Thượng Phương Bảo Còi Xuất Thế
Khói bụi từ kho linh thạch nổ lậu của Hỏa Đan Tông vẫn còn lơ lửng trong không khí, quyện với mùi cát mịn dã chiến tạo nên một bầu không khí ngột ngạt dưới chân núi Thanh Vân. Giữa đống đổ nát hoang tàn của một tông môn luyện đan lớn nhất vùng, chiếc lò đan trung tâm khổng lồ nằm im lìm dưới lớp dây vàng niêm phong chữ X phát ra hào quang đỏ rực của Thiên đạo bảo chứng. Đại trưởng lão Cổ Độc Cô quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm mặt khóc ròng rã, tu vi Trúc Cơ kỳ tầng ba kiêu ngạo thường ngày giờ đây bị khóa chặt ba mươi phần trăm linh lực, khiến lão trông không khác gì một ông lão phàm trần thất thế.
Đúng lúc này, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ phía con lộ chính dẫn vào trấn. Đám đông phàm nhân và tu sĩ vội vã dạt sang hai bên đường. Một chiếc xe kiệu xa hoa thêu hoa văn cung đình lộng lẫy, được áp tải bởi mười hai cấm vệ quân mặc giáp sắt sáng loáng, rầm rập tiến vào hiện trường. Chiếc kiệu dừng lại ngay sát ranh giới an toàn mười lăm mét mà Ban An Toàn vừa thiết lập.
Tấm rèm gấm thêu chỉ vàng được vén lên, một vị thái giám trung niên bước xuống. Lão mặc đạo bào màu tím sậm thêu hoa văn cung đình sắc nét, tay cầm cây phất trần bằng tơ tằm trắng muốt. Gương mặt lão trắng bệch không râu, đôi mắt sắc sảo như chim ưng quét qua chiếc lò đan bị niêm phong rồi dừng lại trên người Vương An Toàn. Đây chính là đặc phái viên hoàng gia – Chu Công Công, một tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng chín đang giữ chức nội thị triều đình.
Đi bên cạnh lão là Tri phủ Lý Đại Nhân. Vị quan tri phủ phàm trần mập mạp lúc này mồ hôi đầm đìa như tắm, vạt áo quan phục thêu hình chim hạc xộc xệch, vừa đi vừa run rẩy khom lưng cung kính.
"Kẻ phàm trần nào ở đây là Trưởng ban Ban An Toàn?" Giọng nói của Chu Công Công lanh lảnh vang lên, mang theo một luồng uy áp linh lực vô hình khiến đám nha dịch phàm nhân xung quanh lạnh sống lưng.
Vương An Toàn sửa lại chiếc mũ bảo hộ màu vàng cát trên đầu, chỉnh chiếc áo khoác phản quang màu cam dệt sợi tơ thạch anh cách điện cho ngay ngắn. Anh cầm cây gậy chỉ huy sọc vàng đen, tiến lên một bước, cúi đầu chào theo đúng lễ nghi công chức:
"Báo cáo đồng chí đặc phái viên, tôi là Vương An Toàn, Trưởng ban Ban An Toàn Giao Thông và Phòng Chống Cháy Nổ Thanh Vân Trấn. Hiện tại hiện trường Hỏa Đan Tông đang trong trạng thái phong tỏa kỹ thuật cấp độ một. Yêu cầu đồng chí xuất trình giấy tờ thông quan hoặc sắc lệnh kiểm tra để phục vụ công tác lưu trữ hồ sơ."
Chu Công Công khẽ nhướn mày, phất trần trên tay lão vung lên một cái, tạo ra một luồng gió lốc nhỏ thổi bay những hạt cát bụi xung quanh. Lão hừ lạnh một tiếng, giọng điệu đầy sự hách dịch của một quan chức triều đình:
"Hỗn xược! Bản công công mang theo ý chỉ của hoàng gia đi vi hành Đông Vực, đi đến đâu quan lại quỳ lạy đến đó. Ngươi là một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi, dám bắt bản công công xuất trình giấy tờ? Lại còn tự ý niêm phong Hỏa Đan Tông – nguồn thu thuế đan dược lớn nhất của phủ nha Thanh Vân? Ngươi có biết hành vi này sẽ làm thất thu hàng vạn linh thạch ngân sách của triều đình mỗi năm hay không?!"
