Âm Mưu Đầu Độc Của Trần Độc
Đêm kinh thành chưa bao giờ yên tĩnh, nhưng đêm ở vùng sơn thôn hẻo lánh dưới chân núi Thanh Vân Sơn lại mang một vẻ tịch mịch đến đáng sợ. Sương mù xám xịt từ những rặng thông cổ thụ rỉ ra, lững lờ trôi qua hàng rào tre rách nát của Giả Dược Y Quán, bao phủ lấy giếng nước sâu hoắm bên hông nhà bếp. Tiếng côn trùng dã ngoại kêu rả rích dưới những bụi cỏ ngọt phàm trần càng làm tăng thêm vẻ u ám của bóng đêm.
Trong gian phòng ngủ lụp sụp, Tiêu Bốc Phét ngồi thẫn thờ trên chiếc giường tre nứt nẻ, hai tay run rẩy ôm lấy chiếc hòm gỗ khóa ba lớp đặt dưới gầm giường. Anh chậm rãi mở nắp hòm, nhìn đống Đồng xu đồng phàm trần lấp lánh dưới ánh đèn dầu tù mù mà lòng đau như cắt. Ban ngày, y quán của anh náo nhiệt bao nhiêu, tiền vàng phàm giới chảy vào túi nhiều bấy nhiêu, thì ban đêm anh lại hoang mang, hoảng sợ bấy nhiêu. Vương Tham Lam – vị đại lão Kim Đan kỳ vừa đột phá đêm qua – đã phái hàng chục đệ tử nội môn Thanh Vân Tông canh gác nghiêm ngặt khắp dốc núi Đường mòn Sinh Tử. Họ tự xưng là bảo vệ vị "Dược Thánh ẩn thế", nhưng đối với Tiêu Bốc Phét, đám tu sĩ cuồng tín này không khác gì những cai ngục đang giam lỏng một kẻ lừa đảo phàm nhân không có nửa điểm tu vi như anh.
"Trời hại ta rồi!" Tiêu Bốc Phét lẩm bẩm, tay quạt quạt chiếc quạt giấy rách nát có đề hai chữ 'Thần Y' để xua đuổi mấy con muỗi dã ngoại dai dẳng. "Giàu nứt đố đổ vách ở cái xó xỉnh này thì có ích gì? Một khi đám tu sĩ hung hãn kia phát hiện ra 'thần dược cứu thế' thực chất chỉ là nước giếng mặn pha đường cát phàm trần, họ sẽ lập tức băm vằn xác ta ra làm trăm mảnh để tế hồn sư phụ của họ! Ta phải tìm cách trốn thoát khỏi đây, nhất định phải trốn trước khi quá muộn!"
Anh liếc nhìn cô em gái nuôi Tạ Thị Trượt đang ngủ say sưa trên chiếc nệm rơm kế bên, khóe miệng cô bé vẫn còn dính chút nhọ nồi và nụ cười ngọt ngào khi mơ thấy hòm tiền đầy ắp. Bên ngoài hiên, chú lừa nhỏ Bánh Trôi cũng đang ngáy khò khò dã ngoại, tai dài thi thoảng cụp xuống đầy lười biếng. Mọi thứ đều bình yên, nhưng trực giác của một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp mách bảo Tiêu Bốc Phét rằng, giông bão đang cận kề.
Cùng lúc đó, cách y quán không xa, một bóng đen gầy gò đang lén lút luồn lách qua những bụi cây rậm rạp ven Đường mòn Sinh Tử. Đó là Trần Độc, gã độc nhãn lang băm khét tiếng của Trấn Thanh Vân. Trần Độc mặc bộ y phục vải thô màu đen bẩn thỉu rách nát, một mắt đeo băng đen che giấu vết sẹo kinh dị, mắt còn lại ti hí lấp lánh sát khí hận thù. Gã ghen ghét cực đoan vì bị Giả Dược Y Quán cướp sạch khách hàng phàm nhân ở trấn dưới. Những ca bệnh ngứa ngáy, tiêu chảy phàm trần ngày xưa vốn mang lại nguồn thu nhập béo bở cho gã, giờ đây đều kéo nhau lên núi uống nước muối ấm của Tiêu Bốc Phét.
