Nhạc nềnHarvest

Đại Lão Kim Đan Tìm Tới Cửa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên dốc núi Đường mòn Sinh Tử còn chưa kịp tan hết, Giả Dược Y Quán đã chìm trong một bầu không khí u uất, tĩnh lặng đến đáng sợ. Gọi là "y quán" cho oai phong lẫm liệt, chứ thực chất đây chỉ là một ngôi nhà tranh rách nát nằm chơ vơ bên cạnh giếng nước muối dưới chân núi Thanh Vân Sơn. Cánh cổng tre xộc xệch treo một tấm biển gỗ nhỏ ghi nguệch ngoạc mấy chữ "Đang sửa chữa" bằng mực tàu rẻ tiền, mục đích duy nhất là để ngăn cản đám tu sĩ phiền phức bén mảng tới.


Bên trong gian nhà chính dột nát, Tiêu Bốc Phét đang ngồi bệt trên một chiếc ghế tre sứt sẹo, hai tay ôm lấy khuôn mặt gầy gò của mình mà rên rỉ. Cơ mặt của anh mỏi nhừ, đau nhức như vừa trải qua một trận đòn roi tàn khốc.


"Anh hai, anh lại hối hận vì hôm qua mắng gã đệ tử tạp dịch kia quá tay à?"


Tạ Thị Trượt, cô bé trợ lý mười hai tuổi lanh lợi, đang ngồi xổm dưới đất nện, cẩn thận dùng một chiếc bàn chải nhỏ quét sạch bụi bặm bám trên ba viên linh thạch vụn rồi bỏ vào một chiếc hũ đất nung. Cô bé ngẩng khuôn mặt lấm lem nhọ nồi lên, đôi mắt tròn xoe lấp lánh nhìn anh trai đầy vẻ thực dụng.


"Hối hận?" Tiêu Bốc Phét hạ hai tay xuống, để lộ khuôn mặt thư sinh nhợt nhạt nhưng đôi mắt quầng thâm đậm như gấu trúc. Anh nghiến răng nói thầm: "Ta hối hận vì đã không mắng nó nhẹ hơn một chút! Ngươi có biết để giữ được cái vẻ mặt 'Đóng Giả Cao Nhân' tĩnh lặng như nước trước luồng linh lực bạo tẩu của gã Lý Bán Than kia, ta đã phải gồng chặt cơ mặt đến mức suýt thì liệt nửa mặt không? Giờ thì hay rồi, gã cuồng tín đó đột phá Luyện Khí tầng một xong liền ôm xấp tờ rơi chạy bay biến lên núi. Ta cá là giờ này cả cái Thanh Vân Tông đang rêu rao về một vị thần y ẩn thế cứu nhân độ thế dưới chân núi!"


Tiêu Bốc Phét thở dài thườn thượt, vớ lấy chiếc quạt giấy rách nát có đề hai chữ "Thần Y" quạt lấy quạt để hòng xua đi sự hoảng loạn trong lòng. Anh là một phàm nhân xuyên không từ Việt Nam, không có linh căn, không có tu vi ẩn giấu, lại còn mang thêm cái chứng bệnh dị ứng linh khí quái thai. Trong khi người khác coi linh khí là đại bổ, thì với anh, bụi linh khí nồng đậm chẳng khác nào phấn hoa độc hại, chỉ cần hít phải một chút là ngứa mũi, hắt hơi co giật đến mức muốn nổ tung nhục thân.


"Anh hai lo xa quá," Tạ Thị Trượt bĩu môi, ôm chặt hũ đất nung đựng linh thạch vụn giấu vào hốc tối dưới gầm giường ngủ. "Lý Bán Than đột phá thật sự, Ngô Ác Bá cũng hoàn lương chạy bộ thật sự. Chúng ta thu được tiền phàm trần cát tường, lại có thêm linh thạch vụn đổi gạo. Chỉ cần tích đủ tiền vàng, hai anh em mình lén dắt con lừa Bánh Trôi ra bến sông Thanh Vân, tìm lão Hạc chèo đò trốn đi là xong. Ai biết chúng ta là kẻ lừa đảo chứ?"


Tiêu Bốc Phét liếc nhìn con lừa xám Bánh Trôi đang nằm ngủ ngáy khò khò dưới bóng râm ngoài sân. Con dã thú lười biếng này chỉ hoạt động khi ngửi thấy mùi cỏ ngọt phàm trần, hoàn toàn khinh bỉ các tu sĩ thích bay lượn trên trời. Anh khẽ gật đầu, lòng tự nhủ phải nhanh chóng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đường đào tẩu khẩn cấp bằng đường thủy trước khi mọi chuyện vượt ra ngoài tầm kiểm soát.