Lý Đại Nhân đứng bên cạnh nghe vậy thì hai chân bủn rủn, suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất khóc lóc cầu xin. Lão liếc mắt ra hiệu cho Vương An Toàn, ra sức nháy mắt đến mức muốn sụp cả mí mắt, ám chỉ anh mau chóng nhận lỗi dọn dẹp dây niêm phong để giữ mạng.
Thế nhưng, Vương An Toàn vẫn đứng vững trên đôi ủng cao su cách điện dày màu đen. Đôi mắt mang chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng của anh nhìn thẳng vào Chu Công Công, không hề có một chút sợ hãi. Anh lạnh lùng quay sang trợ lý Lý Tiểu Bảo:
"Tiểu Bảo, mở báo cáo thống kê tài chính và thiệt hại tai nạn lao động ba năm gần nhất của Hỏa Đan Tông ra cho đồng chí đặc phái viên xem."
"D... Dạ rõ!" Lý Tiểu Bảo run rẩy, bàn tay phải quấn băng gạc trắng do bị bỏng hỏa độc ráng sức lật mở cuốn sổ da màu đỏ, đưa ra những trang giấy tuyên thành vẽ đầy biểu đồ hình cột bằng mực đen và đỏ cực kỳ trực quan.
Vương An Toàn cầm gậy chỉ huy gõ nhẹ vào bảng biểu, bắt đầu thuyết trình bằng giọng điệu hành chính khô khan nhưng rành mạch:
"Báo cáo đồng chí Chu Công Công, đây là số liệu thống kê thực tế. Trong ba năm qua, Hỏa Đan Tông nộp cho triều đình tổng cộng ba vạn linh thạch tiền thuế. Tuy nhiên, do họ liên tục luyện đan lậu trong phòng kín không có quạt thông gió, chặn van xả áp lò đan để bớt xén quỹ bảo trì, tổng cộng đã xảy ra mười hai vụ nổ lò đan lớn nhỏ."
Anh chỉ gậy vào cột màu đỏ cao vút trên biểu đồ:
"Mười hai vụ nổ này đã thiêu rụi ba mươi lăm ngôi nhà dân phàm nhân, làm sập một góc phố chợ trung tâm, và khiến bốn mươi hai đệ tử ngoại môn tử vong lãng nhách. Chi phí cứu hộ, bồi thường thiệt hại tài sản dân sự, và bồi thường nhân mạng mà phủ tri phủ phải chi trả từ ngân sách đã lên tới năm vạn sáu ngàn linh thạch thô. Đó là chưa kể đến việc rò rỉ dầu cặn luyện đan làm ô nhiễm hoàn toàn Giếng Cổ Linh Tuyền, khiến y quán của Lưu Lang Trung quá tải, làm suy giảm sáu mươi phần trăm sức lao động phàm nhân của trấn."
Vương An Toàn trừng mắt nhìn thẳng vào Chu Công Công, giọng nói đanh thép:
"Nói cách khác, triều đình thu được ba vạn tiền thuế, nhưng phải bù lỗ hai vạn sáu ngàn linh thạch để giải quyết hậu quả tai nạn lao động do Hỏa Đan Tông gây ra! Đây không phải là nguồn thu thuế, đây là một khối ung nhọt thâm hụt tài chính cực kỳ nghiêm trọng! Việc niêm phong Hỏa Đan Tông của Ban An Toàn không những không làm thất thu, mà ngược lại đang bảo vệ dòng tiền ngân sách của triều đình bền vững hơn gấp mười lần!"
Chu Công Công ngây người. Cây phất trần trên tay lão khựng lại giữa không trung. Lão là thái giám tổng quản chuyên quản lý ngân khố nội thị, vốn cực kỳ nhạy cảm với các con số. Từ trước đến nay, các tông môn tu tiên chỉ biết báo cáo thành tích đột phá tu vi, chưa từng có ai dùng các số liệu thống kê kinh tế và chi phí tai nạn lao động một cách chi tiết, khoa học và trực quan đến thế này để nói chuyện với lão.
Lão giật lấy cuốn sổ đỏ từ tay Lý Tiểu Bảo, tự mình lật xem từng trang. Càng xem, đôi mắt híp của Chu Công Công càng sáng lên. Những biểu đồ hình cột, những dòng phân tích tác động môi trường và tổn thất nhân mạng được trình bày một cách ngăn nắp, rõ ràng đến mức ngay cả một kẻ không biết gì về tu luyện cũng có thể hiểu ngay lập tức.
