Nhạc nềnHarvest

Quả Báo Ngộ Độc Natri

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm ở Cấm địa Thanh Vân Sơn dày đặc như sữa, luồn lách qua những tán lá cổ thụ rậm rạp, mang theo hơi lạnh buốt giá đặc trưng của vùng thung lũng dã ngoại hoang dã. Thế nhưng, bầu không khí yên bình của khu rừng cấm lúc này lại bị xé toạc bởi những tiếng thở dốc đầy đau đớn và tiếng bước chân khập khiễng đầy thảm hại.


"Chết tiệt... Con lừa quái thai đó... rốt cuộc là loại yêu thú gì mà lực đá lại kinh khủng đến thế này?"


Bạch Nhãn Lang nghiến răng ken két, một tay ôm chặt hũ đất nung đựng Muối khoáng Thanh Vân vào lòng, một tay bóp chặt lấy ống chân phải đang sưng đỏ tấy dữ dội. Chấn thương chân của Bạch Nhãn Lang do cú đá hậu bách phát bách trúng của chú lừa Bánh Trôi đêm qua giờ đã sưng to như một củ khoai hầm, mỗi lần gã lết đi trên đất nện ẩm ướt là một lần cơn đau buốt tận xương tủy xộc thẳng lên đại não. Gã vốn là tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng 5, khinh công tuy không thuộc hàng thượng thừa nhưng cũng đủ để luồn lách qua các vách đá dốc núi Đường mòn Sinh Tử. Vậy mà lúc này, gã chỉ có thể lết đi như một con rùa tàn tật sâu trong rừng.


Nhưng bất chấp cơn đau nhức nhối ở chân, đôi mắt hí của Bạch Nhãn Lang vẫn hừng hực một niềm tin cuồng nhiệt đến hoang tưởng. Gã nhìn xuống hũ đất nung trong tay, nơi chứa những tinh thể muối khoáng màu trắng đục mà gã vừa ăn cắp được từ Nhà kho muối của Tạ Thị Trượt đêm qua.


"Hắc hắc... Lý Đố Kỵ, lão già Độc Đan Phái kia muốn ta dâng hũ muối này để đổi lấy năm trăm linh thạch hạ phẩm sao? Lão nghĩ ta ngu ngốc đến thế à?" Bạch Nhãn Lang lẩm bẩm, nụ cười méo mó hiện lên trên gương mặt má hóp. "Tiêu Bốc Phét kia hoàn toàn không có linh căn, không cần luyện đan bằng linh thảo mà chỉ cần pha thứ muối này vào nước giếng mặn cũng đủ giúp đại lão Kim Đan đột phá, giúp đệ tử tạp dịch thông suốt kinh mạch. Đây chắc chắn không phải muối thường, mà là Linh Muối Thượng Cổ chứa đựng quy luật vô vi tịnh hóa thiên hà! Nếu ta tự mình ăn hết hũ linh muối này, chẳng phải sẽ đả thông vạn mạch, đột phá thẳng lên Trúc Cơ kỳ, thậm chí Kim Đan kỳ hay sao? Đến lúc đó, cả Đông Vực này ai còn dám coi thường ta?"


Sự tự bổ não cực đoan của giới tu tiên đã hoàn toàn che mờ lý trí phàm trần của Bạch Nhãn Lang. Gã lết chân đến dưới gốc một cây cổ thụ ngàn năm, nơi sương mù bao phủ dày đặc nhất để tránh sự tuần tra của đội bảo an Giả Dược Tông. Gã đặt hũ đất nung xuống đất nện, run rẩy cạy nắp hũ ra.


Một mùi mặn chát nhẹ nhàng, hoàn toàn phàm trần bốc lên. Bạch Nhãn Lang hít một hơi thật sâu, gã nhắm mắt lại tự cảm nhận, cố gắng tìm kiếm một luồng linh lực ẩn giấu trong những hạt muối phàm. Dưới tác động của sự hoang tưởng tột độ, gã tự thấy những tinh thể muối màu trắng đục kia đang phát ra những luồng hào quang lấp lánh như starlight.


