Nhạc nềnHarvest

Quy Tắc Xếp Hàng Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ban mai trên núi Thanh Vân chưa kịp tan, tiếng ồn ào dưới chân núi đã vọng lên tận Giả Dược Y Quán, phá nát bầu không khí thanh tịnh vốn có của sơn thôn hẻo lánh. Tiêu Bốc Phét ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế tre xộc xệch ngoài hiên, tay cầm miếng ngọc bích màu xanh lục lộng lẫy – Lệnh bài Vương Tham Lam – mà lòng đau như cắt, nước mắt chảy ngược vào trong.


Đêm qua, anh đã lên kế hoạch tỉ mỉ cùng cô em gái nuôi Tạ Thị Trượt và chú lừa Bánh Trôi lén lút thu dọn hòm tiền khóa ba lớp dưới gầm giường để đào tẩu sang phàm giới. Nhưng ai mà ngờ được, lão trưởng lão Kim Đan kỳ Vương Tham Lam sau khi đột phá đã lập tức phái hàng chục đệ tử nội môn xuống phong tỏa chặt chẽ dốc núi Đường mòn Sinh Tử để "bảo vệ sự tĩnh lặng của thần y". Giờ đây, một con ruồi phàm trần muốn bay ra ngoài cũng phải xuất trình giấy tờ, nói gì đến một kẻ lừa đảo phàm nhân nặng trĩu vàng bạc như anh.


"Anh hai!" Tạ Thị Trượt hớt hải chạy từ bếp ra, tay vẫn cầm chiếc cân tiểu ly nhỏ bằng đồng, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem nhọ nồi cắt không còn giọt máu. "Hỏng rồi! Đám tu sĩ xếp hàng dưới chân núi đông nghịt như kiến cỏ. Đội bảo an Giả Dược Tông của huynh Lý Bán Than đang không giữ nổi trật tự nữa. Có mấy gã tu sĩ hung hãn từ các gia tộc lân cận đang đòi xông thẳng lên đây!"


Tiêu Bốc Phét nghe vậy, tim đập thình thịch như gõ trống trận. Anh cố giữ cơ mặt hoàn toàn bất động, chậm rãi đeo chiếc Kính gọng tròn thạch anh lên sống mũi để che giấu ánh mắt đang hoảng loạn tột độ, giọng nói cố tỏ ra trầm thấp hờ hững:


"Hồng trần ồn ào, lòng người xao động. Đi, ra xem thế nào."


Khi Tiêu Bốc Phét bước ra đến đầu dốc núi, cảnh tượng trước mắt khiến anh suýt nữa ngất xỉu lâm sàng. Hàng dài tu sĩ mặc đủ loại đạo bào, từ Luyện Khí kỳ rách rưới đến Trúc Cơ kỳ kiêu ngạo, đang chen lấn xô đẩy nhau dọc theo con Đường mòn Sinh Tử dốc đứng gồ ghề.


"Tránh ra! Bổn thiếu chủ có một vạn linh thạch vụn, ai nhường chỗ ta sẽ thưởng nóng!" Một gã thanh niên mặc áo gấm nạm ngọc, tay cầm quạt xếp đắt tiền hét lớn, định chen ngang hàng ngũ.


"Linh thạch vụn thì ngon sao? Sư huynh ta kinh mạch bế tắc sắp nổ tung đan điền rồi, ai dám cản đường ta chém chết!" Một kiếm tu trẻ tuổi hung hãn khác rút nửa thanh kiếm ra khỏi vỏ, sát khí Trúc Cơ kỳ bùng nổ, khiến đám đông phàm nhân xung quanh hoảng sợ dạt ra.


Đúng lúc đó, Đại Hổ – gã bảo vệ gác cổng to khỏe như hộ pháp – bước lên chặn trước lối vào hàng rào tre. Gương mặt đầy vết sẹo của hắn co giật dữ dội, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới lớp áo cộc tay. Hắn trừng mắt nhìn gã thiếu chủ giàu có, tay phải chậm rãi giơ cao chiếc Lệnh bài Vương Tham Lam phát ra ánh sáng xanh ấm áp đầy quyền lực:


"Kẻ nào dám làm loạn trước cửa Giả Dược Y Quán? Lệnh bài của Đại trưởng lão nội môn Thanh Vân Tông ở đây! Ai bước qua ranh giới này, chính là khinh thường tu vi Kim Đan của Vương trưởng lão!"


