Nhạc nềnLaid_Back3

Triệt Phá Đường Dây Quặng Lậu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ban đêm cuồn cuộn tuôn ra từ cửa hầm mỏ sập, mang theo một mùi hôi nồng đặc trưng của khí mê-tan linh lực rò rỉ. Bầu không khí tĩnh mịch của Thanh Vân Trấn lúc nửa đêm bỗng chốc trở nên đặc quánh và căng thẳng tột độ.


Lão Thất đứng bên cạnh, hai tay run rẩy ôm chặt chiếc lồng tre. Chú chim sẻ vàng bên trong đã hoàn toàn lảo đảo rồi ngã ngửa, hai chân chổng lên trời, ngất xỉu vì ngạt khí. Lão Thất nuốt nước bọt, giọng nói méo xệch qua lớp khẩu trang vải thô: “Trưởng ban... nồng độ khí mê-tan vượt ngưỡng năm trăm phần trăm rồi! Chỉ cần một tia lửa nhỏ từ lôi pháp rò rỉ hoặc một tàn lửa hỏa hệ của bọn tu sĩ ngoài kia, cả ngọn đồi này sẽ biến thành tro bụi trong chớp mắt!”


Vương An Toàn đứng nghiêm trang dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn bão phàm trần. Gương mặt anh, che giấu sau chiếc Mặt nạ phòng độc than hoạt tính dã chiến, không hề lộ ra một tia hoảng loạn. Là một cựu kỹ sư an toàn lao động kiếp trước, anh đã quá quen với các tình huống rò rỉ khí gas công nghiệp. Chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng của anh lập tức kích hoạt, bắt bộ não phàm nhân phải vận hành theo đúng quy trình kỹ thuật.


“Đồng chí Đại Sơn! Tiếp tục quay tay quay quạt thông gió dã chiến tốc độ cao, hướng ống dẫn khí mềm ra phía thung lũng trống để thổi loãng nồng độ khí độc!” Vương An Toàn dứt khoát ra lệnh. “A Hổ! Mang vôi bột dã chiến và cát mịn rải đều quanh vũng nước nhiễm điện lôi pháp dưới chân, tuyệt đối không để xảy ra bất kỳ ma sát vật lý nào sinh tia lửa!”


“Rõ!” Vương Đại Sơn dù cổ tay phải đang bị bong gân nhẹ do khuân đá cứu hộ lúc trước, vẫn nghiến răng dùng tay trái quay liên tục chiếc quạt thông gió phàm trần. Luồng gió mạnh thổi qua ống da thú, đẩy luồng khí mê-tan lấp lánh linh lực hỏa hệ loãng dần vào không trung vô hại.


Trong lúc đội tuần tra phàm nhân đang tất bật xử lý hiện trường, Vương An Toàn tiến lại gần tảng đá khổng lồ đang đè chặt nửa thân dưới của tên guard Hắc Sa Bang – kẻ vừa bị sập hầm do cố tình thi triển Thổ Độn Thuật trái phép. Tên tu sĩ Luyện Khí tầng bốn này lúc này mặt mũi xanh mét, đan điền bạo loạn, chỉ biết rên rỉ cầu cứu.


Với tư cách là một thanh tra viên mẫn cán, Vương An Toàn không bỏ qua bất kỳ quy trình kiểm tra hành chính nào. Anh ngồi xổm xuống, thò tay vào túi áo rách nát của tên tu sĩ để tìm kiếm giấy tờ tùy thân và giấy phép thông hành khai thác mỏ.


“Đồng chí vi phạm quy chuẩn khai thác mỏ lậu, lại không có trang bị bảo hộ cá nhân đạt chuẩn, giờ ta phải lập biên bản tịch thu tang vật.” Vương An Toàn lầm bầm.


Đột nhiên, ngón tay anh chạm trúng hai vật phẩm cứng cáp giấu sâu trong lớp lót áo của tên tu sĩ. Anh kéo chúng ra dưới ánh đèn bão.


