Nhạc nềnHarvest

Đòn Kiểm Toán Ngược Của Thần Y

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc búa gỗ nặng trịch của gã nha dịch đầu sỏ vung lên giữa không trung, mang theo tiếng xé gió vù vù nhắm thẳng vào tấm biển hiệu bằng tre nứa của Giả Dược Y Quán. Trên bục gỗ, lão y sĩ Lý Đố Kỵ của Độc Đan Phái đang vuốt chòm râu dê nhọn hoắt, đôi mắt hí ti hí nheo lại đầy đắc ý. Lão như đã nhìn thấy cảnh tượng tấm biển hiệu rách nát kia vỡ vụn dưới chân mình, và gã phàm nhân Tiêu Bốc Phét sẽ phải quỳ gối xin tha mạng trước quyền lực tối cao của Nha Môn Trấn Thanh Vân.


Trong khi đó, Tiêu Bốc Phét đang đứng đơ cứng giữa sân. Trong thâm tâm, anh đang gào thét thảm thiết: *“Mẹ kiếp! Đập thật kìa! Đại Hổ đâu, sao ngươi không cản lại? Khoan đã, Đại Hổ mà ra tay chém nha dịch thì nha môn sẽ khép chúng ta vào tội mưu phản triều đình phàm giới mất! Nhưng nếu không cản, tấm biển hiệu trị giá năm xu đồng của ta sẽ tiêu tùng mất!”*


Thế nhưng, nhờ vào kỹ năng Đóng Giả Cao Nhân đã đạt đến độ thượng thừa sau hàng trăm đêm rèn luyện trước gương đồng, khuôn mặt của Tiêu Bốc Phét vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Đôi mắt anh sau làn kính thạch anh gọng tròn tự chế không hề chớp lấy một cái, chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào gã Chấp Pháp Giả đang nghênh nghênh cái mặt hách dịch lên trời.


"Dừng tay."


Một từ nhẹ nhàng phát ra từ khuôn miệng của Tiêu Bốc Phét. Giọng nói không lớn, không chứa nửa điểm linh lực, nhưng lại mang theo một nhịp điệu trầm ấm, đều đặn đến đáng sợ. Nó vang lên giữa không gian căng thẳng như một tiếng chuông gõ vào tâm can, khiến gã nha dịch đang vung búa phải khựng lại giữa chừng, hai cánh tay run rẩy không dám giáng xuống.


Chấp Pháp Giả nhướng mày, bộ ria mép vuốt nhọn khẽ giật giật: "Tiêu Bốc Phét! Ngươi định kháng lệnh quan phủ sao? Đừng tưởng dăm ba cái điều luật rách nát của ngươi có thể dọa được bổn quan! Hôm nay không có năm trăm linh thạch vụn nộp phạt, y quán này nhất định phải bị niêm phong!"


Tiêu Bốc Phét khẽ thở dài thườn thượt. Tiếng thở dài của anh kéo dài, u uất và đầy vẻ thất vọng, như thể một vị thánh nhân đang nhìn một đứa trẻ ngu muội cố tình đi vào con đường chết. Anh chậm rãi đưa bàn tay thon dài vào trong ống tay áo bào trắng rộng thùng thình.


"Quan đại nhân, bổn quán vốn dĩ muốn dùng luật pháp ôn hòa để đối đãi với ngươi hằng ngày." Tiêu Bốc Phét chậm rãi nói, tay vẫn mò mẫm trong túi áo. *“Ngọc bội đâu rồi? Mẹ kiếp, sao lúc cần lại tìm không thấy thế này? Đừng bảo là rơi mất rồi nhé!”* Anh đổ mồ hôi hột hằng hốc nách, nhưng cơ mặt vẫn lạnh lùng như băng đá. "Nhưng ngươi lại cố chấp dùng bạo lực cưỡng chế, muốn phá vỡ sự tĩnh lặng vô vi của Thanh Vân Sơn. Nhân quả này, ngươi gánh không nổi đâu."


Lý Đố Kỵ đứng bên cạnh cười lạnh: "Giả thần giả quỷ! Đại nhân, đừng nghe hắn bốc phét! Hắn chỉ là một gã phàm nhân không có linh căn, lấy đâu ra bản lĩnh gánh nhân quả? Đập cho ta!"


