Chấp Sự Đêm Khuya Rình Rập
Đêm khuya, sương mù từ đỉnh núi Thanh Vân Sơn tràn xuống thung lũng, bao phủ cả Giả Dược Y Quán trong một màn trắng mờ ảo và lạnh lẽo. Gió núi rít qua những khe tre nứa của ngôi nhà tranh rách nát, tạo ra những âm thanh u uất như tiếng thở dài của một vong hồn cổ xưa. Sau một ngày náo nhiệt bùng nổ với màn đột phá Trúc Cơ Đỉnh Phong đầy hoang đường của thiên tài đan đạo Diệp Vô Song, y quán cuối cùng cũng được trả lại sự tĩnh lặng vốn có. Thế nhưng, mùi khét lẹt đặc trưng của cặn đan phế thải cháy sém trộn lẫn với mùi ngứa ngáy của bột củ mài sống vẫn còn vương vất trong không khí ẩm ướt hằng ngày, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị vô cùng quái dị.
Bên trong gian phòng ngủ tối tăm, Tiêu Bốc Phét ngồi bệt trên chiếc giường đất nện nứt nẻ, hai tay ôm lấy đầu, đôi mắt quầng thâm như gấu trúc nhìn chằm chằm vào ánh đèn dầu leo lét sắp cạn. Anh hoàn toàn không ngủ được. Sự hiểu lầm vĩ mô ngày hôm nay đã vượt quá tầm kiểm soát của một phàm nhân lười biếng và nhát gan như anh. Diệp Vô Song – gã thiên tài đan đạo kiêu ngạo của Dược Vương Cốc – hiện tại đang quỳ gối xin làm đệ tử ký danh quét rác ngoài cổng tre. Vương Tham Lam – đại lão Kim Đan kỳ – thì thề bảo vệ y quán vĩnh viễn.
"Trời hại ta rồi!" Tiêu Bốc Phét lẩm bẩm trong lòng, giọng đầy tuyệt vọng. "Ta chỉ muốn kiếm chút tiền phàm nhân để sống an nhàn, sao lại biến thành 'Dược Thánh vô vi' cứu thế thế này? Một khi đám tu sĩ cuồng tín kia phát hiện ra 'thần dược' thực chất chỉ là nước giếng mặn pha muối cát tường và bột củ mài dại, họ sẽ băm vằn xác ta ra làm trăm mảnh!"
Để tự bảo vệ cái mạng phàm nhân yếu ớt của mình trước các nguy cơ ám sát ban đêm, Tiêu Bốc Phét đã lén lút rải đầy bẫy chuột vật lý bằng thép phàm nhân quanh vườn tre hằng đêm. Không những thế, anh còn rắc thêm hàng chục bao Bột lưu huỳnh phàm trần – thứ bột khoáng màu vàng rẻ tiền mua từ tiệm tạp hóa phàm giới dưới trấn – xung quanh các vách đất nện của y quán để xua đuổi rắn rết rừng sâu. Anh hoàn toàn không biết rằng, chính đống đạo cụ phàm trần không có nửa điểm linh lực này lại sắp sửa trở thành cơn ác mộng kinh hoàng nhất đối với một chấp sự tu tiên chính thống.
Cùng lúc đó, bên ngoài hàng rào tre đơn sơ của y quán, một bóng đen gầy gò đang lặng lẽ ẩn nấp dưới bóng râm của một cây hòe cổ thụ. Đó chính là Triệu Nghi Ngờ, Chấp sự ngoại môn của Chấp Pháp Đường Thanh Vân Tông. Hắn mặc bộ đạo bào màu xanh xám đặc trưng, đôi mắt hí láo liên dò xét mọi ngóc ngách của ngôi nhà tranh. Triệu Nghi Ngờ vốn là kẻ đa nghi cực đoan, luôn hoài nghi các phương pháp trị liệu kỳ quặc không hề dùng đến linh lực hay thảo dược tu tiên của Tiêu Bốc Phét. Hơn nữa, sau khi nghe báo cáo an ninh từ ba đệ tử ngoại môn về vị "đại lão ẩn thế" dùng cú hắt hắt hơi làm nổ tung viên đá đo lường thiên phú, lòng nghi ngờ của hắn càng dâng cao tột độ.
*“Hừ, một kẻ phàm nhân không có linh căn, đan điền trống rỗng tuyệt đối mà lại có thể liên tục chữa khỏi cho Kim Đan đại lão và giúp thiên tài đan đạo đột phá ba cảnh giới liên tiếp? Nực cười! Trên đời này làm gì có loại y thuật vô vi thần kỳ như thế? Chắc chắn tên Tiêu Bốc Phét này đang cấu kết với tà tu ma giáo, dùng mị thuật hoặc độc dược để thao túng tinh thần của mọi người!”* Triệu Nghi Ngờ thầm nghĩ, gương mặt nhăn nheo hiện lên vẻ quyết tâm lập công.
