Nhạc nềnHarvest

Trận Chiến Kim Châm Rỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên đỉnh Thanh Vân Sơn chưa kịp tan, nhưng khoảng sân đất nện trước Giả Dược Y Quán đã bị nung nóng bởi bầu không khí nghẹt thở của hàng vạn tu sĩ và dân làng vây kín. Tiếng xì xào bàn tán vang dội cả một vùng thung lũng hẻo lánh. Hôm nay là ngày quyết chiến. Chiến thư thách đấu châm cứu của Tần Kiêu Ngạo – đệ tử đệ nhất của Dược Vương Cốc – đã được cắm xuống bằng mười tám cây kim vàng lấp lánh ngay giữa sân.


Tiêu Bốc Phét đứng ngoài hiên quán, tà áo bào trắng thêu hoa văn đồ thị nhịp tim giả khẽ bay nhẹ trong gió lạnh. Gương mặt anh, dưới sự hỗ trợ đắc lực của kỹ xảo "Đóng Giả Cao Nhân", tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Đôi mắt anh sau làn Kính gọng tròn thạch anh tự chế khẽ nhắm hờ, tỏ vẻ thâm sâu khó lường, nhưng thực chất bên trong, khớp hàm của anh đang gồng chặt đến mức muốn rụng răng, lòng gào thét thảm thiết:


*"Ông trời ơi! Con lạy ông mười lạy! Con chỉ là một phàm nhân vô vi rách rưới không có nửa điểm linh lực! Đêm qua con đã lén mò ra Hầm trú ẩn bí mật dưới gầm giường những ba lần, thế mà lần nào cũng thấy đệ tử của Tần Kiêu Ngạo thắp đuốc gác chặt dốc núi Đường mòn Sinh Tử! Giờ thì hay rồi, hàng vạn người đang nhìn vào ta, nếu hôm nay ta không châm cứu ra trò, gã lôi tu khổng lồ kia sẽ dùng sét đánh ta thành tro bụi, hoặc đám đệ tử cuồng tín của Giả Dược Tông sẽ đè ta ra bắt uống nước muối tự tử mất!"*


"Sư phụ! Giờ lành đã đến! Xin ngài hãy thi triển thần thông, cho gã kiêu ngạo của Dược Vương Cốc biết thế nào là Vô Vi Y Đạo!" Lý Bán Than đứng bên cạnh, tay cầm cuốn sổ da dê bám đầy bụi khói lò, hớn hở thét lớn. Đằng sau gã, hàng trăm đệ tử tạp dịch ngoại môn cũng đồng loạt hô vang khẩu quyết, khí thế bừng bừng khiến bụi đất bay mù mịt.


Tiêu Bốc Phét khẽ run rẩy khóe mắt, nén cơn ngứa mũi dữ dội do dị ứng linh khí từ đám đông tỏa ra. Anh chậm rãi xòe chiếc Quạt giấy rách 'Thần Y' ra quạt nhẹ nhàng, khẽ gật đầu một cái đầy thâm sâu.


Ở phía đối diện, Tần Kiêu Ngạo cười lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo. Hắn bước lên phía trước chiếc giường gỗ, nơi một gã lôi tu khổng lồ đang nằm bất động. Gã lôi tu này sắc mặt xám xịt, nửa thân dưới hoàn toàn bại liệt, nhưng nửa thân trên thỉnh thoảng lại bộc phát ra những tia sét xanh tím hỗn loạn, nổ lách tách đầy nguy hiểm.


"Tiêu Bốc Phét! Hãy mở to mắt ra mà nhìn kỹ thuật chính thống của Dược Vương Cốc ta!" Tần Kiêu Ngạo thét lớn. Hắn vung tay lên, mười mười tám cây kim vàng cắm dưới đất lập tức bay vút lên không trung, xoay tròn lơ lửng xung quanh lòng bàn tay hắn. Luồng linh lực Trúc Cơ sơ kỳ bừng bừng bộc phát, hóa thành những luồng sáng bạc rực rỡ dẫn truyền thẳng vào thân kim.


"Vạn Diệu Châm Pháp – Lôi Đình Khai Mạch!"


Tần Kiêu Ngạo quát khẽ, mười ngón tay chuyển động nhanh như múa. Mười tám cây kim vàng hóa thành những luồng sáng xé gió lao đi, bách phát bách trúng cắm phập vào các đại huyệt dọc theo cột sống và đùi của bệnh nhân. Mỗi cây kim cắm xuống đều phát ra tiếng ngân thanh thúy của lôi điện, linh khí tụ lại tạo thành một trận pháp nhỏ màu bạc trên nhục thân gã lôi tu.