Đúng lúc gã nha dịch định vung búa lần nữa, Tiêu Bốc Phét cuối cùng cũng chạm vào được miếng ngọc lạnh buốt trong túi áo. Anh chậm rãi rút tay ra, lòng bàn tay ngửa lên.


Một luồng ánh sáng xanh lục dịu mát, ấm áp bỗng chốc tỏa ra từ lòng bàn tay anh, xua tan đi làn sương sớm u ám của dốc núi. Đó chính là Lệnh bài Vương Tham Lam – tín vật bằng ngọc bích thật của Trưởng lão Kim Đan kỳ Thanh Vân Tông ban tặng.


Khi luồng linh quang xanh lục ấm áp kia quét qua sân y quán, đám nha dịch phàm trần liền kinh hoàng thối lui ba bước, búa gỗ trên tay suýt rơi xuống đất. Ngay cả Chấp Pháp Giả cũng biến sắc, đôi mắt hách dịch trợn tròn nhìn chằm chằm vào lệnh bài ngọc bích.


"Lệnh... Lệnh bài của trưởng lão Thanh Vân Tông?" Giọng Chấp Pháp Giả bỗng chốc run rẩy, không còn nửa điểm kiêu ngạo ban nãy.


Lý Bán Than đứng ngoài hàng rào tre lập tức vác chiếc loa tre tự chế lên, hét lớn tuyên truyền khắp dốc núi Đường mòn Sinh Tử hân hoan:


"Giả Dược Kinh chương 15 chép rằng: Sư phụ Đóng Giả Cao Nhân, tay giơ Thần Ngọc Kim Đan, linh quang tịnh hóa vạn vật! Quan chấp pháp phàm trần nhìn thấy liền run rẩy quỳ lạy, không dám nhìn thẳng vào uy thế tối cao của Giả Dược Tông!"


Tiêu Bốc Phét liếc mắt nhìn Lý Bán Than, trong lòng thầm cảm tạ gã đệ tử cuồng tín đã gáy đúng lúc, giúp tăng thêm 300% uy thế cho màn lừa bịp của mình. Anh chậm rãi giơ lệnh bài lên ngang ngực, để luồng ánh sáng xanh lục chiếu thẳng vào khuôn mặt đang dần chuyển sang màu xanh mét của Chấp Pháp Giả.


"Đại nhân có biết đây là vật gì không?" Tiêu Bốc Phét nhàn nhạt hỏi.


"Biết... Biết... Đây là lệnh bài hộ mệnh của Vương đại trưởng lão..." Chấp Pháp Giả khẽ nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo hai bên thái dương. Gã chỉ là một quan viên phàm trần của Nha Môn Trấn Thanh Vân, tuy có quyền lực pháp lý đối với người phàm, nhưng trước mặt một đại lão Kim Đan kỳ của Thanh Vân Tông, gã chẳng khác nào một con kiến hôi. Chỉ cần một cái búng tay của Vương Tham Lam, cả cái nha môn trấn Thanh Vân cũng có thể bị san phẳng thành bình địa hằng ngày.


Lý Đố Kỵ thấy tình thế đảo chiều, mặt cắt không còn giọt máu, lén lút lùi lại phía sau định chuồn êm. Nhưng Đại Hổ đã trừng mắt dữ tợn, vác thanh đại đao rỉ sét chặn ngay lối thoát hiểm dốc núi hằng ngày.


Tiêu Bốc Phét không thèm nhìn Lý Đố Kỵ, anh tập trung toàn bộ tinh thần lực vào Chấp Pháp Giả. Anh áp dụng lý thuyết kinh tế học hành vi và tâm lý học lâm sàng từ cuốn Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng giấu trước ngực áo. Anh nheo mắt nhìn tờ lệnh phạt mực đỏ dán trên cổng tre, áp dụng kỹ xảo Đọc Vị Ký Tên để đọc vị sự tham lam của đối phương.


