Đòn Tâm Lý Đuổi Ác Bá
Ánh nắng sớm mai của vùng thôn dã Thanh Vân lọt qua những khe hở của mái tranh mục nát, rọi thẳng vào gương mặt gầy gò của Tiêu Bốc Phét. Anh khẽ rên rỉ, uể oải ngồi dậy trên chiếc giường rơm ráp nát. Đầu óc anh vẫn còn hơi choáng váng sau một đêm dài nghiền ngẫm cuốn "Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng" dưới ánh trăng.
Bên cạnh giường, con lừa Bánh Trôi đang gục đầu vào máng gỗ trống không, thi thoảng lại phát ra tiếng thở dài khịt khịt đầy khinh bỉ. Nó liếc nhìn chiếc túi rỗng tuếch của anh, rồi lại quay đầu ra phía cửa sổ, nơi có sườn đồi đầy cỏ ngọt phàm trần xanh mướt nhưng xa tầm với.
"Keng!"
Một tiếng động lanh lảnh vang lên từ gian ngoài. Tiêu Bốc Phét giật mình bước ra, chỉ thấy một cô bé chừng mười hai tuổi, tóc búi hai bên cột dây vải đỏ đang loay hoay lau chùi chiếc hũ đất nung. Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé lấm lem nhọ nồi, mặc bộ y phục thô vá chằng vá đụp nhưng đôi mắt lại sáng quắc, lanh lợi vô cùng. Tay cô bé đang cầm một chiếc cân tiểu ly nhỏ bằng đồng, miệng lẩm nhẩm tính toán.
Đây là Tạ Thị Trượt, đứa trẻ mồ côi phàm nhân mà Tiêu Bốc Phét vô tình nhặt được bên bìa rừng ba ngày trước khi cô bé đang đói lả vì tranh đoạt một củ khoai dại. Thấy cô bé có thiên phú tính nhẩm siêu tốc và đặc biệt là yêu tiền như mạng, Tiêu Bốc Phét đã quyết định "thu nhận" cô bé làm trợ lý bốc thuốc giả cho y quán mới dựng của mình.
"Anh hai!" Tạ Thị Trượt ngẩng đầu lên, hạ giọng nói nhỏ, mắt liếc ra phía cổng tre hờ hững. "Nước muối ngâm chân hôm nay đã pha xong rồi. Nước giếng mặn lấy từ Giếng Nước Muối Thanh Vân dưới chân núi, thêm ba phần cỏ ngọt dã ngoại phơi khô. Nhưng em nói trước, hầm muối phàm trần của chúng ta chỉ còn lại nửa bao thôi. Nếu hôm nay không có khách sộp đến cúng dường, ngày mai hai anh em mình chỉ có nước ra bờ sông gặm cỏ với con Bánh Trôi thôi!"
Tiêu Bốc Phét chỉnh lại bộ trường bào vải thô xám vá víu của mình, cố vuốt thẳng nếp áo để ra vẻ thâm sâu, thở dài bảo:
"Trượt nhỏ à, gánh nước gánh muối là việc rèn luyện cơ tay phàm nhân tốt nhất. Ngươi cứ yên tâm, thần y ta自有diệu kế. Hôm nay nhất định sẽ có một con cá béo tự dẫn xác đến."
Nói thì oai phong lẫm liệt thế thôi, chứ trong lòng Tiêu Bốc Phét đang run như cầy sấy. Cái gọi là "Giả Dược Y Quán" của anh thực chất chỉ là một ngôi nhà tranh rách nát nằm trơ trọi bên cạnh Giếng Nước Muối Thanh Vân. Nguồn nước lợ mặn chát của giếng này vốn bị giới tu tiên coi là rác rưởi vì không chứa nửa điểm linh khí, nhưng đối với người phàm, nó lại là nguồn muối khoáng tự nhiên vô giá để ngâm chân, sát trùng nhẹ. Tiêu Bốc Phét đã ngụy trang nó thành "Vô Vi Thánh Thủy" để chuẩn bị lừa bịp kiếm ăn.
Đột nhiên, một tiếng "Rầm!" kinh thiên động địa vang lên khiến cánh cổng tre rách nát của y quán bay thẳng vào sân, vỡ vụn thành trăm mảnh.
"Tiêu Bốc Phét! Thằng nhóc lừa đảo kia đâu rồi? Mau cút ra đây cho ông!"
