Kẻ Phản Bội Trộm Linh Muối
Bóng tối u uất bao trùm lấy Giả Dược Y Quán tranh rách nát, nhưng ở một góc khuất ngoài hàng rào tre, một bóng đen xảo quyệt khác đang lén lút rình rập, hướng ánh mắt tham lam về phía kho muối cát tường tuyệt mật hằng ngày hằng đêm.
Gió đêm rít qua những khe tre rách, mang theo cái lạnh buốt giá của núi rừng Thanh Vân Sơn, và tất nhiên, không thể thiếu thứ mùi hương đặc trưng đã thống trị y quán suốt mấy ngày qua: mùi tỏi cô đơn phàm trần giã nhuyễn. Thứ mùi hăng nồng, cay xè ấy bay lơ lửng trong không khí, ngấm vào từng tấc đất nện ẩm ướt, khiến bất kỳ tu sĩ nào có khứu giác nhạy bén cũng phải nhíu mày. Thế nhưng, đối với bóng đen đang nép mình dưới bụi trúc rậm rạp kia, thứ mùi này không những không làm gã khó chịu, mà ngược lại càng kích thích lòng tham lam đang cuồn cuộn dâng trào trong lồng ngực.
Bóng đen đó chính là Bạch Nhãn Lang, cựu đệ tử tạp dịch của Thanh Vân Tông. Gã sở hữu một gương mặt gầy gò, đôi mắt hí lúc nào cũng láo liên hoảng hốt hằng ngày, chiếc mũi hóp lại vì lạnh và bộ kiếm phục Thanh Vân Tông rách nát dính đầy vết bẩn đất cát. Bạch Nhãn Lang vốn bị trục xuất khỏi ngoại môn vì thói ăn cắp vặt và hành vi lén lút bất minh. Sau khi bị đuổi, gã lang thang dưới trấn Thanh Vân, ôm hận trong lòng và nhanh chóng bị mua chuộc bởi Độc Đan Phái – môn phái y thuật đối thủ đang điên cuồng vì bị Giả Dược Y Quán cướp sạch thị phần bán thuốc.
Lão chưởng môn Lý Đố Kỵ của Độc Đan Phái đã hứa hẹn với gã một phần thưởng khổng lồ: năm trăm linh thạch hạ phẩm và một vị trí chấp sự dược phòng nếu gã có thể ăn cắp được công thức bí truyền hoặc nguyên liệu cốt lõi giúp Tiêu Bốc Phét luyện chế ra thứ "Thần Thủy Cát Tường" cải tử hoàn sinh.
*“Tiêu Bốc Phét... gã phàm nhân rách rưới đó làm sao có thể là thần y ẩn thế được chứ?”* Bạch Nhãn Lang nghiến răng lẩm bẩm, hai bàn tay gầy guộc siết chặt lấy chiếc túi vải nhỏ đeo hông. *“Gã chỉ là một kẻ lừa đảo! Ta đã quan sát nhiều ngày đêm, gã không hề mua một cọng linh thảo nào từ thương hội, cũng không hề nhóm đan hỏa luyện đan. Thế nhưng, những kẻ uống nước muối của gã đều đột phá cảnh giới thực tế! Bí mật chắc chắn nằm ở thứ muối khoáng màu trắng mà cô bé Tạ Thị Trượt hằng ngày gánh từ dưới giếng lên. Đó không phải muối thường, đó chắc chắn là Linh Muối Thượng Cổ chứa đựng linh lực tịnh hóa ngàn năm mà Tiêu gia ẩn thế truyền lại!”*
Sự tự bổ não cực đoan của giới tu tiên đã ngấm sâu vào đại não của Bạch Nhãn Lang. Gã tin sái cổ rằng chỉ cần gã trộm được một hũ linh muối cát tường kia, gã không những có thể đổi đời giàu sang phú quý nhờ Độc Đan Phái, mà còn có thể tự mình ăn muối để đả thông vạn mạch, đột phá thẳng lên Trúc Cơ kỳ, đạp nát Thanh Vân Tông dưới chân.
Nghĩ đến viễn cảnh huy hoàng đó, Bạch Nhãn Lang liếm đôi môi khô nứt, bắt đầu lén lút bò trườn qua hàng rào tre. Mục tiêu của gã là Nhà kho muối của Tạ Thị Trượt – căn hầm ngầm tuyệt mật nằm ngay dưới nền nhà bếp y quán.
