ dắt hờ bên hông, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo lắng trước tình trạng hỗn loạn của y quán.


“Lưu lão tiên sinh, phiền ngài xem hộ cổ tay cho cha ta.” Vương An Toàn khẽ nói, đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng của anh khẽ giật giật khi nhìn thấy đống rác thải y tế gồm băng gạc bẩn xếp lệch góc hành lang.


Lưu Lang Trung lúc này đang đeo chiếc kính gọng tròn cổ kính, râu dê xám xịt run rẩy, vừa bôi thuốc mỡ làm mát da cho một tán tu, vừa thở dài ngao ngán: “An Toàn đấy à? Đặt lão Đại Sơn ngồi xuống ghế gỗ sồi kia đi. Sáng nay y quán của ta quá tải rồi. Không hiểu sao từ canh tư đến giờ, cả phàm nhân khu lẫn tán tu khắp trấn đều đổ xô đến đây vì chứng khó thở, phổi nóng như thiêu như đốt.”


Vương An Toàn đỡ cha ngồi xuống đúng vị trí cách mép bàn hai mươi xăng-ti-mét theo đúng quy chuẩn khoảng cách ly an toàn tĩnh. Anh tiến lại gần một bệnh nhân đang ho khan rũ rượi, nheo mắt dùng kỹ năng quan sát hình học để phân tích các dấu hiệu lâm sàng.


“Đồng chí này có sắc mặt nhợt nhạt, niêm mạc mắt đỏ tấy, nhịp thở nhanh và nông. Đây không phải là triệu chứng ngộ độc khí CO thông thường từ lò đan lậu.” Vương An Toàn lầm bầm, giọng điệu khô khốc như một vị thanh tra tổng cục. “Mùi khói này có vị ngọt lịm pha lẫn mùi hữu cơ phân hủy. Lưu tiên sinh, ngài có ngửi thấy mùi nấm mốc ẩm ướt trong luồng khói bay ngoài phố không?”


Lưu Lang Trung giật mình, hít hà một hơi rồi gật đầu lia lịa: “Phải! Mùi hôi này rất giống mùi thảo dược bị ẩm nước lâu ngày. Nhưng hiệu thuốc lớn nhất trấn là Dược Vương Đường của Dược Vô Lương nằm ngay đầu phố hỏa đan kia mà? Sáng nay khói độc chính là từ hướng đó xả ra!”


“Dược Vương Đường?” Đôi mắt Vương An Toàn lập tức lóe lên một luồng sát khí hành chính lạnh lùng. Anh quay sang Lý Tiểu Bảo – người trợ lý nhát gan đang đứng lóng ngóng bên cạnh, bàn tay phải vẫn quấn băng gạc trắng do bỏng nhẹ hỏa độc từ hôm trước. “Tiểu Bảo! Chuẩn bị trang thiết bị bảo hộ cá nhân (PPE). Chúng ta tiến hành thanh tra đột xuất Dược Vương Đường ngay lập tức!”


Lý Tiểu Bảo nghe thấy hai từ “thanh tra đột xuất” thì run bắn người, chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát trên đầu hắn – vốn bị sém đen một góc do đao khí hỏa hệ của Độc Cô Bá đêm qua – lệch hẳn sang một bên. Hắn mếu máo: “Trưởng... Trưởng ban ơi! Keo dán phản quang hữu cơ trên mũ của đệ tử bị chảy loang lổ chưa kịp sửa. Hơn nữa, Dược Vô Lương là hội trưởng liên minh tiệm thuốc, có thế lực rất mạnh, lại là nhà cung cấp nguyên liệu độc quyền cho Hỏa Đan Tông. Chúng ta chỉ toàn phàm nhân, xông vào đó ngộ nhỡ...”


“Tiểu Bảo, ta đã dặn bao nhiêu lần rồi?” Vương An Toàn nghiêm giọng giáo huấn, tay chỉnh lại chiếc mũ bảo hộ của trợ lý cho thẳng thắn đúng quy chuẩn góc chín mươi độ. “Keo dán hữu cơ polymer phàm trần bị chảy là do lỗi thiết bị, ta đã ghi nhận để nâng cấp lên keo thạch anh cách điện dã ngoại chịu nhiệt cao trong đợt tới. Còn hiện tại, tai nạn dịch tễ đang đe dọa tính mạng hàng ngàn phàm nhân. Nhiệm vụ của thanh tra an toàn lao động là không có vùng cấm! Đeo Mặt nạ phòng độc than hoạt tính vào!”