"Thằng ranh con Tiêu Bốc Phét!" Trần Độc nghiến răng kèn kẹt, tay vuốt ve hũ đất nung nhỏ giấu trong tay áo rộng thùng thình. "Mày dám cướp đường sống của tao? Mày dùng nước muối lừa bịp đám phàm nhân ngu muội, lại còn dám lòe bịp cả các đại lão tu tiên! Hôm nay, tao sẽ đổ toàn bộ hũ độc bột ngứa phàm trần này xuống giếng nước của mày. Ngày mai, khi tất cả bệnh nhân uống nước giếng đều bị ngứa ngáy rách da rách thịt, tao xem mày làm thế nào để đóng vai thần y cứu thế!"
Hũ đất nung của gã chứa đầy bột ngứa phàm trần tự chế, được nghiền nhuyễn từ lá cây tầm ma dại và lông của loài sâu róm độc dã ngoại. Loại bột độc này hoàn toàn không có linh lực dao động, không tỏa ra ma khí hay sát khí siêu nhiên, chỉ đơn thuần là một chất kích ứng vật lý cực mạnh đối với nhục thân phàm nhân và tu sĩ cấp thấp chưa luyện thành thần thể bất hoại. Chính vì không có linh lực, nó hoàn toàn vô hình trước các trận pháp dò xét của tu tiên giới.
Trần Độc lén lút lách qua hàng rào tre nứt nẻ, bước đi nhẹ nhàng không tiếng động như một con mèo hoang đêm tối. Gã tiếp cận Giếng Nước Muối Thanh Vân nằm bên hông nhà bếp. Mặt giếng được đậy bằng một tấm nắp gỗ thông thô sơ. Trần Độc nín thở, run rẩy đưa tay nhấc nhẹ tấm nắp gỗ ra, để lộ lòng giếng sâu thẳm tỏa ra hơi nước mặn chát lờ lờ dưới ánh trăng khuyết.
Nhưng Trần Độc đã quên mất một điều cực kỳ quan trọng. Giả Dược Y Quán không chỉ có Đại Hổ bảo vệ đang ngủ say sưa bên cổng tre, mà còn có một hệ thống cảnh báo sớm vật lý cực kỳ nhạy bén.
Tiểu Mỹ – con chó ta lông vàng mượt đầu thôn, linh vật canh gác của y quán – đang nằm ngủ dưới gầm bếp nện ấm áp. Ban ngày, nó được Tiêu Bốc Phét cho gặm những chiếc xương heo phàm trần bóng loáng thừa từ nồi nước dùng dưỡng tủy, nên nó cực kỳ nhạy cảm với mọi mùi lạ và tiếng động lạ xung quanh khu vực nhà bếp hằng ngày. Thính giác phàm thú của nó bỗng nhiên bắt được tiếng bước chân sột soạt và mùi mồ hôi hôi hám, rách rưới dơ bẩn của Trần Độc.
Tiểu Mỹ lập tức dựng đứng hai tai, đuôi ngoáy tít rồi sủa vang dội cả thung lũng hoang vu:
"Gâu! Gâu! Gâu!"
Tiếng chó sủa vang dội ban đêm xé toạc sự tịch mịch của dốc núi, dội thẳng vào phòng ngủ của Tiêu Bốc Phét. Anh giật nảy mình nhảy dựng lên khỏi giường tre, tim đập thình thịch như gõ trống trận, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.
"Có biến! Có thích khách!" Tiêu Bốc Phét hoảng sợ hét lên thầm lặng. Anh lập tức vớ lấy cuốn sách rách Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng giấu sát trước ngực áo bào xám tro để làm tấm chắn bảo mệnh (anh hy vọng độ dày của cuốn sách phàm nhân này có thể cản được một mũi tên ám khí). Anh nhanh tay đeo chiếc Kính gọng tròn thạch anh lên sống mũi để tăng vẻ thần bí, tay cầm chiếc quạt giấy rách nát, lén lút hé cửa nhìn ra ngoài sân.
Qua khe cửa gỗ hẹp, Tiêu Bốc Phét trợn mắt nhìn thấy bóng đen gầy gò của Trần Độc đang lúng túng bên miệng giếng nước muối. Dưới ánh trăng mờ ảo, gã độc nhãn lang băm đang cố cuống cuồng đổ chất bột màu xám từ hũ đất nung xuống lòng giếng.
