Trận Thiên Lôi Và Cột Sắt Bảo Mệnh
Mây đen cuồn cuộn như mực đổ, đè nặng xuống đỉnh núi Thanh Vân Sơn. Từng luồng gió lạnh thấu xương rít gào qua khe hở của mái tranh rách nát, mang theo mùi ẩm ướt của đất và cả một luồng áp lực vô hình, nghẹt thở. Luồng linh áp lôi thuộc tính nồng nặc đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy những tia chớp xanh tím li ti đang nhảy múa trong không khí.
Đối với vạn tộc tu sĩ, đây là dị tượng của thiên địa, là dấu hiệu cho thấy một vị lôi tu vừa đả thông kinh mạch bế tắc, kích hoạt thiên lôi trừng phạt. Nhưng đối với Tiêu Bốc Phét – một kẻ phàm nhân không có nửa điểm tu vi, lại thêm chứng dị ứng linh khí cực nặng – thì luồng lôi khí này chẳng khác nào một bọc bột ớt siêu cay vừa bị xé toạc ngay trước mũi.
"Hắt... hắt..."
Tiêu Bốc Phét run rẩy đứng giữa sân y quán. Sống mũi anh ngứa điên cuồng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng sau hai tròng kính dày cộp của chiếc Kính gọng tròn thạch anh tự chế. Hai chân anh run bần bật như cắc ké phải gió, không phải vì anh đang thi triển thần thông bộ pháp gì, mà là vì anh đang hoảng sợ tột độ trước tiếng sấm sét nổ vang rầm rầm ngay trên đỉnh đầu.
*“Ông trời ơi! Con lạy ông! Con chỉ là một kẻ lừa đảo phàm nhân bán nước muối ngâm chân kiếm cơm qua ngày thôi! Con có đắc tội gì với ông đâu mà ông ném nguyên một rổ sét xuống đầu con thế này?”* Tiêu Bốc Phét gào thét trong lòng, nhưng cơ mặt anh – nhờ vào kỹ năng Đóng Giả Cao Nhân đã được rèn luyện hàng trăm đêm trước gương đồng – vẫn cứng đờ, không lộ ra một chút cảm xúc hoảng loạn nào. Đôi mắt anh trợn trừng nhìn thẳng vào khoảng không vô định, tà áo bào trắng thêu hoa văn đồ thị nhịp tim giả khẽ bay nhẹ trong gió bão, tạo nên một phong thái thâm sâu, coi thường thiên kiếp đến đáng sợ.
Ngay dưới chân anh, Lôi Chấn Động – gã lôi tu Trúc Cơ sơ kỳ vừa được chữa khỏi bại liệt chân bằng liệu pháp châm cứu huyệt cười – đang quỳ sụp dưới đất, ngước nhìn Tiêu Bốc Phét với ánh mắt tràn ngập sự sùng bái và kính sợ tột đỉnh. Đôi chân gã bừng bừng lôi quang, kinh mạch thông suốt hoàn toàn, nhưng gã không dám đứng lên. Gã cảm nhận được luồng lôi kiếp trên trời đang khóa chặt lấy mình, nhưng khi nhìn thấy thần sắc "tĩnh lặng như nước trước cái chết" của thần y, gã bỗng thấy lòng mình bình yên lạ thường.
*“Trời đất ơi! Thiên lôi sắp giáng xuống đầu rồi, thế mà Tiêu thần y vẫn thong dong tự tại, mắt không thèm chớp, chân không thèm nhấc! Ngài ấy thậm chí còn nhìn thẳng vào đám mây lôi kiếp với ánh mắt đầy vẻ thương hại! Đây chắc chắn là cảnh giới Vô Vi tối cao, coi thiên lôi vạn kiếp chỉ như cát bụi!”* Lôi Chấn Động thầm nghĩ, hai tay chắp lại, run rẩy nói: "Thần y... lôi kiếp này là do lôi lực bạo tẩu của ta kích hoạt. Ta... ta đã liên lụy đến ngài rồi! Xin ngài hãy ngự kiếm lánh nạn, để một mình ta chống đỡ thiên lôi!"
