Chiếc Dép Rách Tiêu Diệt Cổ Trùng
Đêm khuya u ám, bầu không khí bên trong Giả Dược Y Quán chìm vào một sự tĩnh lặng đến tịch mịch. Thế nhưng, sự tĩnh lặng này hoàn toàn không mang lại cảm giác thanh tịnh của một thánh địa tu tiên, mà trái lại, nó nồng nặc một thứ mùi vị vô cùng trần thế: mùi tỏi cô đơn phàm trần giã nhuyễn. Thứ mùi hương hăng nồng, cay xè ấy ngấm sâu vào từng thớ gỗ tre nứa rách nát của vách tường, bám đầy trên chiếc chăn vải thô vá víu, và đặc biệt là bao phủ toàn bộ gầm giường đất nện ẩm ướt của gian phòng ngủ.
Nằm trùm chăn kín đầu trên chiếc giường đất, Tiêu Bốc Phét đang ngáy khò khò một cách mệt mỏi. Gương mặt thư sinh nhợt nhạt của gã phàm nhân vô vi này dù trong giấc ngủ vẫn khẽ nhíu chặt chân mày. Cả ngày hôm nay, anh đã phải vắt kiệt tế bào não phàm nhân để đối phó với hàng ngàn nữ tu sĩ cuồng nhiệt đang vây kín dốc núi Đường mòn Sinh Tử đòi mua "Vô Vi Dung Nhan Dịch". Sức lực nhục thân phàm nhân hao tổn, cộng thêm chứng dị ứng linh phấn trang điểm của đám nữ tu làm mũi anh sưng đỏ, khiến Tiêu Bốc Phét chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu để trốn tránh cái thế giới tu tiên đầy rẫy sự điên rồ này.
Thế nhưng, ngay dưới gầm giường đất nện ẩm ướt mà anh đang nằm, một hiểm họa chết người đang âm thầm thức tỉnh.
Con Tà Linh Cổ – yêu trùng cực độc cấp 1 do nữ độc tu Hoa Vô Sắc thả vào – sau một canh giờ bị ngạt thở và tê liệt khứu giác bởi mùi tỏi hăng nồng nặc, lúc này đang khẽ cựa quậy thân hình nhỏ bé bằng đầu tăm đỏ rực của mình. Lớp vảy đỏ thẫm trên lưng nó lấp lánh một luồng ma khí nhạt màu huyết sắc trong bóng tối. Nhờ hơi lạnh ẩm ướt dưới lòng đất nện làm loãng bớt mùi tỏi, bản năng khát máu và ăn mòn thần trí của con cổ trùng bắt đầu trỗi dậy. Hai chiếc sừng nhỏ trên đầu nó ngọ nguậy, đánh hơi thấy hơi ấm nhục thân phàm nhân của Tiêu Bốc Phét ở ngay phía trên giường.
Nó bắt đầu bò lén lút, uốn lượn thân hình mềm dẻo cực nhanh qua những khe đất nứt nẻ, men theo chiếc chân giường bằng tre mục nát, chậm rãi leo lên phía gối nằm của thần y.