"Hự..." Gã lôi tu khổng lồ rên rỉ một tiếng, nửa thân trên co giật nhẹ, một luồng lôi lực bế tắc màu xanh tím bị cưỡng ép kích hoạt, chạy dọc theo cột sống làm bốc lên một làn khói trắng nhạt.


Đám đông tu sĩ vây quanh lập tức ồ lên kinh ngạc:


"Ôi! Không hổ danh là đệ tử đệ nhất châm cứu của Dược Vương Cốc! Dùng kim vàng dẫn truyền linh lực, cưỡng ép đả thông lôi lực bế tắc! Kỹ thuật hoa mỹ này quả thực là đỉnh cao đan đạo!"


Tần Kiêu Ngạo thu tay về, thở hắt ra một hơi đầy tự phụ. Hắn liếc nhìn Tiêu Bốc Phét với ánh mắt đầy khinh bỉ: "Linh lực của ta đã đả thông được một phần kinh mạch bế tắc của hắn. Bây giờ đến lượt ngươi! Hãy dùng thứ 'Vô Vi Y Pháp' không có linh lực của ngươi ra châm cứu xem nào! Đừng bảo với ta là ngươi định dùng nước muối ngâm chân để chữa liệt nửa người nhé?"


Tiếng cười nhạo của đệ tử Dược Vương Cốc vang lên khắp sân. Tiêu Bốc Phét đứng lặng im, đôi mắt sau làn kính thạch anh nheo lại. Trong lòng anh, một kế hoạch sinh tồn cực đoan đang nhanh chóng hình thành sau khi quan sát kỹ lưỡng đồng tử và cơ bắp của bệnh nhân qua Kính gọng tròn thạch anh.


*"Kinh mạch bế tắc cái khỉ mốc! Gã lôi tu này rõ ràng là bị sốc điện quá tải làm liệt hệ thống thần kinh vận động phàm nhân! Tần Kiêu Ngạo dùng linh lực cưỡng ép đâm vào huyệt đạo chỉ làm cơ bắp của gã co rút đau đớn thêm chứ chẳng giải quyết được gì! Hơn nữa, cơ bắp của tu sĩ Trúc Cơ cứng như đá, nếu ta dùng kim phàm đâm bừa vào vai hay lưng gã, cây kim chắc chắn sẽ bị gãy đôi, lúc đó ta sẽ lộ tẩy là kẻ không có tu vi ngay lập tức!"*


Anh khẽ đẩy gọng kính thạch anh, chậm rãi quay sang dặn dò Tạ Thị Trượt đang đứng run rẩy bên cạnh:


"Trượt nhi, mang hộp châm cứu vô vi của ta ra đây."


Tạ Thị Trượt hít sâu một hơi, nỗ lực giữ vẻ mặt nghiêm túc, lanh chanh chạy vào trong buồng ngủ mang ra một chiếc hộp gỗ thông mục nát, bám đầy mạng nhện và bụi tro hương hỏa.


Khi Tiêu Bốc Phét chậm rãi mở nắp hộp gỗ, Tần Kiêu Ngạo và đám đông tu sĩ đều tò mò nghển cổ lên nhìn. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy vật phẩm bên trong, toàn bộ quảng trường bỗng chốc im bặt, rồi bùng nổ những tiếng xì xào đầy kinh ngạc xen lẫn thất vọng.


Bên trong hộp gỗ mục nát không hề có những cây kim vàng nạm ngọc lộng lẫy, mà chỉ có năm cây kim đồng thô sơ, cũ kỹ, và điều kinh khủng nhất là—chúng bám đầy những vết rỉ sét màu đỏ nâu xỉn màu! Đây chính là Bộ kim châm rỉ sét do lão y sĩ mù Hoa Đà Giả tặng làm đạo cụ diễn kịch.


"Ha ha ha!" Tần Kiêu Ngạo cười sằng sặc đến mức chảy cả nước mắt, chỉ tay vào chiếc hộp gỗ. "Tiêu Bốc Phét! Ngươi định dùng thứ phế thải rỉ sét này để châm cứu cho tu sĩ Trúc Cơ sao? Ngươi có biết kim châm cứu không có linh lực bổ trợ, lại rỉ sét thế này, chỉ cần chạm vào hộ thể linh lực của tu sĩ là sẽ gãy vụn không? Ngươi đúng là một gã lang băm vô tri!"