Thế nhưng, chướng ngại vật đầu tiên xuất hiện ngay trước lối vào sân.
Dưới ánh trăng mờ ảo phản chiếu từ cột thu lôi sắt phàm trên mái nhà tranh, một bóng người khổng lồ đang ngồi bệt ngay cạnh cổng tre gác dốc núi Đường mòn Sinh Tử. Đó là Đại Hổ, gã bảo vệ hoàn lương của y quán. Đại Hổ mặc chiếc áo cộc tay lộ cơ bắp cuồn cuộn cứng như đá phàm nhân hằng ngày, hông đeo thanh đại đao bản lớn rỉ sét làm cảnh. Gã được giao nhiệm vụ gác cổng đêm để ngăn chặn kẻ đột nhập.
Nhưng lúc này, hệ thống an ninh tối cường của Giả Dược Tông đang ở trạng thái... hoàn toàn tê liệt.
Đại Hổ đang ngửa cổ ra sau tựa vào cột tre gác cổng, miệng há hốc ra ngáy khò khò dính đầy nước dãi phàm nhân chảy ròng ròng xuống bộ râu quai nón rậm rạp. Tiếng ngáy của gã rầm rập, ầm ĩ như tiếng một chiếc ống bạt đun lò bị nghẹt khí hằng ngày, thỉnh thoảng lại hít một hơi thật sâu rồi phát ra tiếng huýt sáo chói tai qua kẽ răng sún.
Bạch Nhãn Lang nín thở, toàn thân đông cứng lại. Gã run rẩy rút từ hông ra một thanh sắt vặt – công cụ ăn cắp vặt gia truyền phàm nhân – chuẩn bị tư thế đối phó nếu Đại Hổ tỉnh giấc. Nhưng sau khi đứng im quan sát ba khắc, gã nhận ra Đại Hổ thậm chí còn đang mơ ngủ, tay gãi gãi cái bụng mỡ phát ra tiếng kêu sột soạt đầy thỏa mãn hằng ngày.
*“Gã hộ pháp ngu ngốc này ngáy to như sấm đánh thế kia, dù ta có dỡ cả ngôi nhà tranh gã cũng không tỉnh nổi!”* Bạch Nhãn Lang thầm khinh bỉ trong lòng. Gã lách người qua khe hở hàng rào tre một cách nhẹ nhàng như một con mèo hoang, hoàn toàn vượt qua vòng bảo vệ lỏng lẻo của Đại Hổ mà không tốn một giọt mồ hôi linh lực nào.
Tiến vào trong sân y quán, lòng tham của Bạch Nhãn Lang bỗng nhiên trỗi dậy mãnh liệt. Gã liếc nhìn về phía phòng ngủ chính, nơi Tiêu Bốc Phét đang nằm ngủ say sưa trùm chăn kín đầu sau một đêm mệt mỏi đập gián.
*“Khoan đã... Tại sao ta phải thỏa mãn với một hũ linh muối? Lý Bán Than từng rêu rao rằng thần y cất giữ toàn bộ linh thạch vụn quyên góp hằng ngày hằng đêm trong một chiếc hòm tiền khóa ba lớp dưới gầm giường ngủ. Nếu ta lén đột nhập vào phòng ngủ, trộm luôn cả hòm tiền lẫn hũ linh muối, chẳng phải là một vốn bốn lời sao?”*
Ý nghĩ tham lam điên cuồng thúc đẩy Bạch Nhãn Lang đổi hướng. Gã lén lút bò men theo hành lang tre ẩm ướt, tiến sát đến cửa sổ phòng ngủ của Tiêu Bốc Phét. Gã nhẹ nhàng đẩy khẽ cánh cửa tre rách nát ra một khe nhỏ, thò đầu vào nhìn.
Bên trong phòng tối u uất, mùi tỏi hăng nồng vẫn bay mù mịt dã ngoại hằng ngày. Dưới gầm giường đất nện ẩm ướt, chiếc hòm gỗ sồi khóa ba lớp nặng nề đang nằm im lìm trong góc tối. Bạch Nhãn Lang nuốt nước bọt cái ực, mắt sáng quắc lên. Gã chuẩn bị nhấc chân leo qua bậu cửa sổ.
