Nhạc nềnHarvest

Thần Y Cứu Thế Tái Thế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sân nhỏ của Giả Dược Y Quán bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc. Gió núi ngừng thổi, tiếng xào xạc của lá thông cũng dường như đông cứng lại.


Trước mặt Tiêu Bốc Phét, vị Đại trưởng lão nội môn Thanh Vân Tông – Vương Tham Lam – đang ngồi bất động trên chiếc ghế tre rách nát. Đôi bàn chân phàm trần của lão vẫn ngập trong chậu nước muối ấm bốc khói nghi ngút, nhưng sắc mặt lão đã chuyển từ đỏ hồng sảng khoái sang một màu tím ngắt đáng sợ. Hai con mắt lão trợn trừng, lồi ra ngoài như hai hạt nhãn, lòng trắng chằng chịt những tia máu đỏ rực. Cổ họng lão phát ra những tiếng "ục... ục..." nghẹn ứ, giống như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy khí quản, không cho lão hít vào hay thở ra nửa phần linh khí.


*"Xong đời nhà bà rồi!"*


Tiêu Bốc Phét gào thét điên cuồng trong lòng, da đầu tê dại như bị hàng ngàn con kiến lửa cắn xé. Nhịp tim phàm nhân của anh đập loạn nhịp, dồn dập như gõ trống trận. Anh chỉ là một kẻ phàm nhân xuyên không rách rưới, không có nửa điểm tu vi, mở cái y quán này chỉ để lừa vài đồng xu phàm trần sống qua ngày. Bát nước đường cát tường ấm áp và chậu nước muối ngâm chân kia chỉ là những liệu pháp dưỡng sinh phàm nhân rẻ tiền nhất mà anh học lỏm được từ kiếp trước để xoa dịu tâm lý lo âu của lão già này. Ai mà ngờ được, một đại lão Kim Đan kỳ oai phong lẫm liệt, nhục thân bất hoại, lại có thể bị nghẹn chết bởi một bát nước đường phàm trần cơ chứ?


Nếu lão già này chết ở đây, đám đệ tử nội môn hung hãn kia chắc chắn sẽ băm vằn anh ra làm trăm mảnh để tế hồn sư phụ!


"Sư phụ! Ngài làm sao vậy?"


Ngô Đốn Ngộ, đệ tử chân truyền của Vương Tham Lam, sắc mặt đại biến. Thanh trường kiếm đeo bên hông hắn lập tức tuốt vỏ ra một nửa, phát ra tiếng rít lạnh buốt thấu xương. Ba đệ tử nội môn đứng phía sau cũng đồng loạt tiến lên, linh lực Trúc Cơ kỳ bùng nổ, tạo ra một luồng áp lực vô hình quét qua sân nhỏ, làm tung bay những mảnh tranh rách trên mái nhà y quán.


"Tiêu thần y! Ngài đã cho sư phụ ta uống thứ tà dược gì?" Ngô Đốn Ngộ trợn mắt quát lớn, mũi kiếm cổ Thanh Vân sáng rực ánh sáng xanh lam chỉ thẳng vào ngực Tiêu Bốc Phét. "Nếu sư phụ ta có mệnh hệ gì, ta thề sẽ san bằng ngọn núi này, băm xác ngài thành tro bụi!"


Đứng bên cạnh chậu gỗ, cô bé trợ lý Tạ Thị Trượt sợ hãi đến mức hai chân run rẩy lập cập, chiếc cân tiểu ly bằng đồng trên tay suýt nữa rơi xuống đất. Cô bé lén liếc nhìn anh trai đầy lo lắng, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem nhọ nồi cắt không còn giọt máu. Cô bé biết rõ hũ muối và bao đường cát kia hoàn toàn là đồ phàm giới mua lậu từ chợ đen, làm gì có nửa điểm dược tính tịnh hóa? Chẳng lẽ hôm nay hai anh em thực sự phải bỏ mạng tại đây?


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi sát khí của bốn kiếm tu Trúc Cơ kỳ đang bao trùm lấy nhục thân phàm nhân yếu ớt của mình, Tiêu Bốc Phét bỗng cảm thấy sống mũi ngứa ngáy một cách điên cuồng.


Linh lực đỏ rực và xanh lam tỏa ra từ cơ thể các đệ tử nội môn đang cuốn theo một lượng lớn bụi linh thạch vụn loãng trong không khí. Đối với cơ địa dị ứng linh khí cực nặng của Tiêu Bốc Phét, đây chính là một đòn tra tấn sinh lý tàn nhẫn. Cơn hắt hơi kinh thiên động địa đang cuồn cuộn dâng lên từ cuống họng, khiến sống mũi anh đỏ ửng, nước mắt ròng ròng chực trào ra sau làn kính thạch anh gọng tròn tự chế.