"Là Trần Độc! Gã lang băm một mắt ở Trấn Thanh Vân!" Tiêu Bốc Phét nhận ra đối phương nhờ chiếc băng đen che mắt đặc trưng. Anh lập tức thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra kẻ đột nhập không phải là ma tu tàn bạo hay sát thủ Nguyên Anh kỳ, mà chỉ là một gã phàm nhân lang băm hèn nhát giống mình.
Nhưng ngay sau đó, nỗi sợ hãi lại dâng lên. Gã đang đổ cái gì xuống giếng nước muối? Giếng nước đó chính là mỏ vàng cốt lõi, là nền tảng của mọi loại giả dược cứu thế giúp anh sinh tồn hằng ngày! Nếu nguồn nước bị đầu độc, ngày mai cả nghìn tu sĩ Thanh Vân Tông gục ngã, Giả Dược Y Quán sẽ bị san bằng thành bình địa tức thì!
Tiêu Bốc Phét nghiến răng, quyết định phải ra tay ngăn chặn. Anh mở cửa bước ra sân, cố giữ cơ mặt hoàn toàn bất động Đóng Giả Cao Nhân, tà áo bào trắng bay nhẹ trong gió đêm dã ngoại. Anh chậm rãi rút Bộ kim châm rỉ sét bằng đồng từ trong túi áo ra, giơ cao trước mặt, giọng nói cố tỏ ra trầm ấm thâm sâu đầy đe dọa:
"Dừng tay! Kẻ phàm phu tục tử nào dám làm bẩn linh tuyền vô vi của bổn tôn? Ngươi có muốn ta dùng thần châm đả thông vạn mạch, phế bỏ nhục thân phàm trần của ngươi không?"
Trần Độc giật nảy mình, quay phắt lại. Nhưng gã không phải là đám tu sĩ nhẹ dạ cả tin dễ bị ám thị tâm lý! Gã là một lang băm lừa đảo lâu năm, gã biết rõ Tiêu Bốc Phét chỉ là một gã phàm nhân không có nửa điểm tu vi, hoàn toàn dựa vào miệng lưỡi trơn tru để lừa tiền.
"Ha ha ha! Thằng ranh con Tiêu Bốc Phét!" Trần Độc cười lạnh méo mó, mắt ti hí lộ rõ vẻ độc ác. "Mày lừa được đám tu sĩ ngu ngốc của Thanh Vân Tông chứ không lừa được tao! Mày chỉ là một thằng phế vật không có linh căn! Hôm nay tao đổ bột ngứa này xuống giếng, ngày mai cả cái y quán lừa đảo của mày sẽ sụp đổ! Chết đi!"
Trần Độc không hề sợ hãi Bộ kim châm rỉ sét của Tiêu Bốc Phét. Gã rút từ hông ra một thanh đoản đao rỉ sét bản lớn, hung hãn lao thẳng về phía Tiêu Bốc Phét hòng chém chết thần y bịt đầu mối.
Tiêu Bốc Phét hét lên một tiếng kinh hoàng trong lòng. Cây kim châm đồng rỉ sét mỏng manh hoàn toàn vô dụng trước thanh đoản đao sắt nặng trịch (failed attempt). Anh vội vàng ném bay bộ kim châm sang một bên, nhanh tay rút từ trong tay áo bào trắng ra vũ khí phòng vệ vật lý cuối cùng của mình: Bình xịt ớt tự chế.
Đây là một ống tre rỗng được anh thiết kế tỉ mỉ, bên trong chứa đầy nước ớt siêu cay giã nhuyễn pha với nước tỏi ép siêu hăng nồng nặc phàm trần.
*Xoẹt! Pshhh!*
Tiêu Bốc Phét bóp mạnh ống tre, một luồng nước đỏ rực mang theo mùi cay nồng nặc và hăng hắc của tỏi bắn thẳng vào gương mặt độc ác của Trần Độc ở khoảng cách chưa đầy ba mét.
"Á á á! Mắt của tao!"
