Nhạc nềnHarvest

Lôi Tu Liệt Nửa Người Và Huyệt Cười

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng lôi quang màu xanh tím rít lên chói tai, xẹt thẳng qua mặt đất nện dơ bẩn của Giả Dược Y Quán, để lại một vệt cháy sém bốc khói khét lẹt ngay sát mũi giày cỏ rách của Tiêu Bốc Phét. Sức nóng từ tia điện phà thẳng vào mặt khiến gã phàm nhân vô vi như anh suýt nữa thì hồn bay phách lạc.


Trong thâm tâm, Tiêu Bốc Phét đang gào thét thảm thiết: *“Mẹ kiếp! Tên điên này phóng điện thật kìa! Chân hắn liệt chứ tay hắn có liệt đâu, một chưởng này vả xuống thì cái đầu phàm nhân của ta bay màu mất! Đại Hổ đâu? Bánh Trôi đâu? Sao không có đứa nào ra cứu ta hết vậy?”*


Thế nhưng, cơ thể phàm nhân của Tiêu Bốc Phét đã hoàn toàn phản bội lại ý chí sinh tồn của anh. Nỗi sợ hãi tột độ trước cái chết cận kề kết hợp với phản ứng dị ứng linh khí lôi thuộc tính nồng nặc đang bay đầy sân đã kích hoạt cơ chế tự vệ sinh lý cực đoan nhất: toàn bộ cơ bắp của anh đông cứng hóa đá, khớp hàm khóa chặt, hai hàm răng dí sát vào nhau đến mức run bần bật bên trong nhưng không thể mở miệng phát ra nổi một âm tiết nào. Đôi mắt anh sau hai tròng kính dày cộp của chiếc Kính gọng tròn thạch anh tự chế trợn trừng lên, nhìn đăm đăm vào Lôi Chấn Động.


Khuôn mặt anh, nhờ vào kỹ năng Đóng Giả Cao Nhân đã được rèn luyện hằng đêm trước gương đồng, bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Tà áo bào trắng thêu hoa văn đồ thị nhịp tim giả khẽ bay nhẹ trong luồng gió lôi điện bão tố, tạo nên một phong thái thong dong tự tại đến đáng sợ.


Trong mắt Lôi Chấn Động, cảnh tượng này lại hoàn toàn biến đổi. Gã lôi tu Trúc Cơ sơ kỳ đang ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ sồi bọc thiết giáp, hai tay vẫn còn bốc hỏa lôi quang bừng bừng, nhưng khi nhìn thấy thần sắc "tĩnh lặng trước cái chết" của Tiêu Bốc Phét, gã bỗng chốc khựng lại.


*“Trời đất ơi! Lôi điện của ta sắc lẹm như vậy, đủ sức đánh sập một ngôi nhà gạch phàm trần, thế mà vị thần y này đứng ngay sát vệt sét vẫn không thèm chớp mắt lấy một cái! Tà áo bào của ngài ấy thậm chí còn không hề run rẩy! Đây chắc chắn là cảnh giới Vô Vi tối cao, coi sấm sét thiên tai như hư vô!”* Lôi Chấn Động thầm nghĩ, sát khí hung hãn ban đầu bỗng giảm đi ba phần, thay vào đó là một sự kiêng dè sâu sắc.


Lý Bán Than đứng ngoài hàng rào tre lập tức vác chiếc loa tre tự chế lên, mắt hừng hực ý chí cuồng nhiệt, hét lớn:


"Giả Dược Kinh chương 19 chép rằng: Sư phụ Đóng Giả Cao Nhân đứng trước bão lôi, chân không thèm bước, mắt không thèm chớp! Lôi điện của Trúc Cơ tu sĩ đánh xuống chỉ như gió thoảng qua tà áo bào trắng vô vi của ngài!"


Tiêu Bốc Phét nghe thấy tiếng gáy của Lý Bán Than mà muốn thổ huyết tại chỗ. Anh đâu có muốn đứng im! Là do chân anh đang run bắn lên không nhấc nổi đây này! Hơn nữa, linh khí lôi thuộc tính nồng nặc xung quanh đang luồn lách vào mũi anh, gây ra chứng Dị ứng Linh Khí Cấp 1 cực kỳ khó chịu. Sống mũi anh ngứa điên cuồng, nước mắt bắt đầu chảy ròng ròng sau lớp kính thạch anh.


