Nhạc nềnHarvest

Cơn Giận Của Nữ Độc Tu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm đen như mực, gió núi Thanh Vân rít qua từng kẽ lá dã ngoại hoang dã, mang theo cái lạnh buốt xương của sương đêm ẩm ướt. Thế nhưng, cái lạnh của thời tiết cũng không thể sánh bằng sát khí đang cuồn cuộn dâng trào trong lồng ngực của Hoa Vô Sắc.


Nữ độc tu nổi tiếng của đầm lầy Đông Vực lúc này đang đứng ẩn nấp dưới bóng một cây cổ thụ cách Giả Dược Y Quán không đầy trăm mét. Cô ta khoác trên người bộ váy lụa màu tím thẫm thêu hình rết và bọ cạp uốn lượn tinh xảo, đôi môi tô son đen chói mắt khẽ mím chặt, hai bàn tay đeo đầy vòng bạc phát ra những tiếng leng keng khe khẽ đầy nguy hiểm hằng ngày.


"Nước muối ấm... Một bát nước muối ấm pha gừng nhạt nhẽo mà dám hóa giải hoàn toàn 'Vạn Độc Chướng Khí' của ta sao?"


Hoa Vô Sắc nghiến răng ken két, lồng ngực phập phồng vì tức giận tột độ. Cách đây ba ngày, cô ta đã thả một loại kịch độc tự chế xuống thị trấn dưới chân núi Thanh Vân Sơn, hòng thu hoạch oán khí của phàm nhân và tu sĩ cấp thấp để luyện công. Cô ta tự tin rằng thứ độc dược ngàn năm này, ngoại trừ đan dược giải độc Tam phẩm của Dược Vương Cốc ra, không một ai ở vùng thôn dã này có thể hóa giải.


Thế nhưng, tin đồn truyền về từ Trấn Thanh Vân đã vỡ vụn hoàn toàn kiêu ngạo của cô ta. Một gã phàm nhân tự xưng là "thần y ẩn thế" tên Tiêu Bốc Phét, chỉ bằng một bát nước muối ấm pha gừng phàm trần, đã bắt bệnh nhân ngậm súc miệng rồi nhổ ra. Kết quả là bệnh nhân nôn ra một bãi máu đen, sau đó liền đứng dậy khỏe mạnh sảng khoái, kinh mạch thông suốt hoàn toàn!


"Sỉ nhục! Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một độc tu như ta!" Hoa Vô Sắc siết chặt chiếc bình ngọc chứa con rết chúa ngàn năm trong tay. "Ta không tin một gã phàm nhân không có nửa điểm linh lực lại có thể dùng nước muối phá giải độc thuật của ta. Đêm nay, ta phải dùng con Tà Linh Cổ cực độc này ăn mòn thần trí của hắn, biến hắn thành một kẻ điên loạn dại khờ, để xem hắn dùng nước muối giải độc bằng cách nào!"


Cô ta khẽ lướt thân hình Trúc Cơ kỳ sơ kỳ qua những bụi tre dã ngoại, lặng lẽ tiếp cận hàng rào tre của Giả Dược Y Quán. Dưới ánh trăng mờ ảo, ngôi nhà tranh rách nát hiện lên đầy vẻ xơ xác, cô quạnh. Cánh cửa tre treo biển 'Đang sửa chữa' đóng chặt, không hề có nửa điểm linh lực dao động phòng ngự.


Thế nhưng, ngay khi Hoa Vô Sắc định thi triển ma pháp ẩn nấp để vượt qua hàng rào tre, ánh mắt cô ta bỗng quét qua mái nhà tranh. Trên đỉnh mái tranh nghèo nàn, một thanh sắt phàm trần dài nối đất đang đứng sừng sững dưới ánh trăng, phần đầu thanh sắt hơi bị nóng chảy và biến dạng nhẹ.


Hoa Vô Sắc lập tức khựng người lại, toàn thân nổi da gà phàm trần. Cô ta vội vàng thối lui hai bước, nín thở ngưng thần nhìn thanh sắt biến dạng kia đầy vẻ hoảng hốt: *Trời đất ơi! Kia chẳng phải là 'Nghịch Thiên Tránh Sét Cột' trong truyền thuyết sao? Nghe đồn gã lôi tu Lôi Chấn Động bị thiên lôi lôi kiếp truy sát, chính nhờ thanh sắt này bẻ cong dòng sét dẫn truyền xuống đất nện bảo mệnh thành công! Trên thanh sắt vẫn còn vương vãi tàn dư lôi uy hủy diệt của thiên đạo hằng ngày!*