Trần Độc thét lên một tiếng thảm thiết vang dội cả dốc núi hoang vu. Luồng nước ớt siêu cay và nước tỏi ép nồng độ cao dội trực tiếp vào con mắt độc nhất còn lại của gã. Cơn bỏng rát vật lý cực hạn của ớt phàm trần khiến gã lòa mắt tức thì, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Gã đau đớn buông rơi thanh đoản đao rỉ sét, ôm chặt lấy khuôn mặt đỏ bừng, quằn quại ngã sụp xuống đất nện ẩm ướt của sân y quán hằng ngày dã ngoại.
Tiêu Bốc Phét thở hổn hển, tay cầm ống tre run rẩy dữ dội. Nhưng anh không có thời gian để thở phào. Anh nhìn thấy hũ đất nung của Trần Độc đã bị đổ nghiêng bên miệng giếng, một lượng lớn bột xám đen – bột ngứa phàm trần – đã rơi xuống lòng Giếng Nước Muối Thanh Vân, hòa tan vào làn nước lờ lờ.
"Hỏng bét rồi! Bột ngứa đã xuống giếng!" Tiêu Bốc Phét hoảng loạn tột độ. Anh dùng Kính gọng tròn thạch anh soi xuống lòng giếng, thấy những vệt bột màu xám đang loang nhanh. Nếu không tịnh hóa nguồn nước ngay lập tức, ngày mai y quán sẽ đón nhận một thảm họa y tế phàm trần tàn khốc.
Trong khoảnh khắc sinh tử bế tắc, kiến thức khoa học thường thức kiếp trước bỗng lóe sáng trong đầu Tiêu Bốc Phét. Bột ngứa phàm trần thực chất được cấu tạo từ các sợi protein hữu cơ tự nhiên của lá tầm ma dại và lông sâu róm. Loại chất độc hữu cơ này cực kỳ nhạy cảm với tính sát trùng kháng khuẩn mạnh và tính axit nhẹ của Allicin – hoạt chất chính có trong Nước tỏi ép phàm giới.
"Tỏi! Ta cần toàn bộ số tỏi cô đơn trong kho!" Tiêu Bốc Phét hét lên thầm lặng.
Anh cuống cuồng chạy vào nhà bếp, gạt phắt mọi phong thái cao nhân ẩn thế chậm rãi hằng ngày hãm hại. Anh bới móc hốc bếp đất nện, lôi ra toàn bộ ba bao tải tỏi cô đơn siêu cay dã ngoại mà Tạ Thị Trượt đã thu mua từ lão nông Lão Tỏi dưới trấn để làm chất sát trùng vết thương phàm trần.
Tiêu Bốc Phét dùng chiếc chày gỗ to bản giã điên cuồng, giã đến mức hai cánh tay phàm nhân mỏi nhừ rã rời, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên mặt đất nện. Anh ép lấy toàn bộ nước cốt tỏi đặc quánh, siêu cay siêu hăng, đựng đầy vào hai chiếc xô gỗ to bản phàm giới.
"Sát Trùng Bằng Nước Tỏi! Hãy xem khoa học phàm nhân tịnh hóa nguồn nước đây!" Tiêu Bốc Phét thầm hét lớn.
Anh bê hai xô nước tỏi ép đặc biệt, chạy nhanh ra miệng giếng và đổ sập toàn bộ xuống lòng Giếng Nước Muối Thanh Vân.
*Ùm! Ùm!*
Nước tỏi ép đậm đặc hòa tan vào nước giếng mặn chát nhẹ. Allicin nồng độ cực cao lập tức phát huy tính kháng sinh sát trùng phàm trần cực mạnh, phá hủy hoàn toàn cấu trúc protein hữu cơ của bột ngứa tầm ma dại, trung hòa độc tố vật lý một cách triệt để.
Một mùi hăng nồng nặc, cay nồng và hắc ám bốc lên nghi ngút từ miệng giếng nước muối ban đêm, lan tỏa khắp sân y quán, át cả sương đêm ẩm ướt dã ngoại hoang dã. Mùi tỏi hăng nồng đến mức con lừa nhỏ Bánh Trôi đang ngủ say cũng phải hắt hơi một tiếng vang dội rồi tỉnh giấc loạng choạng.