Hắn chậm rãi giơ tay lên, bấm niệm pháp quyết, thi triển "Thanh Vân Trinh Sát Pháp" – thuật tàng hình cấp thấp của Thanh Vân Tông. Ngay lập tức, cơ thể gầy gò của hắn mờ nhạt dần rồi hoàn toàn biến mất vào không khí ban đêm. Triệu Nghi Ngờ nhếch mép cười đầy tự phụ. Với tu vi Luyện Khí kỳ tầng 9 đỉnh phong, thần thức của hắn đủ sức quét sạch mọi bẫy rập linh lực thông thường. Hắn tin chắc rằng đêm nay, hắn sẽ bắt quả tang toàn bộ bằng chứng lừa đảo tà môn của vị "thần y" giả mạo này.
Triệu Nghi Ngờ khẽ nhấc chân, lướt nhẹ như một làn gió mỏng qua hàng rào tre đơn sơ của Giả Dược Y Quán. Hắn cẩn thận phóng thần thức ra xung quanh để dò tìm các dao động linh lực của trận pháp phòng thủ. Thế nhưng, thần thức của hắn quét qua quét lại ba lần vẫn chỉ nhận được sự trống rỗng tuyệt đối. Không có một sợi tơ linh lực nào, không có bất kỳ trận pháp hộ sơn nào bảo vệ ngôi nhà tranh rách nát.
*“Kỳ lạ... Không hề có trận pháp? Không đúng! Tên lừa đảo này cực kỳ gian xảo, chắc chắn hắn đã bố trí một Thượng Cổ Ẩn Trận cực kỳ cao minh, có khả năng che giấu hoàn toàn dao động linh lực để lừa gạt thần thức của ta! Ta phải hết sức cẩn thận!”* Triệu Nghi Ngờ tự bổ não, nhịp tim khẽ tăng nhanh vì căng thẳng.
Hắn hít sâu một hơi, bước một bước dài về phía vách đất của y quán.
*Clack! Bịch!*
Một âm thanh kim loại va chạm khô khốc đột ngột vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch.
"Á... khục..." Triệu Nghi Ngờ trợn tròn mắt, toàn thân run lên bần bật. Cơn đau nhói buốt tận tâm can bỗng chốc bùng nổ từ ngón chân cái của bàn chân phải. Hắn nhìn xuống, chỉ thấy một chiếc bẫy chuột bằng thép phàm nhân rỉ sét, nặng trịch đang kẹp chặt lấy ngón chân cái của mình. Chiếc lò xo thép phàm trần thô bạo ép chặt hai thanh sắt sắc nhọn vào da thịt, máu tươi phàm trần lập tức rỉ ra.
Do chiếc bẫy chuột hoàn toàn làm bằng sắt phàm, không có nửa điểm linh lực hay bùa chú tu tiên, nên thần thức Luyện Khí tầng 9 của Triệu Nghi Ngờ hoàn toàn bị vô hiệu hóa, không hề phát ra bất kỳ cảnh báo nguy hiểm nào trước đó.
Triệu Nghi Ngờ cắn chặt răng đến mức răng muốn vỡ vụn, hai tay ôm chặt lấy miệng để ngăn không cho tiếng hét thảm thiết phát ra ngoài. Gương mặt hắn méo mó dị dạng vì đau đớn, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Hắn nỗ lực vận hành linh lực Luyện Khí tầng 9 để giảm bớt cơn đau, nhưng vì đang thi triển thuật tàng hình, việc điều động linh lực đột ngột khiến thuật tàng hình của hắn khẽ dao động, bóng người mờ ảo lúc ẩn lúc hiện dưới ánh trăng.
*“Mẹ kiếp! Đây là loại tà trận gì thế này? Không hề có linh lực bộc phát, nhưng sức sát thương vật lý lại mạnh mẽ đến mức bỏ qua hoàn toàn hộ thể linh khí của ta? Chẳng lẽ đây là 'Thiết Kẹp Vô Hình Trận' trong truyền thuyết thượng cổ?”* Triệu Nghi Ngờ hoảng sợ suy diễn, cố gắng dùng tay phàm bẻ gãy chiếc bẫy chuột để giải thoát ngón chân đang rách nát.
Hắn cố chịu đau bước tiếp một bước bằng chân trái để giữ thăng bằng.
*Clack!*
"Khục... oành..."
