Bài Vị Tổ Tiên Hiển Linh
Ánh sáng xanh lam huyền ảo từ bệ thờ hắt lên gương mặt đầy tơ máu của Triệu Nghi Ngờ, khiến hắn quỳ sụp xuống trong nỗi kinh hoàng.
Trong gian thờ phụ u tối của Giả Dược Y Quán, không khí lạnh buốt như ngưng đọng lại. Triệu Nghi Ngờ – vị Chấp sự ngoại môn kiêu ngạo của Chấp Pháp Đường Thanh Vân Tông, kẻ sở hữu tu vi Luyện Khí kỳ tầng 9 đỉnh phong – lúc này đang ở trong một trạng thái không thể thảm hại hơn. Hai bàn chân hắn vẫn bị kẹp chặt bởi hai chiếc bẫy chuột bằng thép phàm nhân rỉ sét. Cơn đau nhói buốt từ xương tủy truyền lên khiến da thịt hắn giật giật liên hồi, nhưng hắn không dám vận linh lực để phá vỡ bẫy. Trong tâm trí hoang tưởng của gã chấp sự, hai chiếc bẫy phàm trần không chút linh khí này chính là mắt trận của tà trận thượng cổ "Thiết Kẹp Vô Hình" – thứ tà thuật tàn bạo có thể tự động khóa chặt kinh mạch của bất kỳ kẻ xâm nhập nào.
Chưa dừng lại ở đó, luồng khói Bột lưu huỳnh phàm trần bay mù mịt ngoài sân gặp sương đêm ẩm ướt đã tràn vào phòng qua khe cửa. Thứ bột khoáng phàm giới rẻ tiền này khi phản ứng với hơi nước và nhiệt lượng linh lực hỗn loạn của Triệu Nghi Ngờ đã tạo ra một thứ khói độc màu vàng xám khét lẹt, hăng nồng nặc. Triệu Nghi Ngờ hít phải thứ khói này, phổi hắn bỏng rát như bị thiêu đốt, hai mắt đỏ ngầu, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Hắn đưa chiếc thấu kính phát hiện ma khí bằng thạch anh tím dính đầy bột lưu huỳnh lên mắt để quan sát.
Qua tròng kính bị bẩn và dưới tác động của ảo giác ngộ độc lưu huỳnh nhẹ, toàn bộ gian thờ phụ biến thành một vùng huyết sắc rực lửa đầy ma quái. Những làn khói vàng bay lơ lửng hóa thành những bộ mặt quỷ dị đang gào rú, uốn lượn xung quanh bệ thờ. Và ngay chính giữa bệ thờ đất sét nứt nẻ bám đầy mạng nhện kia, bài vị gỗ mục nát ghi ba chữ "Tiêu Vô Danh" đang run rẩy nhẹ trong gió núi rít qua khe cửa.
"Oanh... u u..."
Đúng lúc Triệu Nghi Ngờ đang nghẹt thở vì lo sợ, một tiếng động trầm đục phát ra từ Quả hồ lô rỗng màu vàng óng ánh đang đặt cạnh bài vị. Quả hồ lô này vốn là món đồ phàm trần Tiêu Bốc Phét mua với giá 2 xu, nhưng lúc này, dưới góc nhìn của một kẻ đang phê khói lưu huỳnh, nó phát ra tiếng kêu rỗng tuếch "bộp bộp" đầy uy nghiêm, nghe như tiếng chuông cảnh tỉnh gõ thẳng vào thần trí.
Từ miệng quả hồ lô, một sinh vật nhỏ bé chậm rãi bò ra. Đó chính là Trương Tiên Nhân – con đom đóm đột biến khổng lồ bằng ngón tay cái mà Tiêu Bốc Phét nuôi bằng đường cát phàm trần. Con đom đóm này vốn đang ngủ say, nhưng mùi khói lưu huỳnh nồng nặc cùng tiếng động loạng choạng của Triệu Nghi Ngờ đã đánh thức nó. Ngửi thấy mùi ngọt thanh của chút đường cát còn sót lại trên bệ thờ, Trương Tiên Nhân phấn khích đập cánh bay lên. Phần bụng của nó bộc phát ra một luồng hào quang màu xanh lam huyền ảo, quỷ dị và rực rỡ đến cực điểm.
