Nhạc nềnHarvest

Sư Huynh Thiên Tài Xuất Thế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng sớm mai của vùng thung lũng Thanh Vân lách qua những khe hở trên mái tranh dột nát của Giả Dược Y Quán, rọi thẳng vào gương mặt nhợt nhạt và đôi quầng thâm đậm như gấu trúc của Tiêu Bốc Phét. Trong phòng ngủ, mùi tỏi hăng nồng nặc từ cuộc tịnh hóa giếng nước đêm trước vẫn còn bám chặt vào từng thớ gỗ, quyện với mùi cháo nhạt phàm nhân bốc khói nghi ngút tạo nên một thứ hương vị vô cùng kỳ quái.


Tiêu Bốc Phét ngồi bệt trên giường đất nện, hai tay run rẩy bưng bát cháo nhạt húp một ngụm lớn để át đi cơn nghẹn ứ nơi cổ họng. Kế bên giường, cô em gái nuôi Tạ Thị Trượt đang lanh chanh vừa lắc lư chiếc cân tiểu ly bằng đồng, vừa hân hoan báo cáo tình hình bằng giọng điệu không thể thực dụng hơn:


"Anh hai! Huynh Lý Bán Than quả là thiên tài tuyên truyền! Hiện tại cả cái trấn Thanh Vân dưới núi đang phát điên vì vụ gã phản bội Bạch Nhãn Lang bị 'Linh Muối Cát Tường' tịnh hóa đến mức nát thận, phế bỏ hoàn toàn tu vi. Đám tu sĩ ngoại môn giờ đây nhìn hũ muối phàm trần của chúng ta giống như nhìn thấy thần vật thượng cổ. Họ còn tự động tăng giá quyên góp lên gấp đôi! Sáng nay em vừa kiểm tra hòm tiền khóa ba lớp dưới gầm giường, Đồng xu đồng phàm trần đã đầy ắp, linh thạch vụn cũng chất thành một góc nhỏ rồi!"


Tiêu Bốc Phét nghe xong, suýt nữa thì phun cả ngụm cháo nóng vào mặt em gái. Anh cố gồng chặt cơ hàm, nỗ lực kích hoạt kỹ xảo "Đóng Giả Cao Nhân", giữ cho gương mặt hoàn toàn bất động, nhưng sâu trong lòng anh đang gào thét thảm thiết:


*"Tịnh hóa cái khỉ mốc nhà bọn họ! Bạch Nhãn Lang bị hỏng thận là do gã ngu ngốc đó ăn sống cả hũ muối phàm trần khô không pha loãng! Đó là ngộ độc natri cấp tính! Là hiện tượng co rút tế bào vật lý học phàm nhân! Thế mà đám đệ tử cuồng tín kia lại tự bổ não thành 'Vô Vi Thần Phạt' trừng trị kẻ phản bội?! Giờ thì danh tiếng 'Linh muối cực độc' vang xa, ta làm sao lén ôm tiền bỏ trốn được nữa đây? Khắp dốc núi Đường mòn Sinh Tử giờ gác chặt như ngục giam thế này!"*


Anh khẽ thở dài thườn thượt đầy u uất đau đớn, chậm rãi đưa ngón tay thon dài lên đẩy gọng kính tròn thạch anh trên sống mũi, định mở miệng dặn dò Tạ Thị Trượt cất giấu kỹ hũ linh thạch để tránh anh bị dị ứng hắt hơi, thì đột nhiên—


UỲNH!


Một luồng linh áp Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ cực kỳ mạnh mẽ, mang theo luồng gió lạnh buốt thấu xương bất ngờ giáng thẳng xuống sân Giả Dược Y Quán. Linh áp nồng đậm đến mức làm rung chuyển cả ngôi nhà tranh rách nát, bụi tranh trên mái nhà rơi lả tả xuống bát cháo nhạt của Tiêu Bốc Phét.


"Hắt... hắt xì!!!"


Tiêu Bốc Phét ngứa mũi dữ dội do dị ứng linh khí nồng đậm đột ngột bộc phát (Dị ứng Linh Khí Cấp 1). Anh giật nảy mình, suýt nữa thì ngã nhào khỏi giường đất. Cơn ngứa mũi điên cuồng khiến anh phải gồng cứng cơ mặt, hai mắt đỏ rực trào nước mắt, cố gắng nén cơn co giật sinh lý để không lộ ra vẻ phế vật phàm nhân.


"Anh hai! Có chuyện lớn rồi!" Tạ Thị Trượt hốt hoảng nấp sau cánh cửa tre, mặt cắt không còn giọt máu chỉ tay ra ngoài sân.


Tiêu Bốc Phét nén đau rát cổ họng, chậm rãi cầm lấy chiếc Quạt giấy rách 'Thần Y' bên hông, bước từng bước chậm rãi phản phác quy chân ra ngoài hiên quán. Đôi mắt anh sau làn kính thạch anh nheo lại quan sát.


