Nhạc nềnHarvest

Thần Dược Dưỡng Nhan Dưa Chuột

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm trên đỉnh Thanh Vân Sơn còn chưa kịp tan, Giả Dược Y Quán đã bao phủ trong một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tiêu Bốc Phét đứng giữa gian thờ phụ, hai tay run rẩy nhẹ, đôi mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào vệt máu khô sẫm trên nền đất nện ẩm ướt. Kế bên vệt máu, chiếc bẫy chuột bằng thép phàm nhân bị sập, kẹp chặt một mảng vải xanh xám rách nát dính đầy bột lưu huỳnh màu vàng khét lẹt.


"Anh hai..." Tạ Thị Trượt lén thò đầu ra từ sau cánh cửa buồng ngủ, tay ôm chặt chiếc hũ đất nung đựng muối cát tường, khuôn mặt nhỏ nhắn mười hai tuổi trắng bệch không còn một giọt máu. "Huynh nhìn vệt máu này xem... To và dài thế này, chắc chắn đêm qua có một con quái vật hoặc một tên sát thủ cực kỳ hung hãn đã đột nhập vào y quán của chúng ta. Có khi nào... họ phát hiện ra chúng ta bán nước muối giả nên đến đòi mạng không huynh?"


Tiêu Bốc Phét khẽ nuốt nước bọt, cổ họng đắng ngắt. Anh nỗ lực đẩy nhẹ gọng kính tròn thạch anh tự chế trên sống mũi để che giấu ánh mắt đang hoảng loạn tột độ. Trong lòng anh gào thét liên hồi: *Ông trời ơi! Con chỉ là một phàm nhân phế vật không có nửa điểm tu vi, mở cái y quán này chỉ để kiếm vài đồng xu đồng phàm trần sống qua ngày! Đêm qua rốt cuộc là kẻ điên nào đã giẫm phải bẫy chuột của ta mà chảy nhiều máu thế này? Ta phải chạy trốn! Nhất định phải dọn hòm tiền trốn ngay lập tức!*


Thế nhưng, ngay khi Tiêu Bốc Phét vừa định quay người thu dọn đồ đạc, anh liếc mắt nhìn qua khe cửa tre rách nát ra phía dốc núi Đường mòn Sinh Tử. Trái tim anh lập tức rơi rụng xuống tận đáy vực.


Dưới ánh bình minh, hơn ba mươi đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông, dẫn đầu bởi gã đệ tử tạp dịch cuồng tín Lý Bán Than, đang thắp đuốc, tay lăm lăm chổi tre và gậy gộc gác chặt mọi nẻo đường dẫn lên y quán. Họ đứng nghiêm trang như những pho tượng đá, ánh mắt hừng hực ý chí bảo vệ vị "Dược Thánh ẩn thế" khỏi mọi tác động của hồng trần. Tiêu Bốc Phét khóc không ra nước mắt. Chấp Pháp Đường Thanh Vân Tông vừa đưa y quán của anh vào danh sách "Thánh Địa Bảo Hộ Đặc Biệt" sau báo cáo hoang tưởng của Triệu Nghi Ngờ. Giờ đây, y quán của anh bị phong tỏa, bảo vệ nghiêm ngặt đến mức ngay cả một con ruồi phàm trần cũng không thể bay ra ngoài, nói gì đến một gã lừa đảo muốn ôm tiền bỏ trốn.


"Anh hai, có người lên núi kìa!" Tạ Thị Trượt giật giật vạt áo bào trắng của anh, giọng run rẩy.


Từ phía cuối dốc núi gập ghềnh, một mùi hương phấn hoa nồng nặc, ngào ngạt bỗng chốc tỏa ra, lấn át cả mùi khói lưu huỳnh khét lẹt còn sót lại trong sân. Tiêu Bốc Phét chưa kịp định thần thì một bóng dáng thiếu nữ điệu đà đã lướt qua cổng tre.