Lại một tiếng động khô khốc vang lên. Chiếc bẫy chuột thứ hai, được Tiêu Bốc Phét đặt ẩn giấu dưới lớp lá tre khô héo hằng ngày hằng đêm, lập tức kẹp chặt lấy gót chân trái của Triệu Nghi Ngờ. Cú kẹp trực diện vào gân gót khiến hắn mất thăng bằng hoàn toàn, cơ thể đổ rầm về phía vách đất nện bên cạnh.
Trong lúc ngã hoảng hốt, Triệu Nghi Ngờ quờ quạng tay ra xung quanh để bấu víu, vô tình gạt đổ một hũ đất nung lớn đặt sát vách đất. Đó chính là hũ chứa Bột lưu huỳnh phàm trần đang được Tiêu Bốc Phét phơi khô để chuẩn bị rắc quanh giếng nước muối cát tường.
"Rào rào!"
Hũ đất nung vỡ tan tành, hàng cân bột lưu huỳnh màu vàng rực bay mù mịt vào không trung, bao phủ toàn bộ cơ thể của Triệu Nghi Ngờ. Bột lưu huỳnh phàm trần cực mịn khi tiếp xúc với độ ẩm cao của sương mù ban đêm và hơi ấm tỏa ra từ linh lực hỗn loạn của chấp sự lập tức tạo ra một phản ứng hóa học tự nhiên, tỏa ra một mùi khét lẹt, hăng nồng cực kỳ khó chịu.
Triệu Nghi Ngờ đang thở hồng hộc vì đau đớn, lập tức hít phải một lượng lớn bột lưu huỳnh khét lẹt vào phổi. Cổ họng hắn bỏng rát như bị lửa đốt, đôi mắt hí bị bột vàng dính đầy bắt đầu cay xè, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
*“Hỏng rồi! Đây... đây thực sự là 'Vạn Độc Chướng Khí' của tà tu ma giáo! Mùi khét lẹt này... giống hệt mùi tro tàn của huyết đan! Tên Tiêu Bốc Phét này quả nhiên đang luyện chế độc dược tà môn để hại người!”* Triệu Nghi Ngờ hoảng loạn tột độ.
Sự sợ hãi cái chết và độc tính giả tưởng khiến linh lực Luyện Khí tầng 9 trong đan điền của hắn hoàn toàn mất kiểm soát, bạo tẩu hỗn loạn chạy dọc theo các kinh mạch bế tắc. Triệu Nghi Ngờ cảm thấy lồng ngực nghẹt thở, đầu óc quay cuồng dữ dội do ngộ độc khói lưu huỳnh nhẹ kết hợp với phản ứng tẩu hỏa nhập ma tự phát do hoảng sợ tâm lý hằng ngày hằng đêm.
Hắn hoảng hốt rút chiếc thấu kính phát hiện ma khí giấu trong túi áo ra để kiểm tra nguồn độc. Thế nhưng, thấu kính bằng thạch anh tím của hắn đã bị dính một lớp bột lưu huỳnh màu vàng dày đặc. Dưới ánh trăng u ám, khi nhìn qua thấu kính bị bẩn, toàn bộ không gian xung quanh y quán bỗng chốc biến đổi thành một màu đỏ rực như máu, những làn khói lưu huỳnh bay lơ lửng hóa thành những bóng ma quỷ dị đang uốn lượn gầm rú.
"Ảo... ảo giác tà ma! Ta trúng kịch độc ăn não rồi!" Triệu Nghi Ngờ lẩm bẩm trong hoảng loạn tột độ, thần trí hoàn toàn sụp đổ trước đòn tâm lý tự bổ não cực đoan của chính mình.
Hắn loạng choạng bước đi trong vô định, hai chân kéo theo hai chiếc bẫy chuột kẹp chặt ngón chân cọ xát cọc cạch trên đất nện ẩm ướt. Triệu Nghi Ngờ mất hoàn toàn phương hướng, mù quáng đâm sầm qua cánh cửa gỗ rách nát không khóa, lao thẳng vào gian thờ phụ u tối của Giả Dược Y Quán.
Trong bóng tối đen kịt của gian thờ phụ, mùi gỗ mục ẩm ướt bốc lên nồng nặc. Đúng lúc đó, ngay phía trước mặt Triệu Nghi Ngờ, trên bệ thờ nứt nẻ bám đầy mạng nhện, bài vị gỗ mục nát ghi chữ "Tiêu Vô Danh" bỗng chốc phát ra một luồng ánh sáng xanh lam huyền ảo, quỷ dị vô cùng, phản chiếu lên gương mặt hoảng loạn đầy tơ máu của gã chấp sự đang ngộ độc ảo giác nặng nề.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!