Lý Bán Than đứng ngoài hàng rào tre lập tức vác chiếc loa tre tự chế lên, mắt hừng hực ý chí cuồng nhiệt, hét lớn cho hàng trăm bệnh nhân đang xếp hàng dưới dốc núi nghe thấy:
"Giả Dược Kinh chương 20 chép rằng: Sư phụ đứng trước thiên lôi, chân không thèm bước, mắt không thèm chớp! Lôi điện của trời đất đối với ngài chỉ là hạt cát vô vi! Lôi Chấn Động kia, ngươi thật nông cạn! Sư phụ đứng đây là để dạy cho ngươi biết thế nào là tịnh hóa tâm ma trước thiên lôi phạt!"
Tiêu Bốc Phét nghe thấy tiếng gáy của Lý Bán Than mà muốn thổ huyết tại chỗ. Anh đâu có muốn đứng im! Là do chân anh đang run bắn lên không nhấc nổi đây này! Hơn nữa, luồng lôi khí nồng nặc đang luồn lách vào mũi anh, gây ra chứng Dị ứng Linh Khí Cấp 1 cực kỳ khó chịu.
"Hắt... Hắt... Hắt xì!!!"
Một cú hắt hơi kinh thiên động địa bộc phát từ cuống họng Tiêu Bốc Phét. Luồng sóng âm vật lý cực mạnh từ cú hắt hơi của người phàm bỗng chốc thổi bay một đống lá khô trong sân, làm rung chuyển cả cánh cổng tre của y quán kêu cọc cạch.
Lôi Chấn Động nằm rạp dưới đất, da đầu tê dại vì kinh hãi. Gã cảm nhận được một luồng sóng xung kích vô hình vừa xé rách không khí ngay trên đầu mình, mạnh đến mức làm luồng lôi kiếp đang tích tụ trên mây đen phải khựng lại một nhịp.
*“Trời hại ta rồi! Cú hắt hơi này... chính là thần thông 'Hắt Hơi Phá Trận' trong truyền thuyết! Ngài ấy chỉ cần hắt hơi một cái là đã chấn động cả thiên địa, làm nhiễu loạn cả quy luật vận hành của lôi kiếp! Thần y quả nhiên đang dùng sóng âm để cảnh cáo thiên đạo!”* Lôi Chấn Động hoàn toàn sụp đổ phòng tuyến kiêu ngạo, dập đầu lia lịa xuống đất nện dơ bẩn.
Trong khi Lôi Chấn Động và đám đệ tử cuồng tín đang điên cuồng tự bổ não, thì Tiêu Bốc Phét đã nhận ra luồng sét thứ nhất chuẩn bị giáng xuống. Sống mũi anh ngứa ngáy, mắt đỏ rực chảy nước mắt ròng ròng, nhưng bộ não phàm nhân của anh đang hoạt động hết công suất để tìm đường sống.
Anh biết mình không thể đứng đây chịu chết. Anh là một phàm nhân vô vi không có nửa điểm linh lực, một tia sét đánh xuống là anh sẽ biến thành tro bụi ngay lập tức. Nhưng chạy trốn ra bìa rừng sông Thanh Vân lúc này cũng là tự sát, vì sét đánh quá dày đặc quanh dốc núi Đường mòn Sinh Tử, chỉ cần bước ra ngoài hàng rào tre là sẽ bị sét đánh trúng ngay.
Phương án bảo mệnh duy nhất lúc này chính là... nấp dưới gầm giường ngủ của Giả Dược Y Quán!
Nhưng làm thế nào để rút lui vào trong nhà một cách thong dong, tự tại mà không bị gã lôi tu Trúc Cơ và đám đệ tử cuồng tín phát hiện ra sự nhút nhát của mình?
Tiêu Bốc Phét khẽ hắng giọng, cố giữ giọng nói trầm sâu lắng ổn định theo đúng những gì lão tăng quét rác Lão Vô Danh từng dạy, rồi chậm rãi xòe chiếc Quạt giấy rách 'Thần Y' ra quạt nhẹ hờ hững:
"Thiên lôi... chỉ là sự phóng điện vật lý giữa các đám mây tích điện trái dấu. Ngươi sợ thiên lôi, là vì ngươi chưa hiểu rõ bản chất của điện trở. Đi, theo ta vào trong nhà. Ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là 'Vô Vi Tránh Sét Trận'."