"Linh khí nội liễm! Đúng là linh vật phản phác quy chân tối thượng!" Bạch Nhãn Lang hân hoan thét nhỏ. Gã không chần chừ thêm một khắc nào, thò bàn tay gầy guộc xúc một nắm muối khoáng Thanh Vân khô ráo, to bằng nắm tay phàm nhân, rồi tống thẳng vào miệng!


ỰC!


Khoảnh khắc nắm muối khô khổng lồ trượt xuống cổ họng, gương mặt của Bạch Nhãn Lang lập tức co giật dữ dội, hai mắt trợn ngược lên như cá chết.


"Mặn... MẶN QUÁ!!!"


Cơn mặn chát cực đoan xộc thẳng lên vòm họng, khiến toàn bộ khoang miệng của gã khô khốc lại chỉ trong vòng nửa khắc. Những tinh thể muối phàm trần khô ráo bắt đầu hút sạch nước bọt, khiến lưỡi gã sưng phồng lên, cổ họng bỏng rát rực lửa như vừa nuốt phải than hồng dã ngoại. Bạch Nhãn Lang ho sặc sụa, nước mắt nước mũi trào ra ròng ròng, nhưng gã vẫn cố gồng mình nuốt chửng toàn bộ nắm muối khô xuống dạ dày.


"Khụ... khụ... Đau rát quá! Nhưng không sao... đây chắc chắn là phản ứng tẩy tủy của Linh Muối Thượng Cổ!" Bạch Nhãn Lang vừa ho vừa tự an ủi bằng sự ngu ngốc của mình. "Đại khổ đại nạn mới có đại ngộ! Sư phụ Tiêu Bốc Phét từng dạy: 'Vô vi y đạo, đau đớn là tái sinh'. Ta phải ăn thêm! Phải ăn thật nhiều để tịnh hóa hoàn toàn nhục thân phế vật này!"


Điên cuồng vì dã tâm đột phá, Bạch Nhãn Lang tiếp tục thò tay xúc thêm nắm thứ hai, rồi nắm thứ ba, điên cuồng nhét đầy mồm muối khô phàm trần. Gã nuốt chửng một cách ngấu nghiến, mặc cho cổ họng cháy bỏng rát cực rát vật lý phàm nhân hằng ngày. Chỉ trong vòng vài khắc, nửa hũ muối khoáng cát tường của y quán đã bị gã tống thẳng vào dạ dày phàm trần.


Thế nhưng, quy luật sinh lý học phàm nhân không hề quan tâm đến việc gã có phải là tu sĩ Luyện Khí kỳ hay không.


Khi một lượng muối khô khổng lồ đi vào dạ dày mà không được pha loãng bằng nước ngọt, hiện tượng ngộ độc natri cấp tính bắt đầu bộc phát với tốc độ hủy diệt vật lý. Áp suất thẩm thấu trong đường ruột của Bạch Nhãn Lang tăng vọt lên mức cực hạn. Theo quy luật vật lý tự nhiên, lượng muối phàm trần khổng lồ này bắt đầu điên cuồng kéo nước từ toàn bộ tế bào nhục thân và các mạch máu xung quanh đổ dồn vào lòng ruột.


Bên trong đan điền của Bạch Nhãn Lang, linh lực Luyện Khí tầng 5 đang vận hành bỗng nhiên bị hỗn loạn hoàn toàn. Gã cảm thấy ruột gan mình quằn quại đau đớn dữ dội như có hàng vạn con kiến độc đang cắn xé.


"A... Ôi dạ dày của ta... Kinh mạch của ta..."


Bạch Nhãn Lang ôm chặt lấy bụng, ngã sụp xuống đất nện ẩm ướt dưới gốc cây cổ thụ. Cơn đau co thắt ruột gan ập đến dữ dội đến mức gã phải quằn quại, lăn lộn lả tả trên đống lá khô. Tế bào nhục thân bị mất nước cấp tốc khiến da mặt gã khô héo lại, môi thâm tím, nhịp tim đập nhanh phàm nhân dồn dập như gõ trống trận.