Nhìn thấy miếng ngọc bích lộng lẫy phát sáng, gã thiếu chủ giàu có và tên kiếm tu hung hãn lập tức đông cứng người, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Sát khí bùng nổ ban đầu bỗng chốc bị dập tắt hoàn toàn bởi uy áp vô hình của vị đại lão vừa đột phá Kim Đan trung kỳ đêm qua. Họ vội vàng thu kiếm, cúi đầu lùi lại phía sau trong sự ấm ức tột cùng.


Ở phía bên kia sân, một đệ tử nội môn Thanh Vân Tông kiêu ngạo định thi triển khinh công ngự kiếm bay thẳng vào sân y quán để né tránh việc xếp hàng. Nhưng hắn chưa kịp đáp xuống đất nện, Lý Bán Than đã từ trong góc sân nhảy ra, tay cầm chiếc chổi tre quét rác xua đuổi điên cuồng như đuổi gà:


"Cút xuống! Thần y đã phán, y quán là cấm địa vô vi, ngự kiếm phi hành trên đầu thần y là đại tội khinh sư diệt tổ! Ngươi có muốn ta báo cáo lên Chấp Pháp Đường của chấp sự Triệu Nghi Ngờ không?"


Gã đệ tử nội môn mặt mày xám xịt, vội vàng thu hồi phi kiếm, lếch thếch đi bộ xuống chân dốc trong tiếng cười nhạo của đám đệ tử tạp dịch ngoại môn.


Tiêu Bốc Phét đứng trên bục gỗ cao nhìn xuống, đầu óc quay cuồng suy tính. Nếu cứ để đám tu sĩ hung hãn này xông vào khám bệnh ào ạt, với cái y thuật bằng không của mình, chỉ cần ba ca bệnh nặng liên tiếp là anh sẽ bị lộ tẩy là kẻ lừa đảo phàm nhân. Anh cần một quy trình hành chính thật rườm rà, thật khắc nghiệt để lọc bớt bệnh nhân, đồng thời kéo dài thời gian nghĩ kế thoát thân.


Anh chậm rãi đưa tay vào ngực áo, chạm nhẹ vào cuốn Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng dày cộp để lấy thêm dũng khí. Anh hít một hơi thật sâu để nén cơn dị ứng bụi linh khí đang dâng lên trong mũi, vớ lấy chiếc loa cầm tay bằng tre tự chế chạy bằng linh thạch vụn, giọng nói trầm ấm thâm sâu vang dội khắp dốc núi:


"Vô vi y đạo, thuận theo tự nhiên. Thần thủy cứu thế của ta chỉ ban cho những kẻ có lòng thành tâm tuyệt đối. Từ hôm nay, Giả Dược Y Quán chính thức thiết lập 'Quy tắc Xếp Hàng Sinh Tử'."


Đám đông tu sĩ lập tức nín thở lắng nghe, hàng vạn cặp mắt đổ dồn về phía vị thần y mặc áo bào xám tro vá víu nhưng phong thái thong dong tự tại.


"Thứ nhất, cấm tuyệt đối mọi hành vi ngự kiếm, phi hành pháp bảo hoặc dùng kiệu phu khiêng người trong phạm vi núi Thanh Vân. Bất kể ngài là thiếu chủ gia tộc hay đệ tử chân truyền, đều phải tự dùng đôi chân phàm nhân của mình để bò lên con Đường mòn Sinh Tử dốc đứng đầy sỏi đá này."


"Thứ hai, để tích lũy 'y duyên', mỗi bệnh nhân khi leo núi phải tự tay nhặt sạch rác thải, phát quang cỏ dại dọc hai bên đường mòn, và gánh một xô nước ngọt từ Hồ Vô Ưu hoặc Giếng Nước Muối Thanh Vân lên đổ đầy vào bể nước y quán. Trong suốt quá trình này, cấm sử dụng nửa điểm linh lực tu vi để gian lận! Kẻ nào vi phạm, vĩnh viễn không được bốc thuốc!"


Nghe xong hai quy tắc quái đản này, cả dốc núi bùng nổ tiếng xầm xì kinh ngạc.


"Cái gì? Bắt chúng ta đi bộ nhặt rác gánh nước như phàm nhân sao? Thế này thì còn gì là thể diện của tu sĩ nữa?" Một tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng 9 tức giận lẩm nhẩm.