Nói rồi, Tiêu Bốc Phét quay lưng, chậm rãi bước từng bước một vào trong y quán tranh rách nát để che giấu gương mặt đang đổ mồ hôi hột hằng hốc nách.
Lôi Chấn Động nghe thấy bốn chữ "Vô Vi Tránh Sét Trận" thì mắt sáng quắc như đuốc. Gã vội vàng bò dậy, đi loạng choạng bằng đôi chân mới khỏi liệt theo sau thần y vào trong phòng khám. Lý Bán Than và Đại Hổ cũng hớt hải chạy theo gác cửa tre.
Bước vào phòng ngủ, Tiêu Bốc Phét lập tức đi thẳng đến chiếc giường đất nện rách nát của mình. Dưới gầm giường ngủ chính là Hầm trú ẩn bí mật – căn hầm nhỏ hẹp chứa sẵn lương khô, nước uống mà anh tự tay đào đất nện hằng đêm để chuẩn bị cho kế hoạch đào tẩu khẩn cấp.
Nhưng điều bảo mệnh thực sự của Giả Dược Y Quán lúc này không nằm dưới đất, mà nằm ở ngay trên mái nhà tranh rách nát.
Đó chính là Cột thu lôi sắt phàm!
Kiếp trước, Tiêu Bốc Phét vốn là một học sinh trung học bình thường ở Việt Nam, từng được giáo viên vật lý giảng giải cực kỳ kỹ lưỡng về nguyên lý hoạt động của cột thu lôi do Benjamin Franklin phát minh. Khi xuyên không đến ngọn núi trọc Đỉnh Sét Đánh này, thấy thời tiết giông bão sấm sét thường xuyên ghé thăm thiêu rụi cây cối hằng ngày hằng đêm, anh đã vô cùng sợ hãi. Để bảo vệ mạng sống phàm nhân và ngôi nhà tranh rách nát của mình khỏi bị thiên lôi phạt, Tiêu Bốc Phét đã lén lút lên núi tìm kiếm một thanh sắt dài phàm trần nối đất đặt trên đỉnh mái nhà tranh ban đêm tuyệt mật.
Anh đã dùng dây dẫn bằng đồng phàm trần nối chặt thanh sắt dài trên mái nhà, dẫn dọc theo vách đất nện của y quán, rồi chôn sâu xuống lòng đất ẩm ướt bên cạnh Giếng Nước Muối Thanh Vân. Đối với Tiêu Bốc Phét, đây chỉ là một thiết bị an toàn thường thức vật lý để tránh hỏa hoạn thiên tai. Anh hoàn toàn không ngờ rằng, ứng dụng vật lý phàm trần này lại sắp sửa tạo nên một kỳ tích chấn động giới tu tiên.
Đoành!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, làm rung chuyển cả dốc núi Thanh Vân Sơn. Luồng lôi kiếp thứ nhất – một tia sét khổng lồ màu xanh tím, to bằng bắp đùi người lớn, mang theo sức mạnh hủy diệt nhục thân của Trúc Cơ tu sĩ – từ đám mây đen giáng xuống thẳng vào mái nhà tranh của Giả Dược Y Quán.
"Á!!!" Tiêu Bốc Phét sợ hãi tột cùng, lập tức ôm đầu nằm rạp xuống đất nện dưới gầm giường ngủ, hai mắt nhắm nghiền cầu nguyện cho thanh sắt phàm trần nối đất hoạt động tốt.
Lôi Chấn Động đứng giữa phòng khám kinh hãi trợn tròn mắt. Gã nhìn thấy luồng lôi điện khổng lồ xé rách không gian, đánh thẳng vào mái nhà tranh.
Thế nhưng, một cảnh tượng không tưởng đã diễn ra trước mắt gã.
Tia sét khổng lồ mang theo sát khí hủy diệt, ngay khi vừa chạm vào đỉnh mái nhà tranh, bỗng nhiên bị một lực hút vô hình bẻ cong hoàn toàn. Luồng lôi điện bạo tẩu không hề thiêu rụi mái tranh rách nát, mà bị hút trọn vào thanh sắt phàm trần dài ngoằng đặt trên đỉnh nhà.
Dòng điện lôi kiếp cực mạnh chạy dọc theo thanh sắt, truyền thẳng qua hệ thống dây dẫn đồng phàm trần, rồi tiêu tán hoàn toàn xuống lòng đất nện ẩm ướt một cách an toàn tuyệt đối theo đúng nguyên lý vật lý dẫn điện nối đất phàm trần.