"Kỳ tài... quả là kỳ tài quản lý xã hội!" Chu Công Công lầm bầm trong miệng. Thực chất, mục đích thực sự của Chu Công Công khi mang sắc lệnh hoàng gia vi hành về địa phương là để tìm kiếm một mô hình quản lý mới hiệu quả nhằm kiềm chế sự hỗn loạn, kiêu ngạo của giới tu tiên đang đe dọa vương quyền. Thành quả trị an ngăn nắp và tỷ lệ cháy nổ bằng không của Thanh Vân Trấn dưới sự quản lý của Vương An Toàn chính là thứ lão đang tìm kiếm.
Tuy nhiên, để thử thách bản lĩnh của tên phàm nhân này trước khi đưa ra quyết định cuối cùng, Chu Công Công khẽ thu lại vẻ ngạc nhiên, lạnh lùng nói:
"Số liệu của ngươi rất tốt. Nhưng quản lý xã hội không chỉ có sổ sách. Ở phủ tri phủ này, bản công công nghe nói có tình trạng lính canh lạm quyền, nhận hối lộ để bao che cho các xe chở dầu cặn lậu của đan tông. Nếu ngươi thực sự có bản lĩnh thượng tôn pháp luật, hãy giải quyết vụ việc này cho bản công công xem!"
Lý Đại Nhân nghe đến đây thì mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi hột rơi lộp bộp xuống đất. Lão biết rõ lính canh của mình – Kim Giáp Vệ – thường xuyên nhận tiền đút lót của Hỏa Đan Tông để làm ngơ cho xe chở chất thải đi qua cổng trấn.
Đúng lúc này, Kim Giáp Vệ – gã lính canh phủ nha cao lớn mặc giáp sắt mạ vàng sáng loáng – bước ra từ phía sau kiệu. Gương mặt hắn tái nhợt, nhưng đôi mắt hí gian xảo vẫn loé lên tia liều lĩnh. Hắn quỳ sụp dưới chân Chu Công Công, lén lút rút từ trong tay áo ra một túi trữ vật chứa đầy linh thạch thô lấp lánh, định nhét vào tay áo của thái giám triều đình để bịt đầu mối.
"Chu Công Công minh giám!" Kim Giáp Vệ khóc lóc van xin, giọng nói run rẩy: "Tiểu nhân một lòng trung thành với phủ nha, chưa từng nhận một cắc hối lộ nào! Tên phàm nhân Vương An Toàn này cố tình dùng sổ sách giả để vu oan cho tiểu nhân! Đây là chút lòng thành của tiểu nhân kính dâng Công công để bồi dưỡng sức khỏe..."
Đám đông phàm nhân xung quanh nín thở chứng kiến. Ai cũng nghĩ Vương An Toàn lần này xong đời, bởi lính canh nha môn cấu kết với quan lớn triều đình là chuyện thường tình ở giới tu tiên này, một tên phàm nhân lấy gì đấu lại?
Thế nhưng, Vương An Toàn chỉ lạnh lùng nhìn hành vi đút lót ngay trước mắt. Anh không hề nao núng, dứt khoát rút từ trong túi áo bảo hộ ra một chiếc gương thạch anh truyền tin tự chế của Ban An Toàn.
"Yêu cầu đồng chí Kim Giáp Vệ dừng ngay hành vi đưa hối lộ công chức đang thi hành công vụ!" Vương An Toàn nghiêm giọng cảnh báo, ngón tay anh ấn mạnh vào nút kích hoạt trên gương thạch anh.
*Xoẹt!*
Một luồng ánh sáng xanh lục từ chiếc gương thạch anh phóng lên không trung, tạo thành một bức màn ánh sáng khổng lồ hiển thị hình ảnh vô cùng sắc nét.