Nói đoạn, Vương An Toàn dứt khoát rút chiếc Mặt nạ phòng độc than hoạt tính dệt sợi tơ thạch anh cách điện do mẹ đẻ Lý Thị tự tay khâu vá đeo lên mặt. Anh dắt cây bút lông ngỗng dắt tai, hông đeo Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ, tay cầm gậy chỉ huy sọc vàng đen dứt khoát dẫn đầu đoàn tuần tra tiến thẳng ra phố.


Hứa Thanh Thanh lập tức sải bước đi trước dẹp đường, bàn tay đặt chặt lên chuôi thanh trường kiếm bọc đầu cao su đỏ bảo hộ để cảnh giới vòng ngoài. Trương Đại Tráng – đội trưởng cứu hỏa hoàn lương – cũng vác theo bồn nước linh lực áp suất cao chạy rầm rập phía sau, sẵn sàng ứng phó hỏa hoạn.


***


Trước cửa tiệm Dược Vương Đường lớn nhất Thanh Vân Trấn, khói đen bốc ra nghi ngút từ phía kho sau, mang theo mùi hôi hám nồng nặc khiến người đi đường đều phải bịt mũi né tránh.


Dược Vô Lương – gã chủ tiệm trung niên béo múp míp, mặc chiếc áo dài lụa màu vàng nhạt sang trọng nhưng dính đầy vết mốc xanh đen bẩn thỉu – đang ngồi thong thả trên chiếc ghế bành gỗ trắc. Gã một tay gõ bàn tính gỗ rách lạch cạch, một tay phe phẩy chiếc quạt lụa thêu hoa văn tinh xảo để xua đuổi luồng khói mốc xộc ra từ bên trong, cố gắng che giấu mùi hôi thối.


“Dược chưởng quỹ! Yêu cầu đồng chí đình chỉ ngay hành vi xả thải khí độc hại ra môi trường đô thị để phục vụ công tác thanh tra!”


Một giọng nói lạnh lùng, nghiêm nghị vang lên qua bộ lọc than hoạt tính của mặt nạ phòng độc. Dược Vô Lương giật mình ngẩng đầu lên, nhìn thấy một thanh niên phàm nhân mặc áo khoác bảo hộ màu cam phản quang nổi bật, tay cầm gậy sọc vàng đen đang đứng hiên ngang trước cửa tiệm.


“Ôi dào, ta tưởng là ai, hóa ra là Vương trưởng ban của Ban An Toàn rách nát.” Dược Vô Lương không thèm đứng dậy, khinh bỉ liếc xéo chiếc mũ bảo hộ sém đen của Lý Tiểu Bảo. Gã phe phẩy quạt lụa mạnh hơn, cười khẩy: “Tiệm thuốc của ta hoạt động dưới sự bảo trợ của nha môn tri phủ từ chục năm nay. Khói này là do ta đang sấy khô thảo dược quý hiếm, tỏa ra kỳ hương ngào ngạt giúp tu sĩ ngộ đạo. Phàm nhân các ngươi không biết thưởng thức nghệ thuật thì đừng có ngậm máu phun người!”


“Kỳ hương ngộ đạo?” Vương An Toàn bước thẳng vào sảnh tiệm thuốc, không thèm đôi co lý thuyết suông. Anh rút chiếc ẩm kế thạch anh tự chế từ túi trữ vật hành chính ra, hướng đầu cảm biến thạch anh vào luồng khói đang bốc ra từ khe cửa kho hàng phía sau.


*Tít! Tít! Tít!*


Chiếc ẩm kế thạch anh phát ra ánh sáng đỏ cảnh báo dồn dập. Vương An Toàn nhìn vào thông số hiển thị trên mặt tinh thạch, lạnh lùng đọc to:


“Chỉ số độ ẩm không khí trong khu vực chứa dược liệu đạt mức tám mươi chín phần trăm! Theo khoản 3 điều 5 Quy định vệ sinh dịch tễ kho dược liệu (TCVN-VệSinh), độ ẩm tối đa cho phép đối với kho lưu trữ thảo dược khô là không được vượt quá sáu mươi lăm phần trăm. Độ ẩm của đồng chí đã vượt ngưỡng an toàn nghiêm trọng, tạo điều kiện cho nấm mốc hữu cơ phát triển với mật độ cực cao!”


Anh chỉ tay vào luồng khói đen: “Thảo dược mốc meo bị ẩm ướt chứa hàm lượng cellulose cao, khi bị lưu trữ trong điều kiện thiếu thông gió sẽ xảy ra quá trình lên men vi sinh vật sinh nhiệt. Nhiệt độ tích tụ lâu ngày gặp các khoáng chất lưu huỳnh linh lực trong thuốc sẽ tự phát hỏa (spontaneous combustion) ngầm dưới đống thuốc, sinh ra lượng khí Carbon Monoxide và bào tử nấm mốc độc hại cực lớn! Đây chính là tác nhân gây dịch bệnh ngạt thở cho toàn bộ phàm nhân khu sáng nay!”