Giữa sân y quán, một chiếc kiệu rồng nạm ngọc bích lộng lẫy vừa đáp xuống, tỏa ra những luồng linh khí màu trắng bạc rực rỡ. Từ trên kiệu, một thanh niên tuấn tú mặc áo đan sĩ Dược Vương Cốc màu trắng tinh khôi chậm rãi bước xuống. Mái tóc hắn búi gọn bằng chiếc trâm bạc nạm ngọc, tay cầm một hộp kim châm bằng vàng ròng lấp lánh phát ra tiếng ngân thanh thúy. Gương mặt hắn tràn ngập vẻ kiêu ngạo cực đoan, đôi mắt sắc lẹm đầy sát khí quét thẳng vào y quán.


Đó chính là Tần Kiêu Ngạo—đệ tử đệ nhất châm cứu của Dược Vương Cốc!


Thế nhưng, khoảnh khắc Tần Kiêu Ngạo nhìn thấy gã sư đệ thiên tài đan đạo Diệp Vô Song của mình đang... cầm chiếc chổi tre rách nát, hăng say quét lá rụng ngoài cổng tre, gương mặt tuấn tú của hắn lập tức co giật dữ dội vì phẫn nộ tột độ.


"Diệp Vô Song! Ngươi đang làm cái quái gì thế hả?!" Tần Kiêu Ngạo thét lớn, giọng nói chứa linh lực Trúc Cơ chấn động cả rặng tre xung quanh. "Ngươi là thiên tài đan đạo kiệt xuất của Dược Vương Cốc, là niềm tự hào của sư môn! Sao ngươi lại dám quỳ gối dâng trà bái một gã lang băm phàm nhân làm thầy, rồi hằng ngày đứng đây quét rác hạ tiện như thế này?! Ngươi có còn coi tôn nghiêm của Dược Vương Cốc ra gì không?!"


Diệp Vô Song dừng chổi tre, không hề sợ hãi, ngược lại còn nở một nụ cười rạng rỡ đầy cuồng nhiệt. Gã cung kính chắp tay về phía phòng ngủ của Tiêu Bốc Phét, rồi quay sang nhìn sư huynh mình với ánh mắt đầy thương hại:


"Sư huynh, huynh nông cạn quá! Huynh nhìn ta quét rác hạ tiện, nhưng thực chất ta đang dùng chổi tre để tịnh hóa uế khí trong tâm cảnh hằng ngày. Đây chính là 'Kiếm Ý Vô Vi' và triết lý phân tử học tối cổ mà sư phụ truyền dạy! Chỉ có vứt bỏ chấp niệm đan hỏa kiêu ngạo, phản phác quy chân, ta mới đột phá được Trúc Cơ Đỉnh Phong! Sư huynh, huynh hãy mau buông kim vàng xuống, quỳ xin sư phụ cho quét lò đun nước muối đi, may ra còn kịp cứu vớt đan đạo của huynh!"


"Câm miệng! Ngươi hoàn toàn bị gã lừa đảo này tẩy não rồi!" Tần Kiêu Ngạo tức giận đến mức toàn thân run rẩy, lôi quang màu xanh biếc bộc phát dữ dội xung quanh cơ thể Trúc Cơ của hắn. Hắn quay phắt lại, ánh mắt khóa chặt vào Tiêu Bốc Phét đang đứng lặng im như tượng đá ngoài hiên quán.


Trong mắt Tần Kiêu Ngạo, Tiêu Bốc Phét đứng thong dong dưới mái tranh rách, tà áo bào xám tro vá víu khẽ bay trong gió, đôi mắt sau làn kính gọng tròn thạch anh tĩnh lặng vô định, không hề có nửa điểm linh lực dao động. Sự trống rỗng tuyệt đối này lại khiến Tần Kiêu Ngạo rùng mình một cái, trong lòng dâng lên sự kiêng dè sâu sắc:


*"Kỳ lạ... Gã này hoàn toàn không có linh lực phàm nhân, nhưng đứng trước linh áp Trúc Cơ của ta mà thần sắc vẫn bất động như núi, mắt không thèm chớp! Chẳng lẽ... gã thực sự là đại lão ẩn thế đạt đến cảnh giới Phản Phác Quy Chân tối thượng vượt ngoài quy luật thiên đạo? Không! Diệp Vô Song đần độn dễ bị lừa, nhưng Tần Kiêu Ngạo ta vạn lần không tin trên đời có loại y thuật vô vi không cần linh lực! Hôm nay ta phải tự tay vạch trần bộ mặt lang băm của ngươi!"*


Tần Kiêu Ngạo vung tay lên, mười tám cây kim vàng lấp lánh trong hộp gỗ ròng lập tức bay vút ra, cắm phập thẳng xuống nền đất nện trước hiên y quán tạo thành một đường ranh giới thẳng tắp, phát ra những tiếng ngân vang lôi điện chói tai.


