Nhạc nềnHarvest

Liệu Pháp Ngồi Thiền Trên Đá Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm trong hang động u ám của Cấm địa Thanh Vân Sơn thổi qua các khe đá rít lên những tiếng ghê rợn, mang theo hơi ẩm lạnh buốt và mùi rêu mục nồng nặc. Dưới ánh đuốc chập chờn, thanh đại đao rỉ sét của Hắc Phong Quái kề sát sạt ngay chóp mũi của Tiêu Bốc Phét. Sát khí lạnh buốt của lưỡi đao và luồng linh lực Luyện Khí tầng sáu bạo tẩu nhẹ của gã tướng cướp khiến da mặt phàm nhân của Tiêu Bốc Phét muốn đông cứng lại.


Thế nhưng, khuôn mặt anh sau hai tròng kính thạch anh gọng tròn tự chế vẫn không hề có một chút biểu cảm nào. Sự hoảng sợ tột cùng đã kích hoạt hoàn hảo kỹ năng Đóng Giả Cao Nhân, khiến toàn bộ cơ mặt anh đơ cứng như tượng đá, đôi mắt nhìn thẳng vào khoảng không vô định phía sau bả vai Hắc Phong Quái đầy vẻ thâm sâu, hờ hững trước cái chết.


"Sư phụ... khụ, Tiêu thần y!" Hắc Phong Quái trừng mắt, hàm răng râu quai nón bặm chặt, giọng gầm gừ đầy đau đớn. "Lão tử đã nói rồi! Đêm nay nếu ngài không giảm đau tức thì cho lão tử, sáng mai cái đầu phàm nhân này của ngài sẽ lìa khỏi cổ! Đám đàn em của ta đã khiêng ngài đi suốt một canh giờ đường rừng, không phải để nghe ngài thuyết lý suông!"


Tiêu Bốc Phét thầm nghĩ trong lòng: *Băm cái đầu nhà ngươi! Lão tử mà có linh dược thật thì đã chẳng phải đi bán nước muối pha đường kiếm ăn qua ngày dưới chân núi! Ngươi đau mông chứ đâu có đau đầu, sao cứ đòi băm đầu ta thế hả gã tướng cướp ngốc nghếch kia!*


Tuy nhiên, ngoài mặt anh vẫn giữ vẻ tĩnh lặng như nước. Anh chậm rãi đưa ngón tay thon dài lên, đẩy nhẹ gọng kính thạch anh trên sống mũi. Hành động thong dong tự tại này vô tình tạo ra một áp lực tâm lý vô hình, khiến Hắc Phong Quái khựng lại một nhịp, thanh đại đao rỉ sét khẽ dịch ra ngoài một phân.


"Hắc Phong đại ca, ngươi có biết tại sao ta lại để ngươi bắt cóc lên đây mà không hề dùng nửa điểm linh lực chống cự không?" Tiêu Bốc Phét chậm rãi mở miệng, giọng trầm thấp đều đều như tiếng chuông chùa cổ.


Hắc Phong Quái nhíu mày, nghi hoặc hỏi: "Tại sao?"


Tiêu Bốc Phét thở dài thườn thượt đầy u uất, tay khẽ vuốt ve quả hồ lô rỗng bên hông, bốc phét bằng tài hùng biện cực đoan: "Bởi vì ta thấu cảm được nỗi đau thầm kín của các ngươi. Đạo pháp vô vi hướng đến chúng sinh, phàm nhân hay tướng cướp đều có quyền được cứu rỗi. Các ngươi tưởng rằng mình bị trúng kịch độc ma đạo, nhưng thực chất, các ngươi đang chịu sự trừng phạt của chứng bệnh 'Thối Tủy Hạ Vị' do chính thói quen sinh hoạt ngạo mạn của mình gây ra!"