"Thần y... ngài đang khóc thương cho số phận của ta sao?" Lôi Chấn Động nhìn thấy giọt nước mắt chảy dài trên má Tiêu Bốc Phét, giọng nói bỗng chốc chùng xuống, đầy vẻ bi thương. "Phải... ta vốn là thiên tài lôi tu của Thanh Vân Tông, tương lai rộng mở. Thế nhưng chỉ vì một lần luyện Ngũ Lôi Oanh Đỉnh Quyết sai pháp môn, ta bị sét đánh trúng cột sống, nửa thân dưới hoàn toàn bại liệt, kinh mạch bế tắc. Suốt ba tháng qua, ta đã đi gõ cửa khắp các y quán trong trấn phàm nhân lẫn ngoại môn, nhưng tất cả đều lắc đầu bảo ta chuẩn bị hậu sự! Ta không phục! Chân ta liệt, nhưng lôi lực của ta vẫn còn! Nếu ngài không chữa được, ta thà tự bạo đan điền, kéo theo cái y quán này cùng tan biến!"


Nghe đến hai từ "tự bạo", Tiêu Bốc Phét sợ đến mức suýt nữa thì hắt hơi thật mạnh. Anh biết mình không thể kéo dài thời gian bằng cách im lặng được nữa. Anh khẽ hắng giọng, cố gắng điều hòa nhịp thở đều đặn theo đúng những gì lão tăng quét rác Lão Vô Danh từng chỉ dạy để giữ nhịp tim ổn định, rồi chậm rãi xòe chiếc Quạt giấy rách 'Thần Y' ra quạt nhẹ.


"Lôi điện... chỉ là hạt cát của thiên đạo." Tiêu Bốc Phét nhàn nhạt mở miệng, giọng nói trầm sâu lắng vang lên giữa sân y quán tĩnh lặng. "Ngươi tưởng chân ngươi bị liệt là do lôi phạt sao? Nực cười. Kinh mạch của ngươi không hề liệt, chúng chỉ đang 'ngủ quên' vì nỗi sợ hãi tột cùng của linh hồn ngươi trước sấm sét mà thôi."


Lôi Chấn Động chấn động tâm can, hai luồng lôi quang trong mắt gã khẽ dao động kịch liệt: "Ngủ quên? Thần y... ngài nói thế là ý gì? Chân ta hoàn toàn không có cảm giác, dù có dùng linh lực kích thích thế nào cũng chỉ như đá tảng!"


Tiêu Bốc Phét khẽ lùi lại nửa bước để tránh xa luồng linh khí lôi điện đang làm mũi anh ngứa ngáy. Trong đầu anh lúc này, cuốn Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng đang được lật mở điên cuồng ở chương nói về "Chứng liệt chức năng do sang chấn tâm lý" (Functional Neurological Disorder / Hysterical Paralysis).


Kiếp trước anh từng đọc qua một báo cáo y khoa nói rằng, có những bệnh nhân sau khi bị điện giật nhẹ hoặc trải qua tai nạn kinh hoàng, cơ thể họ hoàn toàn không bị tổn thương thực thể về dây thần kinh, nhưng não bộ của họ do quá hoảng sợ đã tự động "ngắt kết nối" tín hiệu với đôi chân, khiến họ tưởng mình bị liệt thật sự. Lôi Chấn Động này luyện công sai cách bị sét đánh, chính là bị sốc điện cực mạnh kết hợp với nỗi sợ hãi tột độ khi suýt chết, dẫn đến việc não bộ của gã tự động khóa chặt kinh mạch nửa thân dưới.


Để chữa trị chứng liệt chức năng này, y học hiện đại không dùng thuốc, mà dùng các liệu pháp kích thích phản xạ co cơ vô điều kiện cực đoan, bắt buộc hệ thống thần kinh phải tự động tái thiết lập kết nối mà không qua sự kiểm soát của ý thức hoảng sợ.


Nói một cách nôm na phàm nhân: Phải dọa cho gã sợ đến mức quên mất là mình đang bị liệt, hoặc bắt gã phải co cơ phản xạ tự nhiên!


"Đại Hổ! Lý Bán Than! Khiêng gã vào phòng khám cho ta." Tiêu Bốc Phét thong dong phẩy quạt, quay lưng đi thẳng vào trong Giả Dược Y Quán để che giấu gương mặt đang đổ mồ hôi hột hằng hốc nách.