Một giọng nói ồm ồm, thô bạo như sấm sét nổ bên tai khiến Tiêu Bốc Phét suýt nữa thì nhảy dựng lên vì hoảng sợ. Anh hít một hơi thật sâu, vội vàng giấu cuốn sách tâm lý học vào sát ngực áo, cố giữ cho cơ mặt không bị run rẩy rồi chậm rãi bước ra sân.
Dưới ánh nắng rực rỡ, một gã đàn ông mập mạp béo phệ, da thịt bóng loáng dính đầy mỡ heo đang đứng nghênh ngang giữa sân. Cổ gã đeo một sợi xích vàng to bản lấp lánh, mặc bộ áo gấm sặc sỡ phanh ngực lộ ra cái bụng mỡ như cái trống chầu. Khuôn mặt gã đỏ gay vì rượu, đôi mắt ti hí híp lại đầy hung ác. Đi sau gã là bốn tên lâu la lưu manh phàm trần cầm gậy gộc gân guốc, mặt mũi bặm trợn.
Đây chính là Ngô Ác Bá – trùm cho vay nặng lãi khét tiếng nhất Trấn Thanh Vân dưới chân núi. Gã cậy thế có tiền, chuyên dùng vũ lực siết nợ đất đai của người phàm nghèo khổ.
"Ngô gia quang lâm y quán rách nát này, không biết có chỉ giáo gì?" Tiêu Bốc Phét chấp tay sau lưng, tà áo xám bay nhẹ trong gió, cố gắng dùng kỹ xảo Đóng Giả Cao Nhân để giữ cho giọng nói bình thản.
Ngô Ác Bá cười khẩy, bước tới đập mạnh một xấp giấy tờ cũ kỹ dính đầy vết bẩn lên chiếc bàn gỗ nứt nẻ giữa sân:
"Chỉ giáo cái rắm! Thằng nhóc phế vật không linh căn kia, đây là khế ước nợ nần của chủ cũ mảnh đất này! Lão già đó nợ ta ba mươi lượng bạc phàm trần, nay đã bỏ trốn. Ngươi dám tự ý dựng cái chòi rách này trên đất của ta sao? Hôm nay, nếu ngươi không nộp đủ ba mươi lượng bạc, hoặc là giao khế ước bán thân của con bé kia ra, hoặc là ta sẽ đập nát cái y quán lừa đảo này, ném ngươi xuống Giếng Nước Muối làm mồi cho cá! Ta muốn lấy lại mảnh đất này để xây dựng lầu xanh kiếm lời!"
Nghe đến hai từ "lầu xanh", cô bé Tạ Thị Trượt mặt cắt không còn giọt máu, sợ hãi nép chặt sau lưng Tiêu Bốc Phét, tay bấu chặt lấy vạt áo xám của anh run rẩy. Đám lâu la của Ngô Ác Bá bắt đầu cười hô hố, vung vẩy gậy gộc tiến lại gần đầy đe dọa.
Tiêu Bốc Phét cảm thấy tim mình đập nhanh như đánh trống trận. Ba mươi lượng bạc phàm trần? Lúc này trong hòm tiền của anh chỉ có đúng ba đồng xu đồng rách nát! Nếu dùng bạo lực phàm trần, gã khổng lồ béo phệ kia chỉ cần một đấm là có thể tiễn anh đăng xuất khỏi thế giới này ngay lập tức.
*"Bình tĩnh! Phải bình tĩnh!"* Tiêu Bốc Phét gầm thét trong lòng, tay lén chạm vào cuốn sách tâm lý học trước ngực. *"Theo thuyết hành vi lâm sàng, những kẻ hung hãn, dùng bạo lực đè người thực chất là những kẻ có tâm lý hoang mang, dễ bị ám thị nhất. Đặc biệt là những gã béo phì, mặt đỏ gay, thở dốc... bọn họ cực kỳ sợ hãi cái chết và bệnh tật!"*
Nghĩ đến đây, Tiêu Bốc Phét đột nhiên nở một nụ cười thâm sâu đầy bí ẩn. Anh không thèm nhìn xấp khế ước trên bàn, chậm rãi rút từ trong túi áo ra một chiếc kính gọng tròn tự chế bằng đá thạch anh phàm nhân mài nhẵn đeo lên sống mũi.
Đôi mắt anh sau làn kính thạch anh phóng to lên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ gay của Ngô Ác Bá mà không hề chớp mắt.
Sự im lặng đột ngột của Tiêu Bốc Phét khiến Ngô Ác Bá hơi khựng lại. Gã nhíu mày, quát lớn để át đi sự bất an vô cớ trong lòng:
"Nhìn cái gì? Thằng nhóc ranh kia, tai điếc hay sao mà không nghe ông đây nói?"