Cùng lúc đó, ở bên ngoài cửa sổ phòng ngủ, Hoa Vô Sắc đang thi triển thuật tàng hình, nín thở ngưng thần nhìn qua khe hở của vách tre. Toàn thân nàng ta không dám vận hành dù chỉ một tia linh lực Trúc Cơ vì nỗi sợ hãi tột độ dành cho thanh sắt rỉ sét biến dạng trên mái nhà tranh – thứ mà nàng ta tin sái cổ là "Nghịch Thiên Tránh Sét Cột" tối cường. Hoa Vô Sắc siết chặt hai nắm tay, đôi mắt tím lạnh lùng dán chặt vào bóng dáng trùm chăn của Tiêu Bốc Phét:
*“Chuẩn bị đi, gã lang băm kiêu ngạo kia! Bảo bối Tà Linh Cổ của ta một khi đã khóa chặt mục tiêu bằng bản năng sinh học, dù ngươi có lôi trận hộ thể cũng vô dụng. Chỉ cần nó chui vào tai ngươi, thần trí Hóa Thần giả mạo của ngươi sẽ lập tức bị ăn mòn thành một kẻ điên khùng ngu dại!”*
Con Tà Linh Cổ đã leo lên đến mép chiếc gối rơm phàm trần của Tiêu Bốc Phét. Nó khẽ nhấc nửa thân trước lên, hai chiếc sừng nhỏ tỏa ra một làn khói độc nhạt màu đỏ sẫm, chuẩn bị phóng thẳng vào tai của con mồi đang ngủ say.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một biến số hoàn toàn nằm ngoài quy luật của giới tu tiên bỗng nhiên xuất hiện.
Từ góc tối của chiếc gối rơm mục nát, một sinh vật phàm trần khổng lồ đột ngột bò ra. Đó là một con gián đất phàm nhân béo ngậy, đen bóng, dài bằng nửa bàn tay. Con gián này hoàn toàn không có nửa điểm linh khí, chỉ là một sinh vật dơ bẩn bình thường của phàm giới, bị thu hút bởi mùi súp hạt sen còn vương lại trên mép gối của Tiêu Bốc Phét từ chập tối. Nó thản nhiên bò rào rào qua những sợi rơm khô, rồi leo thẳng lên gò má nhợt nhạt của thần y.
"Nhột... ngứa quá..."
Tiêu Bốc Phét lẩm bẩm trong giấc mơ, cảm giác có hàng chục chiếc chân gai nhọn hoắt đang bò loạng choạng trên mặt mình. Anh khẽ đưa tay lên quờ quạng gạt đi, nhưng ngón tay anh lại chạm trúng cái thân hình dẹt, mềm nhũn và nhớp nháp của con gián đất.
*“Khoan đã... Cái cảm giác nhột nhạt, nhớp nháp này... rốt cuộc là...”*
Một tia điện xẹt qua đại não phàm nhân của Tiêu Bốc Phét. Đôi mắt anh dưới làn kính gọng tròn thạch anh tự chế đột ngột trợn trừng ra trong bóng tối. Ngay trước mắt anh, cách sống mũi không đầy hai phân, là hai chiếc râu dài của con gián đất khổng lồ đang ngoe nguẩy đầy khiêu khích dưới ánh trăng mờ ảo.
"Á... GIÁN!!!"
Một tiếng hét kinh hoàng tột độ vang lên trong đầu Tiêu Bốc Phét, nhưng nhờ vào bản năng "Đóng Giả Cao Nhân" đã ngấm sâu vào tủy cốt sau hàng trăm lần đối mặt với cái chết, anh không hề hét to ra tiếng. Anh chỉ trợn tròn mắt, toàn thân dựng đứng tóc gáy, nhịp tim đập nhanh phàm nhân bỗng chốc tăng vọt lên mức tối đa. Đối với một kẻ nhát gan cực độ như Tiêu Bốc Phét, việc đối mặt với một đại lão Kim Đan muốn chém giết cũng không đáng sợ bằng việc bị một con gián đất khổng lồ bò lên mặt giữa đêm khuya!
Tiêu Bốc Phét bật dậy khỏi giường đất nện nhanh như một lò xo bị nén chặt. Anh vứt phăng chiếc chăn vải thô, thở dốc dồn dập, hai mắt láo liên tìm kiếm vũ khí tiêu diệt sinh vật kinh dị kia. Con gián đất bị giật mình, lập tức xòe cánh bay vù một phát đầy kinh hoàng, đáp thẳng xuống nền đất nện ẩm ướt ngay cạnh chân giường.
