Nước Muối Ấm Áp Giải Tâm Ma
Lưỡi kiếm cổ Thanh Vân run rẩy phát ra tiếng rít u uất, luồng kiếm khí màu xanh lục sắc lẹm chỉ còn cách làn da cổ họng của Tiêu Bốc Phét đúng hai phân. Cái lạnh buốt thấu xương tủy của thép ròng và áp lực linh áp Kim Đan kỳ khổng lồ của Vương Tham Lam đè nặng lên bả vai anh, khiến cơ bắp phàm nhân của Tiêu Bốc Phét mỏi nhừ, run rẩy kịch liệt.
Trong khoảnh khắc nghẹt thở ấy, mồ hôi hột tuôn ra như tắm sau lưng Tiêu Bốc Phét. Nhịp tim phàm nhân của anh đập nhanh liên tục đến mức lồng ngực như muốn nổ tung. Anh biết, chỉ cần bản thân lộ ra một tia hoảng loạn, hay tệ hơn là run rẩy quỳ sụp xuống cầu xin, lưỡi kiếm cổ kia sẽ ngay lập tức tiễn anh về chầu diêm vương.
*“Bình tĩnh! Phải giữ chặt cơ mặt! Đóng Giả Cao Nhân! Đóng Giả Cao Nhân!”* Tiêu Bốc Phét điên cuồng hét lớn trong lòng, nỗ lực vận dụng toàn bộ dây thần kinh mặt để giữ cho cơ mặt hoàn toàn đơ cứng, bất động như một pho tượng đá cổ kính. Đôi mắt anh sau làn kính thạch anh gọng tròn tự chế không hề chớp lấy một cái, chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào khoảng không định mệnh sau vai Vương Tham Lam, phong thái tĩnh lặng như nước trước cái chết.
Thấy Tiêu Bốc Phét đứng lặng im không chút né tránh, tà áo bào xám tro vá víu khẽ bay nhẹ trong luồng kiếm phong bão tố, bốn đệ tử nội môn Thanh Vân Tông đứng phía sau đều nín thở, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng và sùng bái.
*“Trời đất ơi! Sư phụ đã tu vi Kim Đan, kiếm khí sắc lẹm như vậy mà vị thần y này vẫn thong dong tự tại, mắt không thèm chớp, nhịp thở đều đặn! Đây chắc chắn là cảnh giới Vô Vi tối cao, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng!”*
Vương Tham Lam nhíu chặt chân mày, bàn tay cầm kiếm khẽ run lên một nhịp. Sự tĩnh lặng tuyệt đối của Tiêu Bốc Phét khiến lão cảm thấy một nỗi hoang mang sâu sắc. Lão vốn đang tẩu hỏa nhập ma, thần trí đầy rẫy hoang tưởng và sợ sệt, nay lại gặp phải một kẻ "đan điền trống rỗng" nhưng thần thái thâm sâu không lường được, lòng tự tin của lão lập tức bị lung lay dữ dội. Lão nghiến răng, gằn giọng hỏi:
"Tiêu thần y! Bổn tọa nợ nần tông môn chồng chất, bế quan thất bại, kinh mạch bế tắc, linh lực bạo tẩu. Ngài nếu thực sự là cao nhân ẩn thế, hãy lập tức dùng linh lực tối thượng của ngài đả thông vạn mạch cho bổn tọa! Bằng không, bổn tọa sẽ dùng kiếm này cưỡng chế khám xét y quán, phế bỏ tu vi ẩn giấu của ngài!"
Tiêu Bốc Phét khẽ thở dài trong lòng. Anh biết lão già này đang bị stress nặng nề do nợ nần và áp lực tu luyện. Nghe ngóng từ miệng Lý Thím hằng ngày, anh thừa biết Thanh Vân Tông đang nợ nần chồng chất vì mua đan dược phế thải từ Dược Vương Cốc. Đây chính là điểm chí mạng để anh ra đòn tâm lý học lâm sàng.
Chậm rãi, Tiêu Bốc Phét xòe chiếc quạt giấy rách nát có ghi hai chữ "Thần Y" ra, quạt nhẹ nhàng hai cái để tạo nhịp điệu chậm rãi kéo dài thời gian suy nghĩ. Anh khẽ cười nhạt, một tiếng cười khô khốc nhưng trong tai Vương Tham Lam lại biến thành tiếng cười lạnh đầy khinh bỉ của một vị đại lão ẩn thế.
"Dùng linh lực đả thông kinh mạch?" Tiêu Bốc Phét cất giọng trầm ấm, đều đều, mô phỏng hoàn hảo giọng điệu ngụy biện của sư phụ mù Lão Tào Lao năm xưa. "Vương trưởng lão, ngài tu luyện Kim Đan đã mấy trăm năm, vậy mà tư duy vẫn thiển cận, nông cạn như kẻ phàm phu tục tử vậy sao?"
"Cái gì? Ngài dám sỉ nhục bổn tọa?" Vương Tham Lam nổi giận, kiếm khí bùng lên rực sáng.