Nhưng Lý Bán Than đã lập tức gõ mạnh chiếc loa tre, hét lớn củng cố lòng tin cho đám đông:


"Các ngươi thì biết cái gì! Sư phụ ta đang dùng liệu pháp 'Vô Vi Khổ Hạnh' để thử thách kiếm tâm và tịnh hóa tạp niệm trong nhục thân của các ngươi trước khi ban thần dược! Kẻ nào không chịu nổi cực khổ phàm trần, chứng tỏ lòng tin không đủ, cút xuống núi ngay cho ta!"


Nhìn thấy Đại Hổ hung tợn đang vuốt ve thanh đoản đao rỉ sét bên cạnh lệnh bài Kim Đan phát sáng, đám tu sĩ dù kiêu ngạo đến đâu cũng đành phải cắn răng chấp nhận luật chơi.


Thế là, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu và cực kỳ hài hước diễn ra trên núi Thanh Vân. Những kiếm tu oai phong lẫm liệt ngày thường chỉ biết bay lượn trên trời, giờ đây phải vén tà áo bào lộng lẫy lên thắt lưng, tay cầm xô gỗ phàm trần, lầm lũi đi bộ leo dốc núi dựng đứng dưới trời nắng gắt dã ngoại. Những vị thiếu chủ gia tộc da trắng trẻo mịn màng phải khom lưng nhặt từng chiếc lá khô, scrape từng cọng cỏ dại dọc đường mòn Sinh Tử, miệng thở hồng hộc như trâu kéo cày.


Tiêu Bốc Phét thong dong ngồi dưới hiên y quán, chậm rãi quạt quạt chiếc quạt giấy rách nát, nhấm nháp ngụm nước trà phàm trần ngọt mát. Anh thầm nghĩ: *"Tuyệt vời! Con đường dốc đá này dài hơn hai dặm, dựng đứng gập ghềnh. Bắt các ngươi đi bộ gánh nước nhặt rác không dùng linh lực, ít nhất cũng phải mất nửa ngày trời mới bò lên tới nơi. Để xem các ngươi còn sức lực đâu mà hung hãn đòi khám bệnh nữa!"*


Bên cạnh anh, Tạ Thị Trượt đang lanh lẹ phát những thẻ tre đánh số thứ tự khám bệnh cho những kẻ vừa leo lên đến đỉnh dốc. Cô bé nhận những đồng xu đồng phàm trần quyên góp tự nguyện từ bệnh nhân, lắc ống tre đựng tiền nghe tiếng lách cách vui tai, khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ hân hoan:


"Số bốn mươi hai! Đổ xô nước muối vào bể bên kia rồi qua đây nhận số! Ai làm đổ nước dọc đường phải đi gánh lại từ đầu nhé!"


Tuy nhiên, một kỳ tích y học thực chứng mà chính Tiêu Bốc Phét cũng không lường trước được bắt đầu xảy ra.


Giới tu tiên vốn thượng tôn thực lực cơ bắp, các tu sĩ từ Luyện Khí đến Trúc Cơ quanh năm suốt tháng chỉ biết ngồi thiền tĩnh tọa trên đệm rơm, hoặc ngự kiếm phi hành lơ lửng. Việc ngồi bất động quá lâu kết hợp với áp lực tinh thần cực hạn từ tiến độ tu luyện khốc liệt khiến cơ thể họ bị bế tắc tuần hoàn máu nghiêm trọng, khí huyết ứ đọng ở các khớp xương và kinh mạch, dẫn đến chứng đau lưng, mỏi cổ, kinh mạch run rẩy tẩu hỏa nhập ma giả tạo. Đây chính là chứng trầm cảm và rối loạn lo âu tu luyện (Stress Cấp độ 1-3).


Việc Tiêu Bốc Phét bắt họ đi bộ leo dốc núi dốc đứng đầy sỏi đá, cúi người nhặt rác dọn cỏ, gánh nước nặng bằng sức lực nhục thân phàm nhân thực chất chính là một buổi "Chạy Bộ Trị Liệu" vật lý trị liệu cực kỳ khoa học hằng ngày dã ngoại.