"Chết tiệt! Ngươi dám bay! Ngươi dám bay trước mặt ta!" Tiêu Bốc Phét gào thét thầm kín trong lòng, khuôn mặt run rẩy vì phẫn nộ và sợ hãi vật lý phàm nhân. Anh không thèm quan tâm đến phong thái cao nhân ẩn thế gì nữa, vội vàng cúi rạp người xuống gầm giường, nhanh tay rút phăng "Chiếc dép rách bảo mệnh" đang xỏ dưới chân ra làm vũ khí.
Chiếc dép cao su phàm trần cũ kỹ, rách nát vạt bên hông, bốc mùi hôi chân phàm nhân nồng nặc do anh đi liên tục dưới trời mưa ẩm ướt, lúc này được Tiêu Bốc Phét cầm chặt trong tay bằng một lực bóp run rẩy cực hạn. Anh trừng mắt nhìn con gián đất đang bò loạng choạng dưới nền đất nện ẩm ướt.
Nhưng anh hoàn toàn không hay biết rằng, ngay sát bên cạnh con gián đất phàm nhân kia, con Tà Linh Cổ đỏ rực cũng vừa bị tiếng động bật dậy của anh làm cho giật mình. Nó khẽ ngẩng đầu lên, chuẩn bị lấy đà phóng thẳng vào nhục thân của Tiêu Bốc Phét để thực hiện đòn ám sát ăn não.
"Lão tử đập chết ngươi! Đập chết gã gián dơ bẩn này!"
Tiêu Bốc Phét gầm nhẹ một tiếng trong cuống họng phàm nhân, vung chiếc dép rách bảo mệnh lên cao, rồi dùng hết sức bình sinh của một gã đàn ông phàm giới đang hoảng loạn tột độ, giáng thẳng xuống đất nện.
RẦM!!!
Cú đập vật lý cực mạnh nện thẳng xuống sàn đất nện ẩm ướt, tạo ra một tiếng nổ trầm đục vang dội cả căn phòng tranh rách nát. Con gián đất khôn lanh lập tức lách mình né tránh, bò nhanh sang bên cạnh. Cú đập thứ nhất hụt mục tiêu, nhưng luồng gió mạnh từ đế dép cao su dày cộp nện xuống đã thổi bay toàn bộ cát bụi xung quanh.
Con Tà Linh Cổ nhỏ bé đang nằm ngay cạnh đó hoàn toàn bị bất ngờ. Nó là một yêu trùng cấp 1 cực độc, có khả năng né tránh mọi đòn tấn công linh lực hay pháp thuật tầm xa nhờ cảm nhận được dao động linh khí xung quanh. Thế nhưng, cú đập của Tiêu Bốc Phét hoàn toàn là lực đập cơ học phàm nhân, không tỏa ra dù chỉ một tia linh lực hay sát khí tu tiên nào! Điều này khiến hệ thống cảnh báo linh lực nhạy cảm của con cổ trùng hoàn toàn bị vô hiệu hóa.
Chưa kịp định thần sau luồng gió mạnh của cú đập thứ nhất, con Tà Linh Cổ đã thấy một bóng đen khổng lồ tiếp tục che phủ bầu trời.
"Ngươi còn muốn chạy! Chạy đi đâu hả?!"
Tiêu Bốc Phét gào thét trong lòng, mắt đỏ rực vì hoảng sợ gián bay. Anh vung chiếc dép rách lên, liên tục giáng mạnh trực tiếp từ trên xuống rầm rầm thêm hai phát liên tiếp đầy bạo lực vật lý.
RẦM! RẦM!
Đất cát bắn tung tóe dưới nền đất nện. Cú đập thứ ba với toàn bộ trọng lượng cơ thể phàm nhân của Tiêu Bốc Phét nện xuống dứt khoát và tàn khốc.
