Nhạc nềnHarvest

Đối Thủ Nghi Ngờ Nhân Sinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió trên Quảng trường Thanh Vân Tông bỗng chốc trở nên lạnh buốt. Hàng vạn ánh mắt dồn dập đổ dồn về phía chiếc bàn đá chính giữa, nơi hai viên đan dược đang nằm đối lập như hai thế giới.


Một bên là viên Nhị phẩm đan dược màu đỏ rực của Diệp Vô Song, tỏa ra linh sương lộng lẫy và đan hương ngọt ngào, khiến không khí xung quanh dao động liên tục. Một bên là viên "Vô Vi Đột Phá Hoàn" đen xì, méo mó của Tiêu Bốc Phét, bốc lên mùi khét lẹt đặc trưng của cặn đan phế thải cháy sém và bột củ mài sống nhào nước muối, trông không khác gì một cục đất sét phơi khô nhặt ngoài bãi rác.


"Nếm đan?"


Tiêu Bốc Phét nghe thấy hai từ này từ miệng Diệp Vô Song mà da đầu tê dại, suýt chút nữa thì phá vỡ trạng thái "Đóng Giả Cao Nhân" đã gồng cứng suốt hai canh giờ. Hai bàn tay giấu trong ống tay áo rộng thùng thình của anh run rẩy kịch liệt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo sống lưng phàm nhân.


Đùa gì thế hả trời? Viên đan dược đỏ rực kia của Diệp Vô Song tràn ngập linh khí nồng đậm. Đối với một kẻ phàm nhân có cơ địa dị ứng linh khí cực nặng như anh, chỉ cần ngửi gần thôi đã ngứa mũi muốn hắt hơi đến nổ phổi, nếu thực sự nuốt viên đan đó vào bụng, linh lực bạo tẩu bên trong chắc chắn sẽ kích hoạt phản ứng sốc phản vệ cấp tính, khiến anh chết không kịp ngáp ngay tại chỗ!


Nhưng nếu từ chối, vạn tộc tu sĩ đang vây quanh quảng trường, đặc biệt là đám đệ tử cuồng tín của Giả Dược Tông đang hò hét phía dưới, sẽ lập tức nhận ra vị "thần y ẩn thế" này chỉ là một kẻ lừa đảo không có nửa điểm tu vi. Lúc đó, không cần Diệp Vô Song ra tay, Đại trưởng lão Vương Tham Lam đang ngồi trên khán đài kia cũng sẽ băm vằn anh ra vì tội dám lừa gạt lòng tin của một đại lão Kim Đan.


Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Tiêu Bốc Phét nhắm chặt mắt, nỗ lực vận hành bộ não phàm nhân để tìm kiếm một lối thoát trong cuốn "Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng" đang giấu sát ngực áo.


*“Chờ đã... Hiệu ứng giả dược cực đoan... Ám thị nhận thức... Đúng rồi! Kẻ càng tự phụ về tri thức đan đạo như Diệp Vô Song, tâm trí càng dễ bị thao túng bởi những khái niệm trống rỗng!”*


Tiêu Bốc Phét mở mắt ra. Đôi mắt sau làn kính thạch anh gọng tròn tự chế của anh không hề có một tia hoảng loạn, ngược lại còn phát ra một luồng ánh sáng tĩnh lặng, thâm sâu đến đáng sợ. Anh chậm rãi đưa tay lên, dùng ngón tay thon dài đẩy nhẹ gọng kính, tà áo choàng trắng thêu đồ thị nhịp tim giả khẽ bay nhẹ trong gió núi. Anh không thèm nhìn viên đan dược đỏ rực của đối phương, chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào đồng tử đang co thắt của Diệp Vô Song, cất giọng trầm thấp, đều đặn:


"Diệp đạo hữu, ngươi muốn nếm đan để phân định thắng thua?"


"Đúng vậy!" Diệp Vô Song vênh mặt, giọng nói đầy kiêu ngạo. "Đan dược chính tông hay tà môn ngoại đạo, chỉ cần nuốt vào bụng, để dược lực vận hành trong kinh mạch là biết ngay! Ngươi có dám nuốt viên Xích Diễm Đan này của ta không?"


Tiêu Bốc Phét khẽ lắc đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong đầy ẩn ý, quạt giấy rách 'Thần Y' trong tay khẽ xòe ra, quạt nhẹ nhàng như thể đang nhìn một đứa trẻ ngây ngô:


"Nông cạn. Quá mức nông cạn."