Trong mắt Triệu Nghi Ngờ, luồng ánh sáng xanh lam huyền ảo của con đom đóm phàm trần thèm đường cát này, khi khúc xạ qua thấu kính thạch anh dính bột vàng, lập tức biến thành một quầng sáng tử khí khổng lồ, cuồn cuộn như một con rồng xanh đang nhe nanh múa vuốt. Luồng ánh sáng ấy hắt lên bài vị gỗ mục nát "Tiêu Vô Danh", khiến ba chữ viết nguệch ngoạc bằng mực tàu đen bỗng chốc như sống dậy, phát ra thứ uy áp tâm linh đè nặng ngàn cân.
*“Hóa... Hóa Thần kỳ! Đây chắc chắn là Chân Linh Hộ Thể của một vị đại lão Hóa Thần tối cổ!”* Thần trí Triệu Nghi Ngờ hoàn toàn sụp đổ. Hắn run rẩy bần bật, toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 9 trong đan điền bạo tẩu hỗn loạn, tự va đập vào vách mạch máu khiến lồng ngực hắn đau nhói, tự gây ra phản ứng tẩu hỏa nhập ma thực sự.
Hắn hoang tưởng tin rằng vị tổ tiên ẩn thế "Tiêu Vô Danh" của phàm nhân Tiêu gia đang hiển linh để trừng phạt kẻ đột nhập trộm cắp. Thứ khói lưu huỳnh khét lẹt kia chính là "Vạn Độc Chướng Khí" tịnh hóa linh hồn, còn con đom đóm phát sáng xanh chính là linh hồn hộ thể tối cổ chuẩn bị cắn nuốt thần trí của hắn.
"Vãn... vãn bối vô tri! Xin đại lão tha mạng! Xin đại lão bớt giận!"
Triệu Nghi Ngờ không màng đến thể diện của một Chấp sự ngoại môn nữa. Hắn quỳ sụp xuống nền đất nện ẩm ướt, hai đầu gối đập mạnh xuống đất phát ra tiếng "bịch bịp" đau đớn. Hắn điên cuồng dập đầu xuống đất nện, trán đập mạnh rầm rầm đến mức rách da, máu tươi phàm trần chảy ròng ròng hòa lẫn với bụi lưu huỳnh màu vàng trên mặt. Mỗi lần dập đầu, hai chiếc bẫy chuột kẹp ở chân lại giật mạnh một phát, khiến xương khớp toàn thân hắn kêu răng rắc cọc cạch. Hắn tự dùng linh lực bản thân ép chặt kinh mạch để tỏ vẻ submissive (phục tùng) tuyệt đối, hy vọng vị "đại lão Hóa Thần" kia sẽ không ra tay tiêu diệt nhục thân của mình.
Trương Tiên Nhân – con đom đóm đột biến – hoàn toàn không quan tâm đến gã tu sĩ đang lạy lục dưới đất. Nó chỉ lờ đờ bay vòng quanh đầu Triệu Nghi Ngờ vì bị thu hút bởi mùi mồ hôi ấm áp. Nhưng đối với Triệu Nghi Ngờ, mỗi vòng bay của con đom đóm phát sáng xanh kia là một lần tử thần đang kề sát cổ. Hắn nín thở, giữ cho nhịp tim phàm nhân đập chậm lại, toàn thân đông cứng như tượng đá.
"Vãn bối thề... thề trước thiên đạo... từ nay về sau tuyệt đối không dám mạo phạm Giả Dược Y Quán nửa bước! Xin tiền bối thu hồi thần thông!"
Triệu Nghi Ngờ gào lên trong tuyệt vọng, nước mắt nhạt nhòa. Sau khi dập đầu đủ chín chín tám mươi mốt phát, thấy con đom đóm phát sáng xanh bắt đầu bay lờ đờ quay trở lại miệng quả hồ lô rỗng để ngủ tiếp, hắn như được đại xá. Không dám chậm trễ nửa giây, Triệu Nghi Ngờ loạng choạng đứng dậy. Hắn dùng hết chút linh lực hỗn loạn còn sót lại, cắn răng chịu đau giật phắt hai chiếc bẫy chuột ra khỏi chân, để lại hai mảng thịt rách nát đầy máu.
Hắn không dám bay phi kiếm vì sợ dao động linh lực sẽ kích hoạt tà trận "Thiết Kẹp" lần nữa. Triệu Nghi Ngờ dùng hai tay bò lê bò lết, lết thân xác dính đầy bột lưu huỳnh vàng óng, mặt mũi đầy máu và tơ mắt hoảng loạn, trườn qua hàng rào tre của y quán rồi cắm đầu chạy trối chết xuống dốc núi Đường mòn Sinh Tử trong đêm tối u ám.