Vật thứ nhất là một mảnh giấy tuyên thành cũ nát, dính đầy muội than linh thạch. Trên đó viết rõ dòng chữ: *“Lý Càn nợ Hắc Sa Bang năm trăm linh thạch thô, hạn trả trong tiết lập thu, nếu không nộp đủ sẽ cưỡng chế bắt lao dịch luyện đan lậu tại mỏ Đông Vực.”*


“Mảnh giấy nợ của Lý Càn!” Vương An Toàn nheo mắt dưới vành kính bảo hộ. Hóa ra đây chính là chân tướng vì sao tên tán tu nghèo Lý Càn lại liều mạng luyện đan lậu trong phòng kín không có quạt thông gió ở tập một. Đây là hành vi cưỡng bức lao động trái pháp luật, vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn nhân quyền phàm nhân!


Nhưng vật thứ hai mới thực sự khiến Vương An Toàn phải dựng tóc gáy. Đó là một bức mật thư làm bằng lụa tuyệt phẩm, viền xung quanh được thêu tỉ mỉ bằng chỉ vàng trận pháp sắc nét. Nội dung bức thư ngắn gọn nhưng chứa đựng một âm mưu kinh thiên động địa: *“Gửi Hắc Sa Bang. Thu mua gấp mười vạn viên linh thạch nổ tự chế lậu từ mỏ Thanh Vân Trấn, vận chuyển bí mật lên Kinh Đô trước mùa đông để cài cắm vào hệ thống trận pháp phòng ngự ngầm hoàng cung. Ký tên: Thẩm.”*


“Mối liên hệ giữa Thẩm Bất Nghĩa và linh thạch nổ lậu!” Vương An Toàn hít một hơi thật sâu qua bộ lọc than hoạt tính. Tể tướng Thẩm Bất Nghĩa ở kinh đô đang âm thầm tích lũy chất nổ lậu để mưu phản! Đây là một sợi chỉ đỏ nhân quả liên kết trực tiếp từ một mỏ lậu nhỏ bé ở trấn biên thùy này lên tận đỉnh cao quyền lực hoàng triều ở cấp độ ba. Một phàm nhân vô tu vi như anh vô tình chạm phải một bí mật có thể chu di cửu tộc.


Chưa kịp cất bức mật thư vào túi áo bảo hộ màu cam, từ phía rừng rậm âm u bên ngoài cửa mỏ bỗng vang lên những tiếng bước chân dồn dập, giẫm lên lá khô xào xạc.


“Đứa nào dám bén mảng đến địa bàn khai thác của Hắc Sa Bang?”


Một giọng nói ồm ồm, hống hách vang lên. Từ trong bóng tối, một gã giang hồ tu tiên cao lớn bặm trợn bước ra. Hắn mặc giáp da thú hở một bên vai, gương mặt đầy những vết sẹo dọc ngang dữ tợn, tay lăm lăm thanh đại đao bản rộng rực cháy ngọn lửa linh hỏa đỏ rực. Xung quanh hắn là hơn chục tên côn đồ tu tiên cầm gậy sắt rèn nguội, mắt đằng đằng sát khí. Kẻ đi đầu này chính là Độc Cô Bá, thủ lĩnh Hắc Sa Bang, một tu sĩ hỏa hệ Luyện Khí kỳ tầng tám nổi tiếng tàn bạo chuyên bảo kê cho các mỏ lậu.


Đi bên cạnh Độc Cô Bá là một thanh niên nhỏ con, mặc đạo bào màu đỏ rách nát của Hỏa Đan Tông, hông đeo chiếc túi vải căng phồng chứa đầy những viên đá lấp lánh đỏ rực. Đó là Trương Ngốc, kẻ chuyên đi rải linh thạch nổ lậu để phá hoại công tác tuần tra.


“Đại ca! Chính là bọn phàm nhân mặc áo cam phản quang này đã niêm phong lò luyện đan của Hỏa Đan Tông, giờ lại dám đến đây cướp mỏ của chúng ta!” Trương Ngốc chỉ tay vào Vương An Toàn, giọng điệu xảo quyệt đầy kích động.