Đó là Lục Trà Trà, nữ đệ tử ngoại môn kiêu kỳ nổi tiếng của Thanh Vân Tông. Cô nàng khoác trên người bộ váy lụa màu xanh lá cây nhạt xộc xếch, mái tóc cài một đóa hoa trà trắng muốt, tay cầm chiếc khăn tay thêu hoa sứt sẹo liên tục vẩy vẩy để xua đuổi bụi bặm. Thế nhưng, điều khiến Tiêu Bốc Phét kinh hoàng nhất không phải là nhan sắc điệu đà của cô ta, mà là lớp phấn trang điểm dày cộp trên mặt cô nàng đang bị bong tróc, để lộ những mảng da đỏ ửng, sưng tấy và đầy mụn nhỏ li ti.


"Hắt... hắt... xì!"


Mùi phấn trang điểm nồng nặc dính đầy bụi linh khí cấp thấp từ người Lục Trà Trà bay thẳng vào mũi Tiêu Bốc Phét. Cơ địa dị ứng linh khí cực nặng của một phàm nhân lập tức phản ứng dữ dội. Sống mũi anh ngứa điên cuồng, một cơn hắt hơi kinh thiên động địa đang cuồn cuộn dâng lên từ cuống họng.


*Không được hắt hơi! Lúc này mà hắt hơi run rẩy trước mặt nữ tu sĩ này, lớp vỏ bọc cao nhân ẩn thế của ta sẽ vỡ vụn ngay lập tức!* Tiêu Bốc Phét gồng chặt khớp hàm đến mức muốn vỡ vụn, hai má đỏ bừng lên vì nén khí, đôi mắt sau làn kính thạch anh trợn trừng nhìn thẳng vào Lục Trà Trà. Cơ mặt anh cứng đờ, lạnh lùng và tĩnh lặng như một pho tượng đá không cảm xúc.


Lục Trà Trà vừa bước vào sân, định dùng mị thuật làm nũng để quyến rũ vị thần y ẩn thế trong truyền thuyết. Cô nàng uốn éo thân hình Luyện Khí tầng 4, khẽ cắn môi, định tiến lên ôm lấy cánh tay của Tiêu Bốc Phét. Thế nhưng, ngay khi cô ta vừa áp sát trong phạm vi ba bước, cô ta bỗng nhìn thấy đôi mắt trợn trừng lạnh buốt của Tiêu Bốc Phét qua tròng kính thạch anh tròn trịa. Gương mặt anh đỏ bừng lên một cách quỷ dị, cơ mặt co giật giật nhẹ đầy nguy hiểm, tỏa ra một luồng uy áp vô hình của sự tĩnh lặng tuyệt đối.


Lục Trà Trà kinh hãi tột độ, cảm giác như thể nếu mình tiến thêm một bước nữa, vị thần y ẩn thế này sẽ dùng ý chí vô vi bóp nát thần trí của mình. Cô nàng vội vàng lùi lại ba bước, đầu gối bủn rủn, chiếc khăn tay thêu hoa rơi tuột xuống đất nện ẩm ướt.


"Tiêu... Tiêu thần y bớt giận! Vãn bối vô tri, không cố ý mạo phạm trạng thái thiền định vô vi của ngài!" Lục Trà Trà khóc không ra nước mắt, giọng nói điệu đà bỗng chốc run rẩy đầy lo sợ. Cô nàng vội vàng quỳ sụp xuống đất nện, dập đầu lia lịa. "Vãn bối đến đây... là để cầu xin thần y ban cho một liều thần dược dưỡng nhan vĩnh cửu!"


Tiêu Bốc Phét vẫn giữ cơ mặt bất động, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm vì cơn ngứa mũi đã tạm thời bị nén xuống. Anh chậm rãi xòe chiếc quạt giấy rách đề hai chữ "Thần Y" ra, quạt nhẹ nhàng chậm rãi để tạo phong thái thong dong tự tại, kéo dài thời gian để suy nghĩ kế sách đuổi khách. Anh dùng giọng nói trầm ấm, đều đặn đến đáng sợ để hỏi:


"Dưỡng nhan? Da mặt ngươi bộc phát hồng ban, kinh mạch bế tắc, đan điền nóng nảy. Ngươi đã dùng thứ gì lên mặt mình?"


