Nhạc nềnHarvest

Băng Cướp Hoàn Lương Làm Phu Kiệu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh yếu ớt của ngày mới khẽ lách qua những khe đá nứt nẻ, rọi thẳng vào lòng hang ẩm ướt của Cấm địa Thanh Vân Sơn. Tiêu Bốc Phét ngồi trên chiếc ghế gỗ mục nát, hai bắp đùi phàm nhân mỏi nhừ và run rẩy sau một đêm dài nín thở canh chừng. Đôi mắt anh thâm quầng như hai quả tang chín sau tròng kính thạch anh gọng tròn tự chế, cơ mặt thì đờ đẫn vì phải gồng cứng để giữ vững phong thái Đóng Giả Cao Nhân suốt mười tiếng đồng hồ liên tục.


Ở phía đối diện, Hắc Phong Quái – gã tướng cướp khổng lồ khét tiếng – bỗng nhiên đứng phắt dậy. Gã đứng thẳng bằng hai chân, không còn cái dáng đi khép nép, vẹo vọ như con cua bị gãy càng hằng ngày nữa. Gã hít một hơi thật sâu, gương mặt râu quai nón xồm xoàm bỗng chốc co giật dữ dội. Gã đưa bàn tay hộ pháp thô ráp của mình, run rẩy sờ xuống vùng mông phía sau.


"A... Aaaaaaa!"


Một tiếng hét lớn kinh thiên động địa bộc phát từ lồng ngực Hắc Phong Quái, vang dội khắp hang núi, chấn động đến mức làm rơi rụng mấy nhành nhũ đá cổ xưa dốc núi xuống đất nện.


Tiêu Bốc Phét giật nảy mình, tim muốn nhảy vọt ra khỏi cuống họng phàm nhân. Hai bàn tay giấu trong ống tay áo bào trắng bảo mệnh siết chặt lấy cuốn Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng dày cộp trước ngực. Đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng, một nỗi sợ hãi cái chết lạnh buốt bao trùm lấy toàn thân: *Thôi xong rồi! Có phải búi trĩ của gã bị đông cứng đến hoại tử rồi không? Hay là chất mỡ lợn phàm trần của gã đồ tể Chu Đại Hải bị nhiễm trùng làm gã phát điên rồi? Lão tử lần này tiêu đời thật rồi!*


Thế nhưng, ngay khi Tiêu Bốc Phét chuẩn bị nhắm mắt chờ chết, thì Hắc Phong Quái đột ngột quỳ sụp xuống. Hai đầu gối gã nện mạnh xuống nền đất ẩm, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng trên gương mặt hung tợn đầy sẹo.


"Thần y! Thần y tái thế! Ôi cứu tinh của cuộc đời lão tử!" Hắc Phong Quái gào khóc thảm thiết, nhưng giọng điệu lại ngập tràn sự hân hoan phấn khích tột đỉnh. "Nó rụt lại rồi! Nó thực sự rụt lại hoàn toàn rồi! Không còn đau rát, không còn sưng tấy, nhẹ nhõm như chưa từng có cái cổng địa ngục nào tồn tại ở phía sau! Lão tử... lão tử đứng dậy đi lại bình thường được rồi!"


Đám lâu la Hắc Phong Bang đứng xếp hàng ngồi mông trần trên đá lạnh suốt đêm qua nghe thấy thế, cũng đồng loạt rụt rè đứng dậy thử đi lại vài bước. Chỉ trong chốc lát, cả hang động bùng nổ những tiếng reo hò điên cuồng dã ngoại:


"Đại ca! Mông của đệ cũng hết đau rồi! Không còn rỉ máu nữa!"


"Linh cao của thần y thần kỳ quá! Cái mỡ trắng béo ngậy ấy bôi vào mát rượi, ngồi lên đá lạnh buốt một đêm mà giờ đứng dậy kinh mạch thông suốt hoàn toàn!"


"Băng Hàn Thải Độc Pháp vô địch! Thần y Tiêu Bốc Phét vạn tuế!"