Lần này, con gián đất phàm nhân xấu số không còn đường trốn chạy, bị đế dép cao su dày cộp giẫm bẹp dí dính chặt xuống sàn nhà đất nện ẩm ướt. Và nằm ngay sát bên cạnh nó, con Tà Linh Cổ cực độc – thứ yêu trùng có thể tàn sát cả một trấn nhỏ nếu chui vào tai tu sĩ – cũng chịu chung số phận bi thảm hằng ngày hằng đêm.
Lực đập vật lý khổng lồ, thô bạo không linh lực của chiếc dép rách bảo mệnh đã nghiền nát hoàn toàn lớp vảy đỏ thẫm và cơ thể nhỏ bé của con Tà Linh Cổ. Chất dịch độc màu đỏ sẫm cùng với mỡ gián dơ bẩn trộn lẫn vào nhau, biến thành một bãi paste bầy nhầy, dính chặt xuống nền đất nện ẩm ướt bên cạnh chân giường ngủ.
Tiêu Bốc Phét thở dốc dồn dập, hai vai run rẩy nhè nhẹ. Anh nheo mắt nhìn bãi bầy nhầy dưới đất qua chiếc Kính gọng tròn thạch anh, khẽ càu nhàu đầy bực dọc:
"Hừ... Cuối cùng cũng đập chết được ngươi! Đúng là dơ bẩn cả chiếc dép rách bảo mệnh của ta. Sáng mai lại phải bắt Trượt nhi lau dọn sạch bách cái đống mỡ gián này mới được, bốc mùi hôi thối khó chịu quá!"
Anh lầm bầm cằn nhằn, hoàn toàn không hề hay biết mình vừa tiêu diệt một con yêu trùng ma đạo cấp 1 trong vô tri. Anh cúi người xuống, quẹt mạnh đế chiếc dép rách xuống góc đất nện ẩm ướt để lau sạch vết bẩn dơ bẩn, rồi xỏ dép vào chân, chậm rãi trèo lại lên giường đất nện, kéo chăn trùm kín đầu tiếp tục giấc ngủ say sưa hằng ngày.
Trong khi Tiêu Bốc Phét đã bình yên đi ngủ, thì ở bên ngoài cửa sổ, một tấn bi kịch tinh thần cực hạn đang diễn ra trong tâm trí của Hoa Vô Sắc.
Nữ độc tu ma giáo đứng tàng hình ngoài cửa sổ lúc này đang trợn tròn mắt, gương mặt tuyệt mỹ của cô ta trắng bệch không còn một giọt máu, hai bờ môi tô son đen run rẩy bần bật mất kiểm soát nhục thân. Hai chân nàng ta nhũn ra như bùn loãng đầm lầy, suýt chút nữa là ngã quỵ xuống đất nện dã ngoại hoang dã.
Hoa Vô Sắc đã chứng kiến toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối qua khe hở vách tre. Nhưng dưới lăng kính suy diễn hoang tưởng cực đoan của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, cảnh tượng giẫm gián bình dị của phàm nhân lại biến đổi thành một màn biểu diễn thần thông vô địch thiên hạ:
*“Trời đất ơi... Lão tổ tông ơi... Ta vừa nhìn thấy cái gì thế này?!”* Hoa Vô Sắc gào thét trong lòng, lồng ngực phập phồng vì hoảng sợ tột độ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm cả váy lụa tím thẫm.