Lục Trà Trà chấn động tâm can, đôi mắt tròn xoe nhìn Tiêu Bốc Phét đầy vẻ sùng bái tột đỉnh: *Trời đất ơi! Thần y quả nhiên là thần tiên hạ phàm! Ngài ấy chưa cần bắt mạch, chỉ nhìn lướt qua lớp phấn trang điểm dày cộp của ta mà đã đọc vị chính xác chứng bệnh bế tắc kinh mạch da mặt! Ngài ấy thật sự nhìn thấu suốt mọi ngóc ngách của nhục thân phàm trần!*


Cô nàng vội vàng móc từ trong túi trữ vật ra một hộp phấn trang điểm màu đỏ rực, khóc lóc kể lể: "Thần y anh minh! Vãn bối vì muốn giữ gìn nhan sắc trước các nam tu sĩ nội môn, hằng ngày đều dùng 'Xích Diễm Dưỡng Nhan Phấn' mua từ sạp thuốc của Lý Đố Kỵ dưới trấn. Thế nhưng không hiểu sao gần đây da mặt vãn bối càng ngày càng khô ráp, mụn đỏ nổi lên như bị lửa đốt, kinh mạch da mặt đau rát vô cùng! Xin thần y từ bi cứu mạng, ban cho vãn bối một chai thần dược dưỡng nhan vô vi của ngài!"


Tiêu Bốc Phét liếc nhìn hộp phấn màu đỏ rực kia, trong lòng thầm cười lạnh. Với kiến thức hóa học thường thức kiếp trước, anh chỉ cần ngửi mùi khét nhẹ là biết ngay thứ phấn dưỡng nhan tu tiên kia thực chất chứa đầy lưu huỳnh chưa tinh luyện và các kim loại nặng độc hại từ các lò luyện đan thất bại. Đám nữ tu sĩ nhẹ dạ cả tin này hằng ngày đắp chì và lưu huỳnh lên mặt, không bị thối rữa nhục thân đã là một kỳ tích vật lý rồi, nói gì đến việc dưỡng nhan!


"Hồng trần chấp niệm, vạn vật giai không." Tiêu Bốc Phét chậm rãi xoay người, tà áo bào trắng khẽ bay nhẹ trong gió núi. Anh Đóng Giả Cao Nhân, phán một câu mơ hồ đầy triết lý: "Ngươi đắp lửa đỏ lên mặt, lại cầu xin nước mát tịnh hóa. Thần dược dưỡng nhan của ta... không truyền cho kẻ không có lòng tin vô vi. Ngươi hãy đứng chờ ở đây."


Nói rồi, Tiêu Bốc Phét thong dong bước vào gian bếp nhỏ phía sau y quán, đóng chặt cửa tre lại. Ngay khi cánh cửa vừa khép kín, phong thái cao nhân ẩn thế của anh lập tức biến mất sạch sành sanh. Tiêu Bốc Phét tựa lưng vào vách tre, hai chân bủn rủn quỵ xuống, thở hồng hộc đầy hoảng sợ.


"Anh hai!" Tạ Thị Trượt chạy vào, tay cầm chiếc cân tiểu ly nhỏ bằng đồng, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo lắng. "Chúng ta lấy đâu ra thần dược dưỡng nhan cho cô nàng kiêu kỳ kia bây giờ? Trong kho ngầm của chúng ta chỉ toàn muối phàm trần và nước giếng mặn thôi! Nếu không chữa được, cô ta nổi điên dùng kiếm chém chúng ta thì sao?"


Tiêu Bốc Phét nghiến răng, mắt liếc nhìn rổ dưa chuột phàm nhân tươi rói mà anh vừa mướn thợ săn Triệu Thợ Săn hái từ thung lũng hoang dã dã ngoại ngày hôm qua để ăn cơm chống đói. Đầu óc anh quay cuồng, các kiến thức sinh học và thẩm mỹ kiếp trước lập tức bộc phát thành một kế hoạch lừa bịp hoàn hảo.


*Dưa chuột chứa 95% nước, có chứa vitamin C, axit caffeic giúp chống viêm, giảm sưng và cấp ẩm cực mạnh cho da. Muối phàm trần của chúng ta có tính chất sát trùng nhẹ, có thể rửa trôi hoàn toàn lớp chì và lưu huỳnh độc hại từ hộp phấn kia. Cỏ ngọt dã ngoại sẽ tạo ra mùi hương thanh mát dễ chịu che giấu vị mặn chát của nước muối. Đây chẳng phải là công thức toner dưa chuột quốc dân giúp tịnh hóa da mặt kiếp trước sao?*


Tiêu Bốc Phét lập tức hạ giọng ra lệnh cho Tạ Thị Trượt: "Trượt nhi! Mau lấy ba quả dưa chuột phàm nhân kia giã nhuyễn, vắt lấy nước cốt đặc biệt tinh khiết nhất cho ta! Sau đó, pha thêm một phần mười nước giếng mặn Thanh Vân và một giọt nước cỏ ngọt phơi khô để tạo vị ngọt dễ chịu!"