*“Không được hắt hơi! Tuyệt đối không được hắt hơi lúc này!”*


Tiêu Bốc Phét điên cuồng tự cảnh báo bản thân. Nếu anh hắt hơi hay run rẩy lo sợ lúc này, vỏ bọc "cao nhân ẩn thế" sẽ lập tức vỡ vụn. Anh nghiến chặt răng đến mức quai hàm mỏi nhừ, cơ mặt co giật giật, hai má đỏ bừng lên vì nín thở. Anh ép mình đứng thẳng lưng, hai tay chắp sau lưng áo bào xám tro vá víu, đôi mắt trợn trừng nhìn thẳng vào khoảng không định mệnh sau vai Ngô Đốn Ngộ, thần thái tĩnh lặng, thâm sâu như một mặt hồ không đáy trước cái chết.


Trong mắt Ngô Đốn Ngộ và ba đệ tử nội môn, cảnh tượng này lại hoàn toàn bị biến đổi một cách hoang đường.


Họ nhìn thấy vị "thần y" mặc áo vải thô rách nát vẫn đứng lặng im trước mũi kiếm sắc lẹm, tà áo bào khẽ bay nhẹ trong luồng kiếm phong bạo tố. Đôi mắt sau làn kính gọng tròn không hề chớp lấy một cái, cơ mặt tĩnh lặng không một chút gợn sóng, thậm chí hai má còn ửng đỏ lên – biểu hiện của việc vận chuyển khí huyết đến cảnh giới cực hạn mà không cần dùng đến linh lực. Đặc biệt là những cái co giật nhẹ trên cơ mặt anh, trong mắt họ, đó chính là dấu hiệu của việc anh đang thi triển thần thông ẩn thế "Không Gian Phách Toái", khinh bỉ hoàn toàn sát khí Trúc Cơ kỳ của họ.


*“Trời đất ơi! Sư phụ kề kiếm vào cổ mà ngài ấy vẫn thong dong tự tại, mắt không thèm chớp, nhịp thở đều đặn! Đây chắc chắn là cảnh giới Vô Vi tối cao, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng!”* Ngô Đốn Ngộ thầm nghĩ, bàn tay cầm kiếm khẽ run lên một nhịp, sát ý ban đầu bỗng chốc bị thay thế bởi một nỗi hoang mang và sợ hãi tột độ.


Đúng lúc bầu không khí căng thẳng đang đẩy lên đỉnh điểm, Vương Tham Lam ngồi trên ghế tre bỗng nhiên gập người xuống.


"Khục... Ặc... Khục khục!"


Lão ho sặc sụa, tiếng ho rách rưới vang dội cả thung lũng dã ngoại. Ngay sau đó, lão há miệng, nôn ra một ngụm máu đen đặc, dính đầy trên nền đất nện ẩm ướt của sân y quán. Bãi máu đen ngòm bốc lên một luồng khói xám nhạt, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc cực kỳ khó ngửi.


"Sư phụ!" Ngô Đốn Ngộ thét lên một tiếng kinh hoàng, lập tức muốn vung kiếm chém bay đầu Tiêu Bốc Phét: "Tên lang băm tà đạo! Ngươi dám đầu độc sư phụ ta!"


"Dừng tay! Đồ nghịch tử!"


Một tiếng hét lớn như sấm đánh vang lên, cắt đứt hoàn toàn kiếm phong của Ngô Đốn Ngộ. Người hét lên không phải ai khác, chính là Vương Tham Lam!


Lão già quắc thước bỗng nhiên đứng bật dậy khỏi chậu nước muối ấm. Đôi bàn chân phàm trần của lão giẫm thẳng xuống đất nện dơ bẩn, nhưng lão không hề quan tâm. Khuôn mặt tím ngắt ban đầu của lão bấy giờ bỗng chốc trở nên hồng hào, rực rỡ một cách thần kỳ. Đôi mắt chằng chịt tia máu đã khôi phục lại sự trong sáng, thần thái sảng khoái, nhẹ nhõm chưa từng có.


Lão hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí mát mẻ của núi rừng Thanh Vân đi thẳng vào lồng ngực, rồi chạy dọc theo kinh mạch xuống đan điền mà không gặp bất kỳ sự bế tắc nào.


*“Kinh mạch... thông suốt rồi? Thông suốt hoàn toàn rồi!”* Vương Tham Lam điên cuồng hét lên trong lòng, nước mắt già nua suýt nữa trào ra vì xúc động.