Trần Độc vẫn đang quằn quại trên mặt đất, ôm lấy con mắt đỏ rực sưng tấy vì bị xịt ớt. Gã ngửi thấy mùi tỏi hăng nồng nặc bốc lên từ giếng nước, mắt ti hí cố hé nhìn Tiêu Bốc Phét đầy kinh hoàng và ngây ngô tột độ:
"Mày... Mày đổ cái gì xuống giếng thế kia? Mùi gì mà hăng nồng nặc kinh tởm thế này? Chất độc ngàn vàng của tao... sao không thấy phát tác ngứa ngáy nữa?"
Gã hoàn toàn ngây ngô không thể tin được rằng, chất độc bột ngứa mà gã dày công chế tạo lại bị hóa giải hoàn toàn chỉ bằng hai xô nước tỏi ép phàm nhân rẻ tiền của y quán.
Đúng lúc đó, tiếng sủa vang dội của Tiểu Mỹ và mùi tỏi hăng nồng nặc lan tỏa đã đánh thức toàn bộ đám đệ tử tuần tra cuồng nhiệt của Giả Dược Tông đang cắm trại ngủ say dưới chân dốc Đường mòn Sinh Tử.
Lý Bán Than – gã đệ tử tạp dịch cuồng tín – tay cầm chiếc chổi tre quét rác và bó đuốc sáng rực, dẫn đầu hàng chục đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông hớt hải chạy xông thẳng vào sân y quán. Đại Hổ bảo vệ cũng giật mình tỉnh giấc, vác thanh đoản đao rỉ sét chạy rầm rập tới.
"Sư phụ! Có chuyện gì xảy ra vậy? Mùi gì mà hăng nồng nặc như có tà ma đại nạn thế này?" Lý Bán Than hét lớn, bó đuốc soi sáng rực rỡ cả góc sân.
Cảnh tượng trước mắt khiến đám đệ tử cuồng tín lập tức đông cứng người kinh ngạc. Họ nhìn thấy Trần Độc gầy gò mặc đồ đen đang quằn quại khóc lóc dưới đất nện, thanh đoản đao rỉ sét văng một bên, hũ độc bột ngứa bị đổ nghiêng bên miệng giếng nước muối.
Trong khi đó, Tiêu Bốc Phét đứng lặng im bên miệng giếng, tà áo bào xám tro khẽ bay nhẹ trong gió đêm dã ngoại. Gương mặt anh dưới lớp Kính gọng tròn thạch anh hoàn toàn tĩnh lặng không cảm xúc Đóng Giả Cao Nhân (thực chất anh đang kiệt sức rã rời hai cánh tay do giã tỏi và đang run rẩy hoảng sợ lo lắng).
Lý Bán Than liếc nhìn hũ đất nung dính cặn bột xám đen bên miệng giếng, rồi nhìn sang Trần Độc đang lòa mắt, lập tức trợn tròn mắt tự bổ não ra chân tướng thần thoại:
"Sư phụ! Kẻ này... kẻ này là Trần Độc lang băm! Hắn lén đột nhập ban đêm để đầu độc nguồn giếng linh tuyền của Giả Dược Tông chúng ta? Nhưng sư phụ đã bắt quả tang hắn ngay tại trận, dùng 'Tỏi Thần Kháng Độc' tịnh hóa hoàn toàn ma khí độc tố của hắn?"
Đám đệ tử cuồng tín Giả Dược Tông lập tức rùng mình sùng bái tột đỉnh. Họ tin sái cổ rằng mùi tỏi hăng nồng nặc kia chính là mùi hương tịnh hóa ma khí tối thượng của 'vô vi y đạo' mà thần y vừa thi triển để nghịch thiên cải mệnh nguồn nước.
"Đồ rác rưởi hèn nhát!" Lý Bán Than nổi giận lôi đình, vung chổi tre quét rác chỉ thẳng vào mặt Trần Độc. "Ngươi dám đầu độc nguồn nước cứu thế của thần y? Đội bảo an Giả Dược Tông đâu! Bắt sống gã độc nhãn lang băm này lại cho ta! Chúng ta phải băm vằn xác hắn ra để tế tổ tiên Giả Dược Tông!"
Trần Độc bị bắt quả tang ngay tại trận bởi đám đệ tử tuần tra cuồng nhiệt của Giả Dược Tông, tiếng thét gào đòi băm vằn xác của Lý Bán Than vang dội cả dốc núi hoang vu dưới màn đêm u ám.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!