Tạ Thị Trượt tròn mắt kinh ngạc nhìn anh trai: "Huynh định dùng dưa chuột phàm nhân để làm thần dược dưỡng nhan bán cho nữ tu sĩ sao? Huynh... huynh điên rồi sao?"


"Nhanh lên! Không có thời gian giải thích đâu!" Tiêu Bốc Phét thúc giục. "Cô ta đang đứng ngoài sân chờ kìa. Nếu không nhanh, ta hắt hơi một phát là lộ tẩy cả lũ bây giờ!"


Tạ Thị Trượt tuy hoang mang nhưng vốn tính thực tế và yêu tiền như mạng, cô bé lập tức hành động nhanh như chớp. Tiếng chày giã dưa chuột cộc cộc vang lên đều đặn trong bếp. Chỉ trong vòng nửa khắc, một bát nước cốt dưa chuột màu xanh lục nhạt, tỏa ra mùi hương thanh mát tự nhiên và vị ngọt thanh của cỏ ngọt dã ngoại đã hoàn thành. Tiêu Bốc Phét lén rót thứ nước dung dịch phàm trần này vào một chiếc chai thủy tinh phế liệu nhặt từ chợ đen, dán lên một mảnh giấy đỏ cát tường có viết ba chữ nguệch ngoạc bằng mực tàu: "Vô Vi Dung Nhan Dịch".


Tiêu Bốc Phét đeo kính gọng tròn thạch anh, chỉnh đốn lại nếp áo bào trắng bảo mệnh, chậm rãi bước ra sân y quán. Lục Trà Trà vẫn đang quỳ sụp dưới đất nện, toàn thân run rẩy vì lo sợ.


"Lục cô nương, hãy đứng lên." Tiêu Bốc Phét nhẹ nhàng đặt chai nước dưa chuột màu xanh lục nhạt lên bàn đá. Giọng nói của anh trầm sâu, mang theo một sự ám thị tâm lý cực đoan. "Đây chính là 'Vô Vi Dung Nhan Dịch' của phàm nhân Tiêu gia chúng ta. Nó không được luyện chế từ đan hỏa bạo lực, mà được ngưng tụ từ linh dịch mát lành của thiên hà vô vi. Thứ phấn trang điểm độc hại kia của ngươi đã tích tụ đầy chấp niệm nóng nảy, chỉ có linh dịch phản phác quy chân này mới có thể rửa trôi hoàn toàn uế khí, tịnh hóa nhục thân của ngươi."


Lục Trà Trà ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào chai nước màu xanh lục nhạt đang tỏa ra mùi hương thanh mát dịu nhẹ của dưa chuột và cỏ ngọt dã ngoại. Cô nàng khẽ hít một hơi, cảm giác như một luồng khí mát lành phàm trần thổi qua tâm trí, xua tan đi phần nào sự rát bỏng trên da mặt hằng ngày.


*Mùi hương này... thật tinh khiết! Hoàn toàn không có mùi khét lẹt của đan hỏa hay mùi hăng nồng của linh thảo thường thấy! Đây chắc chắn là cảnh giới 'Vô Vi' tối thượng, biến những thứ giản dị nhất thành thần dược cải mệnh!* Lục Trà Trà nghĩ thầm, sự sùng bái trong lòng bùng nổ lên một tầm cao mới.


"Thần y... thứ linh dịch này sử dụng thế nào ạ?" Lục Trà Trà run rẩy hỏi.