Chưa dừng lại ở đó, quả báo ngộ độc natri vật lý phàm trần tiếp tục giáng đòn chí mạng thứ hai. Hiện tượng tiêu chảy cấp mất nước nghiêm trọng bùng phát dữ dội. Ruột gan Bạch Nhãn Lang sôi sùng sục phát ra những tiếng kêu rầm rập như sấm đánh, rồi gã bắt đầu nôn mửa liên tục ra vũng nước muối mặn chát dính đầy dịch mật vàng, kèm theo đó là cơn tiêu chảy mất kiểm soát vật lý ngay tại chỗ.


"Không... không thể nào... Linh muối tịnh hóa... sao lại thành ra thế này?" Bạch Nhãn Lang rên rỉ thảm thiết, toàn thân gã co giật run rẩy dã ngoại hoang dã. Chân tay gã bủn rủn, toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 5 hoàn toàn biến mất do cơ thể bị mất nước và mất cân bằng điện giải cực hạn. Gã nằm quằn quại giữa bãi nôn mửa và chất thải của chính mình, nhục thân khô héo, hơi thở thoi thóp như một kẻ sắp chết đói.


Gã muốn thi triển khinh công nhảy xuống mương nước Sông Thanh Vân cách đó không xa để uống nước giải khát, nhưng cái chân phải bị Bánh Trôi đá sưng đỏ tấy cộng thêm nhục thân bủn rủn mất nước đã khiến gã ngã sấp mặt xuống vũng bùn dã ngoại hoang dã, không thể bò dậy nổi.


Đúng lúc Bạch Nhãn Lang đang ở trạng thái thảm hại và tuyệt vọng nhất, từ phía dốc núi Đường mòn Sinh Tử, ánh đuốc sáng rực cả một góc trời đêm bỗng nhiên rầm rập tiến sát vào khu rừng sâu cấm địa.


"Toàn đội bảo an Giả Dược Tông nghe lệnh! Chia ra lùng sục kỹ lưỡng từng bụi trúc, gốc cây cổ thụ cho ta! Kẻ phản bội Bạch Nhãn Lang dám ăn cắp linh muối cát tường của sư phụ chắc chắn không thể chạy xa được đâu!"


Tiếng hét vang dội đầy phẫn nộ của Lý Bán Than vang vọng khắp khu rừng hoang vu. Lý Bán Than dẫn đầu đội bảo an Giả Dược Tông, tay lăm lăm chiếc chổi tre quét rác, mặt mũi bừng bừng sát khí. Đi ngay kế bên gã là Chấp sự Chấp Pháp Đường Thanh Vân Tông – Triệu Nghi Ngờ – người vừa mới hoàn toàn hồi phục sau vụ ngộ độc lưu huỳnh nhẹ đêm trước, hiện tại đang đeo thẻ bài đồng Chấp Pháp Đường dẫn theo hàng chục đệ tử chấp pháp mặc đồng phục xanh xám tuần tra nghiêm ngặt.


"Huynh Lý Bán Than, nhìn xem! Dưới đất nện dốc đá có những tinh thể muối màu trắng rơi vãi!" Một đệ tử tạp dịch đột nhiên reo lên, chỉ tay xuống vệt muối trắng kéo dài từ bìa rừng vào sâu trong cấm địa.


Triệu Nghi Ngờ nheo mắt nhìn vệt muối rơi vãi, gã vội vàng giơ chiếc thấu kính phát hiện ma khí lên mắt quan sát, giọng nói run rẩy đầy kiêng dè: "Cẩn thận! Đây chính là Linh Muối Thượng Cổ của y quán. Độc tu Hoa Vô Sắc đêm qua còn bị Thần Thiết Đế Giày của thần y dẹp loạn, kẻ phản bội Bạch Nhãn Lang này dám trộm linh muối, chắc chắn sẽ bị thiên đạo cấm chế phản phệ! Đừng ai tùy tiện dùng tay phàm chạm vào những hạt muối này, kẻo bị linh lực tịnh hóa nổ tung nhục thân!"