Thế nhưng, ngay dưới bậu cửa sổ, một sinh vật phàm trần khác đang nằm ngủ gật dưới bóng râm mái tranh. Đó là Bánh Trôi – chú lừa nhỏ gầy nhom lông xám loang lổ của y quán.
Bánh Trôi đang nằm cuộn tròn chân, tai dài cụp xuống đất, mắt lim dim ngủ ngon lành. Nhưng khứu giác nhạy bén của một con phàm thú chuyên gánh nước giếng mặn hằng ngày đã ngửi thấy một mùi vị vô cùng khó chịu: mùi mồ hôi trộm hèn nhát và sát khí ăn cắp vặt phát ra từ nhục thân của Bạch Nhãn Lang. Đối với Bánh Trôi, bất kỳ kẻ nào phá vỡ giấc ngủ yên bình của nó mà không mang theo cỏ ngọt dã ngoại phơi khô đều là kẻ thù không đội trời chung!
Đúng lúc Bạch Nhãn Lang vừa nhấc một chân qua bậu cửa sổ, chuẩn bị đặt chân xuống đất nện phòng ngủ, Bánh Trôi bỗng nhiên mở bừng một bên mắt. Ánh mắt nó liếc nhanh về phía ống chân gầy gò của kẻ đột nhập đầy khinh bỉ.
Không một tiếng động cảnh báo, chú lừa nhỏ gầy nhom dịch chuyển nhục thân phàm thú của mình một cách cực kỳ dẻo dai. Nó lấy đà bằng hai chân trước, xoay người lại góc 180 độ đầy dứt khoát, rồi tung ra vũ khí vật lý tối cường của mình: *Đá hậu liên hoàn cước*!
BỘP!!!
Cú đá hậu bằng móng guốc cứng ngắt nện thẳng, chuẩn xác 100% vào ống chân phải của Bạch Nhãn Lang.
"Ư... ư hự..."
Một tiếng kêu rên đau đớn nghẹn ngào nghẹt thở phát ra từ cuống họng của Bạch Nhãn Lang. Gã suýt nữa thì gào thét lên kinh hoàng, nhưng bản năng của một kẻ ăn trộm chuyên nghiệp đã bắt gã phải dùng hai tay bịt chặt lấy miệng mình, cắn chặt vào vạt áo kiếm phục Thanh Vân Tông rách nát để ngăn tiếng hét vang dội dốc núi. Gót chân gã run rẩy dữ dội, nước mắt nước mũi trào ra ròng ròng vì cơn đau thấu xương tủy vật lý phàm trần.
*“Con lừa chết tiệt này! Nó... nó đá gãy xương chân của ta rồi!”* Bạch Nhãn Lang ôm chặt lấy ống chân đau đớn quằn quại, ngã sụp xuống bậu cửa sổ. Gã trợn tròn mắt nhìn Bánh Trôi.
Chú lừa nhỏ gầy nhom sau khi đá xong liền thản nhiên thu chân lại, ngáp dài một cái đầy lười biếng hằng ngày, rồi cụp tai xuống tiếp tục nhắm mắt ngủ say sưa dưới bóng râm mái tranh, hoàn toàn coi kẻ đột nhập Luyện Khí tầng 5 như một làn khói vô hại phàm trần.
Bạch Nhãn Lang run rẩy bò lùi lại ra ngoài sân. Cơn đau buốt từ ống chân phải khiến gã nhận ra việc đột nhập phòng ngủ để trộm hòm tiền dưới gầm giường là hoàn toàn bất khả thi. Nếu gã còn cố chấp bám víu hành vi này, con lừa quái thai kia chỉ cần đá thêm một phát nữa là gã sẽ phế bỏ nhục thân phàm nhân vĩnh viễn.
*“Chết tiệt! Đồ thú nuôi của thần y cũng quái dị như vậy! Ta phải từ bỏ hòm tiền, chỉ tập trung vào mục tiêu ban đầu là nhà kho muối ngầm dưới bếp thôi!”* Bạch Nhãn Lang cắn răng chịu đựng đau đớn vật lý, cố gắng lết cái chân đau đi khập khiễng men theo vách tre tiến về phía gian bếp y quán rách nát.
