Nhạc nềnHarvest

Liệu Pháp Mắng Chửi Đột Phá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng hỏa linh lực đỏ nhạt từ ngực Lý Bán Than bốc lên ngùn ngụt, mang theo hơi nóng hầm hập thổi bùng qua sân đất nện của Giả Dược Y Quán. Cánh cổng tre rách nát kẽo kẹt rung lên bần bật, những dải mây sương mù buổi sớm chưa kịp tan trên dốc núi Đường mòn Sinh Tử bỗng chốc bị nhiệt lượng cực đoan này thiêu rụi thành một làn khói trắng mờ ảo.


Tiêu Bốc Phét đứng đơ cứng giữa sân, chiếc quạt giấy rách nát có thêu hai chữ "Thần Y" bằng mực tàu đông cứng trên tay. Mồ hôi lạnh từ trán anh bắt đầu rỉ ra, chảy dài qua gọng kính thạch anh tự chế rồi nhỏ xuống tà áo bào xám tro vá víu.


Trong lòng anh lúc này, một vạn con thảo bùn mã đang điên cuồng dẫm đạp qua lại.


*“Mẹ kiếp! Thế giới tu tiên này tại sao động một tí là muốn nổ tung vậy? Ta chỉ là một phàm nhân lương thiện muốn bán nước giếng pha muối kiếm cơm qua ngày, tại sao lại bắt ta gánh chịu cái quả bom nổ chậm này chứ?”*


Nguy hiểm hơn nữa, luồng linh lực đỏ nhạt bạo tẩu của Lý Bán Than đang cuốn theo một lượng lớn bụi linh khí ngoại môn loãng. Đối với một kẻ phế vật phàm nhân dị ứng linh khí cực nặng như Tiêu Bốc Phét, đây chính là cực hình tàn nhẫn nhất. Sống mũi anh bắt đầu ngứa điên cuồng, một cơn hắt hơi kinh thiên động địa đang cuồn cuộn dâng lên từ cuống họng.


Nhưng anh không thể hắt hơi lúc này! Chỉ cần anh run rẩy hay biểu hiện một chút yếu đuối, gã đệ tử tạp dịch đang phát điên trước mặt sẽ lập tức nhận ra anh là kẻ lừa đảo vô dụng, và thanh kiếm gỗ đeo bên hông cậu ta sẽ chém bay đầu anh trước khi đan điền cậu ta kịp nổ tung.


Tiêu Bốc Phét gồng chặt cơ hàm đến mức răng muốn vỡ vụn, cơ mặt co giật giật, hai má đỏ bừng lên vì nén hắt hơi, đôi mắt sau làn kính thạch anh trợn trừng nhìn thẳng vào Lý Bán Than.


Trong mắt Lý Bán Than đang tẩu hỏa nhập ma, cảnh tượng này lại hoàn toàn biến đổi. Cậu ta nhìn thấy vị "thần y ẩn thế" vẫn đứng im phăng phắc trước luồng linh lực cuồng bạo của mình, tà áo bào xám bay nhẹ đầy thong dong, gương mặt đỏ bừng và cơ mặt co giật của thần y được cậu ta tự bổ não thành "Không Gian Phách Toái" – một loại thần thông nhục thân tối thượng đang vặn vẹo cả không gian xung quanh để hấp thụ sát khí của cậu ta. Thần y đang khóc thương cho sự ngu muội của cậu ta, nước mắt sinh lý của thần y chính là lòng từ bi vô hạn!


"Tiền bối... vãn bối đáng chết..." Lý Bán Than rên rỉ, kinh mạch toàn thân phồng rộp lên như những con giun đất màu đỏ hằn trên làn da nhợt nhạt.


Tạ Thị Trượt từ sau cánh cửa buồng ngủ run rẩy bưng ra một bát đất nung đựng "Nước đường cát tường" – thực chất chỉ là nước giếng mặn ấm áp pha chút cỏ ngọt dại và đường cát trắng mà hai anh em lén mua từ chợ trấn. Tay cô bé mười hai tuổi run bần bật, nước sóng sánh suýt đổ ra ngoài. Cô bé nhìn anh trai bằng ánh mắt hoảng hốt, ra hiệu cầu cứu.