"Ta không sỉ nhục ngài, ta chỉ đang thương hại ngài," Tiêu Bốc Phét vẫn giữ cơ mặt bất động, dùng Hùng Biện Vô Vi bẻ cong định nghĩa y học. "Linh lực bạo tẩu trong người ngài thực chất chỉ là ngọn lửa chấp niệm. Ngài dùng linh lực bên ngoài để cưỡng chế đả thông, chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, khiến đan điền bốc cháy nhanh hơn. Kinh mạch của ngài bế tắc không phải do linh lực thiếu hụt, mà là do... ức chế tâm can do nợ nần hồng trần!"
Bốn chữ "nợ nần hồng trần" vừa thốt ra, Vương Tham Lam chấn động tâm can, lùi lại nửa bước, thanh kiếm cổ Thanh Vân suýt nữa rơi khỏi tay. Lão trợn tròn mắt nhìn Tiêu Bốc Phét, giọng run rẩy:
"Ngài... làm sao ngài biết bổn tọa đang đau đầu vì nợ nần tông môn? Chuyện này bổn tọa chưa từng tiết lộ cho ai ngoài tông chủ! Chẳng lẽ... ngài thực sự có thần thông đọc vị tâm can?"
Tiêu Bốc Phét thầm nghĩ: *“Ta nghe Lý Thím buôn dưa lê đầu làng chứ đâu ra! Gớm, tông môn các người nợ nần đến mức phải lén bán cả đất ruộng phàm nhân, cả trấn này ai mà chẳng biết!”*. Nhưng bên ngoài, anh vẫn giữ vẻ mặt phản phác quy chân, lạnh lùng phán:
"Vô vi y đạo, nhìn thấu vạn vật. Bệnh tật của tu sĩ các người, chín mươi phần trăm là do hoang tưởng tu luyện và stress tâm lý mà ra. Ngài lo lắng nợ nần, huyết áp phàm nhân tăng cao, tim đập nhanh hỗn loạn, dẫn đến kinh mạch co thắt, linh lực tự nhiên bị nghẽn lại thành tẩu hỏa nhập ma. Muốn giải tâm ma này, dùng linh lực là hạ sách, dùng phàm pháp mới là thượng sách tối thượng!"
"Phàm pháp?" Vương Tham Lam hoang mang tột độ, toàn bộ y lý tu tiên của lão bị đảo lộn hoàn toàn. "Phàm pháp làm sao có thể chữa được tẩu hỏa nhập ma của Kim Đan kỳ?"
Tiêu Bốc Phét không thèm trả lời trực tiếp. Anh quay người lại, chắp tay sau lưng, lạnh lùng ra lệnh hướng về phía buồng ngủ:
"A Trượt! Mang chậu gỗ và Thần Thủy Cát Tường ra đây. Hôm nay ta sẽ cho Vương trưởng lão thấy thế nào là Vô Vi Trị Liệu!"
Tạ Thị Trượt nấp sau cánh cửa buồng ngủ từ nãy đến giờ, nghe thấy tiếng gọi liền lanh lẹ chạy ra. Cô bé gánh hai chiếc giỏ tre chứa Nước giếng mặn Thanh Vân múc từ Giếng Nước Muối Thanh Vân ban đêm, nhanh chóng đổ vào một chiếc chậu gỗ thông to bản. Để ngụy trang và tăng tính linh thiêng, cô bé lén ném vào chậu vài hạt Muối khoáng Thanh Vân phàm trần lấp lánh và đun sôi bằng củi khô hang gấu.
Tuy nhiên, do quá run rẩy trước linh áp Kim Đan, Tiêu Bốc Phét khi chỉ tay vào hũ muối đã lỡ ra hiệu bốc quá nhiều. Muối khoáng Thanh Vân nồng độ quá cao sẽ gây bỏng rát da chân phàm nhân của trưởng lão. May mắn thay, Tạ Thị Trượt cực kỳ lanh lợi, cô bé nhận ra ngay sai sót của anh trai, liền lén lút múc thêm một gáo nước giếng ngọt mát lạnh đổ vào chậu để hòa tan, giữ cho nhiệt độ và nồng độ muối ở mức ấm áp, dễ chịu hoàn hảo.
"Trưởng lão, mời cởi giày và đạo bào lộng lẫy ra, ngâm chân vào chậu nước muối ấm này," Tiêu Bốc Phét phán, tay chỉ vào chậu nước muối bốc khói nghi ngút.
Sắc mặt Vương Tham Lam lập tức biến đổi từ xanh mét sang đỏ gay vì ngượng ngùng. Lão là Đại trưởng lão nội môn, uy phong lẫm liệt, ngự kiếm phi hành, nhục thân bất hoại. Vậy mà giờ đây, trước mặt bốn đệ tử nội môn thân cận, lão lại bị bắt phải cởi bỏ đôi ủng thêu chỉ vàng quý giá, cởi bỏ đạo bào lộng lẫy để... ngâm chân như một lão nông phàm trần rách rưới hằng ngày?