Đám đông tu sĩ cũng bắt đầu xôn xao nghi ngờ. Thế nhưng, Tiêu Bốc Phét vẫn đứng lặng im như tượng đá. Anh chậm rãi cầm một cây kim đồng rỉ sét lên, tà áo bào trắng khẽ rung nhẹ. Anh kích hoạt kỹ năng "Hùng Biện Vô Vi", nói giọng trầm thấp, đều đặn vang dội cả căn sân:


"Nông cạn. Đan sĩ các ngươi chỉ biết bám víu vào vẻ ngoài lộng lẫy của vàng ngọc, cưỡng ép dùng linh lực để phá hoại kinh mạch tự nhiên của cơ thể. Ngươi dùng linh lực là chấp niệm, ta dùng phàm hỏa mới là phản phác quy chân. Kim vàng dung tục thu hút lòng tham của thế gian, làm nhiễu loạn thần trí bệnh nhân. Đồng rỉ sét này tích tụ khí thổ nhưỡng ngàn năm, mang theo sự mục nát tự nhiên của đất mẹ, mới là thứ tịnh hóa hoàn hảo nhất không tỳ vết."


Nói xong, Tiêu Bốc Phét quay sang Trần Độc – gã lang băm một mắt mới hoàn lương đang hăng say đứng cạnh bếp lò phàm trần đun nước muối hằng ngày.


"Trần Độc, châm lửa phàm."


Trần Độc hân hoan thét lớn: "Tuân lệnh sư phụ!" Gã nhanh nhẹn dùng ống tre thổi bùng ngọn lửa than củi phàm nhân cháy đỏ rực.


Tiêu Bốc Phét chậm rãi đưa cây kim đồng rỉ sét hơ trên ngọn lửa phàm nhân. Dưới sức nóng của lửa, những vết rỉ sét màu nâu đỏ bỗng chốc rực sáng lên, tỏa ra một làn khói nhạt mang theo mùi đồng khét lẹt phàm trần. Để tăng vẻ thần bí và che giấu sự sợ hãi tột cùng khiến hai bàn tay đang run rẩy bần bật, Tiêu Bốc Phét phải gồng cứng cơ tay, khiến cây kim đồng rung lên bần bật liên tục trong không khí.


Trong mắt Tần Kiêu Ngạo và đám đông tu sĩ cuồng tín, cảnh tượng này lại hoàn toàn biến đổi một cách kinh hoàng:


*"Trời đất ơi! Nhìn xem! Cây kim rỉ sét hơ trên lửa phàm bỗng chốc tỏa ra 'Hỏa Châm Tịnh Hóa' thần kỳ! Tay ngài ấy không phải đang run rẩy, mà là đang rung động với tần số cực cao của Không Gian Phách Toái kiếm ý! Ngài ấy đang dùng nhục thân phàm nhân vô vi để truyền dẫn lôi hỏa phàm tịnh hóa hoàn toàn uế khí rỉ sét! Đây chính là cảnh giới phản phác quy chân tối thượng!"*


Lý Bán Than điên cuồng dùng bút lông chép vào cuốn sổ da dê: *"Sư phụ phán: Linh lực là chấp niệm, dùng phàm hỏa tịnh hóa rỉ sét mới là đạo pháp vô vi..."*


Trong lúc đám đông đang tự bổ não một cách hoang đường, Tiêu Bốc Phét đang tập trung toàn bộ tinh thần lực phàm nhân của mình qua Kính gọng tròn thạch anh để định vị mục tiêu. Anh biết rõ mình không thể đâm cây kim phàm này vào cơ bắp cứng như đá của lôi tu kia. Anh phải dùng đến bài tẩy cuối cùng trong cuốn Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng: "Châm Cứu Huyệt Cười" – kích hoạt phản xạ co cơ tự nhiên bằng cách cù nhột cực hạn.


Anh chậm rãi bước đến bên giường gỗ, nheo mắt nhìn qua kính thạch anh, khóa chặt vào điểm nhạy cảm nhất, mềm mại nhất và không hề có phòng ngự linh lực của gã lôi tu khổng lồ—chính là vùng nách nhạy cảm dưới cánh tay!


"Lý Bán Than, trói chặt tay chân hắn vào giường gỗ cho ta." Tiêu Bốc Phét ra lệnh giọng lạnh lùng.


Gã lôi tu khổng lồ nằm trên giường trợn tròn mắt, nhìn cây kim đồng rỉ sét đang được hơ nóng đỏ rực, bốc khói nghi ngút đầy mùi khét lẹt đang từ từ tiến sát về phía nách mình. Cơn nóng rực từ mũi kim và nỗi sợ hãi bản năng của một kẻ sắp bị cù nhột cực hạn khiến toàn thân gã bắt đầu run rẩy dữ dội trong sự kinh hoàng tột độ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!