Nhìn đám cướp núi khóc lóc ôm nhau nhảy múa trong tình trạng y phục hạ thân xộc xệch, Tiêu Bốc Phét âm thầm đưa tay lau vội giọt mồ hôi lạnh trên trán. Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm đến mức muốn quỳ xuống tạ ơn trời đất.


*Hóa ra cái nguyên lý co mạch vật lý bằng đá lạnh và bôi trơn bằng mỡ lợn phàm trần của kiếp trước lại hiệu quả đến thế đối với bệnh trĩ nội cấp tính! Đúng là lấy độc trị độc, chúng ngồi đá lạnh ẩm ướt nhiều quá bị trĩ, giờ bắt ngồi đá lạnh buốt mông trần để co mạch máu sưng tấy, thế mà cũng thành kỳ tích y học tu tiên!*


Tuy nhiên, ngoài mặt Tiêu Bốc Phét vẫn giữ vẻ thâm sâu khó lường. Anh thong dong xòe chiếc quạt giấy rách 'Thần Y' ra, quạt nhẹ nhàng chậm rãi tạo tiếng gió hiu hiu kéo dài thời gian, giọng nói cố tỏ ra trầm thấp hờ hững như thể mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay:


"Hồng trần vạn vật, âm dương tương khắc. Các ngươi vốn dĩ chỉ bị uế khí phàm trần nghẽn mạch hạ vị do thói quen sinh hoạt ngạo mạn, ngồi thiền sai chỗ. Băng Hàn Thải Độc Pháp lấy cực âm tịnh hóa cực dương hỏa độc, kết hợp với Vô Vi Linh Cao bôi trơn kinh mạch, búi thịt tự khắc rụt lại. Buông bỏ chấp niệm, nhục thân tự khắc nhẹ nhõm."


Hắc Phong Quái nghe xong, đập đầu bành bành xuống đất nện dập đầu tạ tội:


"Thần y dạy chí phải! Lão tử trước đây ngu muội, cậy thế có chút tu vi Luyện Khí tầng sáu liền ngạo mạn coi thường phàm nhân, suốt ngày ngồi trên phiến đá lạnh ẩm ướt sâu trong hang để luyện công hòng bộc phát lôi lực, ai ngờ lại tự rước họa 'Thối Tủy Hạ Vị' vào thân. Nếu không có thần y ra tay cứu mạng, lão tử e rằng đã bị nổ mông thối ruột mà chết!"


Gã tướng cướp khổng lồ quay đầu lại, trừng mắt quát lớn đám lâu la:


"Tất cả nghe lệnh! Mau mang toàn bộ của cải tích lũy của Hắc Phong Bang ra đây dâng tặng thần y! Kẻ nào dám giấu một xu, lão tử băm vằn xác kẻ đó!"


Chỉ trong vài khắc, ba chiếc hòm gỗ sồi nặng trịch được khiêng ra, nắp hòm mở toang, để lộ hàng vạn Đồng xu đồng phàm trần sáng lấp lánh cùng vô số vàng bạc phàm giới cướp bóc được của phàm nhân vãng lai.


Nhìn đống tiền đồng phàm trần chất đống, mắt Tiêu Bốc Phét sáng rực lên dưới làn kính thạch anh. Anh dị ứng cực nặng với linh thạch vụn (chỉ cần ngửi thấy bụi linh khí là hắt hơi co giật dữ dội), cho nên đối với anh, đống tiền xu đồng phàm trần không có nửa điểm linh lực này chính là kho báu an toàn nhất thế giới! Có đống tiền này, anh có thể mua củi đốt, gạo ăn, cỏ ngọt phàm trần hằng ngày và sống an nhàn trọn đời mà không sợ bị dị ứng.


Nhưng để giữ vững vỏ bọc cao nhân ẩn thế coi tiền tài như mây khói, Tiêu Bốc Phét khẽ vuốt ve quả hồ lô rỗng bên hông, thở dài thườn thượt đầy u uất:


"Tiền tài phàm giới chỉ là vật ngoài thân, nhận nhiều chỉ thêm nghiệp lực. Đạo pháp vô vi hướng đến chúng sinh, ta cứu các ngươi không phải vì đống đồng nát này..."


