Nhạc nềnLaid_Back3

Bản Quy Chuẩn Từ Trên Trời Rơi Xuống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thanh Vân Trấn vào tiết lập thu, sương mù từ rặng núi phía sau tràn xuống mờ mịt, nhưng thứ làm người ta ngột ngạt nhất không phải sương trời, mà là mùi khói khét lẹt đặc trưng của giới tu sĩ cấp thấp đang ngày đêm luyện đan lậu. Ở góc phố nghèo nhất của phàm nhân khu, một ngôi nhà tranh nhỏ hiện lên dị biệt với lớp sơn sọc vàng đen chéo nhau nổi bần bật. Trước cửa treo một tấm biển gỗ sơn chữ đỏ nắn nót: "Văn phòng Ban An Toàn Giao Thông và Phòng Chống Cháy Nổ Thanh Vân Trấn. An toàn là bạn, tai nạn là thù."


Bên trong văn phòng, Vương An Toàn đang ngồi xếp bằng trên một chiếc bục gỗ sồi. Anh không tu luyện, cũng chẳng vận khí. Trên tay anh là một cuốn sách rách nát cổ xưa mang tên "Sách hướng dẫn Quy chuẩn kỹ thuật an toàn". Cuốn sách này là bảo vật duy nhất anh nhặt được trong thư viện cổ của trấn khi mới xuyên không đến đây. Kỳ lạ thay, nó được viết bằng tiếng Việt hiện đại, ghi chép lại toàn bộ các quy chuẩn kỹ thuật an toàn lao động, từ khoảng cách phòng cháy đến thông số áp suất bình chứa.


Kiếp trước, Vương An Toàn là một kỹ sư an toàn lao động mẫn cán tại Việt Nam. Anh vẫn nhớ như in buổi chiều định mệnh ấy, khi chiếc giàn giáo công trình bị sập do một con ốc rỉ sét không được bảo dưỡng định kỳ, cướp đi sinh mạng của người đồng nghiệp ngay trước mắt anh. Chấp niệm bảo vệ mạng sống con người bằng mọi giá từ đó đã ăn sâu vào tủy tủy, biến thành một chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực nặng về khoảng cách an toàn và độ thông gió. Khi tỉnh dậy ở giới tu tiên này dưới thân phận một phàm nhân vô tu vi, anh suýt ngất xỉu khi chứng kiến các tiên nhân ngự kiếm phi hành quá tốc độ trong ngõ hẹp, đệ tử đan tông luyện đan trong phòng kín không có quạt thông gió, và lôi hệ tu sĩ tập phóng sét bừa bãi mà không lắp cột thu lôi. Đối với anh, đây không phải giới tu tiên, đây là một công trường tử thần khổng lồ đang hoạt động không phép!


"An Toàn à! Con lại bôi cái sọc vàng đen gì lên tường thế này?"


Vương Đại Sơn, cha đẻ của anh, hớt hải chạy vào văn phòng. Ông là một thợ xây phàm nhân nghèo khó, vai rộng, da sạm nắng, thắt lưng dắt chiếc bay xây dựng rỉ sét quấn băng keo phản quang màu cam – tác phẩm cưỡng chế của con trai ông. Gương mặt ông đầy vẻ lo lắng, giọng run run: "Tiên nhân bay trên trời nhìn xuống, tưởng con vẽ bùa chú tà ma chặn đường họ, họ chỉ cần vung tay một chưởng là cả nhà ta tan xương nát thịt đấy con ơi!"


Vương An Toàn đặt cuốn sách xuống, khẽ chỉnh lại chiếc áo khoác bảo hộ màu cam phản quang tự chế bằng vải bạt chịu nhiệt, nghiêm túc nói: "Cha, đây không phải bùa chú. Đây là màu sắc cảnh báo đạt chuẩn quốc tế để tăng độ nhận diện thị giác từ khoảng cách 50 mét. Tiên nhân bay trên trời nếu không muốn đâm sầm vào mái nhà ta thì phải nhìn thấy màu này để giảm tốc độ. Chúng ta đang bảo vệ họ, và bảo vệ chính mình."


"Nhưng... nhưng họ là tiên nhân! Họ có thần thông!" Vương Đại Sơn bất lực càm ràm, nhưng vẫn lén cúi xuống nhặt vài viên đá dăm trên lối đi, sợ con trai vấp ngã.