Nghe đến bốn chữ 'Thối Tủy Hạ Vị', Hắc Phong Quái cùng đám lâu la đứng xung quanh đều giật nảy mình. Điệu bộ ngồi khép nép đau đớn khôi hài của gã tướng cướp khổng lồ càng lộ rõ khi gã khẽ dịch chuyển mông trên phiến đá băng, mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt.


"Thối... Thối Tủy Hạ Vị?" Hắc Phong Quái lắp bắp. "Thần y, ngài chưa bắt mạch mà đã nhìn thấu tủy cốt của lão tử sao? Đúng vậy, mười ngày nay cái mông của lão tử đau rát như bị lửa thiêu, mỗi lần đi đại tiện đều như đi qua cổng địa ngục! Đám lâu la của ta cũng bị y hệt! Xin thần y ban cho thần dược đột phá để lão tử tự dùng lôi lực ép búi thịt này ra ngoài!"


Tiêu Bốc Phét cười lạnh một tiếng, lắc đầu phán: "Ngu muội! Linh lực lôi điện bạo tẩu của ngươi chính là tác nhân khiến vùng hạ vị bị thiêu rụi nặng nề hơn! Nếu bây giờ ta ban cho ngươi thần dược bộc phát linh lực, đan điền của ngươi chưa kịp thông suốt, thì cái mông của ngươi đã nổ tung trước! Các ngươi có muốn nhục thân bị nổ vỡ vụn từ phía sau không?"


Đám cướp núi nghe đến từ "nổ mông" thì mặt cắt không còn giọt máu, đồng loạt đưa tay che chặt phía sau mông, run rẩy nhìn vị thần y ẩn thế đeo kính tròn trước mặt.


"Vậy... vậy phải làm sao? Không uống thuốc thì làm sao giải độc?" Hắc Phong Quái hoảng sợ, thanh đại đao rỉ sét hạ xuống hoàn toàn, giọng cầu khẩn.


Tiêu Bốc Phét lén thò tay vào ngực áo, chạm nhẹ vào cuốn 'Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng' rách nát để tìm kiếm sự tự tin tinh thần. Dựa trên kiến thức sinh học thường thức về bệnh trĩ nội do ngồi đá lạnh ẩm ướt quá lâu của đám cướp núi, anh quyết định thiết kế một liệu trình giả dược cực đoan nhất lịch sử.


"Muốn giải quyết tận gốc Thối Tủy, phải dùng đến 'Băng Hàn Thải Độc Pháp' tối thượng của phàm nhân vô vi." Tiêu Bốc Phét đứng thẳng lưng, tà áo bào trắng bay nhẹ trong gió hang, phán: "Hàn khí ngưng tụ trong xương tủy các ngươi hằng ngày do ngồi thiền trên đá lạnh đã hóa thành hỏa độc. Muốn trị nó, phải lấy cực âm trị cực âm, lấy độc trị độc!"


Anh chỉ tay vào hàng loạt phiến đá băng lạnh buốt, ẩm ướt sâu trong hang động.


"Tất cả các ngươi, từ đại ca đến lâu la, ngay lập tức cởi bỏ hoàn toàn y phục dơ bẩn ở hạ thân! Ngồi thiền trực tiếp mông trần lên những tảng đá băng kia cho ta!"


"Cái gì?!" Hắc Phong Quái trợn tròn mắt, đám lâu la xăm trổ đầy mình, cơ bắp cuồn cuộn cũng đồng loạt há hốc mồm kinh hãi.


Một gã lâu la mắt hí nghi ngờ hỏi: "Thần y, ngài không lừa chúng ta chứ? Ngồi mông trần lên đá băng lạnh buốt giữa đêm đông thế này, nhỡ đâu đông cứng luôn cái mông thì sao?"


Tiêu Bốc Phét trừng mắt nhìn gã lâu la kia, giọng quát nhẹ đầy uy nghiêm: "Chấp niệm! Các ngươi quá cố chấp vào cái danh dự hão huyền của phàm trần! Trước mặt đạo pháp vô vi, nhục thân chỉ là cát bụi. Các ngươi thà giữ lại chiếc quần dơ bẩn chứa đầy uế khí để rồi thối tủy mà chết, hay thà buông bỏ tất cả để tịnh hóa kinh mạch?"