Tiếng thở dài của anh vang lên giữa quảng trường yên lặng, khiến bốn đệ tử nội môn Thanh Vân Tông đứng phía sau đều nín thở. Lý Bán Than dưới đài lập tức rút bút lông ra, điên cuồng chép vào sổ da dê: *"Sư phụ lại thở dài, đây là điềm báo cho sự vô tri của đan đạo chính thống!"*


"Ngươi nói cái gì?" Diệp Vô Song nổi giận, đan hỏa đỏ rực trong lòng bàn tay khẽ bùng lên.


"Ta nói ngươi nông cạn." Tiêu Bốc Phét chậm rãi bước lên một bước, giữ cho cơ mặt hoàn toàn bất động dù tim đang đập thình thịch như gõ trống trận. "Ngươi cho rằng linh khí cuồn cuộn, hào quang rực rỡ mới là đan dược thượng phẩm? Ngươi có biết linh khí thực chất chỉ là một dạng xiềng xích vật lý của kẻ phàm phu? Kẻ tu luyện đan đạo chính tông của Dược Vương Cốc các ngươi hằng ngày bế quan, dùng linh hỏa cưỡng chế dược thảo, thực chất chỉ là đang nhồi nhét tạp niệm vào đan hoàn."


Anh chỉ tay vào viên "Vô Vi Đột Phá Hoàn" đen xì của mình:


"Viên đan này của ta, không có linh khí, không có hào quang. Bởi vì nó đã đạt đến trạng thái 'Vô Vi Không Gian', toàn bộ phân tử peptide đã được tịnh hóa hoàn toàn về trạng thái nguyên bản của thiên đạo. Nếu ngươi muốn nếm, ta cho phép ngươi nếm viên đan của ta trước. Nhưng ta phải cảnh báo ngươi..."


Tiêu Bốc Phét nheo mắt nhìn qua kính thạch anh, giọng nói bỗng trở nên thần bí và đầy áp lực tâm lý:


"Viên đan này là tấm gương phản chiếu tâm cảnh. Kẻ có tâm cảnh càng hỗn loạn, chấp niệm càng sâu, thì khi nuốt vào sẽ càng cảm thấy đau đớn, ngứa ngáy và độc tính bộc phát. Ngược lại, kẻ có thể buông bỏ hoàn toàn tạp niệm, đạt đến trạng thái vô ngã, thì kinh mạch sẽ tự động thông suốt, trực tiếp đột phá cảnh giới. Diệp Vô Song... ngươi có dám đối mặt với tâm ma của chính mình không?"


Diệp Vô Song khựng lại. Hắn nhìn viên hoàn đen xì bốc mùi khét lẹt kia, lòng dâng lên một sự hoang mang tột độ. Những thuật ngữ như "peptide", "vô vi không gian" và "tấm gương tâm cảnh" của Tiêu Bốc Phét hoàn toàn nằm ngoài hệ thống tri thức đan đạo của hắn. Nhưng điều khiến hắn chấn động nhất chính là câu nói về "chấp niệm và tâm ma".


Thực chất, Tiêu Bốc Phét đã dùng "Thuật Quan Sát Sắc Mặt" để đọc vị hắn từ trước. Diệp Vô Song là thiên tài đan đạo vùng Đông Vực, gánh vác kỳ vọng khổng lồ của Dược Vương Cốc, áp lực tiến độ tu luyện và luyện đan hằng ngày khiến hắn bị chứng trầm cảm và lo âu cực kỳ nghiêm trọng (Stress Cấp độ 4-6). Mỗi lần luyện đan thất bại, hắn lại tự trách, dẫn đến kinh mạch vùng ngực bị bế tắc nhẹ, khí huyết không thông suốt.


"Ngươi... ngươi bốc phét!" Diệp Vô Song cố lấy lại sự tự tin, nhưng giọng nói đã run lên một nhịp. "Lão tử là thiên tài đan đạo, tâm cảnh vững như bàn thạch, làm sao có tâm ma?"


"Vậy sao?" Tiêu Bốc Phét mỉm cười thâm sâu, áp dụng lý thuyết trong Cẩm Nang Lâm Sàng để gieo rắc ám thị tâm lý: "Mỗi lần ngươi vận chuyển Xích Diễm Luyện Đan Pháp, vùng đan điền có phải luôn cảm thấy nóng rát hỗn loạn? Mỗi đêm bế quan, thần thức của ngươi có phải luôn lo sợ bị đồng môn vượt mặt, dẫn đến mất ngủ kinh niên? Kinh mạch vùng ngực của ngươi hiện tại đang bế tắc, hô hấp khó khăn. Diệp Vô Song, ngươi đang tự lừa dối chính mình!"