Đám đệ tử Chấp Pháp Đường nghe vậy liền hoảng sợ lùi lại ba bước, ánh mắt nhìn những hạt muối phàm trần rẻ tiền bằng sự kính sợ tột cùng. Lý Bán Than hừ lạnh một tiếng, vung chổi tre thét lớn: "Hắn dám trộm thần dược cát tường của sư phụ, thiên lôi không đánh hắn thì linh muối cũng sẽ tịnh hóa ruột gan hắn! Mau đuổi theo vệt muối!"


Đoàn người thắp đuốc sáng rực rỡ, rầm rập lần theo vệt muối trắng tiến thẳng vào sâu trong Cấm địa Thanh Vân Sơn. Chỉ sau một chén trà nhỏ, ánh đuốc của Lý Bán Than đã rọi thẳng vào gốc cây cổ thụ ngàn năm ẩm ướt.


Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến toàn bộ đội truy quét phải đứng khựng lại, đồng loạt nín thở, hai mắt trợn tròn vì kinh hãi.


Bạch Nhãn Lang đang nằm co quắp dưới đất nện ẩm ướt dơ bẩn, toàn thân gã co giật run rẩy dữ dội như một con cá mắc cạn. Gương mặt gầy gò của gã khô héo, hốc hác đến đáng sợ, đôi môi thâm tím bám đầy những hạt muối trắng chưa kịp tan. Xung quanh gã, hũ đất nung bị đổ vỡ tan tành, những hạt muối khoáng phàm trần vương vãi khắp nơi, trộn lẫn với bãi nôn mửa dơ bẩn bốc mùi mặn chát nhẹ khó chịu.


"A... cứu... cứu mạng... nước... cho ta xin hớp nước ngọt..." Bạch Nhãn Lang thoi thóp rên rỉ, bàn tay gầy guộc run rẩy giơ lên hướng về phía Lý Bán Than, giọng nói khàn đặc không ra hơi.


Triệu Nghi Ngờ đứng bên cạnh nhìn thấy nhục thân khô héo, kinh mạch hoàn toàn bế tắc và đan điền rách nát của Bạch Nhãn Lang, gã hít một hơi khí lạnh, run rẩy dập đầu lạy tạ về hướng Giả Dược Y Quán dưới chân núi:


"Thiên đạo vô vi... Thần y Tiêu Bốc Phét quả nhiên thần thông quảng đại, không cần đích thân ra tay, chỉ một hũ linh muối cát tường cũng đủ kích hoạt thiên lôi phạt thối ruột kẻ phản bội! Nhìn xem, kinh mạch của hắn đã bị linh muối tịnh hóa đến mức khô kiệt hoàn toàn, đan điền rách nát, thận khí phế bỏ! Đây chính là 'Vô Vi Thần Phạt' tàn khốc nhất giới tu tiên!"


Đám đệ tử Chấp Pháp Đường Thanh Vân Tông kinh hãi tột độ, đồng loạt quỳ sụp xuống đất nện ẩm ướt, hướng về phía y quán tranh rách nát dập đầu lia lịa:


"Sư phụ vô vi tối thượng! Uy lực thần muối tịnh hóa vạn vật! Kẻ phản bội dám ăn trộm linh muối liền bị thối ruột nát thận, phế bỏ tu vi hoàn toàn! Chúng con thề trung thành bảo vệ y quán vĩnh viễn!"


Lý Bán Than nhìn Bạch Nhãn Lang đang quằn quại dưới đất đầy khinh bỉ, gã vung chổi tre quét bay những hạt muối vương vãi xung quanh, thét lớn: "Bạch Nhãn Lang! Ngươi phản bội sư phụ, ăn cắp thần dược cát tường hằng ngày hằng đêm, giờ đây bị linh muối tịnh hóa ruột gan, phế bỏ tu vi hoàn toàn chính là quả báo nhãn tiền của ngươi! Đội bảo an Giả Dược Tông đâu! Trói chặt gã phế vật này lại, giải lên Chấp Pháp Đường để trục xuất vĩnh viễn khỏi trấn Thanh Vân Sơn!"