Để tăng cường độ tin cậy và thực hiện bước bôi trơn vật lý tối quan trọng, Tiêu Bốc Phét lén rút từ trong túi nải trốn chạy ra một chiếc hộp gỗ thông nhỏ đựng chất mỡ màu trắng ngà. Đây chính là hộp mỡ lợn phàm trần mà anh mua từ gã đồ tể Chu Đại Hải dưới trấn, vốn định dùng để xào cỏ ngọt ăn cơm phàm nhân qua ngày hằng ngày.


"Đây là 'Vô Vi Linh Cao' thượng hạng, được ninh cất từ tủy cốt của linh thú phàm trần ngàn năm (thực chất là mỡ heo phàm trần ninh từ xương lợn Chu Đại Hải)." Tiêu Bốc Phét nói dối không chớp mắt, đưa hộp mỡ lợn ra. "Trước khi ngồi thiền trên đá lạnh, các ngươi phải bôi chất linh cao này lên vùng hạ vị bị tổn thương. Nó sẽ tạo ra một lớp màng bảo hộ vô vi, ngăn cản hàn độc xâm nhập sâu vào phủ tạng, đồng thời bôi trơn kinh mạch, giúp búi thịt co lại và độc tố thoát ra ngoài dễ dàng hơn!"


Nhìn hộp mỡ lợn trắng ngần tỏa ra mùi thơm béo ngậy nhạt (được quảng cáo là linh dược dưỡng tủy), Hắc Phong Quái hoàn toàn bị thuyết phục. Nỗi đau rát kinh hoàng vùng mông và nỗi sợ hãi cái chết "Thối Tủy" đã đè bẹp hoàn toàn lòng tự trọng của gã tướng cướp núi.


"Cởi! Tất cả cởi ra cho lão tử!" Hắc Phong Quái nghiến răng hét lớn, tiên phong cởi bỏ quần dài da thú, lộ ra cặp đùi đen nhẻm rậm rạp.


Thế là, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu, dở khóc dở cười diễn ra trong hang động u ám của Cấm địa Thanh Vân Sơn. Một băng cướp núi hung tợn khét tiếng vùng dã ngoại hoang dã, gã nào gã nấy mặt đầy sẹo, tay cầm đao giết người không gớm tay hằng ngày, giờ đây đồng loạt cởi bỏ quần dài, lóng ngóng dùng ngón tay thô ráp bôi chất mỡ lợn trơn nhầy vào vùng mông đau đớn, rồi nghiêm túc xếp thành một hàng ngang ngăn nắp, nhẹ nhàng ngồi đặt mông trần lên những phiến đá băng lạnh buốt.


*Xè... xèo...*


Hơi lạnh buốt giá từ đá băng tiếp xúc trực tiếp với làn da sưng tấy, nóng rát của búi trĩ nội khiến Hắc Phong Quái suýt nữa thì hét toáng lên và nhảy dựng dậy. Cơ bắp gã giật nảy lên, lôi quang đỏ nhạt rò rỉ bộc phát.


"Không được động đậy!" Tiêu Bốc Phét quát lớn, quạt giấy rách 'Thần Y' xòe ra quạt nhẹ nhàng đầy thong dong. "Đứng dậy lúc này, hàn độc sẽ lập tức nghịch chuyển công kích đan điền, thối tủy bộc phát ngay tức khắc! Nín thở, giữ cơ mặt bất động, vận khí tập trung vào hạ vị!"


Hắc Phong Quái sợ hãi, vội vàng cắn chặt răng ngồi im phăng phắc như tượng đá. Gã cảm thấy một luồng lạnh buốt thấu xương tủy truyền từ mông lên thẳng đỉnh đầu, khiến toàn thân gã run rẩy dữ dội, mặt mũi chuyển từ đỏ gay sang tím tái vì lạnh.