Trong khi đó, ở gian phòng ngủ chính bên cạnh, Tiêu Bốc Phét vẫn đang đắp chăn ấm ngủ say sưa, thỉnh thoảng lại gãi gãi mũi lẩm nhẩm công thức hóa học kiếp trước: "NaCl... pha nước ấm... ngày mai phải tăng giá...". Chú lừa Bánh Trôi dưới bóng râm ngoài sân khẽ vểnh tai nghe tiếng cọc cạch của bẫy chuột ngoài sân, ngáp dài một cái rồi lại gục đầu xuống ngủ tiếp, hoàn toàn khinh bỉ đám tu sĩ thích làm trò ban đêm.
Sáng sớm hôm sau, sương mù ban đêm tan dần dưới ánh nắng bình minh ấm áp. Tiêu Bốc Phét vươn vai bước ra khỏi phòng ngủ, hít thở bầu không khí trong lành của dốc núi Thanh Vân Sơn. Thế nhưng, ngay khi bước vào gian thờ phụ để lấy quả hồ lô rỗng chuẩn bị pha nước muối cát tường hằng ngày, anh bỗng đứng đơ cứng người.
Trên nền đất nện ẩm ướt của gian thờ phụ là một cảnh tượng vô cùng quái dị. Một hũ bột lưu huỳnh bị đổ vỡ tan tành, bột vàng rải rác khắp nơi. Trên sàn đất có những vết máu tươi đã khô, kéo dài thành một vệt dài ra tận cổng tre. Đặc biệt, hai chiếc bẫy chuột bằng thép phàm nhân của anh bị vứt lăn lóc ở góc phòng, trên thanh kẹp vẫn còn dính vài sợi vải xanh xám của đạo phục Thanh Vân Tông và mảng da thịt rách nát bốc mùi lưu huỳnh khét lẹt.
"Cái gì thế này?" Tiêu Bốc Phét trợn tròn mắt, sống lưng lạnh buốt. "Chẳng lẽ đêm qua có con chuột thành tinh nào đột nhập vào đây ăn trộm muối? Nhưng sao lại có máu người... và vải đạo phục?"
Anh hoảng sợ tột cùng, vội vàng kiểm tra hòm tiền khóa ba lớp dưới gầm giường ngủ. Thấy hòm tiền vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, anh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nhưng nỗi sợ hãi bị bóc phốt y thuật lừa đảo lại một lần nữa đè nặng lên tâm trí anh hằng ngày hằng đêm. Anh lẩm bẩm: "Hỏng rồi, chắc chắn có tà tu ma giáo hoặc sát thủ chợ đen đã tìm đến đây. Ta phải nhanh chóng thu dọn đồ đạc trốn đi thôi!"
Cùng lúc đó, tại tổng đàn Chấp Pháp Đường Thanh Vân Tông dưới chân núi.
Không khí bên trong đại điện trang nghiêm bao phủ bởi một sự im lặng đáng sợ. Triệu Nghi Ngờ đang quỳ sụp giữa điện, trán quấn băng vải trắng dính máu, hai bàn chân sưng vù băng bó chằng chịt, gương mặt gầy gò nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Đôi mắt hí của hắn trợn trừng đầy tơ máu, thần thái hoảng loạn hoang tưởng cực đoan như kẻ mất trí.
Đường chủ Chấp Pháp Đường cùng các chấp sự nội môn đứng xung quanh nhìn hắn với ánh mắt vô cùng kinh ngạc và nghi ngờ. Họ chưa từng thấy một Chấp sự ngoại môn Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong, chuyên trách trinh sát an ninh, lại có thể bị tàn phá nhục thân và thần trí đến mức này chỉ sau một đêm đi tuần tra bình thường.
"Triệu chấp sự! Ngươi nói đêm qua ngươi đột nhập Giả Dược Y Quán và chạm trán với cái gì?" Đường chủ trầm giọng hỏi, áp lực linh lực nhẹ nhàng tỏa ra.
Triệu Nghi Ngờ run lên bần bật, giọng nói khản đặc vì khói lưu huỳnh, lắp bắp đầy kinh hoàng: "Báo... báo cáo Đường chủ! Giả Dược Y Quán... không phải là y quán phàm nhân bình thường! Nơi đó... nơi đó được bảo hộ bởi một vong hồn đại lão Hóa Thần kỳ tối cổ của phàm nhân Tiêu gia!"