Cô ta khẽ nuốt nước bọt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh: *Vị thần y ẩn thế này quả nhiên thâm sâu khó lường. Ngôi nhà tranh này nhìn thì rách nát, nhưng thực chất lại được bảo hộ bởi một lôi trận nghịch thiên cải mệnh tối cường. Nếu đêm nay ta lén thi triển dù chỉ một tia ma pháp gió hay dao động linh lực ma đạo, lôi trận kia chắc chắn sẽ lập tức cảm ứng được và giáng một luồng thiên lôi xuống thiêu rụi nhục thân của ta thành tro bụi vĩnh viễn!*


Hoa Vô Sắc hoảng sợ tột cùng, vội vàng thu hồi hoàn toàn linh lực Trúc Cơ của mình, áp chế hơi thở xuống mức thấp nhất của một phàm nhân bình thường. Cô ta quyết định không dùng bất kỳ ma pháp hay linh lực nào để điều khiển cổ trùng, mà chỉ sử dụng bản năng sinh học tự nhiên của con Tà Linh Cổ để thực hiện vụ ám sát ban đêm.


Trong khi đó, ở bên trong y quán tranh rách nát, Tiêu Bốc Phét hoàn toàn không hề hay biết có một nữ ma đầu đang rình rập ngoài cửa sổ. Lúc này, anh đang ngồi bệt trên chiếc giường đất nện, tay cầm chiếc Quạt giấy rách 'Thần Y' gãy nan tre liên tục quạt nhẹ, khuôn mặt thư sinh nhợt nhạt dính đầy tơ máu vì mất ngủ, đôi mắt quầng thâm như gấu trúc sau tròng kính thạch anh tròn trịa hiện rõ vẻ tuyệt vọng cực độ.


"Trượt nhi... Ta khóc không ra nước mắt nữa rồi." Tiêu Bốc Phét thở dài thườn thượt, giọng run rẩy khóc thầm. "Ngươi nhìn ra ngoài dốc núi Đường mòn Sinh Tử mà xem. Hàng ngàn nữ tu sĩ ngoại môn vẫn đang thắp đuốc xếp hàng chờ mua 'Vô Vi Dung Nhan Dịch' dưỡng nhan hằng ngày. Mà trong kho của chúng ta... dưa chuột phàm trần chỉ còn đúng hai quả! Hai quả dưa chuột thì vắt được bao nhiêu giọt nước cốt phàm nhân chứ hả?"


Tạ Thị Trượt lúc này đang ngồi xổm trên một chiếc ghế gỗ mục nát bên cạnh bàn khám bệnh. Cô bé mười hai tuổi mặc bộ đồ thô vá vá víu, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem nhọ nồi nhưng đôi mắt lại sáng quắc đầy vẻ thực dụng yêu tiền. Tay cô bé đang ra sức giã nhuyễn những củ tỏi cô đơn phàm trần trong một chiếc cối đá nhỏ, tỏa ra một mùi tỏi hăng nồng nặc, cay xè cả mắt.


"Anh hai, huynh cứ lo bò trắng răng!" Tạ Thị Trượt lanh chanh nói nhỏ, tay vẫn nhịp nhàng giã tỏi cộc cộc. "Em đã lén dùng mười Đồng xu đồng phàm trần thuê thợ săn Triệu Thợ Săn đi gom sạch dưa chuột phàm nhân của các hộ nông dân dưới trấn Thanh Vân rồi. Sáng mai là có dưa mới vận chuyển lên núi bằng xe lừa của Bánh Trôi. Việc của huynh bây giờ là cầm chổi tre quét dọn sạch bách mạng nhện trong buồng ngủ đi, dạo này y quán tranh nhiều muỗi gián phàm nhân quá, đêm ngủ cứ vo ve làm em nhức hết cả đầu!"


Tiêu Bốc Phét bực dọc vứt chiếc quạt rách xuống bàn, cầm lấy cây chổi tre rách vạt đứng dậy: "Ngươi còn tâm trí quét mạng nhện sao? Ta hằng đêm lo sợ bị đám tu sĩ cuồng tín của Giả Dược Tông đè ra bắt uống nước muối thử nghiệm nếu phát hiện ta không có tu vi linh lực. Đã thế, ngươi lại còn giã cái đống tỏi cô đơn siêu cay này làm gì thế hả? Mùi tỏi hăng nồng nặc bốc lên từ bếp bay khắp phòng, ta ngửi mà muốn co giật hắt hơi lâm sàng ngay lập tức đây này!"