"Không được! Thần y không nhận, lòng lão tử không an!" Hắc Phong Quái cuống cuồng dập đầu. "Nếu ngài khinh thường đống tiền dơ bẩn này, lão tử thề sẽ hoàn lương, giải tán băng cướp, từ nay không chặn đường cướp bóc nữa! Chúng ta sẽ dùng đống tiền này để tích đức hành thiện theo lời dạy vô vi của ngài!"


Tiêu Bốc Phét nghe vậy thì trong lòng mừng rỡ như mở hội, vội vàng đổi giọng bốc phét bằng tài hùng biện cực đoan để hợp thức hóa việc thu tiền:


"Thiện tai, thiện tai. Các ngươi có lòng hướng thiện, buông đao đồ tể lập địa thành Phật, đó là phúc phận của chúng sinh Thanh Vân Sơn. Đống tiền đồng này, ta sẽ nhận để thay các ngươi tích lũy công đức tâm linh hằng ngày, dùng làm quỹ cứu tế phàm nhân."


Hắc Phong Quái cảm động đến mức nước mắt ròng ròng, dập đầu lia lịa. Gã lập tức chỉ tay vào gã lâu la lực lưỡng nhất, mặt có vết sẹo dài hung tợn đứng bên cạnh:


"Đại Hổ! Bước lên đây!"


Đại Hổ – gã lưu manh lực lưỡng có võ nghệ giang hồ phàm trần – run rẩy bước lên quỳ xuống.


"Đại Hổ, ngươi là đệ tử khỏe nhất, trung thành nhất của ta. Từ nay về sau, ngươi không còn là người của Hắc Phong Bang nữa. Ta cử ngươi xuống Giả Dược Y Quán, trọn đời làm bảo vệ gác cổng, hầu hạ sai vặt cho thần y! Nếu có kẻ nào dám đến y quán gây sự, không chịu xếp hàng theo Quy tắc Xếp Hàng Sinh Tử, ngươi cứ việc đập gãy chân hắn cho ta!"


Đại Hổ dập đầu hướng về Tiêu Bốc Phét, cung kính hét lớn: "Đại Hổ tuân lệnh đại ca! Từ nay nguyện làm trâu làm ngựa cho thần y, trung thành tuyệt đối sợ chết bảo vệ y quán hằng ngày!"


Tiêu Bốc Phét đứng đơ người nhìn gã khổng lồ xăm trổ đầy sẹo trước mặt, trong lòng khóc thầm không ra nước mắt: *Trời đất ơi! Ta chỉ là một phàm nhân nhát gan cực độ, trốn chạy còn không xong, giờ lại rước thêm một gã tướng cướp hung hãn về làm bảo vệ gác cổng hằng ngày! Nhỡ gã phát hiện ra ta không biết y thuật, liệu gã có bẻ cổ ta trước khi đập chân người khác không?*


Nhưng tình thế đã rồi, anh không thể từ chối trước sự cuồng nhiệt của băng cướp hoàn lương. Anh đành gật đầu nhẹ, phán một câu mơ hồ:


"Đại Hổ, vạn sự tùy duyên. Ngươi xuống dốc núi gác cổng tre, giữ gìn trật tự xếp hàng hằng ngày, đó cũng là một cách rèn luyện tâm cảnh vô vi."


"Đệ tử lĩnh ngộ!" Đại Hổ hân hoan hét lớn.


Hắc Phong Quái chưa dừng lại ở đó, gã muốn dâng hiến sự thành kính tột đỉnh để đưa tiễn thần y xuống núi. Gã ra lệnh cho đám đàn em dùng tre nứa dẻo dai trong rừng cấm địa, đan cấp tốc một chiếc kiệu tre lộng lẫy lót đầy rơm ấm dã ngoại.