Từ góc phòng, lão tuần tra Trần Nghiêm – một quan chức phàm nhân già nua mẫn cán, cựu thư lại của nha môn – khẽ hắng giọng. Lão đang cầm một cây bút lông bằng tre già dắt tai, cẩn thận kiểm tra từng trang của "Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ". Lão vuốt râu nói: "Đại Sơn, ngươi cứ yên tâm. An Toàn viết lách luật pháp rất có căn cứ. Ta đã giúp nó dịch toàn bộ các thông số kỹ thuật của cuốn sách này sang văn phong hành chính cổ đại của Đại Hạ quốc. Tri phủ Lý Đại Nhân đã đóng quan ấn mộc đỏ bảo chứng. Tu sĩ dù có mạnh đến đâu, một khi đã ký tên vào biên bản này, Thiên đạo sẽ tự động nhận diện hành vi vi phạm trật tự hành chính và khóa một phần linh khí của họ để cưỡng chế nộp phạt."


"Đúng vậy," Vương An Toàn gật đầu, tay vuốt ve bìa cuốn sổ đỏ. "Mọi công cụ hành chính của chúng ta đều được luật pháp và Thiên đạo bảo trợ. Không ai có thể đứng trên sự an toàn của cộng đồng."


"Khụ khụ... cứu... cứu mạng..."


Đột nhiên, từ con ngõ nhỏ sát vách văn phòng vang lên những tiếng ho sặc sụa dồn dập. Một luồng khói đen kịt, đặc quánh bốc ra từ ô cửa sổ nhỏ đóng kín của một ngôi nhà gạch nung. Khói tràn ra đường phố nghèo, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và một mùi khét lẹt cực kỳ khó chịu. Người dân phàm nhân xung quanh bắt đầu ôm cổ họng, loạng choạng ngã nhào.


"Linh khí thải độc hại!" Vương An Toàn bật dậy như một chiếc lò xo. Khứu giác nhạy cảm của anh ngay lập tức phân tích được thành phần: "Đây là khí CO độc hại trộn lẫn với cặn hỏa độc của thảo dược mốc! Nồng độ này đã vượt ngưỡng 500ppm! Cấp độ nguy hiểm cực hạn!"


Anh nhanh tay rút chiếc mặt nạ phòng độc than hoạt tính tự chế – dệt từ vải bạt chống cháy của mẹ Lý Thị và nhồi than hoạt tính gáo dừa phàm trần – đeo ôm sát vào mặt. Tay trái anh cầm Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ, tay phải cầm chiếc gậy chỉ huy bằng gỗ sồi ngâm dầu cách điện sơn sọc vàng đen.


"Tiểu Bảo đâu? Mang xô cát theo ta!" Vương An Toàn hét lớn qua lớp mặt nạ.


Trợ lý tập sự Lý Tiểu Bảo, đệ tử ngoại môn nhát gan của Thanh Vân Tông, run rẩy ôm một xô cát chữa cháy Thanh Vân chạy theo sau. Vương Đại Sơn lo sốt vó hét lên: "An Toàn! Đừng đi! Đó là nhà của tán tu Lý Càn! Hắn đang bế quan đột phá Luyện Khí tầng 3, hung dữ lắm!"


Nhưng Vương An Toàn đã lao đi như một cơn gió màu cam. Với anh, rò rỉ khí độc trong khu dân cư là tội ác lao động không thể dung thứ.


Đến trước cửa ngôi nhà gạch, khói đen đã bốc ra nghi ngút qua các khe hở được trét đất sét kín mít. Vương An Toàn dùng gậy chỉ huy gõ mạnh vào cửa gỗ: "Yêu cầu đồng chí mở cửa ngay lập tức để phục vụ công tác thanh tra và đo nồng độ khí thải độc hại!"


Bên trong chỉ có tiếng thở khò khè yếu ớt và tiếng lửa hừng hực bạo loạn. Không một ai trả lời.


"Không thể chờ đợi! Cưỡng chế tiếp cận hiện trường cứu nạn khẩn cấp!" Vương An Toàn lùi lại một bước, dùng hết sức bình sinh đạp tung cánh cửa gỗ sập xệ.


