Tiếng Cười Giải Huyệt Kinh Mạch
Mũi kim đồng hơ nóng đỏ rực khẽ chạm vào vùng da nhạy cảm dưới nách gã lôi tu khổng lồ.
Sân nhỏ của Giả Dược Y Quán trong một khắc này tĩnh lặng đến mức ngay cả một chiếc lá thông rơi xuống đất nện cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Hàng vạn cặp mắt của các tu sĩ ngoại môn, nội môn và dân làng Trấn Thanh Vân đều đổ dồn vào bàn tay đang run rẩy bần bật của Tiêu Bốc Phét. Gã lôi tu khổng lồ Lôi Chấn Động bị trói chặt trên giường gỗ thông, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào cây kim rỉ sét đang tỏa ra một làn khói đồng khét lẹt phàm trần sát sạt nách mình.
"Sư... Sư phụ đang vận dụng Không Gian Phách Toái kiếm ý ở tần số cực hạn để tịnh hóa uế khí rỉ sét! Nhìn xem, tay ngài ấy rung động mạnh mẽ đến mức tạo ra tàn ảnh!" Lý Bán Than đứng bên cạnh kích động đến mức mặt đỏ gay, hai tay run rẩy lật mở cuốn sổ da dê bám đầy bụi khói lò, điên cuồng dùng bút lông chép lại từng khoảnh khắc thần thánh này hằng ngày.
Thực chất, Tiêu Bốc Phét đang hoảng sợ tột độ. Hai chân anh nhũn ra như bún, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo choàng trắng thêu đồ thị nhịp tim giả dối hằng ngày. Anh thầm nghĩ trong lòng: *"Lôi Chấn Động ơi là Lôi Chấn Động! Ta lạy ngươi mười lạy, ngươi đừng có bộc phát lôi điện lúc này! Ta chỉ là một phàm nhân vô vi không có nửa điểm tu vi, nếu cây kim đồng rỉ sét này chạm vào nhục thân cứng như đá của ngươi mà bị gãy đôi, ta sẽ lập tức bị gã Tần Kiêu Ngạo kia lột da xương tủy ăn thịt mất!"*
Thế nhưng, mũi kim đồng nóng đỏ rực cuối cùng cũng khẽ chạm vào vùng da mỏng manh, nhạy cảm nhất dưới nách của Lôi Chấn Động.
Tiêu Bốc Phét hoàn toàn không có linh lực để đâm xuyên qua lớp phòng ngự hộ thể của tu sĩ Trúc Cơ. Nhưng anh cũng không cần đâm sâu. Theo cuốn "Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng" rách nát giấu trước ngực áo bảo mệnh, vùng nách là nơi tập trung mạng lưới thần kinh phàm nhân nhạy cảm nhất, và phản xạ cù nhột sinh lý là cơ chế tự vệ vật lý không thể bị ngăn chặn bởi bất kỳ lớp linh lực hộ thể nào nếu không chủ động phòng bị.
Mũi kim đồng nóng ấm vừa chạm nhẹ, kết hợp với lực tay run rẩy liên tục của Tiêu Bốc Phét tạo ra một sự ma sát nhột nhạt cực hạn ngay tại vùng huyệt nhạy cảm dưới nách gã lôi tu khổng lồ.
"Ụ... hự..."
Lôi Chấn Động đột ngột co rúm người lại. Đôi mắt gã trợn ngược lên, cơ mặt co giật giật dữ dội. Gã nỗ lực nén nhịn, nhưng cơn ngứa ngáy nhột nhạt điên cuồng từ nách truyền thẳng lên não bộ phàm nhân, kích hoạt một phản xạ co cơ tự nhiên cực đoan nhất.
"Hố hố hố... ha ha ha... á á á... ngứa quá... nhột chết lão tử rồi! Ha ha ha!"
Tiếng cười sằng sặc bỗng chốc bộc phát từ khuôn miệng vốn đang méo xệch xám xịt của gã lôi tu khổng lồ. Gã cười ngặt nghẽo, cười đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, toàn thân co giật liên tục trên chiếc giường gỗ thông. Những tia sét màu xanh tím hỗn loạn vốn đang bế tắc ở nửa thân dưới bỗng chốc bị kích thích bởi các cơn co thắt cơ bụng dữ dội, bắt đầu rò rỉ ra ngoài, nổ lách tách rầm rầm xung quanh giường gỗ.
"Cái gì?!" Tần Kiêu Ngạo đứng bên cạnh chấn động tâm can, lùi lại một bước đầy kinh ngạc. "Hắn... hắn đang cười? Tại sao châm cứu đả thông kinh mạch lại có thể khiến bệnh nhân cười lớn sằng sặc như vậy? Đây là loại châm pháp tà môn gì?"