Nhưng thiên tính vạn tính, không bằng thiên đạo trêu ngươi.


"Oanh!"


Một tiếng nổ trầm đục đột ngột vang lên từ khoảng không trung phía trên Giả Dược Y Quán. Luồng linh áp khổng lồ, nặng nề như một ngọn núi lớn từ trên trời giáng xuống, ép chặt lấy mái nhà tranh rách nát khiến những sợi cỏ tranh khô bay lả tả.


Sắc mặt Tiêu Bốc Phét lập tức biến đổi từ nhợt nhạt sang xanh mét. Áp lực này... không phải là linh lực loãng của đám đệ tử Luyện Khí kỳ ngoại môn, mà là một thứ uy áp bá đạo, ngưng tụ và lạnh buốt đến tận xương tủy.


"Kim... Kim Đan Kỳ!" Tiêu Bốc Phét lắp bắp, hai chân phàm nhân bủn rủn không còn chút sức lực. Anh cảm giác như có một bàn tay khổng lồ vô hình đang bóp nghẹt lấy lồng ngực mình, khiến nhịp tim đập nhanh liên tục, hơi thở dồn dập.


Từ phía cổng tre, sương mù buổi sớm bị một luồng kiếm quang màu xanh lục dịu mắt xé rách hoàn toàn. Một chiếc xe kiệu lộng lẫy thêu hoa văn mây gió lơ lửng hạ cánh xuống sân đất nện. Bước ra từ kiệu là một lão già quắc thước, râu dài tới ngực, mặc đạo bào Thanh Vân Tông màu xanh lam thêu mây trắng lộng lẫy. Đôi mắt lão sáng như đuốc, nhưng sâu trong đồng tử lại phảng phất một sự hỗn loạn, hoang mang tột độ. Thần thái của lão vừa kiêu ngạo lại vừa cuồng loạn, xung quanh nhục thân rò rỉ ra những luồng linh lực xanh lam sắc lẹm như lưỡi dao.


Đây chính là Đại trưởng lão Thanh Vân Tông – Vương Tham Lam, một cao thủ Kim Đan kỳ sơ kỳ danh tiếng lẫy lừng vùng thôn dã. Đi theo sau lão là bốn đệ tử nội môn mặc kiếm phục màu trắng, vẻ mặt nghiêm nghị, tay lăm lăm chuôi kiếm cổ.


"Vị nào là Tiêu thần y?"


Giọng nói của Vương Tham Lam vang lên như tiếng sấm nổ bên tai phàm nhân, khiến màng nhĩ của Tiêu Bốc Phét đau rát. Vương Tham Lam lúc này đang rơi vào trạng thái Stress Cấp độ 7-9 (Tẩu hỏa nhập ma) cực kỳ nặng nề. Áp lực nợ nần chồng chất của tông môn, cộng thêm việc bế quan đột phá thất bại liên tục đã khiến kinh mạch của lão bế tắc, linh lực bạo tẩu hỗn loạn trong đan điền, chỉ cần một mồi lửa nhỏ là có thể nổ tung nhục thân.


Nghe tin đồn một gã đệ tử tạp dịch đun lò đần độn như Lý Bán Than chỉ cần uống một bát nước của y quán liền đột phá Luyện Khí, Vương Tham Lam đang trong cơn tuyệt vọng bèn đùng đùng kéo đệ tử xuống núi đòi chữa trị. Lão muốn xem vị "thần y" này có thực sự thần thánh như lời đồn, hay chỉ là một kẻ lừa đảo tà đạo dám làm loạn danh tiếng Thanh Vân Sơn.


Tiêu Bốc Phét run rẩy đứng dậy từ chiếc ghế tre sứt sẹo. Anh muốn chui ngay xuống hầm trú ẩn bí mật dưới gầm giường ngủ để thoát thân, nhưng hai đệ tử nội môn Thanh Vân Tông đã nhanh như chớp bước tới, đứng chặn ngay lối vào buồng ngủ, khóa chặt mọi đường lui của anh.


*“Xong đời ta rồi! Lần này gặp phải đại lão Kim Đan thật sự rồi! Thần tài đất sét ơi, cứu mạng ta!”* Tiêu Bốc Phét khóc không ra nước mắt trong lòng.