Một luồng hơi nóng kèm khói độc ập thẳng vào mặt anh. Nhờ có mặt nạ phòng độc than hoạt tính lọc sạch 99% khí CO, Vương An Toàn không hề hấn gì, hiên ngang bước vào trong. Cảnh tượng bên trong phòng kín khiến anh ngứa mắt tột độ: Toàn bộ cửa sổ đều bị trét bùn kín mít để "tránh rò rỉ linh khí", không có bất kỳ ống thông gió nào. Ở giữa phòng, một chiếc lò luyện đan bằng đất sét nung rẻ tiền đang đỏ rực, áp suất bên trong tăng cao làm nắp lò rung bần bật. Tán tu Lý Càn đang nằm bò dưới đất, mặt mũi xanh mét do ngạt khí CO, nhưng hai tay vẫn cố chấp vận khí hỏa hệ để duy trì ngọn lửa dưới đáy lò.


"Phàm... phàm nhân vô tu vi... dám phá hỏng... đột phá của ta... khụ khụ... ta sẽ thiêu chết ngươi..." Lý Càn thều thào, cố gắng ngưng tụ một tia lửa nhỏ hỏa hệ trên đầu ngón tay run rẩy.


Vương An Toàn không thèm để ý đến lời đe dọa, bước tới giật phắt chiếc quạt tre phàm trần trên tay Lý Càn, bắt đầu quạt mạnh hướng ra cửa để cưỡng chế thông gió, đẩy luồng khói độc ra ngoài. Anh lạnh lùng nói qua lớp mặt nạ: "Đồng chí Lý Càn, tôi yêu cầu đồng chí tắt lò luyện đan ngay lập tức. Hành vi luyện đan trong phòng kín không có quạt thông gió của đồng chí đã vi phạm nghiêm trọng khoản 1 điều 4 Quy chuẩn kỹ thuật an toàn lò luyện đan (TCVN-01). Càng vận khí linh hỏa, đồng chí càng tiêu hao lượng oxy ít ỏi còn lại, đẩy nhanh quá trình ngạt khí não bộ."


"Ngươi... khụ khụ... TCVN cái gì... công pháp gì..." Lý Càn hoảng loạn, cảm thấy linh khí trong người bế tắc, đầu óc quay cuồng vì thiếu oxy. Hắn cố chấp phóng tia lửa nhỏ về phía Vương An Toàn.


Vương An Toàn khẽ nghiêng người tránh né, tia lửa bay sượt qua làm cháy xém một góc bàn gỗ nha môn đặt cạnh đó. Anh lập tức rút cây bút lông ngỗng dắt tai, mở Sổ biên bản phạt vi phạm màu đỏ và bắt đầu thực hiện kỹ năng "Lập biên bản tốc độ cao". Ngòi bút múa loang loáng trên trang giấy đỏ thêu sọc vàng, ghi chép van vách các lỗi vi phạm:


"Lỗi thứ nhất: Sử dụng thiết bị áp lực lò luyện đan tự chế không có van xả áp lò xo đạt chuẩn. Lỗi thứ hai: Luyện chế trong môi trường kín hoàn toàn thiếu hệ thống thông gió cưỡng bức, gây rò rỉ Linh khí thải độc hại nồng độ vượt ngưỡng 500ppm vào khu dân cư phàm nhân. Lỗi thứ ba: Chống đối thanh tra viên đang làm nhiệm vụ công vụ."


"Ta... ta là tiên nhân... ta không phục..." Lý Càn tức giận đến mức nghẹn họng, linh khí bạo loạn trong cơ thể do tâm lý hoang mang tột độ trước những thuật ngữ khô khan chưa từng nghe thấy. Hắn cố đứng dậy định đập vỡ lò đan để kích hoạt vụ nổ đồng quy vu tận.


Lý Tiểu Bảo đứng ngoài cửa run rẩy hét lên: "Trưởng ban! Lò sắp nổ rồi! Dùng nước dập lửa đi!"


"Không được dùng nước!" Vương An Toàn thét lớn chặn lại. "Vỏ lò đan làm bằng gốm nung rẻ tiền đang ở nhiệt độ hơn 600 độ C. Gặp nước phàm trần lạnh đột ngột sẽ gây ra hiện tượng co giãn nhiệt không đều, dẫn đến nứt vỡ giòn kim loại và nổ áp suất thứ cấp ngay lập tức! Mang cát chữa cháy vào đây!"