Tiêu Bốc Phét không trả lời. Anh áp dụng Thuật Quan Sát Sắc Mặt một cách triệt để. Anh nhìn thấy nhịp thở của Ngô Ác Bá dồn dập, lồng ngực phập phồng liên tục dù gã chỉ vừa đi bộ một đoạn ngắn dốc núi. Làn da mặt gã đỏ lựng như gạch nung, nổi đầy những tia máu nhỏ ở hai bên cánh mũi, khóe mắt thâm quầng u ám, mồ hôi dầu chảy ròng ròng dính bết vào cổ áo gấm. Đây rõ ràng là triệu chứng điển hình của bệnh cao huyết áp, mỡ máu cực cao và suy tim do thói quen ăn uống nhiều mỡ heo, uống rượu mạnh vô độ hằng ngày.
"Haizzz..."
Tiêu Bốc Phét đột nhiên thở dài một tiếng. Tiếng thở dài này vô cùng u uất, trầm mặc, chứa đựng một sự bi thương tột độ như thể anh vừa nhìn thấy một cái xác không hồn đang đứng trước mặt.
Tiếng thở dài của anh vang lên giữa sân y quán tĩnh lặng, khiến Ngô Ác Bá giật thót mình, sống lưng bỗng nhiên lạnh toát. Gã lắp bắp:
"Ngươi... ngươi thở dài cái rắm gì?"
Tiêu Bốc Phét lắc đầu, bước tới một bước, chậm rãi giơ ba ngón tay phàm trần gầy gò của mình ra, nhắm thẳng vào cổ tay dính đầy mỡ của Ngô Ác Bá. Anh nhắm chặt mắt, chân mày nhíu chặt lại đầy căng thẳng lo âu, bắt đầu thi triển kỹ xảo Bắt Mạch Bừa Bãi.
"Đừng động!" Tiêu Bốc Phét khẽ quát bằng giọng trầm thấp lạnh lùng. "Nếu ngươi muốn sống sót qua ngày hôm nay, tốt nhất hãy đứng im!"
Sự uy nghiêm giả tạo của Tiêu Bốc Phét kết hợp với chiếc kính gọng tròn thạch anh thần bí khiến Ngô Ác Bá hoàn toàn bị hóa đá. Gã đứng im như phu tượng, để mặc cho ba ngón tay của Tiêu Bốc Phét đặt lên mạch đập cổ tay mình.
Tiêu Bốc Phét nhắm mắt, chân rung nhẹ nhè nhẹ theo nhịp tim dồn dập của đối phương. Thực chất anh hoàn toàn không biết bắt mạch là cái gì, anh chỉ đang đếm nhịp tim đập nhanh đến đáng sợ của gã béo phì này để chuẩn bị kịch bản dọa dẫm.
"Chậc chậc..." Tiêu Bốc Phét mở mắt ra, nhìn Ngô Ác Bá với ánh mắt đầy thương hại, lại thở dài một tiếng dài hơn. "Oan nghiệt! Thật là oan nghiệt! Ngô gia, ngươi có biết nhục thân của ngươi đã thối rữa đến mức nào rồi không?"
Ngô Ác Bá nghe vậy thì mặt biến sắc, nhưng vẫn cố vớt vát lòng tự trọng phàm trần, cười lạnh:
"Thằng nhóc ranh, ngươi dám dọa ông đây? Ông đây hằng ngày ăn ngon mặc đẹp, sức khỏe vô địch, làm sao có thể thối rữa?"
"Ăn ngon mặc đẹp?" Tiêu Bốc Phét cười lớn một tiếng đầy châm biếm. "Ngươi hằng ngày ăn toàn thịt mỡ heo béo ngậy, uống rượu mạnh như nước lã ban đêm đúng không? Mỗi khi thức dậy vào buổi sáng, ngươi luôn cảm thấy đầu đau như búa bổ, ngực nghẹn thắt lại như có tảng đá đè nặng, thở dốc không ra hơi đúng không? Khi ngươi đi bộ lên dốc núi này, hai tai ngươi lùng bùng tiếng gió hú, bắp chân run rẩy đau nhức đúng không?"
Ngô Ác Bá trợn tròn hai mắt ti hí, mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra như tắm. Gã lắp bắp, giọng run rẩy hoàn toàn mất đi sự hung hãn ban đầu:
"Ngươi... làm sao ngươi biết? Chẳng lẽ ngươi có thần thông nhìn thấu xương tủy?"