"Rầm!"


Câu nói của Tiêu Bốc Phét như một nhát búa đập tan lớp phòng ngự tinh thần của Diệp Vô Song. Hắn lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch. *“Trời đất ơi! Gã phàm nhân này... sao lại biết rõ tình trạng bế tắc kinh mạch và chứng mất ngủ của ta? Ngay cả sư phụ ta cũng không nhìn ra! Chẳng lẽ... nhãn lực của hắn thực sự đã đạt đến cảnh giới nhìn thấu tủy cốt?”*


Đám đông tu sĩ bên dưới nghe vậy liền xôn xao bàn tán. Vương Tham Lam ngồi trên khán đài vuốt râu cười lớn: "Hahaha! Diệp tiểu tử, trước mặt Tiêu thần y, mọi bí mật của ngươi đều vô ích! Mau nếm thử Vô Vi Đột Phá Hoàn để xem tâm ma của ngươi sâu đến mức nào!"


Lý Bán Than cũng vác loa tre hét lớn: "Mau nếm đi! Đừng làm xấu mặt Dược Vương Cốc chứ gã gà chọi đỏ!"


Bị dồn vào chân tường danh dự trước hàng vạn nhân chứng, Diệp Vô Song nghiến răng kịch liệt. Hắn nhìn viên hoàn đen xì trên bàn, lòng tự phụ của một thiên tài đan đạo trỗi dậy: *“Hừ! Ta không tin một viên bột cháy khét không có linh lực lại có thể làm gì được ta! Nuốt thì nuốt!”*


Hắn giật phắt viên "Vô Vi Đột Phá Hoàn" từ tay Tiêu Bốc Phét, ném thẳng vào miệng rồi nuốt chửng.


Tiêu Bốc Phét đứng nhìn, tim nhảy vọt lên tận cổ họng, thầm nghĩ: *“Nuốt rồi! Mẹ kiếp, gã thực sự nuốt bột củ mài sống với nước muối rồi! Ông trời ơi, xin hãy phù hộ cho gã không bị ngứa chết, bằng không con sẽ bị đám người này băm vằn xác mất!”*


Ngay khi viên hoàn trôi xuống cổ họng, sắc mặt Diệp Vô Song lập tức biến đổi kịch liệt.


Vị mặn chát, đắng ngắt của muối khoáng Thanh Vân nồng độ cao lập tức kích thích vị giác của hắn, khiến hắn nhăn mặt nhổ nước bọt. Nhưng điều kinh khủng hơn đã xảy ra ngay sau đó.


Bột củ mài sống dại đào từ cấm địa Thanh Vân Sơn chứa một lượng lớn tinh thể canxi oxalat cực độc và gây kích ứng mạnh ngoài da. Khi gặp nước bọt trong khoang miệng và cổ họng của Diệp Vô Song, các tinh thể này lập tức găm thẳng vào niêm mạc, kích hoạt một cơn ngứa ngáy dữ dội, bỏng rát cực kỳ kinh khủng.


"Khục... ngứa! Ngứa quá!"


Diệp Vô Song trợn tròn mắt, hai tay bấu chặt lấy cổ họng, khuôn mặt tuấn tú bỗng chốc đỏ bừng lên rồi chuyển sang tím tái. Cơn ngứa từ cổ họng lan nhanh xuống thực quản, tạo ra một cảm giác bỏng rát như có hàng ngàn con kiến độc đang cắn xé bên trong nhục thân.


"Độc! Có độc!" Diệp Vô Song gầm lên, giọng nói khản đặc vì ngứa ngáy. "Ngươi dám dùng kịch độc hại ta!"


Sứ giả Dược Vương Cốc đứng bên dưới sắc mặt đại biến, lập tức tuốt kiếm định xông lên bục đá. Lý Bán Than và đội bảo an Giả Dược Tông cũng lăm lăm chổi tre chặn đứng, không khí quảng trường bỗng chốc căng thẳng như dây đàn sắp đứt.


Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Bốc Phét nén chặt nỗi sợ hãi phàm nhân, bước lên một bước, thét lớn một tiếng đầy uy nghiêm, lấn át cả tiếng ồn ào:


"Diệp Vô Song! Đứng im!"


Tiếng thét từ kỹ năng "Mắng Chửi Trị Liệu" phối hợp với biểu cảm bất động Đóng Giả Cao Nhân khiến Diệp Vô Song khựng lại trong hoảng sợ.