Tiêu Bốc Phét hít sâu một hơi để nén chặt cơn ngứa mũi. Dựa theo cuốn "Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng" rách nát mà anh nhặt được ở miếu hoang, anh biết rõ Lý Bán Than không phải bị tẩu hỏa nhập ma do công pháp thượng cổ, mà là bị chứng rối loạn lo âu và trầm cảm tu luyện (Stress Cấp độ 1-3) cực kỳ nặng nề. Sự lo sợ bị tông môn trục xuất, sự tự ti tích tụ suốt ba năm đun lò chẻ củi đã tạo ra một khối ức chế tinh thần khổng lồ, khiến các mạch máu và kinh mạch co thắt vật lý dữ dội, dẫn đến linh lực không thể lưu thông và bạo tẩu.


Để cắt đứt vòng lặp phản hồi tiêu cực (negative feedback loop) đang khiến đan điền cậu ta nổ tung, Tiêu Bốc Phét buộc phải dùng đến chiêu thức cực đoan nhất trong cuốn cẩm nang: "Mắng Chửi Trị Liệu".


"Rầm!"


Tiêu Bốc Phét bất ngờ bước tới một bước, dùng hết sức bình sinh đập mạnh tay xuống chiếc bàn gỗ thô giữa sân. Tiếng động lớn vang dội cả y quán tranh rách nát, khiến Lý Bán Than giật nảy mình, luồng linh lực đỏ nhạt bạo tẩu khựng lại một nhịp.


Anh chỉ thẳng chiếc quạt giấy rách vào mặt Lý Bán Than, quát lớn bằng giọng điệu châm biếm, lạnh lùng cực hạn:


"Câm miệng! Ngươi khóc lóc cái gì? Ngươi u uất cái gì? Ngươi tự xưng là đệ tử Thanh Vân Tông, nhưng thực chất chỉ là một kẻ hèn nhát, một phế vật tinh thần đúng nghĩa!"


Lý Bán Than ngơ ngác, nước mắt nước mũi dàn dụa trên khuôn mặt nhọ nồi. Cậu ta chưa từng bị ai mắng chửi thẳng thừng và tàn nhẫn như vậy, đan điền đang nóng ran bỗng chốc lạnh đi vì kinh ngạc.


Tiêu Bốc Phét không dừng lại, anh tiếp tục mắng xối xả, bóc trần toàn bộ phòng tuyến tự vệ tâm lý của thiếu niên:


"Ba năm đun lò chẻ củi hằng ngày, ngươi tự cho mình là kẻ chịu thương chịu khó, là nạn nhân của số phận bất công? Sai! Toàn bộ đều là ngụy biện! Ngươi chỉ đang dùng cái công việc đun lò bẩn thỉu đó làm tấm khiên để che giấu sự lười biếng và hèn nhát của bản thân! Ngươi sợ đồng môn khinh bỉ, sợ thử thách nội môn, nên ngươi tự giam mình trong phòng khói lò tối tăm để có lý do đổ lỗi hằng ngày! Ngươi không dám đối mặt với lôi kiếp, không dám chấp nhận thất bại, nên mỗi đêm ngươi tự hành hạ đan điền của mình bằng sự lo âu vô ích!"


"Ngươi có biết tại sao linh khí của ngươi không tụ không? Bởi vì chính ngươi đang ghê tởm bản thân mình! Ngươi đun lò hằng ngày, nhưng lòng ngươi lạnh ngắt. Ngươi chẻ củi, nhưng ý chí ngươi mục nát! Một kẻ có tâm cảnh thối rữa, hèn nhát đến mức không dám đứng thẳng lưng như ngươi, thiên đạo nào thèm dung thứ? Linh khí nào thèm ngưng tụ vào đan điền của ngươi?"


Từng câu từng chữ của Tiêu Bốc Phét như những mũi kim châm cứu vô hình, đâm thẳng vào những góc tối tăm, nhục nhã nhất mà Lý Bán Than luôn cố gắng chôn giấu suốt ba năm qua. Sự tự ti, sự ghen tị với đồng môn, nỗi sợ hãi bị tông môn trục xuất... tất cả đều bị phơi bày trần trụi dưới ánh nắng buổi sớm.