Toàn bộ ngôi nhà tranh rách nát của Giả Dược Y Quán chỉ khẽ rung lên một nhịp nhẹ, hoàn toàn nguyên vẹn, không hề sứt mẻ hay bốc cháy một cọng cỏ tranh nào.
Lôi Chấn Động đứng lặng câm như tượng đá, hai tai ù đi vì tiếng nổ, nhưng đan điền lôi lực của gã thì đang run rẩy dữ dội vì kinh hoàng.
*“Trời đất ơi! Thiên lôi phạt... bị bẻ cong rồi! Sức mạnh hủy diệt của thiên đạo lôi kiếp thế mà lại bị thanh sắt rách nát kia hút sạch tiêu tán xuống đất! Ngôi nhà tranh này thậm chí còn không hề bốc cháy một cọng cỏ! Đây... đây không phải là pháp trận tránh sét thông thường, đây chính là Nghịch Thiên Cải Mệnh Trận trong truyền thuyết cổ xưa!”* Lôi Chấn Động thầm nghĩ, đầu gối gã nhũn ra, quỳ sụp xuống đất nện dơ bẩn, dập đầu lia lịa trước chiếc giường đất nơi Tiêu Bốc Phét đang nằm rạp.
Lý Bán Than đứng ngoài cửa tre cũng kinh hãi rụng rời, vội vàng cầm bút lông ghi chép điên cuồng vào cuốn sổ da dê bám đầy bụi than lò:
"Giả Dược Kinh chương 20 chép rằng: Sét đánh xuống mái tranh, sư phụ chỉ cần dùng một thanh sắt rỉ sét phàm trần cũng bẻ cong được thiên lôi phạt! Thiên kiếp hủy diệt đối với ngài chỉ là trò đùa trẻ con!"
Tiêu Bốc Phét nằm dưới gầm giường ngủ, tai nghe tiếng sấm sét đã nhỏ dần, lén lút mở một mắt ra nhìn xung quanh. Thấy căn phòng vẫn nguyên vẹn, không có khói lửa gì, anh khẽ thở phào nhẹ nhõm thầm nghĩ: *“May quá! Kiến thức vật lý phổ thông kiếp trước không lừa ta! Thanh sắt nối đất vẫn hoạt động tốt! Lần này giữ được cái mạng phàm nhân rồi!”*
Anh lồm cồm bò dậy từ gầm giường, phủi phủi bụi đất bám trên áo bào trắng thêu hoa văn nhịp tim giả, cố gắng giữ cơ mặt hoàn toàn bất động Đóng Giả Cao Nhân bước ra ngoài phòng khám. Gương mặt anh nhợt nhạt vì hoảng sợ, đôi mắt quầng thâm đậm như gấu trúc sau lớp kính thạch anh, tà áo bào trắng khẽ bay nhẹ, tạo nên một phong thái thâm sâu tột đỉnh.
"Sư phụ! Thiên tài lôi tu Lôi Chấn Động xin dập đầu bái tạ ngài cứu mạng cải mệnh!" Lôi Chấn Động gào khóc thảm thiết, quỳ lạy dưới chân Tiêu Bốc Phét hằng ngày. "Ngài không chỉ chữa khỏi chân liệt cho ta, mà còn dùng Nghịch Thiên Cải Mệnh Trận bảo vệ ta khỏi lôi kiếp thiên tai! Ta... ta thề sẽ trung thành trọn đời dâng hiến toàn bộ tài sản cúng dường cho y quán!"
Tiêu Bốc Phét khẽ đẩy nhẹ gọng kính thạch anh trên sống mũi, chậm rãi xòe chiếc quạt giấy rách ra quạt nhẹ để che giấu bàn tay đang run rẩy nhẹ hằng ngày, giọng nói cố tỏ ra nhàn nhạt hờ hững:
"Ta đã nói rồi, thiên lôi chỉ là sự phóng điện vật lý. Ngươi quá chấp niệm vào lôi phạt, nên mới bị lôi điện tàn phá nhục thân. Thanh sắt kia... chỉ là một công cụ vô vi dẫn truyền dòng điện xuống đất mà thôi."