Hàng vạn tu sĩ vây quanh quảng trường cũng hoang mang tột độ, xì xào bàn tán xôn xao.
Tiêu Bốc Phét thấy lôi quang rò rỉ nổ sát sạt chân mình, sợ hãi đến mức da mặt bợt bạt, vội vàng giật lùi ba bước đầy thần bí để tránh bị sét đánh chết phàm nhân. Anh nỗ lực kích hoạt kỹ xảo "Đóng Giả Cao Nhân", giữ cho cơ mặt hoàn toàn bất động dưới hai tròng kính thạch anh dày cộp hằng ngày, chậm rãi xòe chiếc Quạt giấy rách 'Thần Y' ra quạt nhẹ nhàng, rồi dùng chiêu thức "Hùng Biện Vô Vi" nói giọng trầm thấp, đều đặn vang dội cả căn sân nhỏ:
"Nông cạn. Đan sĩ các ngươi chỉ biết dùng linh lực cưỡng ép khai thông, làm tổn hại nhục thân. Ngươi có biết chứng bại liệt của hắn là do đâu không? Chính là do tâm ma lo âu, áp lực tu luyện tích tụ lâu ngày làm kinh mạch co thắt, lôi lực bế tắc nghẽn mạch. Ta dùng phàm hỏa hơ nóng đồng rỉ sét, kích hoạt 'Huyệt Cười' vô vi dưới nách. Tiếng cười chính là thứ năng lượng tịnh hóa thuần khiết nhất của sinh mệnh phàm nhân. Nhìn đi, máu đen tích tụ trong phổi hắn đang hóa thành tiếng cười tiêu tán, lôi lực bế tắc đang tự vận hành để tịnh hóa chính nó!"
"Trời đất ơi!" Lý Bán Than thét lớn đầy cuồng nhiệt, quỳ sụp xuống đất nện. "Hóa ra tiếng cười sằng sặc chính là thần thông vô vi tịnh hóa tâm ma! Sư phụ vĩ đại quá! Ta phải ghi ngay vào Giả Dược Kinh chương 33: 'Thần y dùng tiếng cười tịnh hóa vạn cổ lôi mạch'!"
Đại trưởng lão Vương Tham Lam ngồi trên ghế gỗ cũng trợn tròn mắt sùng bái, khẽ gật đầu tự bổ não: *"Hay cho câu 'Dùng linh lực là chấp niệm, dùng tiếng cười là tịnh hóa'! Vị thần y này quả thực đã đạt đến cảnh giới Vô Vi tối cao, nhìn thấu bản chất sinh lý phàm nhân và tu tiên lưỡng giới!"*
Trong lúc đó, Lôi Chấn Động trên giường gỗ đang trải qua một cuộc tra tấn bi hài tột cùng. Cây kim rỉ sét nóng ấm của Tiêu Bốc Phét vẫn đang rung động nhẹ nhàng dưới nách gã do tay anh vẫn chưa hết run rẩy vì sợ hãi. Cơn cù nhột cực hạn khiến Lôi Chấn Động cười đến mức phổi muốn nổ tung, cơ bụng co thắt dữ dội giải phóng lượng lớn endorphin tự nhiên giải tỏa lo âu căng thẳng thần kinh hằng ngày.
Trong cơn hoảng sợ bị cù nhột và kim nóng đâm, bản năng sinh tồn của một lôi tu Trúc Cơ sơ kỳ buộc gã phải nỗ lực vận hành toàn bộ lôi lực tiềm ẩn trong đan điền để vùng vẫy thoát khỏi cơn ngứa ngáy chí mạng này.
Luồng lôi lực bế tắc màu xanh tím ở nửa thân dưới vốn bị đông cứng như băng đá ngàn năm, nay dưới sự co bóp vật lý cực mạnh của cơ bắp và sự kích thích thần kinh liên tục từ tiếng cười, bỗng chốc bị dồn ép dữ dội.
*Rắc! Rắc! Rầm!*
Một luồng lôi quang rực sáng bùng nổ từ đùi gã lôi tu khổng lồ. Cơn co thắt cơ bắp cực hạn đã đè bẹp và phá vỡ hoàn toàn bế tắc kinh mạch bị liệt lâu năm.
"Ha ha ha! Lão tử đứng dậy được rồi! Ha ha ha!"
Lôi Chấn Động gầm lên một tiếng vang dội giữa tràng cười sằng sặc. Gã dùng sức mạnh cơ bắp Trúc Cơ gồng mạnh nhục thân phàm nhân, giật đứt hoàn toàn những sợi dây thừng phàm trần trói chặt tay chân. Lực đạo bộc phát mạnh mẽ đến mức chiếc giường gỗ thông khám bệnh bị gãy đôi làm hai nửa, bụi đất bay mù mịt khắp sân y quán (Chi phí thiệt hại vật chất thật sự đã trả).
