Sập Hầm Mỏ Linh Thạch Lậu
Gió đêm mùa thu thổi qua những khe đá của rặng núi phía Đông Thanh Vân Trấn, mang theo cái lạnh thấu xương của sương muối và mùi ẩm mốc của cỏ dại phân hủy. Đã nửa đêm, nhưng trên con đường mòn dẫn lối đến Hầm mỏ linh thạch bỏ hoang, một đoàn người lặng lẽ di chuyển dưới ánh sáng lờ mờ của những chiếc đèn bão phàm trần được bọc kính chịu lực.
Dẫn đầu đoàn quân là Vương An Toàn. Anh khoác chiếc áo bảo hộ màu cam phản quang tự chế dệt sợi tơ thạch anh cách điện, đầu đội mũ bảo hiểm màu vàng cát, hông đeo túi đựng đầy cuộn dây vàng niêm phong và Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ. Bước đi của anh vững chãi, đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng liên tục quét qua địa hình xung quanh để đánh giá độ dốc và nguy cơ sạt lở đất.
"An Toàn à, cha nói thật, con có điên mới dẫn cả nhà đi bắt lính Hắc Sa Bang giữa đêm thế này!" Vương Đại Sơn – cha đẻ của anh, một thợ xây phàm nhân nghèo khó – vừa đi vừa càm ràm. Vai lão vác một chiếc cuốc chim, thắt lưng dắt theo cái bay xây dựng rỉ sét quấn băng keo phản quang màu cam. "Bọn chúng là tiên nhân giết người không chớp mắt, lại còn khai thác lậu dưới hầm sâu. Chúng ta là phàm nhân, lỡ trần hang sụp xuống thì có mười mạng cũng không đủ đền đâu con!"
"Đồng chí Đại Sơn, xin hãy giữ trật tự và đi đúng khoảng cách an toàn hai mét," Vương An Toàn bình thản nói, giọng điệu khô khốc như một vị thanh tra hành chính. "Khai thác mỏ lậu không có cột chống chịu lực đạt chuẩn là hành vi coi thường mạng sống con người cực hạn. Hơn nữa, theo lời khai của Cổ Độc Cô quét rác lúc chập tối, Hắc Sa Bang đang dùng nợ nần để ép các tán tu nghèo như Lý Càn phải luyện đan lậu bằng quặng linh thạch nổ khai thác từ mỏ này. Đây là chuỗi hành vi vi phạm có hệ thống. Chúng ta bắt buộc phải triệt phá tận gốc."
Đi bên cạnh bảo vệ anh là Hứa Thanh Thanh. Nữ kiếm sĩ mạnh mẽ mặc võ phục gọn gàng, hông đeo thanh trường kiếm có bao bảo hộ đầu nhọn màu đỏ làm bằng cao su cách điện. Cô khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy sự tin cậy nhìn Vương An Toàn: "Chú Đại Sơn đừng lo, có cháu ở đây, không kẻ nào dùng linh lực làm hại Trưởng ban được đâu."
Lão Thất, chuyên viên kiểm định khí độc, lầm lũi đi sau cùng. Tay lão xách chiếc lồng tre nhỏ chứa chú chim sẻ vàng nhộn nhịp nhảy nhót. Lão khẽ vuốt râu dê xám xịt: "Trưởng ban nói đúng. Lão phu đi theo để đo đạc nồng độ khí độc. Hầm mỏ bỏ hoang lâu năm tích tụ nhiều chướng khí, phàm nhân hay tu sĩ vào mà không kiểm định là tự sát."
Đoàn người nhanh chóng tiếp cận cửa hầm mỏ bỏ hoang. Nơi đây vốn là một vết nứt địa tầng cũ kỹ, xung quanh đầy cỏ dại che phủ. Nhưng nhìn kỹ, mặt đất có rất nhiều vệt bánh xe thồ và vết chân người mới dẫm đạp.