"Nha môn phàm trần đòi phạt năm trăm linh thạch vụn?" Tiêu Bốc Phét khẽ cười nhạt, nụ cười đầy vẻ châm biếm thâm sâu. "Nét chữ trên tờ lệnh phạt này... lực tay không đều, nét mác run rẩy méo mó, nét phẩy đứt đoạn giữa chừng. Theo thuật đọc vị nét bút của phàm giới, người viết tờ lệnh này đang ở trong trạng thái cực kỳ hoảng sợ, tâm lý lo âu tột độ vì sợ bị phát hiện hành vi phạm pháp."


Chấp Pháp Giả nghe vậy, tim đập thình thịch như gõ trống trận, mặt mũi xám xịt lại.


Tiêu Bốc Phét tiến lên một bước chậm rãi, chiếc áo choàng trắng bay nhẹ trong gió dã ngoại, tạo ra một áp lực tinh thần cực hạn đè nặng lên vai đối phương:


"Đại nhân viết lệnh phạt bằng linh thạch tu tiên hằng ngày, thực chất là muốn dùng uy quyền quan phủ để cưỡng đoạt tài sản công đức của y quán, sau đó tẩu tán vào quỹ đen tham ô cá nhân của nha môn, đúng không?"


"Ngươi... Ngươi ngậm miệng phun người! Bổn quan hành sự công chính!" Chấp Pháp Giả gào lên, nhưng giọng nói run rẩy bần bật đã phản bội lại gã hoàn toàn.


"Công chính?" Tiêu Bốc Phét lắc đầu, tung đòn kiểm toán ngược quyết định. "Vương đại trưởng lão của Thanh Vân Tông hiện đang bế quan tịnh dưỡng tại y quán chúng ta hằng ngày. Nếu ta giao tờ lệnh phạt run rẩy này cho ngài ấy, ngài ấy chỉ cần dùng một niệm thần thức Kim Đan quét qua toàn bộ sổ sách chi tiêu của Nha Môn Trấn Thanh Vân hằng năm, tiến hành kiểm toán ngược toàn bộ nguồn gốc dòng tiền vàng và quỹ đen ẩn giấu dưới nền đất nha môn của ngươi."


Anh ghé sát tai Chấp Pháp Giả, hạ giọng nói trầm sâu lắng đầy đe dọa:


"Đến lúc đó, không chỉ có tội tham ô cưỡng đoạt tài sản bị phơi bày trước triều đình phàm giới, mà ngay cả cái đầu phàm nhân của ngươi cũng không đủ để tạ tội trước cơn giận dữ của đại lão Kim Đan đâu. Ngươi có muốn thử xem thần thức Kim Đan kiểm toán tài chính nhanh hơn, hay búa gỗ của nha dịch ngươi đập nhanh hơn không?"


Lời đe dọa đánh trúng phòng tuyến tâm lý yếu ớt của kẻ tham nhũng. Chấp Pháp Giả hoảng sợ tột độ, đầu óc gã hoàn toàn sụp đổ trước viễn cảnh bị đại lão Kim Đan dùng thần lực tra xét quỹ đen tham ô của mình. Gã biết rõ sổ sách nha môn chứa đầy những khoản tiền bẩn hối lộ của Lý Đố Kỵ hằng ngày hằng đêm.


"Thần y bớt giận! Thần y bớt giận!" Chấp Pháp Giả kinh hoàng quỳ sụp xuống đất nện ẩm ướt hằng ngày, dập đầu lia lịa trước mặt Tiêu Bốc Phét. Gã vội vàng giật lấy tờ lệnh phạt mực đỏ trên cổng tre, xé nát vụn thành trăm mảnh trước mặt mọi người. "Là bổn quan mắt chó nhìn không thấy thái sơn! Là do lão tặc Lý Đố Kỵ hãm hại thần y, bổn quan bị che mắt hằng ngày!"