Trong hình ảnh ghi lại lúc nửa đêm hôm qua, Kim Giáp Vệ đang đứng ở góc tối của nha môn, cười híp mắt nhận một bao linh thạch lớn từ tay Triệu Hỏa Vương – trưởng phòng sản xuất lậu của Hỏa Đan Tông. Giọng nói của Kim Giáp Vệ vang lên rõ mồn một qua sóng âm thạch anh: *"Triệu trưởng phòng cứ yên tâm, ngày mai Ban An Toàn có đi tuần tra đột xuất phố đan lậu, ta sẽ lén lút báo tin mật cho các ngươi tẩu tán lò đan trước!"*
Bức hình tiếp tục chuyển cảnh, chiếu thẳng vào cảnh tượng Kim Giáp Vệ đang cố tình nhét bao linh thạch đút lót vào tay áo của Chu Công Công ngay tại công đường cách đây vài giây.
"Cái gì?!" Kim Giáp Vệ trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn bức màn ánh sáng lơ lửng trên trời. Hắn không thể ngờ rằng mọi hành vi lén lút nhận hối lộ của mình đều bị hệ thống camera giám sát chạy bằng linh thạch tự chế của Vương An Toàn ghi lại không sót một chi tiết.
Theo đúng "Quy tắc ứng xử công chức và chống nhận hối lộ" dán tại bảng tin công cộng, Vương An Toàn bước tới, lạnh lùng rút cây bút lông ngỗng dắt tai ra, lật mở Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ dán thẳng vào mặt Kim Giáp Vệ:
"Đồng chí Kim Giáp Vệ, hành vi nhận hối lộ của đan tông để làm rò rỉ lịch trình thanh tra đột xuất và hành vi đưa hối lộ đặc phái viên hoàng gia của đồng chí đã vi phạm nghiêm trọng điều 5 Luật phòng chống tham nhũng công vụ. Ban An Toàn quyết định tịch thu toàn bộ giáp sắt mạ vàng, tước đoạt tư cách lính canh phủ nha, và phạt phạt tiền mười vạn linh thạch thô để bồi thường vào quỹ phòng chống thiên tai cháy nổ của trấn!"
Kim Giáp Vệ hoảng hốt, rút thanh trường thương tích điện định dùng bạo lực đập nát chiếc gương thạch anh để tiêu hủy chứng cứ.
"Nghiêm cấm hành vi tấn công thanh tra viên đang làm nhiệm vụ!" Vương An Toàn thổi mạnh một hơi dài vào chiếc còi đồng treo trước ngực.
*Tét... Tét... Tét!*
Tiếng còi đồng tần số cao vang dội chấn động, bẻ gãy dòng tuần hoàn linh lực trong thanh trường thương của Kim Giáp Vệ, khiến hắn giật mình ngắt chiêu rơi thương xuống đất. Ngay lập tức, Hứa Thanh Thanh đứng bên cạnh vung thanh trường kiếm bọc đầu cao su đỏ chặn đứng đường thương của hắn, khóa chặt hai tay Kim Giáp Vệ ra sau lưng.
Chu Công Công chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, gương mặt trắng bệch của lão khẽ giật giật. Lão không những không tức giận vì bị vạch trần hành vi nhận hối lộ hụt, mà ngược lại vô cùng thán phục trước sự minh bạch, quyết đoán và hệ thống chứng cứ kỹ thuật không thể chối cãi của Vương An Toàn. Để giữ thể diện hoàng gia, lão phất trần một cái, lạnh lùng tuyên bố:
"Lũ nô tài guồng máy phủ nha ăn tàn phá hoại! Kim Giáp Vệ nhận hối lộ của đan lậu, tước đoạt quan chức lập tức, tống giam vào ngục tối chờ ngày xét xử!"
Lão quay sang Vương An Toàn, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng tột đỉnh. Lão vuốt râu cười lớn, giọng nói lanh lảnh vang xa:
"Vương An Toàn! Ngươi quả thực là một kỳ tài giữ gìn trật tự an toàn đô thị! Quy trình tiếp địa hứng sét lôi kiếp của ngươi bảo vệ tính mạng phàm nhân hoàn hảo, hệ thống sổ sách kế toán minh bạch, lại thêm bản lĩnh chống tham nhũng liêm chính này. Hoàng triều Đại Hạ chúng ta đang rất cần những nhân tài như ngươi để chấn chỉnh lại giới tu tiên hỗn loạn này!"
Chu Công Công thò tay vào tay áo thêu hoa văn cung đình, lôi ra một tấm bài vị bằng đồng thau mạ vàng sắc nét thêu hoa văn sọc cảnh báo màu đỏ đen nổi bật, cùng một chiếc còi bằng đồng thau cổ kính phát ra uy áp vương quyền cực mạnh.
