Trận Chiến Luyện Đan Bằng Bột Củ Mài
Sáng sớm hôm sau, tiếng trống đồng vang dội từ đỉnh núi Thanh Vân Sơn báo hiệu trận chiến luyện đan chính thức bắt đầu.
Âm thanh trầm hùng ấy như một nhát búa nện thẳng vào màng nhĩ của Tiêu Bốc Phét, kéo anh ra khỏi cơn ác mộng ngập tràn những lưỡi đao chặt tay chặt chân. Trên Quảng trường Thanh Vân Tông, hàng vạn phiến đá xanh cổ kính phản chiếu ánh bình minh rực rỡ, nhưng đối với Tiêu Bốc Phét, phiến đá nào trông cũng giống như một cái thớt khổng lồ đang chờ đợi nhục thân phàm nhân của mình.
Hàng vạn tu sĩ và dân làng từ khắp các trấn lân cận đã vây kín quảng trường từ lúc canh ba. Tiếng bàn tán, hò hét vang dội cả một góc trời. Ở phía đông quảng trường, đám đệ tử Giả Dược Tông dưới sự dẫn dắt của Lý Bán Than đang thắp đuốc, giơ cao chổi tre và gậy gộc, liên tục gầm rú những khẩu hiệu cuồng nhiệt: "Giả Dược Tông vô địch! Sư phụ vô địch! Chặt tay chân gã gà chọi đỏ!". Trên khán đài danh dự, Đại trưởng lão Vương Tham Lam mặc đạo bào màu xanh lam lộng lẫy, ngồi chống cằm với phong thái đầy tự tin của một đại lão Kim Đan, nhưng thỉnh thoảng lão lại lén liếc mắt nhìn về phía Tiêu Bốc Phét với vẻ mặt căng thẳng không hề nhẹ.
Ở phía đối diện, Diệp Vô Song – thiên tài đan đạo của Dược Vương Cốc – đã đứng sẵn bên cạnh chiếc bàn đá của mình. Hắn khoác bộ đạo phục đỏ rực thêu chỉ vàng lộng lẫy, mái tóc cột gọn bằng trâm bạc, thần thái kiêu ngạo tột cùng. Trước mặt hắn là một chiếc lò luyện đan bằng đồng đỏ mini đang xoay tròn lơ lửng, tỏa ra những luồng đan hỏa màu đỏ rực rỡ và hơi ấm áp liên tục. Mỗi lần đan hỏa bùng lên, không gian xung quanh lại dao động nhẹ, tỏa ra một mùi đan hương ngọt ngào, tinh khiết khiến đám đông tu sĩ phải trầm trồ thán phục.
Tiêu Bốc Phét bước lên quảng trường trong tư thế cứng đờ. Nhờ vào kỹ xảo "Đóng Giả Cao Nhân", anh giữ cho sống lưng thẳng tắp, tà áo choàng trắng thêu đồ thị nhịp tim giả bay nhẹ trong gió núi, đôi mắt sau làn kính thạch anh gọng tròn nhìn thẳng vào khoảng không vô định đầy thâm sâu. Nhưng thực chất, khớp hàm của anh đã khóa chặt vì sợ hãi, hai bàn tay giấu trong ống tay áo rộng thùng thình đang run lẩy bẩy như cào cào phải gió.
"Tiêu thần y, cuối cùng ngươi cũng dám vác cái thân xác phàm nhân vô vi kia lên đây." Diệp Vô Song cười lạnh, giọng nói lồng lộng linh áp Trúc Cơ khiến đám đông lập tức im lặng. "Lò luyện đan của ngươi đâu? Linh dược của ngươi đâu? Hay là định dùng nước muối ngâm chân để đấu với Xích Diễm Luyện Đan Pháp của Dược Vương Cốc ta?"
Tiêu Bốc Phét khẽ nuốt nước bọt. Dưới áp lực linh lực Trúc Cơ nồng đậm đang tỏa ra từ người Diệp Vô Song, cơ địa dị ứng của anh lập tức phản ứng dữ dội. Sống mũi ngứa ngáy điên cuồng, cơ mặt anh bắt đầu co giật giật cục, đôi mắt đỏ lên vì nén một cú hắt hơi kinh thiên động địa. Trong mắt đám đông, biểu cảm co giật dị ứng này lại biến thành một sự khinh thường tột độ, như thể vị thần y ẩn thế này đang cười nhạo sự nông cạn của đối thủ.
"Lò luyện đan chỉ là vật ngoại thân, chấp niệm vào pháp bảo chính là rào cản của đạo pháp." Tiêu Bốc Phét chậm rãi cất giọng, cố giữ nhịp thở đều đặn theo đúng những gì đã học từ Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng để che giấu sự run rẩy. Anh quay sang Tạ Thị Trượt đang run rẩy đứng bên cạnh: "Trượt nhi, mang lò luyện đan vô vi của bản quán lên đây."