Độc Cô Bá nhìn đống đổ nát của cửa mỏ đã bị gia cố bằng cột gỗ sồi phàm trần, rồi liếc nhìn sợi dây vàng niêm phong đang cầm trên tay Lý Tiểu Bảo. Hắn cười sằng sặc, tiếng cười mang theo uy áp linh lực hỏa hệ làm rung động cả tán lá tre xung quanh:


“Một lũ phàm nhân nghèo kiết xác cùng hai đứa đệ tử Thanh Vân Tông rách nát mà đòi phong tỏa mỏ của ta? Độc Cô Bá ta vung một đao là các ngươi biến thành tro bụi dã ngoại ngay lập tức! Khôn hồn thì cút xéo, để lại toàn bộ quặng sắt và linh thạch nổ cho ta tẩu tán!”


Hắn vung mạnh thanh đại đao bản rộng, thi triển *Bá Đao Cuồng Phong Quyết*. Một luồng đao khí hỏa hệ đỏ rực kèm theo gió lốc nóng bỏng quét qua mặt đất, hướng thẳng về phía Vương An Toàn và đoàn thợ mỏ phàm nhân nghèo khó.


“Tránh ra sau ta!” Hứa Thanh Thanh hét lớn.


Nữ kiếm sĩ mạnh mẽ sải bước lên trước. Cô không hề nao núng, rút nhanh thanh trường kiếm rèn từ sắt chịu lực. Điều đặc biệt là đầu mũi kiếm của cô được bọc kín bằng một chiếc bao bảo hộ màu đỏ làm bằng cao su lưu hóa cách điện cách nhiệt – một sáng chế độc quyền của Vương An Toàn để ngăn ngừa va chạm vật lý gây tia lửa điện đô thị.


Hứa Thanh Thanh vận hành *Thanh Vân Kiếm Quyết*, vung kiếm tạo thành một vòng tròn phòng ngự chịu lực tĩnh hoàn hảo.


*Bùm!!!*


Đao khí hỏa hệ của Độc Cô Bá chém mạnh vào vòng tròn kiếm khí của Hứa Thanh Thanh. Một tiếng nổ lớn vang lên, tàn lửa bắn tung tóe khắp nơi. Tuy nhiên, nhờ chiếc bao bảo hộ đầu nhọn bằng cao su lưu hóa cách nhiệt cực tốt, đao khí hỏa hệ của Độc Cô Bá hoàn toàn bị triệt tiêu nhiệt lượng dẫn truyền khi tiếp xúc vật lý. Hứa Thanh Thanh đứng vững vàng, không hề bị lùi lại nửa bước, trong khi Độc Cô Bá bị lực đàn hồi chấn động tay tê rần, phải lùi lại một bước đầy kinh ngạc.


“Cái gì? Một thanh kiếm bọc cao su phàm trần mà chặn được Bá Đao hỏa hệ của ta? Thật là tà môn!” Độc Cô Bá trợn mắt gầm lên.


Thấy đại ca bị chặn lại, Trương Ngốc ở phía sau lập tức giở trò xảo quyệt. Hắn thò tay vào túi vải, lén lút rút ra ba viên *Linh thạch nổ tự chế lậu* lấp lánh ánh đỏ bạo loạn. Hắn định ném lén lút những viên đá nổ này vào đống đất đá sụt lún sát vách hầm mỏ để kích hoạt vụ nổ khí mê-tan thứ cấp, tiêu diệt toàn bộ đoàn tuần tra và tẩu tán tang vật.


Nhưng mọi cử động nhỏ của Trương Ngốc không thể thoát khỏi đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế quan sát của Vương An Toàn.


“Hành vi tàng trữ và định kích hoạt chất nổ lậu trái phép nơi công cộng là vi phạm nghiêm trọng khoản 2 điều 12 Luật phòng chống cháy nổ!” Vương An Toàn đanh mặt lại.