Thực chất, những triệu chứng này chỉ là phản ứng sinh lý bình thường của một gã béo phì bị cao huyết áp khi phải leo dốc núi Đường mòn Sinh Tử dựng đứng dưới trời nắng gắt. Nhưng dưới sự ám thị tâm lý cực đoan của Tiêu Bốc Phét, Ngô Ác Bá lập tức tin rằng vị thần y trước mặt có nhãn lực thần thánh.
Tiêu Bốc Phét Đóng Giả Cao Nhân, chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời đầy thâm sâu:
"Ta không có thần thông, ta chỉ nhìn thấy tử khí đang bao phủ đỉnh đầu ngươi! Ngô gia, ngươi đã mắc phải chứng bệnh nan y tối cổ của giới tu tiên – 'Thối tủy cấp tính giả'!"
"Thối... Thối tủy cấp tính giả?" Ngô Ác Bá run rẩy, cái bụng mỡ phập phồng kịch liệt. Đám lâu la phía sau nghe thấy ba chữ "giới tu tiên" thì cũng hoảng sợ thoái lui, không dám vung gậy nữa.
"Đúng vậy!" Tiêu Bốc Phét bắt đầu bốc phét bằng các thuật ngữ y học bịa đặt nghe cực kỳ nguy hiểm. "Chất lipid béo thối từ mỡ heo hằng ngày ngươi ăn vào đã ngấm sâu vào huyết quản cao áp, tích tụ ngàn ngày tạo thành độc tố ngưng trệ. Độc tố này đã xâm nhập vào tủy cốt phản phệ, làm bế tắc hoàn toàn kinh mạch phàm nhân của ngươi! Ngươi nhìn lại làn da mặt đỏ gay của mình đi, đó không phải là khỏe mạnh, mà là huyết dịch đang bùng nổ vì áp suất tủy thối dồn lên cổ họng! Chỉ cần ba ngày nữa, nếu không có thần dược giải độc, tủy cốt của ngươi sẽ nổ tung, huyết quản đứt đoạn, ngươi sẽ nôn ra máu đen mà chết ngay tại chỗ!"
Lời nói dối cực đoan của Tiêu Bốc Phét như một búa tạ đập thẳng vào phòng tuyến tâm lý mỏng manh của gã ác bá sợ chết. Ngô Ác Bá chỉ cảm thấy ngực mình nghẹn lại dữ dội, đầu óc quay cuồng, hai tai lùng bùng như sắp nổ tung thật sự. Gã hoảng sợ tột độ, hai chân bủn rủn không còn chút sức lực nào.
"Bịch!"
Trước sự kinh hoàng của đám lâu la, gã khổng lồ béo phệ Ngô Ác Bá quỳ sụp xuống đất nện ẩm ướt, dập đầu lia lịa trước mặt Tiêu Bốc Phét, khóc lóc thảm thiết:
"Thần y cứu mạng! Thần y cứu mạng! Vừa rồi là tiểu nhân có mắt không tròng, dám mạo phạm thần y! Xin thần y ban cho thần dược cứu mạng! Tiểu nhân còn rất nhiều tiền vàng, tiểu nhân không muốn chết!"
Tiêu Bốc Phét nhìn gã ác bá đang quỳ lạy dưới chân mình, lòng thầm cười thầm đầy đắc ý nhưng mặt vẫn tĩnh lặng như nước. Anh chậm rãi ra hiệu cho Tạ Thị Trượt bước ra.
Cô bé Tạ Thị Trượt lanh lợi lập tức hiểu ý anh trai. Cô bé bưng ra một chiếc bát đất nung nhỏ chứa một thứ nước màu vàng nhạt ấm áp, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào của cỏ dại.
"Đây chính là 'Vô Vi Định Mệnh Thần Thủy' do ta đích thân pha chế!" Tiêu Bốc Phét phán bằng giọng trầm ấm vô vi. "Thực chất nó được nấu từ Giếng Nước Muối Thanh Vân, kết hợp với cỏ ngọt phàm trần và đường cát tinh luyện đặc biệt. Chất natri trong muối ấm sẽ giúp sát trùng huyết dịch, vị ngọt của đường cát sẽ kích hoạt thần kinh an thần, xoa dịu áp suất huyết quản của ngươi ngay tức thì!"