Khi Vương Tham Lam bước vào sân y quán, luồng linh khí Kim Đan nồng đậm tỏa ra từ người lão mang theo một lượng lớn bụi linh thạch thượng phẩm lơ lửng trong không khí. Đối với cơ địa dị ứng cực nặng của Tiêu Bốc Phét, đây chẳng khác nào một bạt tai đầy phấn hoa độc hại quất thẳng vào mũi.


Sống mũi Tiêu Bốc Phét ngứa điên cuồng. Đôi mắt sau làn kính thạch anh gọng tròn bắt đầu đỏ rực, nước mắt sinh lý chảy ròng ròng. Anh hít sâu một hơi để cố nén cú hắt hơi dị ứng cực mạnh, nhưng phản ứng sinh lý tự nhiên của phàm nhân không thể cưỡng lại.


Cơ thể anh bắt đầu kích hoạt phản ứng Dị ứng Linh Khí Cấp 2. Các cơ bắp phàm nhân co giật dữ dội, giật cục liên hồi. Hai vai anh nhô lên, cổ giật mạnh sang bên trái, rồi chân trái lại đá nhẹ sang bên phải một cách vô thức.


Nhìn thấy Tiêu Bốc Phét di chuyển loạng choạng, giật cục đầy quái dị, Vương Tham Lam nhíu mày, ánh mắt nghi ngờ dâng lên. Lão bước tới một bước, bàn tay gầy guốc nhen nhóm một luồng linh lực xanh lam sắc lẹm, định vỗ mạnh vào vai Tiêu Bốc Phét để dò xét đan điền của đối phương.


"Tiêu thần y, bổn tọa nghe danh đã lâu, hôm nay muốn tự mình kiểm chứng y thuật của ngài!"


Bàn tay Kim Đan kỳ mang theo kình phong xé gió, quất thẳng về phía vai trái của Tiêu Bốc Phét. Nếu cú vỗ này chạm trúng, linh lực dò xét của Vương Tham Lam sẽ lập tức vạch trần đan điền trống rỗng không có nửa điểm linh lực của gã phàm nhân lừa đảo.


Đúng lúc nghìn cân treo sợi tóc, cơn dị ứng bụi linh khí của Tiêu Bốc Phét bùng phát đến đỉnh điểm. Một cú hắt hơi cực mạnh cuộn trào từ cuống họng anh.


"Hắt... hắt... hắt xì!"


Cơ thể Tiêu Bốc Phét co giật kịch liệt (Co Giật Phá Không). Đầu anh gập mạnh xuống sát đất nện, hông vặn vẹo một góc chín mươi độ đầy quái dị, hai chân loạng choạng giật lùi về phía sau ba bước.


Chính nhờ cú co giật dị ứng giật cục hoàn toàn ngẫu nhiên này, bả vai của anh đã lệch đi một khoảng cách đúng bằng ba tấc trong gang tấc.


Bàn tay của đại lão Kim Đan Vương Tham Lam sượt qua khoảng không, vỗ trúng vào làn gió bụi do cú hắt hơi của Tiêu Bốc Phét tạo ra. Luồng linh lực xanh lam trên tay lão đánh hụt vào hư không, phát ra một tiếng "bạch" trầm đục.


Toàn bộ sân y quán bỗng chốc rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lá rơi.


Bốn đệ tử nội môn Thanh Vân Tông trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mặt. Thanh kiếm cổ cầm trên tay họ suýt chút nữa rơi xuống đất nện.


*“Cái... cái gì thế này? Sư phụ là đại lão Kim Đan kỳ sơ kỳ, ra tay nhanh như chớp giật, vậy mà vị thần y này... thậm chí không thèm ngẩng đầu lên, chỉ cần gập người một cái nhẹ nhàng liền né tránh được?”*


*“Nhìn bộ pháp giật cục kia kìa! Không hề có nửa điểm linh lực dao động, nhưng quỹ đạo di chuyển lại biến ảo khôn lường, loạng choạng xộc xệch như đang giẫm lên các khe nứt không gian! Đây chắc chắn là bộ pháp phản phác quy chân tối thượng – Không Nhân Bộ!”*


Đám đệ tử nội môn xì xào kinh hãi, ánh mắt nhìn Tiêu Bốc Phét từ nghi ngờ lập tức chuyển sang sùng bái, kiêng dè tột độ.


Vương Tham Lam đứng sững sờ tại chỗ, bàn tay lơ lửng trong không trung run rẩy nhẹ. Lão là cao thủ Kim Đan, nhãn lực đương nhiên hơn hẳn đám đệ tử. Nhưng chính vì lão quá mạnh, lão lại càng suy nghĩ phức tạp hóa vấn đề đơn giản.