Khi họ vận động cơ bắp liên tục không dùng linh lực bổ trợ, nhịp tim phàm nhân tăng vọt, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng tống khứ độc tố muối khoáng tích tụ dưới da ra ngoài. Khí huyết lưu thông mạnh mẽ tự động đả thông các mạch máu bế tắc do ngồi thiền quá nhiều, giúp các luồng linh lực hỗn loạn tự điều hòa trở lại trạng thái cân bằng.


Một kiếm tu trẻ tuổi gầy gò, người dính đầy bùn đất và mồ hôi, vừa đặt xô nước xuống bể y quán bỗng nhiên đứng sững người tại chỗ. Hắn trợn tròn mắt, đưa tay sờ lên lồng ngực đang phập phồng thở dốc:


"Kinh... Kinh mạch của ta! Cảm giác nghẹt thở, đau nhức ở ngực bấy lâu nay bỗng chốc biến mất hoàn toàn rồi! Linh lực trong đan điền bỗng nhiên vận chuyển trơn tru như nước chảy!"


Một lão tu sĩ già nua bị chứng đau khớp gối kinh niên do hàn khí tích tụ lâu ngày, sau khi leo hết con dốc sỏi đá Đường mòn Sinh Tử, bỗng nhiên cười lớn nước mắt ròng ròng:


"Trời đất ơi! Đầu gối của ta không còn lạnh buốt nữa! Các khớp xương Pop Pop vang dội, khí huyết ấm áp tràn đầy nhục thân! Ta chưa từng cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm khỏe mạnh như thế này trong suốt mười năm qua!"


"Linh khí! Linh khí bao phủ Giả Dược Y Quán thực sự quá nồng đậm! Thần y chưa cần bốc thuốc, chỉ cần bắt chúng ta leo núi nhặt rác cũng đủ để đả thông kinh mạch tịnh hóa tâm ma rồi!" Hàng chục tu sĩ vừa leo lên đến đỉnh dốc đồng loạt quỳ sụp xuống đất nện, ánh mắt tràn ngập sự sùng bái cuồng nhiệt nhìn về phía Tiêu Bốc Phét.


Tiêu Bốc Phét đang hớp ngụm trà suýt nữa thì phun sạch ra ngoài. Anh trợn mắt nhìn đám đông tu sĩ đang dập đầu lạy tạ, đầu óc hoang mang tột độ:


*"Cái gì cơ? Đi bộ gánh nước mệt phờ râu trê mà cũng đả thông kinh mạch được sao? Các ngươi tự vận động ra mồ hôi giãn cơ cốt thôi mà, liên quan gì đến linh khí bao phủ y quán rách nát của ta cơ chứ?"*


Sự hiểu lầm vĩ mô này bùng nổ dữ dội, củng cố lòng tin cuồng nhiệt của vạn tộc tu sĩ vào danh tiếng "Vô Vi Y Đạo" tối cao của Tiêu Bốc Phét. Họ điên cuồng dâng hiến linh thạch vụn và tiền vàng phàm trần vào hòm gỗ quyên góp của Tạ Thị Trượt để bày tỏ lòng thành kính trước khi xuống núi.


Bầu trời chiều dần buông xuống, nhuộm đỏ rực cả thung lũng Thanh Vân. Sự náo nhiệt bùng nổ của y quán dần lắng xuống khi đám đông tu sĩ hân hoan đi xuống núi dưỡng sinh hằng ngày.


Tiêu Bốc Phét mệt mỏi rã rời nhục thân phàm nhân, chậm rãi đứng dậy định đi vào phòng ngủ nghỉ ngơi và kiểm tra số tiền kiếm được. Nhưng đúng lúc anh vừa quay lưng lại, từ trong bóng tối u uất của khu rừng rậm rạp ven Đường mòn Sinh Tử dưới chân núi, một cặp mắt độc nhãn lạnh lùng sát khí đang âm thầm quan sát toàn bộ sự náo nhiệt của y quán.


Gã lang băm một mắt Trần Độc đứng khuất sau thân cây cổ thụ rêu phong, bàn tay gầy guốc gân guốc bấu chặt vào vỏ cây làm nó nứt vỡ, nghiến răng kèn kẹt đầy ghen ghét cực đoan. Hắn liếc nhìn hũ thuốc độc bột ngứa phàm trần giấu trong tay áo, nụ cười độc ác méo mó hiện lên trên gương mặt nhăn nheo xám xịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!