Lý Bán Than run rẩy kịch liệt, đôi mắt tơ máu trợn trừng nhìn Tiêu Bốc Phét. Sự u uất tích tụ ngàn ngày bỗng chốc hóa thành một nỗi uất ức tột cùng dâng trào lên cổ họng. Cậu ta khóc lớn, tiếng khóc vang dội cả dốc núi hoang sơ.


Nhưng đây không phải là tiếng khóc hèn nhát, mà là sự vỡ òa của cảm xúc bị đè nén quá lâu. Khi cậu ta khóc lớn, cơ thể phàm nhân và hệ thống kinh mạch vốn đang co thắt dữ dội do stress bỗng chốc được thả lỏng hoàn toàn.


Tiêu Bốc Phét thấy thời cơ đã chín muồi, liền giật lấy bát "Nước đường cát tường" từ tay Tạ Thị Trượt, bước tới trước mặt Lý Bán Than, phán giọng trầm sâu lắng đầy uy áp giả tạo:


"Uống đi! Đây là Vô Vi Thần Thủy, chứa đựng tinh hoa tịnh hóa của thiên hà. Uống cạn nó, buông bỏ toàn bộ chấp niệm hèn nhát của ngươi, để tiếng khóc dẫn dắt linh lực tuần hoàn!"


Lý Bán Than không chút nghi ngờ, bưng lấy bát đất nung uống cạn sạch dòng nước ngọt ấm áp.


Ngay khi dòng nước đường nồng độ cao trôi xuống dạ dày, glucose lập tức ngấm vào máu, kích hoạt đại não giải phóng một lượng lớn dopamine và endorphin – những hormone hạnh phúc và giảm đau tự nhiên của cơ thể phàm nhân. Sự căng thẳng tinh thần biến mất, các cơ bắp và kinh mạch vốn đang co thắt nghẹt thở bỗng chốc giãn nở hoàn toàn.


Linh lực đỏ nhạt bạo tẩu vốn bị tắc nghẽn ở các kinh mạch bóp nghẹt, nay gặp được con đường thông thoáng rộng mở, liền chảy vù vù như nước lũ vỡ đê, tự động vận hành theo chu thiên pháp môn Thanh Vân Tâm Pháp.


"Oanh!"


Một luồng sóng xung kích linh lực vô hình bùng nổ từ người Lý Bán Than, thổi bay toàn bộ đống lá khô trong sân y quán. Tiêu Bốc Phét bị sóng gió thổi bay tà áo, anh phải bấu chặt lấy mép bàn tre để giữ vững phong thái cao nhân đứng im không ngã.


Lý Bán Than đột phá cảnh giới ngay tại chỗ!


Linh khí loãng xung quanh dốc núi bị hút vào cơ thể cậu ta, ngưng tụ thành linh dịch Luyện Khí Kỳ tầng 1 vững chắc, thậm chí kinh mạch thông suốt còn giúp cậu ta có dấu hiệu tiến thẳng lên đỉnh phong tầng 1.


Thiếu niên đứng lặng đi, mồ hôi và nước mắt dính đầy nhọ nồi chảy ròng ròng xuống đất nện. Cậu ta cảm nhận được đan điền ấm áp, linh lực vận hành trơn tru chưa từng có. Toàn bộ sự u uất, mệt mỏi biến mất, thay vào đó là một sự sảng khoái tinh thần tột độ.


Lý Bán Than quỳ sụp xuống, dập đầu rầm rầm xuống đất nện, khóc nấc lên vì sung sướng và sùng bái tột độ:


"Sư phụ! Sư phụ tái thế! Ngài đã khai sáng cho vãn bối! Vô vi y đạo vĩ đại!"


Tiêu Bốc Phét đứng nhìn bát đất trống rỗng trên bàn, khóe miệng giật giật, trong lòng hoang mang tột độ: *“Mẹ kiếp, nước giếng pha đường cát phàm trần mà cũng giúp đột phá tu vi được sao? Cái thế giới tu tiên này rốt cuộc là có cái logic điên rồ gì thế này?”*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!