Vương An Toàn ra hiệu dừng lại, nheo mắt quan sát kết cấu cửa hang. Trần hang chỉ được chống đỡ bằng vài thanh gỗ thông mục nát, rỉ sét bám đầy trên các mối nối sắt rèn nguội. Anh lắc đầu thở dài: "Không có rào chắn cảnh báo, không có hệ thống gia cố móng chịu lực tĩnh, cột chống thì dùng gỗ thông mục nứt. Đây là hiện trường vi phạm quy chuẩn xây dựng nghiêm trọng nhất mà ta từng thấy."
Đúng lúc đoàn tuần tra chuẩn bị đột kích vào trong để bắt quả tang hành vi khai thác lậu, mặt đất dưới chân họ bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.
*Ầm!!!*
Một tiếng nổ trầm đục, kinh hoàng vang lên từ phía ngọn đồi lân cận. Đó là dư chấn từ một vụ nổ lò đan lậu của Hỏa Đan Tông hoạt động quá công suất gần đó. Rung chấn cơ học truyền nhanh qua địa tầng, tác động thẳng vào hệ thống cột chống gỗ mục nát của Hầm mỏ linh thạch bỏ hoang.
*Rắc... Rắc... Rắc!*
"Tránh ra! Trần hang sạt lở!" Vương Đại Sơn hét lớn, kinh nghiệm thợ xây lâu năm giúp lão nhận biết tiếng động nứt nẻ của đá tảng từ trước.
Hàng tấn đất đá, xỉ than và quặng sắt lộ thiên từ trần hang đổ sụp xuống như thác lũ, chặn đứng hoàn toàn lối vào chính của hầm mỏ. Bụi mịn linh thạch bốc lên mù mịt, che khuất tầm nhìn của cả đoàn người. Tiếng la hét thảm thiết của những thợ mỏ phàm nhân nghèo khó và tán tu kẹt bên trong vang vọng ra ngoài qua những khe đá hẹp.
"Cứu mạng! Sập hầm rồi!"
"Đá đè trúng chân ta rồi! Cứu với!"
Cục diện sập hầm ngầm nguy hiểm bùng phát tức thì. Giữa làn khói bụi hỗn loạn, một tên guard của Hắc Sa Bang – tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng bốn – hốt hoảng từ trong hầm lao ra. Thấy đất đá đang đổ sụp chặn đường, hắn cuồng điên vận hành linh lực mộc hệ, định thi triển Thổ Độn Thuật để chui qua các khe đá thoát thân.
"Đồ ngốc! Dừng lại ngay!" Vương Đại Sơn trợn mắt hét lớn. "Trần hang đang sạt lở theo kết cấu vòm ngược, đá tảng đang chịu lực xô ngang cực hạn. Ngươi dùng linh lực chấn động sẽ kích hoạt sạt lở thứ cấp chôn sống chính mình đấy!"
Tên tu sĩ kiêu ngạo không thèm nghe lời một lão phàm nhân thô kệch. Hắn cười lạnh: "Phàm nhân ngu xuẩn biết cái gì! Tránh ra cho ta! Thổ Độn –"
Hắn chưa kịp niệm xong chú pháp, luồng linh lực từ cơ thể hắn vừa phát ra đã làm thay đổi trạng thái cân bằng lực tĩnh của đống đá sụp. Một tảng đá khổng lồ nặng tới vài trăm cân từ trần hang sạt xuống, chém thẳng vào đùi hắn.
*Rầm!*
"Á!!!" Tên tu sĩ hét lên đau đớn, nửa thân dưới bị tảng đá đè chặt dưới đất, linh lực đan điền bạo loạn khiến hắn không thể thi triển thêm bất kỳ pháp thuật nào. Hắn nằm giãy giụa, máu chảy ròng ròng, mặt cắt không còn giọt máu.
"Toàn đội chú ý! Kích hoạt quy trình ứng phó khẩn cấp thảm họa sập hầm mỏ cấp độ một!" Vương An Toàn dứt khoát ra lệnh qua bộ lọc của chiếc Mặt nạ phòng độc than hoạt tính. Giọng nói của anh vang lên nghiêm nghị, dập tắt sự hoảng loạn của mọi người. "Tuyệt đối nghiêm cấm sử dụng linh lực bừa bãi tại hiện trường sạt lở kết cấu. Chúng ta sẽ giải quyết bằng vật lý cơ học phàm trần!"