"Rõ! Sư phụ!" Lý Bán Than hăng hái dạ lớn, cùng Đại Hổ lực lưỡng xông lên.


Lôi Chấn Động định phóng điện chống cự, nhưng lời phán "kinh mạch ngủ quên" đầy thâm sâu của Tiêu Bốc Phét đã hoàn toàn đánh gục phòng tuyến hoài nghi của gã. Gã để mặc cho hai người họ khiêng mình đặt nằm sấp trên chiếc giường gỗ khám bệnh của y quán.


Tiêu Bốc Phét đứng bên cạnh giường, chậm rãi đeo chiếc Kính gọng tròn thạch anh lên sống mũi, cúi xuống quan sát tấm lưng lực lưỡng nhưng lạnh ngắt của lôi tu. Anh đưa tay bắt mạch bừa bãi lên cổ tay Lôi Chấn Động.


Tạch!


Một tia điện nhỏ rò rỉ từ cổ tay gã tu sĩ giật bắn vào ngón tay Tiêu Bốc Phét. Anh giật nảy mình, theo bản năng hít sâu một hơi đầy bụi linh khí lôi thuộc tính.


"Hắt... Hắt... Hắt xì!!!"


Cơn dị ứng bộc phát cực mạnh khiến Tiêu Bốc Phét gập người hắt hơi một cú kinh thiên động địa. Luồng gió vật lý từ cú hắt hơi mạnh đến mức thổi bay chiếc khăn trải giường, làm rung chuyển cả chiếc bàn gỗ khám bệnh kêu cọc cạch.


Lôi Chấn Động nằm trên giường kinh hãi trợn tròn mắt. Gã cảm nhận được một luồng sóng âm vật lý cực mạnh vừa quét qua nhục thân mình, mạnh đến mức làm lôi lực trong đan điền gã phải co rụt lại tự vệ.


*“Trời đất ơi! Đây chính là thần thông 'Hắt Hơi Phá Trận' trong truyền thuyết sao? Ngài ấy chỉ cần hắt hơi một cái mà lôi lực Trúc Cơ của ta đã bị chấn động đến mức đông cứng! Thần y quả nhiên đang ẩn giấu tu vi vô vi tối cổ!”* Lôi Chấn Động hoàn toàn sụp đổ phòng tuyến kiêu ngạo, nằm im thin thít không dám nhúc nhích.


Tiêu Bốc Phét lau lau mũi đỏ ửng, cố giữ cơ mặt không bị run rẩy, giọng nói khàn khàn phán:


"Lôi lực của ngươi quá hỗn loạn, đang bế tắc tại hạ vị. Hôm nay, ta sẽ dùng Hỏa Châm Vô Vi để đánh thức đôi chân của ngươi."


Nói rồi, anh chậm rãi mở chiếc hộp gỗ mục nát đặt trên bàn, rút ra Bộ kim châm rỉ sét bằng đồng dài ngoằng. Những cây kim đồng cũ kỹ, bám đầy rỉ sét màu xanh lục hiện ra dưới ánh sáng yếu ớt của phòng khám, trông đáng sợ như dụng cụ tra tấn của ma giáo.


Lôi Chấn Động nhìn thấy bộ kim rỉ sét thì da đầu tê dại: "Thần... thần y... kim này sao lại rỉ sét thế kia? Ngài định châm vào người ta thật sao?"


"Ngốc nghếch!" Lý Bán Than đứng bên cạnh lập tức mắng mỏ. "Ngươi thì biết cái gì? Sư phụ dùng kim rỉ sét là để tịnh hóa chấp niệm! Kim vàng kim bạc chỉ là vật ngoài thân phàm tục, chỉ có đồng rỉ sét phản phác quy chân mới chứa đựng đạo pháp tự nhiên!"


Tiêu Bốc Phét thầm nghĩ: *Lý Bán Than ơi là Lý Bán Than, ngươi bớt nói vài câu thì chết ai à? Ta dùng kim rỉ sét đơn giản là vì ta nghèo, không có tiền mua kim mới thôi!*


Tuy nhiên, để đảm bảo an toàn vệ sinh dịch tễ phàm nhân và tăng thêm hiệu ứng thị giác dọa người cực đoan, Tiêu Bốc Phét chậm rãi châm ngọn lửa đèn dầu lên, đưa cây kim đồng rỉ sét hơ trên lửa nóng.