Lý Tiểu Bảo hốt hoảng lao vào, đổ ụp xô cát chữa cháy Thanh Vân bao phủ hoàn toàn ngọn lửa linh hỏa dưới đáy lò. Cát mịn cách ly oxy triệt để, ngọn lửa nhanh chóng bị dập tắt, nhiệt độ lò đan lập tức hạ xuống an toàn.


Vương An Toàn xách cổ áo của Lý Càn, kéo lê gã tán tu đang mềm nhũn ra ngoài đường lộ thông thoáng khí. Lúc này, quan tri phủ Lý Đại Nhân cũng vừa dẫn theo một đội nha dịch phàm nhân chạy đến, mồ hôi đầm đìa trên gương mặt béo mập. Thấy Vương An Toàn giải cứu thành công tu sĩ và dập tắt nguy cơ nổ lò, Lý Đại Nhân thở phào nhẹ nhõm, đóng dấu mộc đỏ bảo chứng vào tờ biên bản phạt tiền.


Lý Càn nằm trên bãi cỏ, hít thở tham lam không khí trong lành, sắc mặt dần hồng hào trở lại. Nhưng khi nhìn thấy tờ biên bản phạt màu đỏ ghi rõ mức phạt 50 linh thạch thô đặt trước mặt, lòng kiêu ngạo của một tu sĩ lập tức bùng lên. Hắn giật lấy tờ biên bản, nghiến răng nghiến lợi trợn mắt: "Một lũ phàm nhân ngu xuẩn! Dám dùng một tờ giấy lộn để phạt tiền tiên nhân? Ta xé nát nó đấy, các ngươi làm gì được ta?"


*Xoẹt! Xoẹt!*


Tờ biên bản đỏ thêu sọc vàng bị Lý Càn xé thành trăm mảnh, bay lả tả trong gió.


Vương An Toàn không hề tức giận, chỉ lặng lẽ đứng thẳng người, khẽ chỉnh lại chiếc mũ bảo hiểm cách điện màu vàng cát trên đầu. Anh nhìn Lý Càn với ánh mắt thương hại, giọng điệu vô cảm như một cái máy hành chính: "Hành vi tự ý hủy hoại văn bản hành chính và cản trở thanh tra viên đang thi hành công vụ..."


*Ầm!!!*


Lời chưa dứt, bầu trời Thanh Vân Trấn đang trong xanh bỗng nhiên nổi lên một đám mây đen nhỏ xíu ngay trên đầu Lý Càn. Một tia sét màu xanh lam, mỏng manh nhưng cực kỳ sắc nét, từ trên trời giáng thẳng xuống mông gã tán tu.


"Á!!!"


Lý Càn hét lên một tiếng thất thanh, bị tia sét đánh bật nhảy dựng lên cao ba thước, tóc tai dựng đứng như lông nhím, khói đen bốc lên nghi ngút từ chiếc quần rách rưới. Hắn ngã nhào xuống đất, toàn thân co giật lạch cạch, đôi mắt trợn ngược nhìn Vương An Toàn trong sự sợ hãi tột độ.


Thiên đạo đã phản hồi! Quy chuẩn an toàn lao động của Vương An Toàn đã được Thiên đạo mặc định công nhận là luật tự nhiên cưỡng chế. Kẻ nào dám cản trở công lý hành chính của Ban An Toàn sẽ bị lôi kiếp trừng phạt lập tức!


Lý Càn run rẩy, lập tức quỳ sụp xuống đất, vừa khóc ròng vừa gom từng mảnh giấy rách dán lại: "Ta nộp... ta nộp phạt... tiên sinh bớt giận... Thiên lôi đừng đánh nữa..."


Vương An Toàn lạnh lùng rút cây bút lông ngỗng thứ hai dắt tai ra, mở trang mới của cuốn sổ đỏ: "Tốt. Cộng thêm lỗi hủy hoại tài liệu công vụ, mức phạt tăng gấp đôi: 100 linh thạch thô. Yêu cầu đồng chí ký tên điểm chỉ vào đây."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!