"Huynh thì biết cái gì!" Tạ Thị Trượt lườm anh trai một cái sắc lẹm. "Nước tỏi ép này có tính sát trùng cực mạnh chống nhiễm trùng vết thương phàm trần hằng ngày cho đám thể tu bị chấn thương. Hôm trước gã Trần Độc đầu độc giếng nước muối, cũng nhờ nước tỏi này trung hòa bột ngứa phàm trần diệt khuẩn sạch bách đấy thôi! Em phải giã sẵn để pha chế 'Tỏi Thần Kháng Độc' ngụy trang làm thần dịch, giá gốc một xu đồng, bán ra mười linh thạch vụn, lời to thế huynh còn chê mùi hôi à?"


Tiêu Bốc Phét bất lực thở dài, cầm chổi tre đi vào phòng ngủ quét dọn mạng nhện trên vách tre nứa rách nát hằng ngày. Mùi tỏi hăng nồng từ cối đá của Tạ Thị Trượt tỏa ra càng lúc càng đậm đặc, len lỏi qua từng kẽ hở của vách tranh, bay ra ngoài sân đất nện ẩm ướt ban đêm.


Ở bên ngoài cửa sổ phòng ngủ, Hoa Vô Sắc đang nấp sau bụi tre rách, khẽ rút từ trong thắt lưng ra một chiếc bình ngọc nhỏ màu tím đen. Cô ta nhẹ nhàng mở nắp bình, đổ một con sâu nhỏ bằng đầu tăm màu đỏ rực ra lòng bàn tay phàm nhân.


Đó chính là Tà Linh Cổ – một con yêu trùng cấp 1 cực kỳ thâm độc của ma giáo. Con sâu nhỏ này không hề tỏa ra linh lực dao động, nhưng phần đầu có hai chiếc sừng nhỏ phát ra làn khói độc nhạt màu đỏ sẫm. Bản năng tự nhiên của nó là lần theo hơi ấm và nhịp thở của con người, bò lén lút vào tai ăn mòn thần trí gây điên loạn mất kiểm soát nhục thân phàm nhân.


"Đi đi, bảo bối của ta." Hoa Vô Sắc thì thầm bằng giọng nói lạnh lùng hận thù. "Hãy bò qua khe cửa đất nện kia, chui vào tai gã thần y giả mạo kia và ăn sạch thần trí của hắn!"


Con Tà Linh Cổ khẽ ngọ nguậy thân hình đỏ rực dưới đất nện ẩm ướt, bắt đầu bò uốn lượn cực nhanh hướng về phía kẽ hở của cánh cửa tre phòng ngủ y quán hằng ngày. Hoa Vô Sắc mỉm cười độc ác, đôi mắt tím sáng lên đầy đắc ý trong đêm tối hoang dã. Cô ta đứng tàng hình, nín thở chờ đợi khoảnh khắc thần y bị tàn phá điên loạn.


Thế nhưng, ngay khi con Tà Linh Cổ vừa bò qua khe cửa đất nện, chuẩn bị leo lên chân giường ngủ của Tiêu Bốc Phét, một thảm họa khứu giác vật lý chưa từng có trong lịch sử tu luyện của nó lập tức giáng xuống.


"Ục... ục... ục..."


Luồng khói tỏi hăng nồng nặc tỏa ra từ cối đá giã tỏi cô đơn phàm trần của Tạ Thị Trượt, mang theo nồng độ hoạt chất Allicin cực cao, bất ngờ ập thẳng vào hệ thống cảm giác khứu giác siêu nhạy bén của con yêu trùng ma đạo hằng ngày hằng đêm.


Đối với các loại cổ trùng ma đạo, chúng cực kỳ nhạy cảm với các mùi vị hóa học phàm trần hăng nồng nặc do khứu giác được rèn luyện để đánh hơi nhịp thở con người từ khoảng cách vạn dặm. Mùi tỏi cô đơn phàm trần siêu cay, siêu hăng này đối với con Tà Linh Cổ không khác gì một vụ nổ bom hóa học cực đoan giáng thẳng vào đầu nó!


Con Tà Linh Cổ lập tức run rẩy dữ dội nhục thân đỏ rực, hai chiếc sừng nhỏ trên đầu co quắp lại hoàn toàn. Nó bị ngạt thở và bỏng rát khứu giác vật lý bởi mùi tỏi hăng nồng nặc phàm giới, hoàn toàn mất đi phương hướng đánh hơi nhịp thở ấm áp của Tiêu Bốc Phét. Thay vì bò lên giường ngủ, con yêu trùng ngốc nghếch bị quay cuồng đầu óc, loạng choạng bò loạng choạng mất phương hướng, chui tọt vào sâu dưới gầm giường ngủ đất nện ẩm ướt để tìm chỗ tránh mùi hôi thối cực đoan của tỏi.