*“Con Tà Linh Cổ cực độc của ta, tốc độ di chuyển nhanh như chớp, nhạy cảm với vạn pháp, vậy mà ngay khi vừa tiến sát giường ngủ của ngài ấy hằng ngày hằng đêm, ngài ấy đã lập tức cảm ứng được! Ngài ấy mở mắt ra trong bóng tối, thần sắc tĩnh lặng như nước trước cái chết, không thèm biến sắc dù chỉ một phân!”*
*“Ngài ấy không hề thi triển pháp thuật, cũng không thèm vận hành một tia linh lực nào để tránh kích hoạt lôi trận hộ mệnh trên mái nhà. Ngài ấy... ngài ấy chỉ chậm rãi rút từ dưới chân ra một chiếc đế giày rách nát! Trời ơi, chiếc đế giày rách nát đó nhìn thì thô sơ phàm trần, nhưng thực chất lại là một món 'Thần Thiết Đế Giày' ẩn thế, chứa đựng quy luật vô vi phản phác quy chân tối thượng!”*
*“Ngài ấy vung chiếc đế giày lên, không dùng nửa điểm linh áp, chỉ dùng lực lượng cơ thể phàm nhân tinh khiết để đè bẹp hoàn toàn hệ thống cảm giác của bảo bối Tà Linh Cổ! Ba cú đập của ngài ấy... chậm rãi nhưng chuẩn xác đến đáng sợ, quỹ đạo vận hành của đế giày hoàn toàn khóa chặt vạn pháp trốn chạy của cổ trùng! Chỉ bằng ba cú đập vật lý thô bạo, ngài ấy đã nghiền nát con yêu trùng cấp 1 của ta thành một bãi bùn loãng dơ bẩn dính chặt sàn nhà!”*
Hoa Vô Sắc run rẩy đưa tay lên che miệng để không phát ra tiếng khóc lóc hoảng sợ. Nàng ta tin sái cổ rằng Tiêu Bốc Phét sở hữu một nhục thân "Kim Cương Bất Hoại" tối cường, không cần linh lực phòng hộ vẫn có thể đi lại tự do giữa vạn độc chướng khí. Hành động quẹt mạnh đế chiếc dép rách xuống đất nện của anh sau khi đập xong, trong mắt nàng ta, chính là một lời cảnh báo lạnh lùng và khinh bỉ tột cùng:
*“Ngài ấy đang quẹt sạch vết bẩn... Ngài ấy coi con cổ trùng ngàn năm của ta chỉ là một vết bẩn dơ bẩn dưới đế giày phàm nhân! Ngài ấy đang cảnh cáo ta... Nếu ta còn dám lén lút ám sát ban đêm, cái đầu Trúc Cơ này của ta hằng ngày cũng sẽ bị chiếc đế giày rách nát kia giẫm bẹp dí dính chặt xuống đất nện ẩm ướt giống hệt như vậy vĩnh viễn!”*
Nỗi sợ hãi tột cùng đánh gục hoàn toàn ý chí chiến đấu của nữ độc tu ma giáo hung hãn. Hoa Vô Sắc không dám đứng lại thêm một giây nào nữa. Nàng ta hoảng hốt thu hồi hoàn toàn ma pháp ẩn nấp, ôm lấy chiếc bình ngọc chứa rết chúa run rẩy, loạng choạng quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết vào rừng sâu dã ngoại hoang dã dưới màn đêm u ám.
Trong cơn hoảng loạn chạy trốn vượt thác, Hoa Vô Sắc thề trong lòng sẽ lập tức lan truyền tin đồn ma giới khắp Đông Vực: *“Thần y Tiêu Bốc Phét sở hữu thần thể Kim Cương Bất Hoại, nhãn lực nhìn thấu vạn pháp, chỉ cần dùng một chiếc dép rách phàm trần cũng chém bay vạn cổ trùng ma đạo! Kẻ nào dám bén mảng đến Giả Dược Y Quán ám sát ban đêm, kẻ đó chính là tự tìm đường thối ruột chết thảm dưới đế giày vô vi!”*
Bên trong phòng ngủ, mùi tỏi hăng nồng nặc vẫn tỏa ra đều đặn từ kho ngầm dưới nền bếp. Tiêu Bốc Phét nằm trùm chăn kín đầu ngủ say sưa hằng ngày hằng đêm, hoàn toàn không hay biết mình vừa dùng một chiếc dép cao su rách nát dọa chạy một nữ ma đầu ma giáo khét tiếng vùng đầm lầy, củng cố thêm một truyền thuyết thần thoại hoang đường về uy danh "Dược Thánh" vô địch nhục thân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!