"Tiêu Bốc Phét!" Tần Kiêu Ngạo cười lạnh, chỉ tay vào mười tám cây kim vàng. "Ta mang theo một bệnh nhân bị liệt kinh mạch nặng nề do lôi lực bế tắc nghẽn mạch thần kinh ngàn năm, đan điền sắp nứt vỡ. Hôm nay, bổn đan sĩ chính thức gửi chiến thư thách đấu châm cứu công khai với ngươi ngay tại Giả Dược Y Quán này! Nếu ngươi thực sự là 'Dược Thánh tái thế', hãy dùng châm cứu đả thông kinh mạch cho hắn trước mặt vạn tộc! Bằng không, hãy lập tức dập đầu xin hàng, trả lại tự do cho sư đệ ta!"


Tiêu Bốc Phét nhìn mười tám cây kim vàng phát ra tia sét nhỏ xíu dưới đất, tim anh đập thình thịch dồn dập như muốn nhảy vọt ra ngoài lồng ngực phàm nhân. Anh hoảng sợ tột độ, hai bàn tay giấu trong ống tay áo siết chặt lấy chiếc quạt rách gãy nan tre, lòng gào thét:


*"Châm cứu cái đầu nhà ngươi! Ta đến một huyệt đạo phàm nhân còn chẳng biết, cầm kim châm cứu rỉ sét còn run tay, làm sao biết đả thông kinh mạch Trúc Cơ?! Lão già này hung hãn quá, ta phải dùng Quy tắc Trì Hoãn Tiếp Bệnh chuồn lẹ mới được!"*


Nghĩ là làm, Tiêu Bốc Phét nỗ lực giữ cơ mặt bất động, chậm rãi xòe chiếc Quạt giấy rách 'Thần Y' quạt nhẹ nhàng chậm rãi để kéo dài thời gian suy nghĩ, nói giọng trầm thấp hờ hững đầy thâm sâu mơ hồ:


"Hồng trần vạn vật, đều có duyên số. Giả Dược Y Quán có quy tắc vô vi: mỗi ngày chỉ tiếp nhận tối đa ba ca bệnh nặng để bảo toàn tịnh dưỡng thiên địa linh khí. Hôm nay... ba ca bệnh đã hết. Cánh cổng tre y quán đã treo biển đóng cửa tịnh tu. Thỉnh đan sĩ mang bệnh nhân quay về đi, đừng làm nhiễu loạn quy luật vô vi của ta hằng ngày hằng đêm."


Nói xong, Tiêu Bốc Phét chậm rãi quay người, định lén chui thẳng vào phòng ngủ để bò xuống Hầm trú ẩn bí mật dưới gầm giường chạy trốn ra bìa rừng sâu Cấm địa Thanh Vân Sơn vĩnh viễn.


Thế nhưng, Tần Kiêu Ngạo làm sao để anh dễ dàng thoát thân như vậy?


"Muốn trốn sao? Không dễ thế đâu!" Tần Kiêu Ngạo cười vang đầy kiêu ngạo. Hắn vung tay lên, luồng linh áp Trúc Cơ bừng bừng lôi quang màu xanh biếc lập tức bộc phát, hóa thành một bức tường năng lượng vô hình phong tỏa chặt chẽ toàn bộ lối ra vào của y quán tranh rách nát.


UỲNH!


Tiêu Bốc Phét vừa bước được một bước, luồng linh áp nồng đậm áp sát khiến cơ thể phàm nhân của anh đông cứng hóa đá hoàn toàn, không thể nhấc nổi nửa bước chân. Bụi linh khí nồng nặc từ lôi lực của Tần Kiêu Ngạo xộc thẳng vào mũi anh, kích hoạt phản ứng dị ứng sinh lý cực hạn. Sống mũi anh ngứa ngáy điên cuồng, cơ mặt co giật giật cục dữ dội (Co Giật Phá Không), nước mắt sinh lý chảy ròng ròng sau tròng kính thạch anh.


Trong mắt Tần Kiêu Ngạo và đám đệ tử vây quanh, hành vi co giật giật cục và ánh mắt trợn trừng đầy tơ máu của Tiêu Bốc Phét lại biến đổi hoàn toàn thành thần thông tối thượng:


*"Trời đất ơi! Nhìn xem! Vị thần y này đứng trước lôi lực Trúc Cơ phong tỏa mà cơ thể chỉ khẽ dao động giật cục nhẹ nhàng! Đó chắc chắn là Không Gian Phách Toái bộ pháp rèn luyện nhục thân tối thượng! Ngài ấy đang dùng nhục thân phàm nhân để bẻ cong linh áp của ta!"* Tần Kiêu Ngạo kinh hãi thầm nghĩ, nhưng sự kiêu ngạo cực đoan khiến hắn không chịu lùi bước.