"Ta đã cảnh báo ngươi rồi!" Tiêu Bốc Phét chỉ tay vào mặt hắn, giọng nói trầm hùng, đầy ám thị tâm lý: "Cơn ngứa đó không phải là độc! Đó chính là chấp niệm đan đạo của ngươi đang phản kháng! Thân thể ngươi đang cố gắng từ chối sự tịnh hóa vô vi! Ngươi càng vận dụng linh lực để chống cự, kinh mạch của ngươi sẽ càng bị thiêu rụi bởi tâm ma!"


Anh tiến sát lại gần, đôi mắt sau tròng kính thạch anh phóng to đồng tử của Diệp Vô Song, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng nhưng đầy sức nặng thần bí:


"Buông bỏ đi... Diệp Vô Song. Hãy buông bỏ cái danh hiệu thiên tài đan đạo rỗng tuếch kia. Buông bỏ áp lực của Dược Vương Cốc. Đừng vận khí chống lại cơn ngứa. Hãy thả lỏng toàn bộ đan điền, dẫn truyền linh lực Trúc Cơ của ngươi bao bọc lấy vùng ngực đang bế tắc, chấp nhận sự trống rỗng tuyệt đối của vô vi!"


Diệp Vô Song đang trong cơn hoảng loạn tột độ vì sợ chết và ngứa ngáy. Lời nói đầy ám thị tâm lý của Tiêu Bốc Phét lúc này giống như chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước lũ. Trong đầu hắn bỗng chốc hiện lên những năm tháng khổ luyện bế quan cô đơn, những lời mắng chửi của sư phụ, áp lực nặng nề của tông môn...


*“Phải rồi... Ta mệt mỏi quá... Ta không muốn làm thiên tài nữa... Ta muốn buông bỏ...”*


Trong trạng thái hoang tưởng tinh thần cực đoan (Đột phá bằng Niềm Tin), Diệp Vô Song thực sự nhắm mắt lại, buông bỏ hoàn toàn mọi sự phản kháng linh lực. Hắn thả lỏng toàn bộ đan điền, không dùng linh hỏa Xích Diễm để đốt cháy cơn ngứa nữa.


Nhưng thực chất, phản ứng sinh lý tự nhiên của cơ thể tu sĩ Trúc Cơ khi gặp kích ứng mạnh (bột củ mài sống gây ngứa) đã tự động kích hoạt bản năng tự vệ vật lý. Khi Diệp Vô Song thả lỏng tâm trí, không cưỡng chế linh lực bạo tẩu nữa, luồng linh lực Trúc Cơ thuần khiết tích lũy bấy lâu trong đan điền của hắn tự động vận chuyển một cách nhịp nhàng, bao bọc lấy vùng niêm mạc cổ họng đang bị kích ứng để làm mát và bảo vệ nhục thân.


Sự vận hành tự phát, không bị áp lực tâm lý cưỡng chế này vô tình tạo ra một luồng linh khí tuần hoàn hoàn mỹ chưa từng có. Luồng linh lực tự vệ mạnh mẽ như một dòng nước lũ, rầm rập lao thẳng qua kinh mạch vùng ngực vốn bị bế tắc bấy lâu nay do u uất trầm cảm.


"Răng rắc!"


Một tiếng động trầm đục vang lên từ sâu trong cơ thể Diệp Vô Song.


Bế tắc kinh mạch ngực bị phá vỡ hoàn toàn! Luồng linh lực Trúc Cơ bộc phát rực rỡ, tự động tuần hoàn ba mươi sáu vòng chu thiên không hề gặp bất kỳ rào cản nào.


"Oanh!"


Một luồng sóng xung kích linh lực màu đỏ nhạt bỗng chốc bùng nổ từ người Diệp Vô Song, thổi bay bụi đất đá trên quảng trường. Linh áp Trúc Cơ bừng bừng dâng cao, từ Trúc Cơ Sơ Kỳ trực tiếp đột phá lên Trúc Cơ Trung Kỳ, rồi không hề dừng lại, tiếp tục lao thẳng lên Trúc Cơ Hậu Kỳ, và cuối cùng dừng lại ở Trúc Cơ Đỉnh Phong!


Hào quang đỏ rực bao quanh cơ thể hắn, đan hương Nhị phẩm từ lỗ chân lông thoát ra thơm ngát, làn da trắng bệch của hắn bỗng chốc trở nên hồng hào, khỏe mạnh tràn đầy sức sống.


Diệp Vô Song mở mắt ra, lôi quang đỏ rực lấp lánh trong đồng tử. Hắn sờ lên cổ họng, cơn ngứa ngáy bỏng rát đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cảm giác sảng khoái, thông suốt cực hạn chưa từng có trong đời. Toàn bộ nhục thân nhẹ bẫng như bay, thần trí minh mẫn tuyệt đối.