Trước sự kinh hoàng tột độ của hàng vạn nhân chứng, gã lôi tu khổng lồ đứng phắt dậy bằng đôi chân vốn bị liệt hoàn toàn từ trước. Gã bước đi rầm rập trên đất nện, lôi quang bọc quanh nhục thân khỏe mạnh bừng bừng, thần thái sảng khoái chưa từng có hằng ngày hằng đêm.
"Ta đi được rồi! Kinh mạch của ta thông suốt hoàn toàn rồi!" Lôi Chấn Động khóc lóc thảm thiết vì vui mừng, quỳ sụp xuống đất nện dập đầu bái tạ Tiêu Bốc Phét liên tục làm rung chuyển cả hàng rào tre. "Thần y! Cảm ơn ngài đã ban cho lão tử nụ cười tái sinh! Nước muối ấm và tiếng cười cù nách của ngài quả thực là thần dược vô vi tịnh hóa thiên hà cực đoan nhất!"
Tần Kiêu Ngạo đứng đơ người như tượng đá, gương mặt tuấn tú trắng bệch không còn một giọt máu. Hắn loạng choạng bước lên, run rẩy đưa ngón tay châm cứu vàng ròng ra bắt mạch cho Lôi Chấn Động để kiểm chứng. Hắn định dùng thần thức dò xét đan điền của Tiêu Bốc Phét để tìm kiếm linh lực ẩn giấu, nhưng ngay lập tức, Đại trưởng lão Vương Tham Lam đứng bên cạnh trừng mắt cảnh cáo đầy sát khí, linh áp Kim Đan khóa chặt nhục thân khiến Tần Kiêu Ngạo kinh hãi vội vàng thu hồi thần thức hạch sách hằng ngày.
Khi ngón tay hắn chạm vào cổ tay Lôi Chấn Động, Tần Kiêu Ngạo bỗng chốc rụng rời tay chân.
Kinh mạch nửa thân dưới vốn bị liệt hóa đá của gã lôi tu khổng lồ nay đã thông suốt 100% không tỳ vết! Lôi lực vận hành trơn tru như nước chảy mây trôi, thậm chí còn có dấu hiệu đột phá Trúc Cơ trung kỳ nhờ tâm cảnh được giải tỏa hoàn toàn khỏi trầm cảm lo âu tu luyện hằng ngày hằng đêm.
"Không thể nào... không thể nào..." Tần Kiêu Ngạo lẩm bẩm, chiếc hộp gỗ chứa mười tám cây kim vàng ròng gia truyền trên tay hắn rơi tuột xuống đất nện phát ra tiếng kêu leng keng chói tai. Toàn bộ thế giới quan đan đạo chính thống của hắn sụp đổ hoàn toàn trong một khắc. Hắn dùng Vạn Diệu Châm Pháp hoa mỹ với kim vàng dẫn truyền linh lực cũng vô dụng, thế mà vị thần y phàm nhân vô vi này chỉ bằng một cây kim đồng rỉ sét hơ lửa phàm dọa cù nhột dưới nách lại có thể chữa khỏi chứng bại liệt kinh mạch Trúc Cơ trong vòng một nốt nhạc!
Sự kiêu ngạo tột đỉnh của đệ tử đệ nhất Dược Vương Cốc hoàn toàn bị đè bẹp bởi kết quả đứng dậy đi lại thực tế trước mắt vạn tộc hằng ngày.
"Tiếng cười... cù nách... tịnh hóa..." Tần Kiêu Ngạo lẩm nhẩm hoang tưởng cực đoan, hai đầu gối hắn bủn rủn quỳ sụp xuống đất nện ẩm ướt ngay bên cạnh chiếc giường gỗ gãy nát. Hắn dâng hiến chiếc hộp gỗ chứa mười mười tám cây kim vàng gia truyền lên trước mặt Tiêu Bốc Phét, dập đầu cung kính thề bồi thảm thiết:
"Y thánh tối cao! Học trò ngu muội của Dược Vương Cốc xin dâng hiến kim vàng gia truyền, thề sẽ bám trụ tại y quán quét rác đun lò suốt đời để được học môn 'Vô Vi Huyệt Cười Pháp' thần kỳ của ngài!"
Tiêu Bốc Phét đứng lặng câm trong gió lạnh, nhìn chiếc hộp kim vàng lấp lánh và gã thiên tài đan đạo đang quỳ lạy bái sư dưới chân mình, khóe mắt anh khẽ co giật giật đầy u uất đau đớn phàm nhân. Anh thầm nghĩ trong lòng: *"Xong đời ta rồi! Danh tiếng quá lớn thế này, làm sao ta có thể lén ôm hòm tiền trốn chạy được nữa đây hằng ngày hằng đêm?"*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!