Anh quay sang cha mình: "Đồng chí Đại Sơn! Chỉ đạo kỹ thuật kết cấu chịu lực tĩnh!"
Vương Đại Sơn nheo mắt nhìn đống đổ nát, cái bay xây dựng rỉ sét trong tay gõ lạch cạch vào các tảng đá để nghe tiếng vang hồi đáp: "Trần hang sụp theo hình parabol ngược. Điểm chịu lực yếu nhất nằm ở phía góc Đông Bắc. Không được đào bới bừa bãi ở đó, nếu không toàn bộ ngọn đồi sẽ sụp xuống chôn sống những người bên trong! Phải đào từ hướng Tây Nam, vừa đào vừa chống cột gia cố!"
"Lão Thất! Đo đạc chất lượng không khí!" Vương An Toàn ra lệnh tiếp.
Lão Thất bước lên sát khe đá rò rỉ khí, đưa chiếc lồng tre chứa chú chim sẻ vàng vào sát khe nứt. Chú chim sẻ bắt đầu nhảy loạn xạ, phát ra tiếng kêu ríu rít dồn dập. Lão Thất biến sắc: "Trưởng ban! Chim sẻ bắt đầu khó thở! Nồng độ khí mê-tan linh lực (khí ga ngầm) rò rỉ qua khe đá đang tăng mạnh, nếu tích tụ quá mức trong không gian kín sẽ gây ngạt thở cho người bị kẹt và có nguy cơ nổ bụi cực cao!"
"A Tèo! Lắp đặt khẩn cấp hệ thống thông gió cơ học dã chiến!" Vương An Toàn quay sang gã kỹ thuật viên phàm nhân.
A Tèo nhanh nhẹn vác chiếc quạt thông gió chạy bằng tay quay phàm trần, luồn một đường ống dẫn khí bằng da thú mềm qua khe hở nhỏ của đống đá sụp, bắt đầu quay tay quay liên tục để hút khí độc ra ngoài và bơm không khí trong lành vào trong hầm ngầm.
"A Hổ! Vác cột gỗ sồi bọc cao su lên gia cố trần hang tạm thời!" Vương An Toàn thét lớn.
"Có ngay!" A Hổ – phàm nhân lực sĩ vạm vỡ – gầm lên một tiếng, bắp tay cuồn cuộn nổi múi cứng như đá, vác lên chiếc cột gỗ sồi nặng hơn trăm cân bọc lớp cao su cách điện siêu dày ở hai đầu. Hắn sải bước dũng cảm tiến vào sát mép sạt lở dưới sự chỉ đạo định vị của Vương Đại Sơn.
"Đóng chặt cột gỗ vào điểm tựa tĩnh số ba! Đúng thế! Nghiêng mười lăm độ về phía Nam để phân tán lực xô ngang!" Vương Đại Sơn hét lớn chỉ huy, tay lão dùng búa sắt gõ mạnh để kiểm tra độ phẳng của chân cột.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Nhờ sự phối hợp nhịp nhàng và dũng cảm của đội tuần tra phàm nhân, ba chiếc cột gỗ sồi gia cố chịu lực tĩnh đã được dựng lên vững chắc, chặn đứng đà sạt lở tiếp theo của trần hang. Vương An Toàn lập tức thiết lập hệ thống ròng rọc phàm trần dã chiến, móc dây cước chịu lực vào các tảng đá lớn để kéo chúng ra ngoài, mở ra một lối đi tạm thời rộng khoảng nửa mét dẫn vào sâu trong hầm lò.
"Thanh Thanh! Vào trong cùng ta giải cứu nạn nhân! Những người còn lại tiếp tục vận hành hệ thống thông gió và gia cố cột chống!" Vương An Toàn dứt khoát bò vào khe hẹp.
Hứa Thanh Thanh đeo kính bảo hộ ôm sát mặt, tay cầm lá chắn chịu lực phản quang màu cam bò theo sát sau anh để che chắn đất đá rơi rớt.