Không chần chừ một giây, anh đưa tay lên ngực, ngậm chặt chiếc *Còi đồng thổi phạt* làm bằng đồng thau phàm trần có cấy mảnh ngọc thạch cộng hưởng âm tần số cao. Anh lấy hết dung tích phổi phàm nhân, thổi mạnh một hơi dài ngắt quãng:


*TÚT!!! TÚT!!! TÚT!!!*


Tiếng còi đồng phát ra những luồng sóng âm tần số cao chói tai, vang dội khắp thung lũng hoang dã. Sóng âm cơ học này va chạm trực tiếp với dòng tuần hoàn linh lực đang ngưng tụ trên tay Trương Ngốc để kích hoạt đá nổ.


*Hự!*


Trương Ngốc rú lên một tiếng, đan điền bị sóng âm tần số cao chấn động làm ngắt chiêu chú pháp lập tức. Hai bàn tay hắn tê dại hoàn toàn như bị kim châm, không còn một chút sức lực. Ba viên linh thạch nổ tự chế tuột khỏi tay hắn, rơi tự do xuống mặt đất cát ẩm dưới chân.


“Vàng! Tịch thu tang vật vi phạm!” Vương An Toàn hét lớn.


Từ trong bụi rậm, chú chó cỏ màu vàng kim tên Vàng đeo chiếc vòng cổ phản quang màu cam lập tức lao ra nhanh như chớp. Nó há miệng ngậm chặt chiếc túi vải chứa chất nổ lậu của Trương Ngốc vừa bị rơi, rồi phóng nhanh về phía hố cát ướt dã chiến do Ban An Toàn đào sẵn từ trước để bảo quản chất nổ an toàn.


“Con chó chết tiệt kia! Trả đá nổ lại cho ta!” Trương Ngốc hoảng hốt định đuổi theo nhưng hai chân vẫn còn tê rần do tiếng còi đồng thổi phạt.


Độc Cô Bá thấy tình thế bất lợi, bầy đàn em của mình bị chặn lại bởi một đứa con gái kiếm tu và một con chó cỏ phàm nhân, hắn điên cuồng gầm lên, vận hành toàn bộ linh lực hỏa hệ Luyện Khí tầng tám vào thanh đại đao bản rộng. Thanh đao bùng cháy dữ dội hơn, phát ra những luồng gió lốc nóng bỏng có thể thiêu rụi kết cấu nhà gỗ trong phạm vi mười mét.


Lý Tiểu Bảo – trợ lý hành chính nhát gan – thấy Độc Cô Bá điên cuồng vung đao, liền dũng cảm cầm chiếc gậy chỉ huy bằng gỗ sồi ngâm dầu cách điện sơn sọc vàng đen lao lên định chặn đường đao của hắn để bảo vệ Vương An Toàn.


“Tránh ra, Tiểu Bảo! Đao khí hỏa hệ của hắn vượt ngưỡng chịu nhiệt của gỗ sồi thường!” Vương An Toàn hét lớn cảnh báo.


Nhưng đã quá muộn. Đao khí nóng bỏng sượt qua chiếc gậy chỉ huy của Lý Tiểu Bảo. Mặc dù gỗ sồi cách điện tốt, nhưng tàn lửa hỏa hệ nhiệt độ cao đã bén vào lớp băng keo phản quang dán trên mũ bảo hiểm màu vàng cát của hắn.


*Xèo... xèo...*


Mùi nhựa cháy khét lẹt bốc lên. Chiếc mũ bảo hộ của Lý Tiểu Bảo bị sém đen một góc, lớp keo dán polymer hữu cơ phàm trần bị chảy ra loang lổ dưới nhiệt độ cao của đao khí. Vương An Toàn lập tức ghi chép nhanh vào sổ tay: *“Keo dán hữu cơ phàm trần chịu nhiệt kém dưới hỏa pháp, cần nâng cấp lên keo dán thạch anh cách điện dã ngoại chịu nhiệt cao.”* Đây chính là do sự thiếu sót vật liệu dán dã chiến dã ngoại cần khắc phục gấp ở tập sau.