Gian bếp nhỏ hẹp, bám đầy tro củi và mùi khói lò đun nước muối phàm trần hằng ngày. Bạch Nhãn Lang lén lút đẩy cánh cửa gỗ bếp, bò vào bên trong đất nện ẩm ướt ban đêm. Gã gạt đống củi khô sang bên cạnh, để lộ ra tấm nắp hầm bằng gỗ nện dày cộp nằm ngay dưới nền đất bên cạnh bếp lò đun nước.
Đó chính là lối vào Nhà kho muối của Tạ Thị Trượt.
Trên tấm nắp hầm gỗ, một chiếc khóa sắt to bản, rỉ sét loang lổ đang khóa chặt hai lớp vòng sắt. Bạch Nhãn Lang nhìn chiếc khóa rỉ sét, đôi mắt hí hẹp lại đầy vẻ nghi ngờ hoang tưởng cực đoan:
*“Chiếc khóa này... nhìn thì rỉ sét mục nát như đồ phàm nhân rẻ tiền, nhưng làm sao một nhà kho lưu trữ Linh Muối Thượng Cổ lại có thể bảo vệ bằng một chiếc khóa rách nát như thế được chứ? Đây chắc chắn là một cái bẫy! Đây là Vô Vi Cấm Chế ẩn thế do Tiêu Bốc Phét tự tay bố trí! Nếu ta dùng linh lực Luyện Khí tầng 5 để cưỡng chế phá khóa, lôi uy cấm chế chắc chắn sẽ bộc phát thiêu rụi kinh mạch của ta ngay lập tức hằng ngày hằng đêm!”*
Sự tự bổ não của Bạch Nhãn Lang một lần nữa bẻ cong thực tế vật lý phàm trần. Gã quyết định không dùng linh lực tu sĩ để bẻ khóa, mà áp dụng triết lý "phản phác quy chân" của y quán: dùng lực lượng phàm nhân vật lý thô bạo để bẻ khóa.
Gã rút thanh sắt vặt phàm trần mang theo bên hông ra, lách đầu nhọn vào kẽ hở của vòng sắt rỉ sét, lấy điểm tựa là bếp lò đất nện, rồi dùng hết sức mạnh nhục thân của mình để bẩy mạnh lên.
*CẠCH! CRACK!*
Một tiếng kim loại gãy giòn vang lên trong gian bếp tối u uất. Chiếc khóa sắt rỉ sét vốn đã mục nát do hơi ẩm muối mặn lâu ngày dưới lòng đất, dễ dàng bị thanh sắt vặt phàm trần bẻ gãy làm đôi, rơi xuống nền đất nện ẩm ướt không phát ra một tiếng động linh lực nào.
Bạch Nhãn Lang chấn động tâm can, đôi mắt hí trợn trừng nhìn hai mảnh khóa gãy nát:
*“Trời đất ơi! Đúng như ta dự đoán! Vô Vi Cấm Chế này cực kỳ huyền diệu, nếu dùng linh lực tấn công sẽ bị phản phệ nổ tung, nhưng nếu dùng lực lượng phàm nhân thô sơ không chứa linh khí bẻ khóa, nó lại tự động hóa giải vô hình! Tiêu Bốc Phét quả nhiên là cao nhân ẩn thế thâm sâu, dùng sự đơn giản phàm trần để đánh lừa vạn tộc tu sĩ!”*
Bạch Nhãn Lang vô cùng hân hoan phấn khích trước sự thông minh suy diễn hoang đường của bản thân hằng ngày. Gã nhẹ nhàng nhấc tấm nắp hầm gỗ lên, để lộ ra một khoảng tối sâu hun hút tỏa ra hơi lạnh ẩm ướt mặn chát nhẹ của muối khoáng dưới lòng đất nện ngầm.
Gã lén lút bò xuống hầm ngầm bếp y quán tranh rách nát. Dưới ánh trăng mờ ảo lọt qua khe hở, Bạch Nhãn Lang nhìn thấy hàng chục bao tải muối phàm trần và những hũ đất nung được xếp ngăn nắp dọc theo vách hầm đất nện. Gã tiến sát lại gần một chiếc hũ đất nung cỡ trung bình, mở nắp ra nhìn.