Thực chất, đây chỉ là Nước đường cát tường pha muối loãng ấm – một loại nước điện giải phàm trần cực kỳ hữu dụng để hạ huyết áp tạm thời và bổ sung năng lượng cho người vừa leo dốc mệt mỏi. Nhưng trong mắt Ngô Ác Bá, bát nước lợ ngọt ngào này chính là thánh thủy cứu mạng cứu thế.
Ngô Ác Bá run rẩy đón lấy bát nước đường, uống cạn sạch không sót một giọt.
Kỳ tích xảy ra: lượng dopamine giải phóng từ đường cát ngọt ngào kết hợp với hơi ấm của nước muối loãng lập tức làm dịu đi cơn thở dốc, nhịp tim của gã béo phì chậm lại, cảm giác nhức đầu mệt mỏi sau khi leo dốc biến mất hoàn toàn. Gã cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm sảng khoái chưa từng có.
"Thần dược! Đúng là thần dược rồi! Con tủy của tiểu nhân hết rát rồi!" Ngô Ác Bá mừng rỡ hét lớn, dập đầu thêm ba cái nữa.
Tiêu Bốc Phét chậm rãi rút xấp khế ước nợ đất trên bàn lên, quẹt quẹt nhẹ chiếc quạt giấy rách:
"Bệnh của ngươi mới chỉ thuyên giảm tạm thời. Nếu muốn chữa tận gốc chứng 'Thối tủy', ngươi phải lập tức buông bỏ sát nghiệp, ăn chay thanh đạm hằng ngày, chạy bộ dọn rác quanh trấn để thải độc mỡ heo. Và quan trọng nhất... khế ước nợ đất này là nguồn gốc của oán khí tích tụ gây bệnh cho ngươi!"
Ngô Ác Bá hoảng sợ giật lấy xấp khế ước nợ đất, tự tay xé nát vụn ngay tại chỗ, thét lớn với đám lâu la:
"Xé! Xé hết cho ta! Từ nay về sau, mảnh đất y quán này vĩnh viễn thuộc về thần y Tiêu Bốc Phét! Ai dám bén mảng đến làm phiền thần y, ta sẽ đập nát chân hắn!"
Nói xong, gã ác bá vội vàng lôi từ trong người ra một túi nặng trịch chứa đầy Đồng xu đồng phàm trần dâng lên bàn, rồi cùng đám lâu la hoảng sợ tháo chạy trối chết xuống dốc núi Đường mòn Sinh Tử, dáng chạy vội vã hớt hải như bị quỷ đuổi ban ngày.
Tiêu Bốc Phét nhìn túi tiền vàng phàm trần đầy ắp trên bàn, rồi lại nhìn đống giấy nợ bị xé vụn dưới đất nện, thở phào một hơi dài đầy nhẹ nhõm. Anh tháo kính thạch anh ra, lau mồ hôi lạnh dính đầy trên trán, khẽ cười khổ bảo:
"Trượt nhỏ à... chúng ta giữ được y quán rồi. Mau thu dọn tiền bạc cất giấu dưới gầm giường ngủ thôi."
Tạ Thị Trượt mắt sáng rực như hai bóng đèn, nhanh nhẹn ôm chặt lấy túi tiền xu đồng, cười toe toét má lúm đồng tiền lấm lem nhọ nồi:
"Anh hai vĩ đại quá! Một bát nước muối pha đường cát 1 xu đồng mà đổi được cả mảnh đất và một túi tiền vàng sộp! Em sẽ đi khóa chặt hầm muối ngay lập tức!"
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, Tiêu Bốc Phét bỗng nghe thấy tiếng gầm rú hoảng hốt của Ngô Ác Bá vọng lại từ dưới chân núi, vang dội khắp Trấn Thanh Vân:
"Mọi người tránh ra! Thần y dưới núi Thanh Vân Sơn có nhãn lực thần thánh! Chỉ cần nhìn một cái là thấu xương tủy, biết trước ngày chết! Nước muối của ngài là thánh thủy cải tử hoàn sinh!"
Tiêu Bốc Phét đứng lặng im giữa sân y quán hoang sơ, chiếc quạt giấy rách nát trên tay run rẩy nhẹ. Anh khóc không ra nước mắt, nhìn trời u uất nghĩ thầm: *Mẹ kiếp, gã béo này chạy trốn thì thôi đi, còn rêu rao cái gì nữa? Lần này... tin đồn thần y lan rộng, e rằng đám tu sĩ có bệnh lý thực sự sẽ kéo đến băm vằn xác mình mất thôi!*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!