Tiêu Bốc Phét vuốt nhẹ chòm râu tưởng tượng, chậm rãi phán: "Rất đơn giản. Hãy dùng nước sạch rửa trôi hoàn toàn lớp phấn trang điểm độc hại kia đi. Sau đó, nhỏ ba giọt Vô Vi Dung Nhan Dịch này ra lòng bàn tay, vỗ nhẹ nhàng lên da mặt hằng ngày hằng đêm. Hãy nhớ, khi vỗ phải giữ cho tâm trí hoàn toàn trống rỗng, không màng danh lợi, tự động cơ thể ngươi sẽ vận hành linh lực để tịnh hóa độc tố."


Lục Trà Trà không dám chậm trễ nửa giây. Cô nàng vội vàng chạy ra cạnh Giếng Nước Muối Thanh Vân, múc nước giếng trong vắt rửa sạch lớp phấn trang điểm dày cộp dính đầy lưu huỳnh trên mặt. Sau đó, với đôi bàn tay run rẩy, cô nàng mở nắp chai thủy tinh, nhỏ vài giọt nước dưa chuột màu xanh lục nhạt ra lòng bàn tay rồi vỗ nhẹ lên mặt hằng ngày hằng đêm.


"Chát... chát... chát..."


Tiếng vỗ mặt vang lên đều đặn giữa sân y quán tĩnh lặng. Ngay khi những giọt nước dưa chuột phàm trần chạm vào làn da đang sưng tấy của Lục Trà Trà, một kỳ tích vật lý và sinh học tự nhiên lập tức xảy ra.


Chất axit caffeic và vitamin C tự nhiên trong nước cốt dưa chuột phàm nhân nhanh chóng làm co các mạch máu bị giãn dưới da, giảm sưng tấy và hạ nhiệt tức thì cho làn da đang bị bỏng rát do lưu huỳnh. Tính chất sát trùng nhẹ của muối phàm loãng lập tức tống khứ hoàn toàn các vi khuẩn và cặn kim loại nặng đang bít kín lỗ chân lông của cô nàng. Làn da vốn đang khô ráp, căng cứng do mất nước của nữ tu sĩ lập tức được cấp ẩm dồi dào từ 95% lượng nước tinh khiết của dưa chuột phàm.


"Ôi... ôi trời đất ơi!"


Lục Trà Trà bỗng thét lớn một tiếng đầy kinh ngạc. Cô nàng cảm nhận được một luồng cảm giác mát lạnh buốt giá xộc thẳng vào da mặt, xua tan hoàn toàn cảm giác rát bỏng, ngứa ngáy khó chịu suốt nhiều tuần qua hằng ngày. Cô nàng vội vàng rút chiếc gương trang điểm trong túi ra soi.


Trong gương đồng, làn da đỏ ửng sưng tấy của Lục Trà Trà đang co lại với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Những nốt mụn đỏ li ti xẹp xuống hoàn toàn, làn da khô ráp bỗng chốc trở nên mịn màng, căng bóng, trắng hồng tự nhiên và tỏa ra một mùi hương thanh mát ngọt ngào của cỏ ngọt dã ngoại.


*Kinh mạch da mặt... thông suốt rồi! Linh lực mộc hệ trong cơ thể ta tự động vận hành mà không còn bị bế tắc nữa!* Lục Trà Trà trợn tròn mắt nhìn dung nhan hoàn hảo của mình trong gương, toàn thân run rẩy vì xúc động tột đỉnh. Cô nàng tin sái cổ rằng mình vừa được tịnh hóa hoàn toàn khỏi uế khí ma đạo nhờ vào Vô Vi Dung Nhan Dịch của thần y.


"Thần y! Ngài đúng là đấng cứu thế của cuộc đời vãn bối!"


Lục Trà Trà điên cuồng dập đầu xuống đất nện dã ngoại, nước mắt hạnh phúc chảy ròng ròng trên làn da mịn màng mới được tịnh hóa. Cô nàng vội vàng móc từ trong túi áo ra một chiếc túi gấm nặng trịch, dâng hiến bằng cả hai tay: "Đây là năm trăm Đồng xu đồng phàm trần và mười viên linh thạch vụn mà vãn bối tích lũy được! Xin thần y nhận lấy để tích đức tâm linh cho vãn bối!"


Tiêu Bốc Phét giữ cơ mặt bất động, Đóng Giả Cao Nhân gật đầu nhẹ. Thế nhưng ở phía sau cánh cửa bếp, đôi mắt Tạ Thị Trượt đã sáng rực lên như hai bóng đèn dầu, cô bé liên tục lắc lắc chiếc cân tiểu ly nhỏ bằng đồng đầy phấn khích.