Bên trong hũ chứa đầy những tinh thể Muối khoáng Thanh Vân màu trắng đục, hạt to, tỏa ra mùi vị mặn chát tự nhiên nhẹ nhàng phàm trần hằng ngày. Đối với một người phàm bình thường như Tạ Thị Trượt, đây chỉ là muối khoáng rẻ tiền mua lậu từ phàm giới trị giá 1 xu đồng/cân dùng để pha chế ngâm chân dưỡng sinh. Thế nhưng, qua đôi mắt đầy tơ máu hoang tưởng của kẻ phản bội Bạch Nhãn Lang, những hạt muối phàm trần kia bỗng chốc phát ra những luồng hào quang starlight lấp lánh huyền ảo trong bóng tối hầm đất nện.
*“Linh muối! Đây chính là Linh Muối Thượng Cổ vô giá chứa đựng quy luật vô vi tịnh hóa thiên hà!”* Bạch Nhãn Lang run rẩy tay chân vì phấn khích tột đỉnh. Gã vội vàng ôm chặt chiếc hũ đất nung nặng nề vào lòng ngực áo kiếm phục rách nát, nâng niu như thể đang ôm giữ vận mệnh đột phá của chính mình.
Gã lết cái chân đau đi khập khiễng bò lên khỏi hầm ngầm, cẩn thận đóng nắp hầm lại và phủ bụi tro củi ngụy trang hằng ngày để tránh bị phát hiện sớm ban đêm. Cầm chặt hũ muối phàm trần trong tay, Bạch Nhãn Lang khép nép lách người ra khỏi cửa bếp, hướng thẳng về phía hàng rào tre cổng sau y quán.
Khi đi ngang qua cổng tre gác dốc núi Đường mòn Sinh Tử, gã lại phải nín thở bước đi chậm rãi từng bước một. Đại Hổ bảo vệ vẫn đang nằm ngửa cổ ngáy khò khò dính đầy nước dãi phàm nhân dã ngoại hằng ngày, tiếng ngáy của gã lúc này bỗng phát ra một tiếng *“Khò... khò... hự!”* cực lớn, khiến Bạch Nhãn Lang giật mình hoảng hốt suýt nữa làm rơi hũ muối đất nung xuống đất nện.
*“Gã hộ pháp lười biếng này thật sự là lá chắn bảo vệ tốt nhất cho phi vụ ăn cắp của ta!”* Bạch Nhãn Lang thầm nghĩ đầy mỉa mai dở khóc dở cười. Gã nhanh chân lết cái chân đau lách qua khe hở hàng rào tre gác cổng, rồi chạy nhanh trốn lẹ hướng thẳng vào khu vực bìa rừng sâu Cấm địa Thanh Vân Sơn dã ngoại hoang dã ban đêm.
Dưới màn sương đêm lạnh giá buốt xương, Bạch Nhãn Lang thi triển khinh công Luyện Khí tầng 5 nhảy qua các khe đá dốc núi dựng đứng gập ghềnh Đường mòn Sinh Tử. Dù ống chân phải bị Bánh Trôi đá sưng đỏ tấy đau đớn, gã vẫn ôm chặt hũ muối phàm trần chạy trốn với tốc độ nhanh nhất có thể hằng ngày, biến mất hoàn toàn vào bóng tối u uất sâu thẳm của cấm địa nguy hiểm.
...
Sáng sớm ngày hôm sau, khi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng sau đỉnh núi Thanh Vân Sơn, xua tan đi phần nào màn sương mù ẩm ướt bám đầy hàng rào tre Giả Dược Y Quán.
Tạ Thị Trượt – cô bé trợ lý nhỏ lanh lợi mười hai tuổi của y quán – bước ra khỏi buồng ngủ với khuôn mặt phúng phính má hồng tự nhiên, đầu tóc hơi rối búi hai bên cột dây vải đỏ hằng ngày hằng đêm hân hoan. Cô bé cầm chiếc cân tiểu ly nhỏ bằng đồng đeo hông, ngáp dài một cái đầy sảng khoái phàm nhân, rồi bước thẳng vào gian bếp nhỏ để chuẩn bị đun nước sôi pha chế mẻ nước muối ngâm chân cát tường đầu tiên trong ngày cho khách hàng tu sĩ giàu có sắp đến xếp hàng.
Thế nhưng, ngay khi vừa bước chân vào gian bếp đất nện ẩm ướt, đôi mắt tròn xoe lanh lợi của Tạ Thị Trượt bỗng chốc trợn ngược ra đầy vẻ kinh ngạc.