Tạ Thị Trượt mếu máo, run rẩy bưng lên một chiếc nồi đất nung rách nát, đen nhẻm, vốn là nồi nấu cháo phàm nhân của y quán, đặt cái "bịch" xuống bàn đá. Đám đông tu sĩ ngoại môn lập tức xôn xao, Diệp Vô Song thì cười sằng sặc đầy khinh bỉ:
"Nồi đất nung phàm nhân? Ngươi định dùng thứ rác rưởi này để luyện đan trước mặt ta sao?"
"Vạn vật sinh ra từ đất nện, quy về cát bụi. Luyện đan bằng nồi đất mới là phản phác quy chân, hòa hợp với thiên đạo." Tiêu Bốc Phét Đóng Giả Cao Nhân vuốt râu mỉm cười thâm sâu, rồi chậm rãi lấy ra một nắm củi khô phàm trần nhặt từ hang gấu đen, thong dong nhóm lửa bằng đá lửa phàm nhân. Động tác của anh chậm chạp đến mức cực đoan, thực chất là để kéo dài thời gian suy nghĩ kế sách, nhưng trong mắt Vương Tham Lam và đám đông kiếm tu, đó lại là quỹ đạo của 'Kiếm Ý Vô Vi' chậm rãi mà huyền bí.
Diệp Vô Song hừ lạnh một tiếng, không thèm tranh cãi nữa. Hắn phất tay, triệu hồi một luồng dị hỏa màu đỏ rực từ lòng bàn tay, trực tiếp rót vào chiếc lò đồng đỏ. Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, đan hương Nhị phẩm lan tỏa mười dặm xung quanh quảng trường. Hắn bắt đầu ném các loại linh thảo thượng phẩm vào lò với những động tác khống hỏa điêu luyện, hoa mỹ tột cùng, thu hút hàng vạn tiếng reo hò cổ vũ.
Trong khi đó, Tiêu Bốc Phét lén liếc mắt nhìn sang đống linh thạch vụn lấp lánh dính đầy bụi linh khí đặt bên cạnh bàn của Diệp Vô Song. Mùi linh khí nồng đậm bay tới khiến sống mũi anh ngứa điên cuồng. Anh không thể kiềm chế nổi nữa, một cơn hắt hơi cực mạnh cuộn trào lên từ cuống họng. Anh gập người, hắt hơi một tiếng thật lớn: "Hắt xì!". Sóng âm vật lý mạnh mẽ từ cú hắt hơi phàm nhân cộng hưởng với chiếc nồi đất nung rách nát, làm tàn tro bếp lò bay mù mịt.
Tiêu Bốc Phét sợ đến mức cơ thể co giật nhẹ, giật lùi hai bước đầy giật cục. Thế nhưng, trong mắt Diệp Vô Song, cú hắt hơi và hành vi co giật đó lại cực kỳ đáng sợ. Luồng sóng âm phàm nhân vô tình làm dao động dòng đối lưu không khí xung quanh lò luyện đan của hắn, khiến ngọn lửa đan hỏa Nhị phẩm đang cháy rực rỡ bỗng chốc chao đảo, suýt nữa thì nổ tung lò luyện đan vì mất tập trung.
*“Mẹ kiếp! Gã này vừa thi triển thần thông gì vậy? Không hề có dao động linh lực, nhưng chỉ bằng một tiếng gầm hắt hơi đã bẻ cong quỹ đạo dị hỏa của ta? Đây chắc chắn là 'Không Gian Phách Toái' bằng sóng âm vật lý trong truyền thuyết!”* Diệp Vô Song kinh hoàng nghĩ thầm, trán lấm tấm mồ hôi hột, vội vàng vận chuyển linh lực Trúc Cơ để ổn định lại lò luyện đan.
Thấy đối thủ bị làm nhiễu loạn tinh thần, Tiêu Bốc Phét lập tức chớp lấy cơ hội. Anh Đóng Giả Cao Nhân, chậm rãi đổ Bột củ mài phàm nhân và Cặn đan dược phế thải (bột thuốc cháy khét thu gom từ bãi rác nội môn) vào chiếc nồi đất nung rách nát. Anh đổ thêm một chút nước giếng mặn Thanh Vân, rồi dùng hai bàn tay phàm nhân thọc thẳng vào nồi, bắt đầu vo viên trực tiếp như nhào bột làm bánh trôi nước.
"Ngươi... ngươi đang làm cái quái gì thế kia?" Diệp Vô Song trợn tròn mắt nhìn bàn tay dính đầy bột xám đen của Tiêu Bốc Phét. "Luyện đan mà dùng tay nhào nặn phàm trần? Không dùng linh lực khống chế dược tính sao?"