"Hồng trần vật chất, ta nhận để ngươi được an lòng." Tiêu Bốc Phét phán một câu thâm sâu rồi chậm rãi phất tay áo bào trắng. "Ngươi hãy lui về đi."


Lục Trà Trà ôm chặt chai nước dưa chuột phàm trần như ôm bảo vật hộ mệnh tối thượng, cúi lạy thần y thêm ba phát rồi hân hoan chạy bay biến xuống dốc núi Đường mòn Sinh Tử. Cô nàng phấn khích tột đỉnh, không thể chờ đợi thêm để chạy về Ngoại môn Thanh Vân Tông khoe khoang làn da mịn màng không tỳ vết của mình trước hàng vạn nữ tu sĩ khác.


Nhìn bóng dáng Lục Trà Trà khuất dần sau rặng tre dã ngoại, Tiêu Bốc Phét rốt cuộc cũng không thể nhịn nổi nữa. Anh gập người hắt hơi một phát kinh thiên động địa:


"Hắt... hắt... xì!"


Cú hắt hơi mạnh đến mức làm bay sạch tàn tro bếp lò ngoài sân, chiếc quạt giấy rách "Thần Y" trên tay anh suýt nữa thì gãy nốt nan tre cuối cùng. Tiêu Bốc Phét lau lau mũi, khóc không ra nước mắt nhìn em gái nuôi đang hớn hở bê hòm tiền khóa ba lớp ra thu dọn đống tiền xu phàm giới.


"Trượt nhi... mau thu dọn đồ đạc nhanh lên!" Tiêu Bốc Phét run rẩy giục. "Cô nàng Lục Trà Trà kia là một kẻ thích làm điệu và hóng hớt vô địch thiên hạ. Ta cá là chỉ trong vòng nửa canh giờ nữa, cả cái ngoại môn kia sẽ phát điên vì chai nước dưa chuột phàm trần này hằng ngày hằng đêm! Chúng ta phải trốn trước khi đám đông kéo đến vây kín y quán!"


Thế nhưng, lời nói của Tiêu Bốc Phét còn chưa dứt, từ phía xa dốc núi Đường mòn Sinh Tử bỗng vang lên những tiếng gào rú, reo hò náo nhiệt và tiếng bước chân rầm rập làm rung chuyển cả đất trời nện.


Tiêu Bốc Phét hoảng sợ tột cùng, vội vàng đeo kính thạch anh nhìn ra ngoài cổng tre.


Một cảnh tượng kinh hoàng xuất hiện trước mắt anh. Hàng ngàn nữ tu sĩ ngoại môn mặc váy lụa đủ màu sắc, tay cầm kiếm quý, mặt mũi đầy mụn đỏ bọc chì, đang điên cuồng chen lấn xô đẩy nhau dọc theo dốc núi Đường mòn Sinh Tử. Họ hét lớn vang dội cả thung lũng, mắt hừng hực ý chí cuồng nhiệt đòi mua "Vô Vi Dung Nhan Dịch" bằng mọi giá.


"Thần y ơi! Bán cho vãn bối một chai dung nhan dịch vương giả với! Vãn bối sẵn sàng dâng hiến toàn bộ linh thạch hằng ngày!"


"Thần y vô địch! Xin ngài hãy tịnh hóa khuôn mặt đầy mụn chấp niệm của vãn bối hằng ngày hằng đêm hân hoan!"


Tạ Thị Trượt từ trong kho muối hớt hải chạy ra, chiếc chìa khóa kho ngầm đeo bên hông kêu leng keng hoảng hốt. Cô bé khóc lóc gào lên đầy tuyệt vọng:


"Anh hai! Hỏng hẳn rồi! Hàng ngàn nữ tu sĩ đã vây kín dốc núi rồi! Kho dưa chuột phàm nhân của chúng ta chỉ còn đúng hai quả, còn kho muối khoáng phàm trần của em cũng đang cạn kiệt nhanh chóng do họ đòi mua nước muối ngâm chân tịnh hóa nhục thân! Chúng ta... chúng ta không thể chạy trốn được nữa rồi huynh ơi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!