“Độc Cô Bá! Ngươi liên tục chống đối công vụ, đe dọa hành hung thanh tra viên đang thi hành nhiệm vụ!” Vương An Toàn bước lên phía trước, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị đầy uy áp hành chính. Anh rút nhanh cuộn *Dây vàng niêm phong cấm địa* dệt từ tơ tằm cổ ngàn năm tẩm bột thạch anh cách điện từ thắt lưng bảo hộ.


Anh phối hợp với Lão Bát, chuyên viên dán niêm phong phàm nhân có thân thủ nhanh nhẹn. Hai người căng dứt khoát sợi dây vàng phản quang sọc vàng đen ngang qua toàn bộ cửa hầm mỏ sập, quấn chặt các mối nối vào hệ thống cột chống gỗ sồi chịu lực tĩnh.


“Ta chính thức ban hành quyết định niêm phong phong tỏa vĩnh viễn Hầm mỏ linh thạch bỏ hoang này vì các lỗi vi phạm kỹ thuật nghiêm trọng!” Vương An Toàn đọc to quyết định xử phạt, tay đóng mạnh dấu mộc đỏ hành chính của tri phủ lên bùa niêm phong dán chéo hình chữ X lên vách đá cửa mỏ.


Sợi dây vàng niêm phong lập tức phát ra một luồng hào quang chữ đỏ rực rỡ, khóa chặt hoàn toàn mọi dòng chảy linh lực hỏa hệ và thổ hệ xung quanh cửa mỏ lậu. Luồng khí mê-tan lấp lánh linh lực đang rò rỉ bỗng chốc bị màng chắn thạch anh cách điện dập tắt hoàn toàn, nguội lạnh lập tức.


Độc Cô Bá nhìn sợi dây vải màu vàng nhỏ bé căng ngang cửa mỏ, hắn cười khinh bỉ tột đỉnh:


“Một sợi dây vải rách của phàm nhân mà đòi chặn đường Độc Cô Bá ta? Ta chém đứt nó cùng cái đầu phàm nhân của ngươi!”


Hắn vung mạnh thanh đại đao bản rộng rực cháy hỏa thế, chém thẳng vào sợi dây vàng niêm phong với sát ý tàn bạo tột cùng hòng phá hủy lệnh phong tỏa.


Thế nhưng, Độc Cô Bá hoàn toàn không biết đến *Luật thể loại tối cao* của thế giới này: “Hào quang bảo hộ công vụ”. Mọi hành vi dùng bạo lực tấn công thanh tra viên đang làm nhiệm vụ hành chính hoặc cố tình phá hoại dây niêm phong đã được pháp luật và Thiên đạo bảo chứng đều bị coi là tội cản trở công lý cực hạn, và sẽ bị Thiên đạo tự động bẻ cong quy luật vật lý để trừng phạt ngược dòng.


Ngay khi lưỡi đao rực lửa của Độc Cô Bá vừa chạm vào sợi dây vàng niêm phong, một hiện tượng dị biến kinh hoàng xảy ra.


*ẦM LÔI!!!*


Từ trên bầu trời đêm đầy mây đen giông bão, một tia sét thiên kiếp lôi phạt khổng lồ màu xanh tím, to bằng cột nhà, đột ngột giáng thẳng xuống từ chín tầng mây với tốc độ ánh sáng. Tia sét chém trúng đỉnh thanh đại đao bản rộng của Độc Cô Bá, dẫn ngược dòng điện siêu cao áp chạy thẳng vào đao khí hỏa hệ của hắn.


“Á!!!”


Độc Cô Bá rú lên một tiếng thảm thiết vang dội cả cánh rừng. Dòng điện lôi kiếp Thiên đạo tàn phá toàn bộ kinh mạch hỏa hệ của hắn. Thanh đại đao bản rộng văng ra xa, cắm chặt vào vách đá rạn nứt.