"Tuân lệnh trưởng ban!"


Hai đệ tử tạp dịch lực lưỡng xông lên, thô bạo lôi Bạch Nhãn Lang dậy trói chặt bằng dây thừng phàm trần. Bạch Nhãn Lang lúc này đã kiệt sức hoàn toàn do ngộ độc natri cấp tính mất nước, không còn nửa điểm sức lực để phản kháng, chỉ biết rên rỉ khóc lóc thảm thiết cầu xin nước uống.


Trong khi đó, tại Giả Dược Y Quán dưới chân núi Thanh Vân Sơn, ánh nắng sớm ấm áp rọi qua khe cửa tre rách nát vào phòng ngủ.


Tiêu Bốc Phét ngáp dài một cái đầy mệt mỏi, chậm rãi ngồi dậy trùm chăn kín đầu. Anh đưa tay đẩy nhẹ gọng kính thạch anh trên sống mũi, ngửi thấy mùi tỏi hăng nồng nặc bám đầy phòng ngủ từ đêm qua dã ngoại hằng ngày hằng đêm, liền lẩm nhẩm công thức hóa học để thư giãn thần kinh.


"Cạch..."


Cửa phòng ngủ khẽ mở, cô bé trợ lý Tạ Thị Trượt bước vào, tay bưng bát cháo nhạt phàm nhân bốc khói ấm áp hân hoan. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé lanh lợi má hồng tự nhiên khẽ mỉm cười thở phào nhẹ nhõm:


"Anh hai! Huynh Lý Bán Than vừa dẫn đội bảo an Giả Dược Tông và Chấp Pháp Đường bắt sống được kẻ phản bội Bạch Nhãn Lang sâu trong Cấm địa Thanh Vân Sơn rồi! Nghe nói gã tự mình ăn hết hũ muối cát tường phàm trần của chúng ta, bị ngộ độc muối hỏng thận phế bỏ tu vi hoàn toàn, giờ đang bị giải lên Chấp Pháp Đường trục xuất vĩnh viễn! Sư phụ Vương Tham Lam còn tuyên bố linh muối của anh hai cực độc trị kẻ phản bội, khiến vạn tộc tu sĩ dưới trấn Thanh Vân đang phát điên sùng bái thần muối tột cùng!"


Tiêu Bốc Phét nghe xong suýt nữa thì sặc ngụm cháo nhạt vừa húp. Anh trợn tròn mắt nhìn em gái nuôi, trong lòng gào thét tuyệt vọng:


*"Cái gì?! Gã phản bội Bạch Nhãn Lang kia... tự mình ăn hết cả hũ muối phàm trần khô không pha loãng sao?! Gã điên rồi à?! Đó là muối phàm ăn mặn cháy cổ chứ linh muối thượng cổ cái khỉ gì! Ngộ độc natri cấp tính hỏng thận là đúng rồi! Thế mà đám tu sĩ hoang tưởng kia lại tự bổ não thành 'Vô Vi Thần Phạt' tịnh hóa ruột gan?! Giờ thì hay rồi, linh muối cát tường của ta bỗng nhiên biến thành thần dược cực độc trị phản bội... Uy tín y quán kiểu này bùng nổ vĩ mô thì làm sao ta lén ôm tiền bỏ trốn được nữa đây?!"*


Tiêu Bốc Phét khóc không ra nước mắt, tay run rẩy bóp chặt lấy chiếc quạt giấy rách 'Thần Y' bị gãy thêm vài nan tre dở khóc dở cười. Anh Đóng Giả Cao Nhân, giữ cơ mặt bất động thở dài thườn thượt đầy u uất đau đớn phàm nhân hằng ngày.


Ở ngoài sân y quán, chú lừa nhỏ Bánh Trôi bướng bỉnh lười biếng khẽ ngáp dài một cái đầy thỏa mãn dưới bóng râm mái tranh, đuôi ngoáy tít mù khi ngửi thấy mùi cỏ ngọt phàm trần thanh mát hân hoan hằng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!