Thực chất, chân tướng bệnh của Vương Tham Lam vô cùng đơn giản, hoàn toàn tuân theo lý thuyết trong cuốn "Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng" mà Tiêu Bốc Phét đang giấu sát ngực áo. Lão vốn bị chứng rối loạn lo âu cực hạn do áp lực nợ nần tông môn chồng chất trăm năm nay. Sự căng thẳng tinh thần kéo dài khiến huyết áp phàm nhân của lão tăng vọt, tim đập nhanh hỗn loạn, dẫn đến các dây thần kinh co thắt kịch liệt, bóp nghẹt hệ thống tuần hoàn khí huyết. Khi lão vận chuyển linh lực cưỡng chế tu luyện, luồng linh lực bạo tẩu bị nghẽn lại ở các huyết quản co thắt, tạo ra hiện tượng tẩu hỏa nhập ma giả tạo, tích tụ cặn bã và máu ứ trong lồng ngực.


Khi Tiêu Bốc Phét bắt lão ngâm chân bằng nước muối ấm loãng (tác dụng vật lý giúp hạ huyết áp, giãn nở huyết quản dưới chân và điều hòa tuần hoàn) và uống nước đường cát tường (kích hoạt dopamine tạo cảm giác hạnh phúc ngọt ngào, xoa dịu thần kinh lo âu), hệ thống thần kinh của lão bỗng chốc được giải tỏa hoàn toàn. Áp lực huyết quản hạ nhanh đột ngột kích hoạt phản xạ co thắt dạ dày tự nhiên, dồn toàn bộ lượng máu ứ, cặn bã độc tố tích tụ bấy lâu lên cổ họng và tống khứ ra ngoài bằng một ngụm máu đen.


Nôn ra búng máu đen đó, cũng chính là tống khứ hoàn toàn cái "chấp niệm" và cặn bã bế tắc trong nhục thân phàm nhân của lão bấy lâu nay!


"Sư... Sư phụ? Ngài không sao chứ?" Ngô Đốn Ngộ hoang mang thu kiếm, lắp bắp hỏi.


"Không sao? Bổn tọa chưa bao giờ khỏe mạnh như thế này trong suốt một trăm năm qua!" Vương Tham Lam cười lớn một tiếng đầy sảng khoái.


Đột nhiên, đan điền của lão bỗng phát ra một tiếng "ầm" trầm đục.


Luồng linh lực Kim Đan kỳ sơ kỳ bấy lâu nay bị nghẽn cứng bỗng chốc cuộn trào điên cuồng như nước lũ vỡ đê. Khí hải trong đan điền xoay tròn với tốc độ cực hạn, hấp thụ toàn bộ linh khí loãng xung quanh chân núi Thanh Vân Sơn. Một luồng hào quang màu xanh lam rực rỡ bùng nổ từ nhục thân của lão, quét sạch mây mù và sương độc xung quanh y quán, tạo ra một cột sáng linh lực thẳng đứng lao thẳng lên chín tầng mây.


"Oành!"


Linh áp khổng lồ của Kim Đan kỳ trung kỳ bộc phát kinh thiên động địa, khiến bốn đệ tử nội môn bị đẩy lùi năm bước, sắc mặt kinh hoàng quỳ sụp xuống đất.


"Đột... Đột phá rồi! Sư phụ đột phá lên Kim Đan trung kỳ rồi!" Ngô Đốn Ngộ run rẩy hét lên, ánh mắt đầy sự kính sợ tột cùng nhìn về phía Tiêu Bốc Phét.


Tiêu Bốc Phét đứng đơ người giữa luồng hào quang rực rỡ, gió thổi lộng lẫy tà áo bào xám tro của anh. Sau làn kính gọng tròn, đôi mắt anh trợn trừng, hai bàn tay giấu sau lưng run cầm cập như cành cây gặp bão.


*“Cái quái gì thế này? Ngâm chân nước muối và uống nước đường phàm trần mà cũng đột phá được sao? Thế giới tu tiên này bị chập mạch hết rồi à?”* Tiêu Bốc Phét khóc không ra nước mắt trong lòng. Anh chỉ muốn dọa lão già này nôn ra để xoa dịu tình hình, ai ngờ lão lại tự dùng linh lực đột phá thật! Sự hiểu lầm vĩ mô này đã đẩy danh tiếng giả mạo của anh lên một tầm cao mới, hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát của một kẻ phàm nhân rách rưới.


"Bùm!"


Vương Tham Lam thu hồi hào quang linh lực, đôi mắt sáng quắc như đuốc nhìn thẳng vào Tiêu Bốc Phét. Không một chút do dự, vị đại lão Kim Đan kỳ oai phong lẫm liệt bỗng nhiên quỳ sụp hai gối xuống nền đất nện dơ bẩn của y quán, dập đầu mạnh một phát sát đất trước mặt Tiêu Bốc Phét.