"Nông cạn!" Tiêu Bốc Phét đập mạnh tay xuống bàn đá, thét lớn một tiếng đầy uy nghiêm theo đúng nguyên lý mắng chửi trị liệu trong Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng. "Ngươi cho rằng luyện đan là dùng linh lực cưỡng chế sao? Đó chỉ là hành vi bạo lực thô bạo làm phá hủy cấu trúc phân tử của thảo dược! Ngươi có biết thế nào là 'liên kết hóa học cộng hóa trị' không? Ngươi có biết ở nhiệt độ cao, các chuỗi peptide trong protein của linh thảo sẽ bị biến tính hoàn toàn không?"
Những thuật ngữ lạ tai như "liên kết hóa học", "phân tử", "peptide" và "protein biến tính" rơi vào tai Diệp Vô Song như sấm đánh ngang tai. Hắn hoàn toàn hoang mang, đầu óc quay cuồng cố gắng tính toán và suy diễn xem những từ ngữ bí hiểm vượt thời đại này có nghĩa là gì trong đan đạo cổ xưa.
"Cái gì... liên kết cộng hóa trị? Protein biến tính?" Diệp Vô Song lẩm nhẩm, thần trí rơi vào trạng thái quá tải nghiêm trọng. Sự mất tập trung cực độ khiến luồng đan hỏa đỏ rực trong lòng bàn tay hắn mất kiểm soát, chiếc lò luyện đan bằng đồng đỏ mini run rẩy kịch liệt, khói đen bốc lên nghi ngút suýt nữa thì nổ tung lò luyện.
"Đúng vậy!" Tiêu Bốc Phét tiếp tục chém gió khoa học, tay vẫn thoăn thoắt vo viên bột củ mài sống dính đầy cặn đan phế thải đen xì. "Luyện đan thực chất là sự tương tác giữa các vi khuẩn biến dị trong môi trường áp suất âm! Việc ta dùng tay nhào nặn chính là đang truyền tần số rung động sinh học phàm trần vào bột thuốc, giúp các liên kết phân tử tự động sắp xếp theo quy luật tự nhiên, đạt đến cảnh giới vô vi tự chữa lành! Ngươi quá chấp niệm vào đan hỏa rực rỡ, thực chất chỉ là đang thiêu rụi linh hồn của dược thảo mà thôi!"
Trên khán đài, Lý Bán Than điên cuồng dùng bút lông chép lại từng chữ vào cuốn sổ da dê cũ kỹ, miệng lẩm nhẩm đầy sùng bái: "Liên kết hóa học... Protein biến tính... Trời đất ơi, lời dạy của sư phụ quả thực là thiên thư ngoại giới, chấn động cả đan đạo ngàn năm!". Vương Tham Lam cũng vuốt râu gật đầu đầy đắc ý: "Quá thâm sâu! Hóa ra luyện đan chính tông lại đơn giản và phản phác quy chân đến thế!"
Sau một hồi nhào nặn cật lực dưới ngọn lửa củi khô phàm trần chậm chạp, Tiêu Bốc Phét cuối cùng cũng hoàn thành viên hoàn giả. Đó là một viên tròn xoe màu đen huyền bí, bên ngoài bóng loáng nhờ chất kết dính của bột củ mài dẻo dai, tỏa ra một mùi khét lẹt đặc trưng của cặn đan phế thải cháy sém, tạo cảm giác vô cùng cổ xưa và thần bí. Viên hoàn hoàn toàn không có nửa điểm linh khí, nhưng vẻ ngoài rách nát thâm sâu của chiếc nồi đất nung và mùi hương cháy khét lại khiến nó trông giống như một thần dược thượng cổ vừa được khai quật.
Diệp Vô Song lúc này cũng chật vật thu hồi đan hỏa, luyện chế thành công một viên Nhị phẩm đan dược màu đỏ rực, tỏa linh hương ngào ngạt mười dặm. Hắn nhìn viên hoàn đen xì không có linh khí của Tiêu Bốc Phét, lòng dâng lên sự nghi ngờ tột độ nhưng thần trí vẫn còn hoang mang bởi những lý thuyết hóa học phân tử của đối thủ.
"Viên đan dược của ngươi... hoàn toàn không có nửa điểm linh khí dao động!" Diệp Vô Song nghiến răng chỉ tay vào viên bột củ mài đen xì. "Nó chỉ là một cục bột cháy khét vô giá trị! Để phân định thắng thua một cách công bằng nhất trước mặt vạn tộc, ta yêu cầu hai bên phải tự nếm thử đan dược của đối phương để kiểm chứng dược lực đột phá thực tế!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!