Ngọn lửa phàm trần liếm quanh thân kim, khiến lớp rỉ sét màu xanh lục bắt đầu nổ lách tách nhẹ, thân kim dần chuyển sang màu đỏ rực ấm nóng. Mùi đồng cháy khét lẹt tỏa ra khắp căn phòng tranh rách nát, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nghẹt thở tột độ.


"Trói chặt hắn lại cho ta." Tiêu Bốc Phét nhàn nhạt ra lệnh.


Đại Hổ và Lý Bán Than không chút do dự, lôi hai sợi dây thừng phàm nhân chắc chắn ra, trói chặt hai tay và bả vai của Lôi Chấn Động vào thành giường gỗ.


Lôi Chấn Động bắt đầu hoảng loạn thật sự. Gã là một lôi tu Trúc Cơ sơ kỳ oai phong lẫm liệt, thế mà lúc này lại bị trói chặt trên giường gỗ phàm nhân, trước mặt là một gã thần y đeo kính thạch anh dị hợm đang cầm cây kim đồng đỏ rực bốc khói nghi ngút.


"Thần y! Ngài định châm vào đâu? Đau lắm đấy! Ta... ta sợ nóng!" Lôi Chấn Động run rẩy gào lên, lôi điện trên bả vai gã bắt đầu rò rỉ xèo xèo vì hoảng sợ.


Tiêu Bốc Phét không trả lời. Anh đeo kính gọng tròn thạch anh lên, dí sát mặt vào lưng Lôi Chấn Động để quan sát biểu cảm của đối phương qua nhịp thở gấp gáp. Anh biết, thời cơ kích hoạt phản xạ tự nhiên đã đến.


Anh không hề định châm cây kim nóng đỏ kia vào da thịt Lôi Chấn Động thật sự. Làm thế sẽ gây bỏng rát hoại tử và nhiễm trùng uốn ván phàm trần chết người mất! Mục tiêu của anh là huyệt nhạy cảm nhất trên cơ thể phàm nhân và tu sĩ, nơi chứa mạng lưới thần kinh cảm giác dày đặc và dễ kích hoạt phản xạ co cơ vô điều kiện nhất: nách.


Đúng vậy, anh sẽ áp dụng kỹ xảo Châm Cứu Huyệt Cười!


Tiêu Bốc Phét chậm rãi đưa cây kim đồng nóng đỏ rực sát vào vùng nách của Lôi Chấn Động. Hơi nóng từ thân kim phả vào làn da mỏng nhạy cảm khiến Lôi Chấn Động co rúm người lại vì sợ hãi.


"Chuẩn bị đánh thức kinh mạch." Tiêu Bốc Phét trầm giọng phán.


Ngay khi Lôi Chấn Động đang nín thở chờ đợi một cơn đau đớn thấu xương từ cây kim nóng, thì Tiêu Bốc Phét đột ngột hạ thấp mũi kim, không hề đâm vào da, mà dùng phần đuôi kim bằng đồng nguội lạnh khẽ chọc nhẹ, liên tục cù lét vào điểm nhạy cảm nhất dưới nách gã lôi tu.


"Á... hahahaha!!!"


Lôi Chấn Động bỗng chốc trợn tròn mắt, khuôn mặt nghiêm túc, tragic ban đầu hoàn toàn vỡ vụn. Gã burst vào một tràng cười sằng sặc, lớn tiếng vang dội cả căn phòng tranh rách nát.


"Ha ha ha! Thần y! Ngột quá! Nhột chết ta mất! Ha ha ha! Dừng lại... dừng lại đi! Ha ha ha!"


Cơn nhột cực hạn từ chiêu thức Châm Cứu Huyệt Cười kích hoạt phản xạ cười vô điều kiện của nhục thân. Laughter giải phóng một lượng lớn endorphin tự nhiên chạy dọc khắp cơ thể, vô tình làm giãn nở toàn bộ các cơ bắp đang co thắt căng thẳng tột độ của gã lôi tu suốt ba tháng qua.


Thế nhưng, Tiêu Bốc Phét vẫn không dừng tay. Anh dùng tay trái cù lét liên tục, tay phải vẫn cầm cây kim nóng đỏ rực hơ hơ ngay trước mắt Lôi Chấn Động để dọa dẫm tâm lý cực đoan.