"Tiêu Bốc Phét!" Tần Kiêu Ngạo thét lớn, lôi quang trên tay rực sáng rực rỡ. "Nếu hôm nay ngươi dám từ chối chiến thư châm cứu này, hoặc dám lén chui xuống đất trốn chạy, bổn đan sĩ sẽ lập tức dùng lôi lực Trúc Cơ san phẳng ngôi nhà tranh rách nát này thành tro bụi vĩnh viễn ngay tại chỗ! Để xem cái gọi là 'Vô vi y đạo' của ngươi có cản nổi lôi hỏa của Dược Vương Cốc hay không!"


Tiêu Bốc Phét khóc không ra nước mắt. Anh lén liếc mắt qua khe cửa sổ rách nát nhìn về phía buồng ngủ, thì phát hiện hai đệ tử đan đạo mặc áo trắng của Tần Kiêu Ngạo đã đứng gác chặt chẽ ngay phía sau lối ra của Hầm trú ẩn bí mật ngoài bìa rừng từ bao giờ. Lối thoát hiểm cuối cùng đã bị phong tỏa hoàn toàn!


Đúng lúc Tiêu Bốc Phét đang tuyệt vọng tột cùng, chuẩn bị nhắm mắt chờ chết, thì từ phía dưới dốc núi Đường mòn Sinh Tử, tiếng hô hoán vang dội của Lý Bán Than bỗng chốc truyền đến như sấm đánh:


"Toàn bộ đệ tử Giả Dược Tông nghe lệnh! Có kẻ kiêu ngạo từ Dược Vương Cốc dám mang kiếm vàng đến đe dọa san phẳng y quán của sư phụ! Chúng ta thề bảo vệ vinh quang tông môn vĩnh viễn hằng ngày hằng đêm hân hoan!"


Chỉ trong vòng vài khắc, Lý Bán Than dẫn đầu hàng trăm đệ tử tạp dịch ngoại môn mặc áo xám tơi tả, tay lăm lăm chổi tre quét rác và gậy gộc phàm nhân rầm rập xông lên dốc núi, vây kín xung quanh kiệu rồng của Tần Kiêu Ngạo. Hàng ngàn bệnh nhân đang xếp hàng chờ bốc thuốc cũng nổi giận lôi đình, đồng loạt hô vang khẩu quyết ủng hộ thần y:


"Thần y vô địch! Thần y vô vi cải tử hoàn sinh! Gã kiêu ngạo kia mau cút đi! Đừng làm phiền thần y ngáp ngủ ngộ đạo!"


Tiếng hô hoán cuồng nhiệt của hàng vạn người chấn động cả thung lũng, tạo nên một áp lực dư luận khổng lồ đè nặng lên vai Tần Kiêu Ngạo. Tần Kiêu Ngạo sắc mặt đại biến, hắn không ngờ uy tín giả mạo của gã phàm nhân này lại khủng khiếp đến mức có thể kích động hàng vạn tu sĩ ngoại môn nổi loạn như vậy.


Lý Bán Than chạy xộc vào sân, quỳ sụp dưới chân Tiêu Bốc Phét, hai tay dâng cuốn sổ da dê ghi chép 'Giả Dược Kinh' bám đầy bụi khói lò hân hoan thét lớn:


"Sư phụ! Xin ngài hãy tiếp nhận chiến thư châm cứu này! Hãy dùng Bộ kim châm rỉ sét vô vi của ngài đập tan bộ kim châm vàng kiêu ngạo của gã! Đệ tử Giả Dược Tông thề dùng mạng sống bảo vệ vinh quang của ngài ngày mai!"


Tiêu Bốc Phét đứng lặng câm trong gió lạnh, hai hàm răng dí sát vào nhau run bần bật bên trong nhưng cơ mặt ngoài vẫn cứng đờ Đóng Giả Cao Nhân đầy thần bí. Anh liếc nhìn mười mười tám cây kim vàng đang cắm chặt dưới đất nện tỏa ra tia sét xanh tím rợn người, rồi nhìn hàng vạn ánh mắt cuồng nhiệt đang hướng về mình đầy sùng bái.


Anh biết, mình đã hoàn toàn bị dồn vào chân tường sinh tử. Nếu từ chối, y quán sẽ bị san phẳng ngay lập tức; nếu nhận lời, ngày mai anh bắt buộc phải tiến hành châm cứu thực sự trước hàng vạn nhân chứng.


Tiêu Bốc Phét khẽ nhắm mắt lại, thở dài thườn thượt một tiếng đầy u uất đau đớn, chậm rãi gật đầu nhận lời thách đấu trong tuyệt vọng tột cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!