Dược Vô Lương nghe thấy những thuật ngữ kỳ quái như “cellulose”, “độ ẩm phần trăm”, “tự phát hỏa” thì mặt mày nghệt ra, chiếc quạt lụa trên tay khựng lại giữa không trung. Gã lắp bắp phản kháng: “Ngươi... ngươi nói nhảm cái gì đó? Thảo dược của ta đều là hàng thượng hạng thu mua từ các tán tu hái thuốc, làm sao có chuyện mốc meo tự cháy được? Thợ bốc thuốc đâu! Đuổi lũ phàm nhân phá rối này ra ngoài cho ta!”


Hơn chục gã nhân viên bốc thuốc của Dược Vương Đường, tên nào tên nấy tay cầm chổi tre và muôi đồng lớn, đằng đằng sát khí lao ra bao vây đoàn thanh tra. Một tên tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng bốn cầm đầu gầm lên, vận hành linh lực định phóng hỏa cầu hăm dọa.


“Hành vi chống đối người thi hành công vụ và cản trở công tác kiểm tra vệ sinh dịch tễ sẽ bị phạt tăng gấp ba mức phạt tài chính!” Lý Tiểu Bảo hét lớn, mặc dù bàn tay phải đang quấn băng gạc đau đớn, hắn vẫn dũng cảm dùng tay trái mở phăng cuốn Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ, múa bút lông viết loang loáng để ghi nhận hành vi vi phạm hành chính.


Hứa Thanh Thanh lập tức bước lên một bước, vung mạnh thanh trường kiếm bọc đầu cao su đỏ bảo hộ. Một luồng kiếm khí mạnh mẽ nhưng dẻo dai quét qua mặt đất, chấn bay toàn bộ chổi tre và muôi đồng trên tay đám nhân viên bốc thuốc, khiến chúng ngã nhào ra đất kêu la oai oái. Tên tu sĩ cầm đầu định phóng hỏa cầu cũng bị uy áp kiếm khí tầng tám của Thanh Thanh làm cho dập tắt ngọn lửa trên tay, đứng im re không dám động đậy.


“Dược chưởng quỹ, yêu cầu đồng chí mở cửa kho hàng để chúng ta tiến hành kiểm định thực địa kết cấu chịu nhiệt!” Vương An Toàn lạnh lùng ra lệnh, gậy chỉ huy sọc vàng đen chỉ thẳng vào cánh cửa gỗ kho sau đang bốc khói nghi ngút.


Dược Vô Lương thấy lực lượng bảo kê của mình bị hạ gục trong chớp mắt, mặt béo run rẩy, đành phải ấm ức rút chùm chìa khóa đồng ra mở cửa kho hàng.


*Ầm!*


Ngay khi cánh cửa kho gỗ mục nát vừa hé mở, một luồng khói đen đặc quánh, hôi thối nồng nặc như mùi xác động vật phân hủy xộc thẳng ra ngoài. Luồng khói mốc độc hại dày đặc đến mức che khuất cả tầm nhìn.


“Trương Đại Tráng! Kích hoạt quạt thông gió sức nước dã chiến!” Vương An Toàn hét lớn qua mặt nạ phòng độc.


Thủy Linh Nhi – nữ thiên tài thủy pháp lúc này cũng đã có mặt hỗ trợ – lập tức vận hành *Thủy Triều Khống Chế Quyết*, điều phối dòng nước linh tuyết áp suất cao từ bồn nước đeo lưng của Trương Đại Tráng chảy qua cánh quạt gỗ dã chiến do chú hai Vương Nhị Thúc đẽo. Cánh quạt quay tít với tốc độ cực cao, tạo ra luồng gió mạnh mẽ thổi loãng hoàn toàn nồng độ khói mốc độc hại trong kho, đẩy chúng ra phía cửa sổ thông gió ngoài thung lũng trống vô hại.


Khi khói đen tan bớt, cảnh tượng bên trong kho hàng hiện ra khiến ai nấy đều phải rùng mình. Hàng tấn Thảo dược mốc meo ẩm ướt xếp thành từng đống khổng lồ sát vách tường gỗ ẩm mục. Dưới đáy đống thuốc, những tia lửa ngầm màu đỏ sậm đang âm ỉ cháy, tỏa ra nhiệt độ cao làm biến dạng cả vách gỗ.


“Trời đất! Thảo dược mốc thật rồi! Lại còn đang tự phát cháy ngầm dưới đất nữa!” Lưu Lang Trung kinh hãi kêu lên. Lão vội vàng thò tay vào hòm thuốc gỗ hương, định rút một nắm bột vôi sống (CaO) ra rải trực tiếp lên đống thuốc để dập lửa.