"Sư phụ tôn kính! Vương Tham Lam ta mắt mù tai điếc, suýt nữa đã mạo phạm đến đấng Dược Thánh cứu thế!" Vương Tham Lam nghẹn ngào thét lớn, giọng nói run rẩy vì sùng bái tột cùng. "Ngài không dùng đến một cọng linh thảo, chỉ dùng nước muối ngâm chân phàm trần và nước ngọt vô vi để bóc trần chấp niệm nợ nần của ta, giúp ta tống khứ máu ứ tâm ma, đả thông vạn mạch đột phá cảnh giới! Kỹ thuật trị liệu 'Vô Vi Đạo Pháp' này của ngài đã vượt ngoài quy luật của thiên đạo, xứng đáng là Đệ Nhất Thần Y ẩn thế!"


Bốn đệ tử nội môn thấy sư phụ quỳ lạy, cũng vội vàng quỳ sụp xuống theo, dập đầu liên tục rầm rầm xuống đất nện ẩm ướt:


"Chúng con bái kiến Tiêu thần y! Tạ ơn thần y đã cải tử hoàn sinh, ban cho sư phụ chúng con cơ duyên tái sinh!"


Tiêu Bốc Phét đứng lặng im như tượng đá, chiếc quạt giấy rách nát trên tay khẽ run rẩy nhẹ. Anh muốn nói rằng: *“Các người đứng dậy đi, ta thực sự không biết y thuật, ta chỉ cho lão già kia ngâm chân nước nóng hạ huyết áp thôi mà!”*. Nhưng anh biết, nếu bây giờ anh nói ra chân tướng cốt lõi này, đám tu sĩ cuồng tín đang quỳ dưới chân anh sẽ lập tức cảm thấy bị sỉ nhục và băm vằn anh ra ngay tại chỗ để rửa nhục.


Anh buộc phải tiếp tục Đóng Giả Cao Nhân, giữ cơ mặt bất động, khẽ thở dài một tiếng đầy u uất thâm sâu, giọng nói trầm ấm đều đều:


"Hồng trần vạn vật, tất cả chỉ là hư vô. Vương trưởng lão, ngài đột phá được là do ngộ tính của ngài, ta chỉ là người gạt đi tàn tro chấp niệm mà thôi. Đứng dậy đi."


"Tấm lòng từ bi vô vi của thần y quả thực vĩ đại!" Vương Tham Lam xúc động đến mức râu tóc run rẩy. Lão đứng dậy, lén thọc tay vào ngực áo, rút ra một miếng ngọc bích màu xanh lục lộng lẫy, tỏa ra luồng ánh sáng ấm áp bảo mệnh.


Lão cung kính dâng miếng ngọc bằng hai tay trước mặt Tiêu Bốc Phét:


"Tiêu thần y, đây là Lệnh bài Vương Tham Lam – tín vật quyền lực cao nhất của ta tại Thanh Vân Tông. Kẻ nào nhìn thấy lệnh bài này như nhìn thấy bổn tọa! Từ nay về sau, Giả Dược Y Quán của ngài chính là thánh địa bảo hộ đặc biệt của Thanh Vân Tông. Bổn tọa thề sẽ dùng tính mạng và tu vi Kim Đan này để bảo vệ y quán trước mọi sát thủ chợ đen hay đối thủ đố kỵ! Ai dám nghi ngờ y thuật của ngài, bổn tọa sẽ chém bay đầu kẻ đó!"


Nói xong, lão quay sang ra lệnh cho đám đệ tử nội môn:


"Các ngươi nghe rõ chưa? Từ ngày mai, lập tức phái đệ tử ngoại môn xuống chân núi, dựng hàng rào tre phong tỏa dốc núi Đường mòn Sinh Tử, bảo vệ sự bình yên tĩnh lặng cho thần y bế quan trị bệnh! Cấm tuyệt đối không cho kẻ nào làm phiền ngài ấy quạt lò đun nước muối!"


Tiêu Bốc Phét nhìn miếng ngọc bích lộng lẫy trên tay Vương Tham Lam, lòng đau như cắt, nước mắt chảy ngược vào trong.


Anh vốn đã lên kế hoạch cùng Tạ Thị Trượt và chú lừa Bánh Trôi lén lút thu dọn hòm tiền khóa ba lớp dưới gầm giường ngủ để bỏ trốn ngay trong đêm nay sang phàm giới lánh nạn. Nhưng giờ đây, dưới sự bảo hộ "chặt chẽ" và phong tỏa dốc núi của đám đệ tử cuồng tín Thanh Vân Tông, anh hoàn toàn bị trói chặt vào chiếc ghế "Thần Y" ẩn thế này, không còn nửa phần cơ hội để trốn chạy được nữa.


Bên cạnh chậu gỗ, cô bé Tạ Thị Trượt cũng khóc không ra nước mắt, khẽ thở dài thườn thượt nhìn anh trai đầy bất lực. Hai anh em phàm nhân rách rưới, giờ đây đã chính thức trở thành đấng cứu thế tối cao của cả một tông môn tu tiên hung hãn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!