"Ha ha ha! Đừng... đừng đâm kim nóng vào nách ta! Ha ha ha! Ta xin hàng! Ta xin hàng hằng ngày hằng đêm! Ha ha ha!"


Trong cơn hoảng sợ tột độ vì sợ bị kim nóng đỏ đâm trúng và cơn nhột cực hạn mất kiểm soát, đại não của Lôi Chấn Động hoàn toàn bị hỗn loạn. Ý thức hoảng sợ vốn dĩ khóa chặt kinh mạch đôi chân bấy lâu nay bỗng chốc bị đánh bay hoàn toàn bởi bản năng sinh tồn vật lý.


Nhục thân gã tu sĩ tự động kích hoạt cơ chế tự vệ tối thượng trước mối đe dọa chí mạng.


Bùm!


Một luồng lôi điện xanh tím cực mạnh từ đan điền của Lôi Chấn Động bỗng chốc bùng nổ dữ dội. Luồng lôi quang bạo tẩu tự thân chạy dọc khắp cột sống, như một dòng điện cực mạnh của máy khử rung tim phàm giới, đánh thẳng vào các đường kinh mạch đang bế tắc nửa thân dưới.


Tách! Tách! Tách!


Tiếng xương khớp kêu răng rắc vang lên liên tục. Luồng lôi điện tự thân bùng nổ đã phá vỡ hoàn toàn các điểm nghẽn thần kinh cảm giác, đả thông kinh mạch bế tắc bấy lâu nay (Tự Thông Kinh Mạch).


"A hự!!!"


Lôi Chấn Động gầm lên một tiếng vang dội. Luồng lôi quang bộc phát mạnh đến mức đánh đứt phựt hai sợi dây thừng phàm nhân đang trói chặt gã. Chiếc giường gỗ khám bệnh dưới thân gã bị lôi điện thiêu cháy sém một góc lớn bốc khói đen nghi ngút.


Tiêu Bốc Phét hoảng sợ thối lui ba bước, ngã nhào xuống đất nện dơ bẩn hằng ngày để né tránh luồng điện giật vật lý.


Trong sự kinh hoàng của Lý Bán Than và Đại Hổ, Lôi Chấn Động – gã tu sĩ bại liệt nửa thân dưới suốt ba tháng qua – bỗng chốc đứng phắt dậy bằng cả hai chân phàm trần trên nền đất y quán. Gã bước đi loạng choạng hai bước, rồi đứng vững vàng, lôi quang xanh biếc bao quanh đôi chân khỏe mạnh rạng rỡ.


"Ta... ta đứng dậy được rồi?" Lôi Chấn Động sờ xuống đôi chân nóng ấm tràn đầy linh lực của mình, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì sung sướng tột đỉnh. Gã cười lớn rồi lại khóc nghẹn ngào: "Kinh mạch thông suốt hoàn toàn rồi! Chân ta hết liệt rồi! Ha ha ha! Ôi thần y! Ngài đúng là đấng sáng thế y học tâm lý vô vi!"


Nói rồi, Lôi Chấn Động quỳ sụp xuống đất nện dơ bẩn hằng ngày, dập đầu lia lịa trước mặt Tiêu Bốc Phét đang lồm cồm bò dậy dưới đất.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Do lôi lực bộc phát quá mạnh mẽ từ ca đột phá kinh mạch của Lôi Chấn Động, linh khí lôi thuộc tính nồng đậm đột ngột ngưng tụ lại trên bầu trời Giả Dược Y Quán hằng ngày.


Đột nhiên, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại một cách bất thường. Những đám mây đen kịt từ đâu cuồn cuộn kéo đến, xoáy tròn thành một vòng xoáy khổng lồ ngay trên đỉnh Đỉnh Sét Đánh ngay trên đầu mái nhà tranh rách nát của y quán.


Những tia chớp xanh tím khổng lồ bắt đầu xé rách màn đêm u ám, phát ra những tiếng nổ rầm rầm chấn động cả thung lũng dã ngoại hoang dã. Luồng thiên tai lôi kiếp dữ dội đang tích tụ năng lượng hủy diệt, chuẩn bị giáng xuống lôi phạt thiêu rụi toàn bộ Giả Dược Y Quán rách nát vĩnh viễn.


Tiêu Bốc Phét ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sấm sét qua lỗ hổng mái tranh rách, hai chân phàm nhân của anh bắt đầu run rẩy bần bật mất kiểm soát vật lý hằng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!