“Dừng tay! Tuyệt đối nghiêm cấm rải vôi sống trực tiếp lên thảo dược ẩm mốc đang tự phát hỏa!” Vương An Toàn hét lớn, dùng gậy chỉ huy gạt phăng tay của Lưu Lang Trung.


Lưu Lang Trung ngơ ngác: “Tại sao? Bột vôi sống hút ẩm cực tốt, chẳng phải sẽ làm khô thảo dược sao?”


“Bột vôi sống gặp nước linh khí ẩm ướt trong thảo dược mốc sẽ xảy ra phản ứng hóa học tỏa nhiệt cực kỳ mãnh liệt (CaO + H2O -> Ca(OH)2 + Q)!” Vương An Toàn giải thích với tốc độ ánh sáng, giọng điệu nghiêm túc khoa học phàm trần. “Nhiệt lượng tỏa ra từ phản ứng này sẽ ngay lập tức kích hoạt ngọn lửa âm ỉ dưới đáy đống thuốc bùng phát thành đám cháy lớn, cộng thêm bụi mịn xen-lu-lô nấm mốc lơ lửng trong không khí sẽ gây ra thảm họa nổ bụi (dust explosion) thiêu rụi toàn bộ tiệm thuốc của đồng chí trong vòng ba nốt nhạc!”


Lưu Lang Trung nghe xong hốt hoảng rụt tay lại, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Lão không ngờ một hành động chữa cháy theo kinh nghiệm truyền thống suýt chút nữa đã biến cả đám thành tro bụi.


“Trương Đại Tráng! Dùng bình chữa cháy cơ học phun bột vôi đã qua xử lý dập tắt gốc lửa ngầm! Thủy Linh Nhi khống chế sương nước làm mát bề mặt ngoài vách gỗ!” Vương An Toàn dứt khoát chỉ huy.


*Xì... xì... xì...*


Bột vôi mịn từ vòi phun áp suất cao bọc sắt bọc kín đống thảo dược mốc, cách ly hoàn toàn oxy dập tắt ngọn lửa âm ỉ tức thì. Sương nước mát lạnh từ tay Thủy Linh Nhi phủ lên vách gỗ ẩm, hạ nhiệt độ kết cấu xuống mức an toàn.


Tuy nhiên, do độ ẩm và độc tính hóa học trong kho hàng quá cao, chiếc cảm biến thạch anh trên tay Vương An Toàn bỗng phát ra tiếng *tách* nhẹ rồi bốc khói xám, hỏng hóc hoàn toàn do quá tải điện áp bước ẩm ướt. Vương An Toàn nhìn chiếc ẩm kế thạch anh trị giá hai linh thạch phạt bị hỏng cảm biến (Cost paid), khẽ thở dài tiếc nuối nhưng lập tức lấy lại phong thái nghiêm nghị.


Anh rút cây bút lông ngỗng dắt tai, đóng mạnh dấu mộc đỏ hành chính của tri phủ lên tờ quyết định xử phạt trong Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ, rồi dán chéo hình chữ X lên cánh cửa kho hàng gỗ mục.


“Căn cứ điều 15 Quy định vệ sinh dịch tễ kho dược liệu, ta chính thức ban hành quyết định tạm thời đình chỉ hoạt động kho hàng ẩm mốc của Dược Vương Đường từ hôm nay! Đồng chí Dược Vô Lương bị phạt tiền năm vạn linh thạch phạt vi phạm vì tội lưu trữ chất dễ cháy nổ trái phép và gây ô nhiễm dịch tễ đô thị!”


Dược Vô Lương nhìn tờ biên bản đỏ chói dán trên cửa kho bị niêm phong, mặt béo đỏ gay vì tức giận. Gã đập mạnh bàn tay béo múp xuống chiếc bàn tính gỗ rách, đứng bật dậy gầm lên đầy hống hách:


“Vương An Toàn! Ngươi dám niêm phong kho thuốc của ta? Ngươi có biết toàn bộ đan sư của Hỏa Đan Tông, kể cả Đại trưởng lão Cổ Độc Cô tôn quý, đều phải dùng nguyên liệu thảo dược của tiệm ta để luyện đan không? Nếu ngươi dám niêm phong kho hàng này, ta sẽ hạ lệnh cho liên minh tiệm thuốc dừng cung cấp nguyên liệu! Cả giới đan sư Thanh Vân Trấn sẽ tẩy chay các ngươi, khiến cả trấn không còn một viên đan dược nào để dùng! Để xem lúc đó tri phủ có bãi chức tên phàm nhân điên khùng như ngươi không!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!