Lão không hề cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào từ người Tiêu Bốc Phét. Một phàm nhân bình thường nếu đứng trước linh áp Kim Đan của lão, nhẹ thì quỳ sụp khóc lóc, nặng thì mạch máu nổ tung mà chết. Nhưng phàm nhân trước mặt này không những đứng vững, mà cú gập người né tránh vừa rồi lại tự nhiên, trơn tru đến mức kỳ lạ. Cú hắt hơi mạnh mẽ kia thậm chí còn tạo ra một luồng sóng xung kích vật lý nhỏ thổi bay bụi đất dưới chân lão.


*“Không có linh căn... đan điền trống rỗng tuyệt đối... nhưng lại né tránh được chiêu dò xét của ta một cách thong dong như vậy? Thể chất này... chẳng lẽ là Phản Phác Quy Chân thể trong truyền thuyết thượng cổ? Người này rốt cuộc có tu vi khủng khiếp đến mức nào mới có thể giấu kín linh lực hoàn hảo đến mức khiến thần thức Kim Đan của ta hoàn toàn trống rỗng?”*


Nỗi hoang mang, sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng Vương Tham Lam. LãoSuffering từ chứng tẩu hỏa nhập ma do lo âu, tâm trí vốn đã nhạy cảm nay lại càng dễ bị ám thị tâm lý cực đoan.


Tiêu Bốc Phét lúc này đang khóc ròng trong lòng. Cơn co giật dữ dội vừa rồi khiến toàn bộ cơ bắp phàm nhân của anh mỏi nhừ, đau nhức kịch liệt. Anh phải bấu chặt hai tay vào chiếc quạt giấy rách nát để giữ cho cơ thể không run rẩy ngã sụp xuống đất nện. Anh cố gắng nén chặt nước mắt sinh lý đang chảy ròng ròng sau lớp kính gọng tròn thạch anh, giữ cho cơ mặt hoàn toàn bất động, mắt nhìn thẳng vô định vào khoảng không sau lưng Vương Tham Lam.


Đây chính là kỹ xảo biểu cảm "Đóng Giả Cao Nhân" mà anh rèn luyện hằng đêm trước gương đồng: giữ cơ mặt đơ cứng, mắt nhìn vô định để đối phương không thể đọc vị được sự hoảng sợ tột độ của mình.


Thấy Tiêu Bốc Phét đứng lặng im như tượng đá, tà áo bào xám bay nhẹ trong gió, đôi mắt sau làn kính thạch anh lạnh lùng nhìn xuyên qua mình như thể nhìn một hạt bụi nhỏ nhoi, Vương Tham Lam cảm thấy lòng tự trọng của một đại lão Kim Đan bị tổn thương nghiêm trọng.


Lão nghĩ rằng vị "thần y ẩn thế" này đang cố tình khinh thường mình, coi thường tu vi Kim Đan của lão.


Sắc mặt Vương Tham Lam tối sầm lại. Linh lực xanh lam xung quanh nhục thân lão bỗng chốc bùng nổ dữ dội hơn, tỏa ra sát khí lạnh buốt bao phủ toàn bộ Giả Dược Y Quán. Lão nghiến răng nói, giọng điệu mang theo sự đe dọa cưỡng chế cực đoan:


"Tiêu thần y! Bổn tọa nể tình ngài có chút danh tiếng dã ngoại nên mới hạ mình đến đây. Nhưng ngài lại tỏ thái độ kiêu ngạo, dùng bộ pháp quái dị né tránh sự dò xét của bổn tọa? Ngài có tin bổn tọa chỉ cần một niệm là có thể san phẳng ngôi nhà tranh rách nát này, cưỡng chế khám xét toàn bộ y quán của ngài để tìm ra chân tướng thật giả không?"


Bốn đệ tử nội môn lập tức tuốt kiếm cổ ra khỏi vỏ, tiếng kim loại va chạm leng keng sắc lẹm vang lên gieo rắc nỗi kinh hoàng vật lý lên người phàm.


Áp lực nghẹt thở dồn dập dâng cao đến đỉnh điểm. Tiêu Bốc Phét đứng im giữa sân đất nện, cơ bắp phàm nhân run rẩy rã rời dưới sát khí Kim Đan, chỉ còn cách ranh giới lộ tẩy và cái chết tàn khốc đúng một sợi chỉ mỏng manh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!