Đống củi khô ngụy trang bên cạnh bếp lò đun nước đã bị xáo trộn văng vãi tung tóe trên đất nện. Tấm nắp hầm bằng gỗ nện của Nhà kho muối của Tạ Thị Trượt bị đẩy lệch sang một bên, để lộ ra một khe hở đen ngòm ẩm ướt dưới lòng đất. Và nằm ngay cạnh khe hở gỗ kia, chiếc khóa sắt to bản nặng nề đã bị bẻ gãy làm đôi, rỉ sét rơi rụng lả tả dơ bẩn đất nện.
*“Hỏng hẳn rồi! Nhà kho muối bị cạy khóa rồi!”*
Tạ Thị Trượt hét lên một tiếng hoảng hốt phàm nhân, khuôn mặt nhỏ nhắn cắt không còn giọt máu. Cô bé vội vàng cúi người bò xuống hầm ngầm bếp y quán tranh rách nát để kiểm tra tài sản.
Dưới hầm ngầm tối tăm ẩm ướt, Tạ Thị Trượt nhanh chóng đếm số lượng hũ đất nung đựng muối cát tường phàm trần xếp dọc vách hầm. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé run rẩy bần bật khi đếm đến vị trí góc hầm ẩm ướt:
*“Một hũ... hai hũ... ba hũ... Mất rồi! Mất sạch bách một hũ muối khoáng Thanh Vân cỡ trung bình rồi! Kẻ trộm... kẻ trộm lén đột nhập ban đêm cạy khóa ăn cắp muối phàm trần của hai anh em mình rồi!”*
Tạ Thị Trượt hoảng hốt bò nhanh lên khỏi hầm ngầm, chạy vút ra ngoài sân y quán rách nát, giọng nói lanh chanh hét lớn vang dội cả thung lũng dốc núi Đường mòn Sinh Tử:
"Anh hai! Anh hai ơi! Hỏng to rồi! Nhà kho muối ngầm dưới bếp bị kẻ trộm cạy khóa ăn cắp mất một hũ muối cát tường rồi! Kẻ trộm lẻn vào y quán ban đêm trộm linh muối rồi!"
Tiếng hét kinh hoàng của Tạ Thị Trượt vang dội cả sân quán rách nát, chấn động đến mức làm Đại Hổ đang ngủ ngáy gác cổng tre giật nảy mình thức giấc, vội vàng lau nước dãi phàm nhân hoảng hốt nhìn xung quanh. Chú lừa nhỏ Bánh Trôi cũng lười biếng ngẩng tai lên nghe ngóng tình hình hằng ngày.
Ngay lập tức, từ phía cổng dốc núi Đường mòn Sinh Tử, Lý Bán Than – gã đệ tử tạp dịch cuồng tín đang dẫn đầu đội tuần tra bảo an Giả Dược Tông quét rác dọn dẹp vệ sinh hằng ngày – nghe thấy tiếng hét báo động liền biến sắc mặt đại biến. Gã vứt phăng chiếc chổi tre quét rác xuống đất nện, hông đeo cuốn sổ da dê ghi chép 'Giả Dược Kinh' bám đầy bụi khói lò hân hoan, mặt mũi đỏ rực vì phẫn nộ tột độ.
"Cái gì?! Linh Muối Thượng Cổ tịnh hóa thiên hà của sư phụ bị kẻ trộm ăn cắp mất một hũ ban đêm sao?!" Lý Bán Than thét lớn đầy phẫn nộ, linh lực Luyện Khí Kỳ tầng 1 bùng nổ bừng bừng xung quanh nhục thân. Gã quay người lại phía đám đệ tử ngoại môn tuần tra bảo an Giả Dược Tông đang thắp đuốc đứng gác, giọng thét vang dội cả dốc núi hoang vu u uất:
"Toàn bộ đệ tử Giả Dược Tông nghe lệnh! Kẻ phản bội tà môn ngoại đạo dám lén lút đột nhập cạy khóa Nhà kho muối cát tường ăn cắp thần dược tịnh hóa của sư phụ! Đây là sự sỉ nhục vinh quang lớn nhất đối với Giả Dược Tông hằng ngày hằng đêm! Mau thắp đuốc sáng rực dốc núi! Mang theo chổi tre và gậy gộc phàm nhân, lập tức xuất phát truy quét lùng sục khắp núi Thanh Vân Sơn, bắt sống bằng được kẻ trộm dâng lên cho sư phụ xét xử vĩnh viễn vạn tộc!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!