"Ta... ta đột phá rồi?" Diệp Vô Song nhìn hai bàn tay bừng bừng linh lực Trúc Cơ Đỉnh Phong của mình, run rẩy đầy kinh ngạc. "Kinh mạch bế tắc lâu năm... đã thông suốt hoàn toàn? Thần trí mất ngủ ngàn năm... bỗng chốc bình yên như mặt hồ?"


Hắn ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Bốc Phét đang đứng thong dong quạt quạt chiếc quạt giấy rách nát, tà áo bào trắng bay nhẹ trong gió núi đầy vẻ phản phác quy chân.


Trong mắt Diệp Vô Song lúc này, Tiêu Bốc Phét không còn là một gã phàm nhân vô vi nữa, mà là một vị đại lão Hóa Thần kỳ ẩn thế tối cổ, người đã dùng một viên hoàn bột củ mài phàm trần để tịnh hóa hoàn toàn tâm ma, giúp hắn ngộ ra chân lý đạo pháp và đột phá ba cảnh giới liên tiếp chỉ trong vòng một khắc!


"Bịch!"


Trước sự chứng kiến của hàng vạn tu sĩ đang há hốc mồm kinh hoàng, Diệp Vô Song – thiên tài đan đạo kiêu ngạo của Dược Vương Cốc – quỳ sụp hai đầu gối xuống phiến đá xanh cổ kính, dập đầu mạnh xuống đất nện, nước mắt chảy ròng ròng vì biết ơn cứu mạng cải mệnh:


"Sư phụ! Đệ tử Diệp Vô Song vô tri nông cạn, bị chấp niệm đan hỏa che mắt! Tạ ơn sư phụ đã dùng Vô Vi Đột Phá Hoàn để tịnh hóa tâm ma, khai sáng đan tâm cho đệ tử! Xin sư phụ thu nhận đệ tử làm đệ tử ký danh quét rác đun lò cho y quán!"


Tiêu Bốc Phét đứng đơ người, chiếc quạt giấy rách nát trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng, khóc không ra nước mắt nhìn gã thiên tài đang quỳ lạy dưới chân mình.


*“Mẹ kiếp... Lại đột phá rồi? Lại bái sư nữa hả? Lão tử chỉ dùng bột củ mài sống gây ngứa dọa ngươi thôi mà! Sao ngươi lại tự vận khí đột phá lên Trúc Cơ Đỉnh Phong thế kia hả gã ngốc này!”*


Quảng trường Thanh Vân Tông bỗng chốc bùng nổ trong những tiếng reo hò kinh thiên động địa. Vương Tham Lam đứng bật dậy trên khán đài, cười lớn chấn động cả dốc núi: "Hahaha! Thần y vô song! Chỉ bằng một viên bột củ mài phàm trần đã giúp thiên tài đan đạo đột phá ba cảnh giới! Ai dám nói Giả Dược Y Quán là tà đạo?"


Sứ giả Dược Vương Cốc đứng dưới đài sắc mặt xám xịt, hoảng sợ tột độ trước uy áp bộc phát của Diệp Vô Song và danh tiếng thần thánh của Tiêu Bốc Phét. Họ không dám nói thêm một lời nào, vội vàng thu hồi xe rồng, hoảng sợ rút lui chạy trốn khỏi quảng trường.


Lý Bán Than điên cuồng viết vào sổ da dê, nước mắt hân hoan rơi lả tả: *"Giả Dược Kinh chương 23: Thần y dùng bột củ mài sống tịnh hóa thiên tài đan đạo, bẻ cong định nghĩa luyện đan ngàn năm, thu phục đệ tử đệ nhất Dược Vương Cốc..."*


Tin đồn chấn động này lập tức bay theo gió núi, lan truyền với tốc độ ánh sáng khắp Đông Vực, gieo rắc một nỗi nghi ngờ nhân sinh khủng khiếp lên toàn bộ giới y học chính thống.


Nhưng Tiêu Bốc Phét không hề biết rằng, ngay trong đêm nay, khi danh tiếng của anh đạt đến đỉnh cao vĩ mô, Chấp sự hoài nghi của Chấp Pháp Đường Thanh Vân Tông – Triệu Nghi Ngờ – đã bắt đầu lặng lẽ thi triển thuật tàng hình, chuẩn bị lẻn vào y quán ban đêm để tìm kiếm chứng cứ lừa đảo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!