"Tiêu thần y! Ngài... ngài đang sỉ nhục bổn tọa đúng không?" Vương Tham Lam nghiến răng chịu nhục, hai nắm tay siết chặt phát ra tiếng kêu rắc rắc. "Bổn tọa ngâm chân bằng nước muối phàm trần thì có tác dụng gì cho kinh mạch Kim Đan?"
Tiêu Bốc Phét nheo mắt nhìn qua kính thạch anh, giọng nói trầm xuống đầy uy nghiêm áp chế:
"Lòng bàn chân là nơi hội tụ của vạn mạch, là cửa ngõ kết nối nhục thân với đại địa đại đạo. Ngài tu luyện bay lượn trên trời quá nhiều, nhục thân xa rời đất mẹ, linh lực tích tụ nhiệt hỏa không có nơi tiêu tán. Ngâm chân bằng nước muối ấm của Giếng Thanh Vân sẽ kích hoạt cơ chế tuần hoàn tự nhiên, hạ huyết áp phàm nhân, làm giãn nở huyết quản đang co thắt do lo âu. Đây chính là liệu pháp xoa dịu thể chất cực đoan để giải tỏa tâm ma bế tắc! Nếu ngài không chịu buông bỏ cái sĩ diện hão huyền của kẻ tu tiên, thì hãy mang thanh kiếm cổ kia về tông môn mà chờ chết đi!"
Lời mắng chửi mang đầy thuật ngữ sinh lý học và tâm lý học lâm sàng của Tiêu Bốc Phét quất thẳng vào lòng tự ái và nỗi sợ chết của Vương Tham Lam. Bốn đệ tử nội môn đứng cạnh cũng vội vàng quỳ xuống, khóc lóc khuyên ngăn:
"Sư phụ! Xin ngài hãy nghe lời thần y! Ngài bế quan thất bại kinh mạch đã rách nát lắm rồi, sĩ diện lúc này có ích gì nữa! Xin ngài hãy cởi giày ngâm chân dưỡng sinh đi ạ!"
Trước áp lực của đệ tử và nỗi sợ chết tột cùng, Vương Tham Lam nghiến răng kèn kẹt, mặt đỏ bừng như mông khỉ. Lão chậm rãi, ngượng ngùng cởi bỏ đôi ủng thêu chỉ vàng quý giá, để lộ đôi bàn chân phàm trần đầy vết chai sạn do tu luyện dã ngoại.
Dưới sự chứng kiến của đám đệ tử đang trố mắt nhìn chăm chú, vị đại lão Kim Đan kỳ oai phong lẫm liệt từ từ đặt hai bàn chân vào chậu nước muối ấm bốc khói nghi ngút của y quán.
"Xèo..."
Hơi ấm ấm áp của Nước giếng mặn Thanh Vân hòa tan Muối khoáng phàm trần lập tức bao phủ lấy đôi bàn chân lạnh buốt của lão. Nhiệt độ ấm áp kích hoạt các dây thần kinh cảm giác phàm trần, làm giãn nở huyết quản lập tức, khiến máu huyết đang tắc nghẽn ở đỉnh đầu bỗng chốc lưu thông chạy ngược xuống dưới chân. Một cảm giác dễ chịu, sảng khoái vật lý chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể Vương Tham Lam, khiến lão không tự chủ được mà khẽ thở hắt ra một tiếng đầy thỏa mãn.
Đúng lúc đó, Tạ Thị Trượt lanh lẹ bưng ra một bát Nước đường cát tường ấm áp, tỏa mùi thơm ngọt ngào của mía phàm trần.
"Mời trưởng lão uống bát thánh thủy vô vi này để tịnh hóa tâm can," Tiêu Bốc Phét phán.
Vương Tham Lam không còn nghi ngờ gì nữa, lão đón lấy bát nước đường ấm, uống cạn một hơi sạch sẽ. Lượng đường cát phàm trần nồng độ cao lập tức đi vào cơ thể, kích hoạt lượng lớn dopamine giải phóng nhanh chóng trong não bộ, mang lại cảm giác hạnh phúc, ngọt ngào ngọt lịm xua tan hoàn toàn nỗi lo âu nợ nần tông môn bấy lâu.
Linh áp Kim Đan hung hãn, sát khí bừng bừng xung quanh nhục thân Vương Tham Lam bỗng chốc dịu xuống, tiêu tán hoàn toàn vào không trung. Lão nhắm mắt lại, tận hưởng hơi ấm từ chậu nước muối ngâm chân phàm trần dã ngoại hằng ngày.
Nhưng đúng lúc Vương Tham Lam đang chìm đắm trong sự sảng khoái tột đỉnh, sắc mặt lão đột ngột biến đổi. Từ đỏ hồng dễ chịu, khuôn mặt lão bỗng chốc chuyển sang màu đỏ tía, rồi tím ngắt một cách đáng sợ.
Lồng ngực lão phập phồng dữ dội, hơi thở trở nên nghẹn ngào, một luồng khí lạnh đen ngòm từ đan điền bỗng chốc cuộn trào dâng thẳng lên cổ họng, khiến lão không thể phát ra tiếng kêu cứu nào, chỉ biết trợn tròn mắt nhìn Tiêu Bốc Phét đầy kinh hoàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!