Hoa Vô Sắc đứng bên ngoài cửa sổ, dùng sợi chỉ tinh thần mỏng dính liên kết với cổ trùng để theo dõi đường đi. Cô ta bỗng cảm nhận được con bảo bối của mình đang co giật, hoảng loạn và mất phương hướng hoàn toàn dưới gầm giường đất nện.


*Cái gì? Bảo bối của ta sao lại dừng lại? Nó đang sợ hãi điều gì thế kia?* Hoa Vô Sắc hoang mang tột độ. Cô ta khẽ nhíu mày, định thi triển một chút ma pháp gió nhẹ nhàng để đẩy con cổ trùng bò nhanh hơn lên giường ngủ của thần y.


Thế nhưng, ngay khi cô ta vừa khẽ vận hành một tia linh lực ma đạo màu tím nhạt trong lòng bàn tay, thanh sắt phàm trần Nghịch Thiên Tránh Sét Cột trên mái nhà tranh bỗng chốc phản chiếu ánh trăng, tỏa ra một tia sáng xanh lam mờ ảo quỷ dị ban đêm. Một tiếng sấm sét nhỏ nổ vang rầm rầm mơ hồ từ phía đỉnh núi Thanh Vân Sơn rền rĩ vọng về hằng ngày.


Hoa Vô Sắc giật nảy mình, mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng dập tắt hoàn toàn tia linh lực ma đạo vừa nhóm lên. Cô ta run rẩy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn chằm chằm vào thanh sắt rỉ sét trên mái nhà:


*Nguy hiểm quá! Suýt chút nữa là ta đã kích hoạt lôi trận Nghịch Thiên của thần y rồi! Vị Tiêu thần y này quả nhiên thâm sâu khó lường, ngài ấy cố tình để mùi tỏi hăng nồng nặc này bay khắp phòng để làm nhiễu loạn khứu giác cổ trùng của ta, lại dùng lôi trận trên mái nhà để phong tỏa hoàn toàn ma pháp của ta! Ngài ấy... ngài ấy đã sớm đọc vị được âm mưu ám sát ban đêm của ta từ trước rồi!*


Hoa Vô Sắc hoàn toàn bị dắt mũi bởi sự suy diễn hoang tưởng cực đoan của mình. Cô ta đứng lặng im trong bóng tối dã ngoại hoang dã, không dám nhúc nhích nửa bước, chỉ biết trơ mắt nhìn con cổ trùng cực độc của mình đang nằm co quắp, ngất xỉu lâm sàng vì ngạt mùi tỏi dưới gầm giường ngủ đất nện ẩm ướt.


Ở bên trong phòng ngủ, Tiêu Bốc Phét vừa quét xong mạng nhện trên vách tre rách. Anh mệt mỏi vứt cây chổi tre vào góc phòng, bước lại giường ngủ đất nện, khẽ càu nhàu:


"Trượt nhi, giã tỏi xong chưa? Ta buồn ngủ rã rời nhục thân rồi. Mùi tỏi hăng thế này đêm nay chắc ta phải đắp chăn trùm kín đầu mới ngủ được hằng ngày hằng đêm!"


"Xong rồi xong rồi!" Tạ Thị Trượt bưng hũ tỏi giã nhuyễn cất chặt vào kho muối ngầm khóa ba lớp dưới nền bếp, dọn dẹp vệ sinh ngăn nắp. "Huynh đi ngủ đi, ngày mai còn phải Đóng Giả Cao Nhân thuyết trình dưa dột dưỡng nhan cứu vây y quán nữa đấy!"


Tiêu Bốc Phét thở dài bất lực, chậm rãi thổi tắt ngọn đèn dầu leo lét trong phòng ngủ. Bóng tối u uất lập tức bao trùm lấy toàn bộ Giả Dược Y Quán tranh rách nát. Anh chậm rãi nằm xuống chiếc gối rơm phàm trần ấm áp hằng ngày, kéo chăn trùm kín đầu để tránh mùi tỏi hăng hăng bám đầy tay áo bào xám.


Bên ngoài cửa sổ, Hoa Vô Sắc đứng tàng hình dưới ánh trăng mờ ảo, mỉm cười độc ác đầy hận thù khi thấy ngọn đèn dầu vụt tắt và con Tà Linh Cổ nhỏ xíu lúc này đã bò loạng choạng chui sâu vào dưới gầm giường ngủ đất nện của thần y, chuẩn bị cho một cuộc tấn công ăn não chí mạng ban đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!