Nói rồi, gã run rẩy thò tay vào ngực áo, lôi ra một tấm thẻ bài bằng đồng thau có khắc dấu ấn hoa văn rồng phượng lộng lẫy của quan phủ phàm giới, dâng hai tay lên trước ngực Tiêu Bốc Phét:


"Đây... Đây là Giấy phép hành nghề y tế đặc biệt do quan phủ triều đình bảo hộ vĩnh viễn! Từ nay về sau, Giả Dược Y Quán được miễn kiểm tra hành chính, miễn toàn bộ thuế khóa phàm trần hằng năm! Xin thần y từ bi, đừng báo cáo chuyện này lên Vương trưởng lão!"


Tiêu Bốc Phét giật mình kinh ngạc hân hoan, nhưng vẫn giữ cơ mặt bất động Đóng Giả Cao Nhân. Anh chậm rãi đưa tay nhận lấy tấm thẻ bài đồng thau – lá bùa hộ mệnh pháp lý phàm trần cực mạnh giúp y quán chính thức hoạt động hợp pháp vĩnh viễn.


"Nhân quả đã định, quay đầu là bờ. Cầm lấy búa gỗ của ngươi và lui ra đi." Tiêu Bốc Phét thong dong phẩy quạt giấy rách.


"Tạ thần y khai ân! Tạ thần y khai ân!" Chấp Pháp Giả hoảng sợ dập đầu lạy tạ, vội vã đứng dậy kéo theo đám nha dịch phàm trần bỏ chạy trối chết xuống dốc núi gập ghềnh Đường mòn Sinh Tử, không dám ngoảnh đầu lại lấy một lần hằng ngày hằng đêm.


Lão Lý Đố Kỵ thấy quan chấp pháp đã chạy mất dép, run rẩy định lách qua hàng rào tre bỏ trốn theo, liền bị Đại Hổ trợn mắt trừng trừng dọa cho ngã nhào xuống đất nện dơ bẩn hằng ngày.


Sân Giả Dược Y Quán bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, đám đông bệnh nhân tu sĩ ngoài cổng tre đồng loạt reo hò vang dội, sùng bái tột đỉnh phong thái vô vi tịnh hóa quan phủ của thần y. Tiêu Bốc Phét khẽ thở phào nhẹ nhõm hân hoan, lòng mừng thầm vì đã hợp thức hóa được giấy phép hành nghề đặc biệt.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!


Từ phía dốc núi gập ghềnh Đường mòn Sinh Tử bỗng vang lên những tiếng động rầm rập chói tai như sấm nổ ban ngày. Đó không phải là tiếng sấm sét tự nhiên, mà là tiếng bánh xe gỗ nện mạnh liên tục xuống đá xanh núi rừng dã ngoại hoang dã hằng ngày.


Một luồng lôi điện xanh tím bừng bừng bốc hỏa bỗng chốc bao phủ cả dốc núi, tỏa ra hơi nóng rát da và mùi khét lẹt của điện tích nồng nặc. Linh khí lôi thuộc tính nồng đậm đột ngột tràn vào sân y quán khiến Tiêu Bốc Phét lập tức ngứa mũi dữ dội, cơ mặt bắt đầu co giật nhẹ chuẩn bị cho phản ứng dị ứng sinh lý.


Từ trong màn khói bụi lôi điện rực sáng, một chiếc xe lăn bằng gỗ sồi bọc thiết giáp nặng nề đang lao rầm rập thẳng vào sân y quán với tốc độ kinh hoàng hằng ngày. Trên xe lăn ngồi một thanh niên lực lưỡng mặc đạo phục rách tả tơi dính đầy vết sấm sét cháy sém, hai mắt gã trợn trừng phát ra hai luồng lôi quang xanh biếc hung hãn tột độ.


Đó chính là Lôi Chấn Động – thiên tài lôi tu nội môn đang bị liệt nửa thân dưới do sét đánh sai cách khi luyện công hằng ngày. Gã phóng ra một tia sét nhỏ xẹt thẳng xuống đất nện ngay trước chân Tiêu Bốc Phét, gầm lên dữ dội vang dội cả thung lũng dã ngoại:


"Kẻ nào là Tiêu Bốc Phét? Mau cút ra đây chữa khỏi chân liệt cho lão tử! Bằng không, hôm nay lôi quang của ta sẽ thiêu rụi toàn bộ cái y quán rách nát này thành tro bụi vĩnh viễn hằng ngày hằng đêm!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!