Mái tóc bù xù của thủ lĩnh Hắc Sa Bang lập tức bị giật dựng đứng lên, xoăn tít lại thành một quả đầu afro cháy sém đen thui, khói trắng bốc lên nghi ngút từ đỉnh đầu hắn. Toàn thân gã ác bá cao lớn bập bẹ run rẩy liên tục như đang nhảy múa dã ngoại, hai mắt trợn ngược trắng dã.


Linh lực đan điền Luyện Khí tầng tám của hắn bị Thiên đạo tự động khóa chặt hoàn toàn trong vòng ba ngày vì tội danh cản trở công vụ nghiêm trọng. Hắn quỳ sụp dưới đất, miệng sùi bọt mép, không thể vận hành nổi một tia hỏa diễm nào nữa.


“Đại... Đại ca bị sét đánh rồi!” Trương Ngốc hoảng hốt hét lên, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn không thể hiểu nổi vì sao một tên phàm nhân không có tu vi đứng sát vách sợi dây vàng lại không hề bị ảnh hưởng bởi lôi kích cực mạnh vừa rồi.


Độc Cô Bá run rẩy cố gắng gượng dậy, ánh mắt nhìn Vương An Toàn lúc này không còn sự kiêu ngạo hống hách nữa, mà chỉ còn sự hoảng sợ tột độ trước “nguyền rủa quan phủ” tà môn này. Hắn thều thào ra lệnh cho đàn em:


“Rút... rút mau! Tên phàm nhân này có tà thuật gọi sét... Chạy mau!”


Gã ác bá bỏ lại thanh đại đao bản rộng quý giá – tang vật vi phạm nghiêm trọng luật mang vũ khí cấm – rồi cùng đám đàn em hoảng hốt bỏ chạy thục mạng vào sâu trong rừng rậm hoang dã, để lại Trương Ngốc đang bị tê liệt chân tay nằm khóc ròng tại hiện trường.


Chiến dịch triệt phá mỏ lậu ngầm của Hắc Sa Bang hoàn thành thắng lợi viên mãn. Vương An Toàn ra hiệu cho đội tuần tra phàm nhân xích chặt Trương Ngốc để đưa về nha môn xét xử.


Anh bước lại gần vách đá, nhặt bức mật thư thêu chỉ vàng lên, ánh mắt trầm tư quan sát hoa văn vương phủ sắc nét thêu trên mép lụa. Sợi chỉ đỏ nhân quả đã lộ diện rõ ràng. Kẻ đứng sau thu mua quặng nổ lậu để mưu hại hoàng cung không ai khác chính là tể tướng phản tặc Thẩm Bất Nghĩa ở kinh đô.


“An Toàn à, con cứu sống được thợ mỏ phàm nhân nghèo khó, triệt phá được mỏ lậu của bọn tu sĩ tàn bạo, cha thực sự tự hào về con,” Vương Đại Sơn bước lại gần, vỗ mạnh vào vai con trai bằng bàn tay trái lành lặn, gương mặt thô kệch lộ rõ nụ cười ấm áp bình dị phàm nhân.


“Đồng chí Đại Sơn, xin hãy chú ý khoảng cách an toàn tĩnh và đi thẳng đến y quán Lưu Lang Trung để điều trị cổ tay phải bị bong gân ngay lập tức,” Vương An Toàn bình thản nói, nhưng ánh mắt anh khẽ dịu lại đầy ấm áp.


Anh cất bức mật thư thêu chỉ vàng vào sâu trong túi áo phản quang màu cam bảo hộ, tay cầm gậy chỉ huy sọc vàng đen dứt khoát ra lệnh cho đội tuần tra:


“Toàn đội chú ý! Thu dọn hiện trường sạch sẽ, bảo quản tang vật linh thạch nổ an toàn trong cát ướt. Chúng ta chuẩn bị rút quân!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!