"Bản công công đại diện hoàng triều, ban tặng cho ngươi tấm Sắc Lệnh Thanh Tra Hoàng Gia cấp thấp và chiếc Thượng Phương Bảo Còi này! Từ hôm nay, ngươi chính thức được thăng chức lên tầm khu vực, có quyền hạn thanh tra và niêm phong mọi công trình xây dựng, trận pháp phòng ngự và cấm địa tu tiên vi phạm quy chuẩn kỹ thuật an toàn!"
Chu Công Công dừng lại một chút, khẽ ho nhẹ một tiếng, giọng điệu trở nên thực tế:
"Tuy nhiên, theo luật thuế tài nguyên hoàng gia, Ban An Toàn của ngươi phải hoàn trả lại hai mươi phần trăm lượng linh thạch phạt vi phạm thu được về quỹ triều đình để làm thuế tài nguyên bồi thường quốc gia."
"Báo cáo đồng chí đặc phái viên, điều này hoàn toàn phù hợp với quy trình tài chính công minh bạch. Tôi đồng ý ký vào nghị định thư hoàn thuế." Vương An Toàn bình thản gật đầu, nhận lấy tấm sắc lệnh hoàng gia bảo mệnh tối cao và chiếc Thượng Phương Bảo Còi dắt vào thắt lưng.
Chu Công Công mỉm cười gật đầu, bước lên xe kiệu cung đình chuẩn bị rời đi. Trước khi rèm kiệu hạ xuống, lão khẽ để lại một lời dặn dò đầy ẩn ý:
"Vương An Toàn, nhiệm vụ đầu tiên của ngươi ở chức vụ mới đã có rồi. Hãy tiến thẳng vào khu vực Vạn Thú Sơn biên giới phía Tây. Các tông chủ ở đó đang thả rông ma thú khổng lồ không rọ mõm để dọa dẫm và ép đệ tử ngoại môn mua thuốc đắt đỏ, gây ra hàng loạt tai nạn thương vong nghiêm trọng. Hãy mang cái còi và sợi dây vàng của ngươi đến đó chấn chỉnh lại cho bản công công!"
Chiếc xe kiệu xa hoa rầm rập rời đi, để lại một Thanh Vân Trấn hoàn toàn sạch bóng tai nạn cháy nổ, đạt tiêu chuẩn an toàn kiểu mẫu đô thị quốc gia.
Vương An Toàn quay sang Lý Tiểu Bảo, vỗ nhẹ vào bả vai quấn băng gạc trắng của cậu trợ lý nhỏ:
"Tiểu Bảo, từ hôm nay tôi bàn giao lại Văn phòng Ban An Toàn Thanh Vân Trấn cho cậu quản lý. Hãy nhớ kỹ quy trình dán niêm phong năm bước và tuyệt đối không được lơ là công tác kiểm tra nồng độ khí CO độc hại ban đêm."
"Trưởng... Trưởng ban yên tâm! Đệ tử nhất định giữ vững trận địa an toàn!" Lý Tiểu Bảo đứng thẳng người, giơ cao cuộn băng niêm phong phản quang màu vàng, mắt rơm rớm nước mắt vì xúc động.
Hứa Thanh Thanh tay cầm thanh trường kiếm bọc đầu cao su đỏ, mỉm cười anh tuấn bước đến đứng bên cạnh Vương An Toàn:
"Đi thôi, Trưởng ban Vương. Con đường thanh tra cấm địa Vạn Thú Sơn phía trước đang chờ đợi chiếc gậy chỉ huy của anh đấy."
Vương An Toàn chỉnh lại chiếc mũ bảo hiểm màu vàng cát dắt chiếc còi đồng hoàng gia trước ngực, phong thái nghiêm nghị vững bước tiến về phía biên giới phía Tây hoang dã. Ngay khi bước chân qua cột mốc ranh giới Vạn Thú Sơn, từ sâu trong rừng rậm âm u, một tiếng gầm rú kinh hoàng của một bầy ma thú khổng lồ không hề được rọ mõm bảo hộ vang vọng khắp thung lũng, báo hiệu thảm họa mất an toàn lao động cấp độ mới đang chờ đợi anh dán niêm phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!