Bên trong hầm ngầm tối tăm, khói bụi mịt mù và chướng khí nồng nặc. Vương An Toàn bò qua những khe đá hẹp, phát hiện năm thợ mỏ phàm nhân nghèo khó đang bị kẹt dưới một hố sâu do sập đường ray xe thồ gỗ. Chân của họ bị đất đá đè chặt, lồng ngực phập phồng khó nhọc do thiếu oxy.
"Trưởng ban... cứu chúng tôi với..." Một thợ mỏ già thều thào.
"Đồng chí hãy bình tĩnh, giữ nhịp thở đều. Chúng tôi đã thiết lập hệ thống thông gió đạt chuẩn," Vương An Toàn dùng giọng điệu hành chính ấm áp trấn an nạn nhân. Anh nhanh chóng lắp đặt hệ thống ròng rọc phàm trần dã chiến lên một thanh dầm gỗ chịu lực phía trên hố sâu, móc dây đai bảo hộ bọc tơ tằm chịu lực vào người từng thợ mỏ.
"A Hổ! Kéo ròng rọc lên! Đúng nhịp độ tĩnh!" Vương An Toàn hét lớn ra ngoài.
A Hổ ở phía ngoài ra sức kéo dây cáp ròng rọc. Từng thợ mỏ phàm nhân nghèo khó được kéo lên khỏi hố sâu một cách an toàn, không hề bị va đập thứ cấp vào vách đá nhờ hệ thống dây đai định vị chuẩn xác của Vương An Toàn.
Trong quá trình cứu hộ khẩn cấp nghẹt thở ấy, ba chiếc xẻng sắt phàm trần của đội tuần tra bị gãy đôi do va chạm với quặng sắt cứng. Vương Đại Sơn trong lúc cố sức khuân một tảng đá tảng để giải cứu một thợ mỏ nhỏ tuổi đã bị trượt chân, bong gân tay nhẹ. Lão nhăn mặt đau đớn nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng, tay kia vẫn chỉ huy định vị cột chống chịu lực tĩnh không ngừng.
Cuối cùng, người thợ mỏ thứ năm – người cuối cùng bị kẹt trong hố sâu – đã được Vương An Toàn kéo lên an toàn. Anh đỡ nạn nhân bò ra phía cửa hang, nơi ánh sáng đèn bão phàm trần đang chiếu sáng lấp lánh.
Thế nhưng, đúng lúc họ vừa đặt chân đến sát lối thoát hiểm cửa hang, một tiếng *xì... xì...* kinh hoàng bỗng nhiên vang vọng từ những khe nứt sâu thẳm trong lòng đất tối tăm.
Chú chim sẻ vàng trong lồng tre của Lão Thất bỗng nhiên ngưng tiếng kêu ríu rít. Nó lảo đảo vài vòng trên thanh tre rồi lập tức ngã nhào xuống đáy lồng, ngất xỉu hoàn toàn do nồng độ khí mê-tan linh lực độc hại tăng vọt cực hạn.
"Trưởng ban! Nguy hiểm cực độ!" Lão Thất hốt hoảng hét lớn, tay chỉ vào chiếc lồng chim sẻ. "Nồng độ khí mê-tan linh lực rò rỉ qua khe đá đã vượt ngưỡng an toàn năm trăm phần trăm! Không khí xung quanh đã hoàn toàn bị bão hòa bởi khí ga linh lực dễ nổ cực mạnh!"
Vương An Toàn khựng lại, đôi mắt dưới vành kính bảo hộ co rụt lại khi nhìn thấy một làn sương mù mờ ảo, lấp lánh linh lực hỏa hệ đang cuồn cuộn phun ra từ kẽ nứt địa tầng sát vách hang.
Khí mê-tan linh lực rò rỉ cực hạn đang bao phủ toàn bộ khu vực cửa mỏ. Lúc này, chỉ cần một tia lửa nhỏ từ lôi pháp rò rỉ bên ngoài, hay tàn lửa hỏa pháp của bất kỳ đệ tử Hắc Sa Bang nào đang lẩn trốn kích hoạt, cả ngọn đồi này sẽ lập tức biến thành một quả bom khổng lồ nổ tung thiêu rụi toàn bộ đoàn tuần tra phàm nhân và những người vừa được giải cứu!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!