"Vô vi dẫn truyền! Phải... ngài ấy dùng thanh sắt phàm trần để dẫn truyền thiên lôi! Đây chính là cảnh giới phản phác quy chân tối thượng!" Lôi Chấn Động lẩm nhẩm tự bổ não, ánh mắt rực sáng niềm tin cuồng nhiệt. Gã lập tức móc từ trong túi trữ vật ra một chiếc hũ đất nung chứa đầy linh thạch vụn dính đầy bụi linh khí, dâng lên hai tay: "Thần y! Ta biết ngài coi khinh tiền tài linh thạch, nhưng đây là tấm lòng thành của ta. Ta muốn mua gói 'Bảo Hiểm Tránh Sét Đỉnh Sét Đánh' của y quán hằng năm! Xin ngài cho phép ta được đứng dưới thanh sắt thần kỳ kia mỗi khi ta luyện Ngũ Lôi Oanh Đỉnh Quyết hằng ngày hằng đêm!"
Tiêu Bốc Phét liếc nhìn chiếc hũ đất nung chứa hàng trăm viên linh thạch vụn sáng lấp lánh, mắt anh sáng lên một nhịp cực nhanh nhưng lập tức tắt ngúm vì ngứa mũi dị ứng. Anh cố kìm nén cơn hắt hơi tiếp theo, nhàn nhạt phán:
"Hồng trần vạn vật, an toàn lao động là trên hết. Lý Bán Than, nhận lấy linh thạch vụn cất vào hũ Thần Tài Đất Sét gầm giường. Từ nay, Giả Dược Y Quán chính thức mở thêm dịch vụ 'Bảo Hiểm Tránh Sét Đỉnh Sét Đánh'. Kẻ nào muốn luyện lôi pháp an toàn, hãy đến nộp phí bảo hiểm tránh sét năm linh thạch vụn hằng tuần."
"Tuân lệnh sư phụ!" Lý Bán Than hân hoan nhận lấy hũ linh thạch, vội vàng chạy đi cất giấu dưới gầm giường ngủ ngụy trang tuyệt mật.
Lôi Chấn Động dập đầu tạ ơn lần cuối, rồi vui mừng đứng phắt dậy bằng đôi chân khỏe mạnh bừng bừng lôi quang bộc phát, đi loạng choạng ra về để rêu rao truyền thuyết tránh sét thần kỳ của y quán khắp Thanh Vân Tông.
Nhìn bóng dáng Lôi Chấn Động rời đi, Tiêu Bốc Phét khẽ thở dài thườn thượt u uất. Anh quay đầu nhìn thanh sắt phàm trần dài trên mái nhà tranh bị nóng chảy biến dạng nhẹ sau khi dẫn truyền dòng lôi kiếp cực mạnh, lòng thầm nghĩ: *“Mẹ kiếp! Sét đánh mạnh thế này làm thanh sắt phàm trần của ta suýt chảy ra rồi! Ngày mai phải mướn Lý Đại Ngưu rèn lại thanh sắt dày hơn mới được, chứ không sét đánh sập quán thì ta chỉ có nước đi đầu thai!”*
Đúng lúc đó, từ đằng xa dưới chân núi dốc Đường mòn Sinh Tử, sương mù dày đặc bỗng chốc bị xé rách bởi một luồng ánh sáng rực rỡ, xa hoa.
Từng tiếng vó ngựa phàm trần nện mạnh xuống mặt đất nghe cộc cạch vang dội cả thung lũng, kết hợp với tiếng chuông gió pháp bảo leng keng vang lên đầy uy nghiêm. Một đoàn xe lộng lẫy, nạm đầy ngọc bích phát sáng ấm áp và thêu hình ngọn lửa đan lô rực rỡ, đang từ từ tiến vào Trấn Thanh Vân hướng thẳng lên núi.
Đi đầu đoàn xe là một lá cờ hiệu màu đỏ sậm khổng lồ, thêu hai chữ vàng chói mắt tỏa ra sát khí lạnh buốt: "Dược Vương".
Tiêu Bốc Phét đứng bên hàng rào tre, nheo mắt nhìn qua kính gọng tròn thạch anh tự chế, hai chân phàm nhân của anh bỗng chốc đông cứng, run rẩy bần bật bối rối tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!