"Cái gì? Hóa Thần kỳ tối cổ?" Cả đại điện bùng nổ tiếng xì xào bàn tán kinh ngạc.
Triệu Nghi Ngờ điên cuồng gật đầu, tay chân khua khoắng mô tả: "Đúng vậy! Vong hồn đó tự xưng là 'Tiêu Vô Danh'! Đêm qua, vãn bối vừa bước vào sân đã lập tức giẫm phải 'Thiết Kẹp Vô Hình Trận' không dao động linh lực, kinh mạch bị khóa chặt hoàn toàn! Sau đó, đại lão thi triển 'Vạn Độc Chướng Khí' màu vàng khét lẹt ăn mòn nhục thân vãn bối. Cuối cùng... một con Chân Linh Hộ Thể phát ra tử quang xanh lam khổng lồ bay ra từ quả hồ lô càn khôn, chuẩn bị cắn nuốt thần trí vãn bối! Vãn bối phải dập đầu tạ tội chín chín tám mươi mốt phát, tự phế bỏ tu vi áp chế kinh mạch mới giữ được cái mạng rách này trở về báo cáo!"
Hắn run rẩy dâng lên một cuốn báo cáo viết bằng tay phai mực, nét chữ run rẩy méo mó dính đầy vết máu khô.
Trong bản báo cáo an ninh, Triệu Nghi Ngờ viết bằng cả tính mạng khẳng định: *"Giả Dược Y Quán là cấm địa tối cao, được bảo hộ bởi ý chí vô vi của đại lão Hóa Thần Tiêu Vô Danh. Phương pháp chữa bệnh bằng nước muối của Tiêu thần y thực chất là mượn dùng sức mạnh tịnh hóa của Hóa Thần chân linh. Cấm tất cả đệ tử ngoại môn và nội môn bén mảng đến phá hoại, vi phạm sẽ bị Thiết Kẹp Vô Hình nghiền nát nhục thân, tà ma cắn nuốt linh hồn vĩnh viễn!"*
Đường chủ Chấp Pháp Đường cầm bản báo cáo dính máu, sắc mặt biến đổi liên tục từ nghi ngờ sang kinh hoàng tột độ. Lão biết Triệu Nghi Ngờ là kẻ đa nghi và cẩn trọng nhất tông môn, nếu không gặp phải sức mạnh siêu nhiên thực sự, tuyệt đối không thể tự phế bỏ tôn nghiêm quỳ lạy dập đầu nát trán đến mức này.
*“Hóa Thần kỳ tối cổ ẩn thế bảo hộ... Hóa ra đây chính là lý do tại sao một kẻ phàm nhân đan điền trống rỗng lại có thể chữa khỏi tẩu hỏa nhập ma cho Vương trưởng lão và giúp Diệp Vô Song đột phá! Tất cả đều là do ý chí vô vi của vị đại lão Hóa Thần Tiêu Vô Danh kia điều phối!”* Đường chủ tự bổ não suy diễn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.
Lão lập tức đập bàn ra lệnh: "Truyền lệnh xuống! Từ nay về sau, Chấp Pháp Đường chính thức đưa Giả Dược Y Quán vào danh sách 'Thánh Địa Bảo Hộ Đặc Biệt' của tông môn. Cấm tất cả đệ tử tự ý điều tra hoặc gây phiền hà cho Tiêu thần y! Ai vi phạm sẽ bị trục xuất khỏi tông môn ngay lập tức!"
Triệu Nghi Ngờ nghe vậy, rốt cuộc cũng trút bỏ được gánh nặng lo sợ, thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi ngất xỉu lâm sàng ngay tại điện vì kiệt sức. Sự hoài nghi điều tra của hắn đã bị đè bẹp hoàn toàn, vô tình biến hắn thành kẻ tuyên truyền bảo vệ y quán gián tiếp mạnh mẽ nhất từ trước đến nay, củng cố thêm một tầng hiểu lầm vĩ mô vững chắc cho danh tiếng giả mạo của Tiêu Bốc Phét.
Nhưng ngay khi nỗi lo sợ về Chấp Pháp Đường vừa tạm lắng xuống dưới dốc núi Thanh Vân Sơn, thì một áp lực mới lại chuẩn bị ập đến y quán tranh rách nát hằng ngày hằng đêm hân hoan.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!