"Thần y xuất thế cứu đời, chân không chạm đất nện! Đám đàn em của ta sẽ tự nguyện làm phu kiệu VIP, hộ tống ngài trở về y quán lộng lẫy!"


Thế là, Tiêu Bốc Phét bị đám cướp núi cung kính bế đặt ngồi lên chiếc kiệu tre. Bốn gã tướng cướp khổng lồ, cơ bắp cuồn cuộn phanh trần ngực, khiêng chiếc kiệu tre đi đứng nhịp nhàng bước xuống con đường mòn Sinh Tử gồ ghề dốc đứng. Chú lừa nhỏ Bánh Trôi lững thững đi phía sau, hông đeo hai giỏ tre đựng hòm tiền đồng phàm trần, tai dài cụp xuống đầy vẻ khinh bỉ đám tu sĩ thích bay lượn.


Ngồi trên kiệu tre dập dềnh dã ngoại, Tiêu Bốc Phét cố gắng giữ vững tư thế thẳng lưng, tay cầm chiếc quạt giấy rách quạt nhẹ nhàng chậm rãi để tạo phong thái thong dong tự tại trước cái chết, nhưng trong lòng anh lại hoang mang tột độ: *Danh tiếng 'thu phục băng cướp núi' này truyền ra ngoài, giang hồ chắc chắn sẽ đồn đại ta có ma pháp nhiếp hồn tối thượng! Kiểu này thì làm sao lén bỏ trốn an toàn phàm nhân được nữa đây?*


Khi đoàn kiệu tre lộng lẫy hạ cánh xuống chân dốc núi Đường mòn Sinh Tử dẫn vào Giả Dược Y Quán, cảnh tượng trước mắt khiến Tiêu Bốc Phét suýt nữa ngã nhào khỏi kiệu.


Lý Bán Than – gã đệ tử tạp dịch cuồng tín – đang cầm cuốn sổ da dê cũ kỹ bám đầy bụi than lò, điên cuồng viết chép hăng say. Gã hét lớn hướng về đám đông tu sĩ đang xếp hàng dài dằng dặc:


"Giả Dược Kinh chương 14 chép rằng: Thần y dùng đức phục nhân, không tốn một giọt linh lực, chỉ dùng vài câu triết lý vô vi đã cảm hóa băng cướp núi Hắc Phong Bang hoàn lương làm phu kiệu VIP! Các ngươi nhìn xem, thần y oai phong lẫm liệt trở về rồi!"


Hàng ngàn tu sĩ và dân làng chứng kiến cảnh tượng bốn gã tướng cướp hung dữ đang thành kính khiêng kiệu cho Tiêu Bốc Phét, đồng loạt quỳ rạp xuống đất nện, tung hô vang dội cả thung lũng:


"Thần y đức độ vô biên! Cảm hóa băng cướp cứu giúp chúng sinh!"


Tiêu Bốc Phét cố gượng cười gật đầu chào đám đông, mồ hôi hột chảy ròng ròng sau gáy. Anh chỉ muốn nhanh chóng chui vào nhà kho muối của Tạ Thị Trượt để trốn tránh sự sùng bái quá đà này.


Thế nhưng, khi kiệu tre vừa hạ cánh hẳn xuống sân y quán, Tiêu Bốc Phét phát hiện ra bầu không khí trước cửa quán có gì đó cực kỳ bất thường.


Một nhóm nha dịch phàm trần mặc triều phục màu xanh đậm của Nha Môn Trấn Thanh Vân đang đứng phong tỏa lối vào hàng rào tre. Dẫn đầu là một gã quan viên trung niên có bộ ria mép vuốt nhọn kiêu ngạo, hông đeo thẻ bài đồng, tay đang cầm một chiếc búa gỗ niêm phong và tờ giấy bản thô dán mực đỏ chói mắt.


Chính là Chấp Pháp Giả – quan kiểm dịch hãm tài hám của của nha môn phàm trần đang chờ sẵn với lệnh niêm phong y quán lậu trên tay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!