"Răng... răng... rắc... rắc..."


Tiếng răng đập vào nhau cành cạch của hàng chục gã tướng cướp vang dội liên tục trong hang động tĩnh mịch. Đám lâu la Hắc Phong Bang rét run cầm cập, hai tay bám chặt vào mép đá băng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm nhưng không một gã nào dám nhúc nhích dù chỉ một phân dưới ánh mắt giám sát nghiêm ngặt của vị "thần y" ẩn thế.


Thực chất, nguyên lý vật lý trị liệu phàm trần cực kỳ đơn giản: Nhiệt độ lạnh buốt từ đá băng hoạt động như một chất co mạch tự nhiên (vasoconstriction), lập tức làm giảm lưu lượng máu dồn về các búi trĩ đang bị viêm sưng tấy, xoa dịu cơn nóng rát vật lý ngay tức thì. Chất mỡ lợn phàm trần của Chu Đại Hải đóng vai trò bôi trơn hoàn hảo, giảm ma sát tối đa khi búi thịt co lại, ngăn ngừa nứt nẻ da thịt phàm nhân.


Nhưng dưới tài hùng biện cực đoan và kịch bản dọa dẫm của Tiêu Bốc Phét, đám cướp núi lại tin sái cổ rằng chúng đang tham gia vào một buổi lễ tịnh hóa linh hồn và thải độc kinh mạch vô thượng.


Sau khoảng một nén nhang chịu đựng cái lạnh buốt mông cực hạn, Hắc Phong Quái bỗng nhiên trợn tròn mắt. Cơn đau nhói, nóng rát như kim châm hành hạ gã suốt mười ngày qua bỗng nhiên dịu đi một cách thần kỳ. Cảm giác sưng tấy, vướng víu khó chịu ở mông dường như đang co nhỏ lại vật lý dưới tác động của đá lạnh và chất mỡ lợn trơn ấm.


"Đại... đại ca..." Nhị đương gia run rẩy thì thầm, giọng nói méo mó vì lạnh nhưng tràn đầy sự kinh ngạc. "Lạ... lạ thật... mông của ta... không còn đau rát nữa... cứ như có một luồng linh khí mát mẻ đang tịnh hóa uế khí vậy..."


"Lão tử cũng cảm thấy thế!" Hắc Phong Quái hân hoan thốt lên, ánh mắt nhìn Tiêu Bốc Phét đeo kính thạch anh đứng hiên ngang lập tức chuyển từ kiêng dè sang sùng bái cuồng nhiệt vô điều kiện. "Thần y! Quả thực là thần thông vô vi! Hàn khí đá lạnh đang ép hết nhiệt độc Thối Tủy ra ngoài rồi!"


Tiêu Bốc Phét ngồi trên một chiếc ghế gỗ mục nát bên cạnh, trong lòng thở phào nhẹ nhõm đến mức suýt rơi nước mắt hoảng sợ. Anh đã hao tổn toàn bộ số mỡ lợn phàm trần mang theo để bôi trơn cho đám cướp này, ngày mai hai anh em chỉ có nước ăn cháo nhạt nhẽo, nhưng ít ra cái đầu phàm nhân của anh tạm thời đã được giữ vững trên cổ.


"Tĩnh tâm thiền định!" Tiêu Bốc Phét giữ cơ mặt không cảm xúc, giọng điệu hờ hững phán: "Đây mới chỉ là tịnh hóa sơ khởi. Đêm nay, các ngươi phải ngồi thiền liên tục bốn canh giờ trên đá băng, không được phép rời đi nửa bước. Có như vậy, tận gốc Thối Tủy mới được nhổ bỏ hoàn toàn."


"Vâng lệnh thần y!" Hắc Phong Quái cùng đám lâu la đồng thanh hô lớn đầy thành kính, nghiêm túc nhắm mắt ngồi thiền mông trần trên đá lạnh, mặc cho cơ thể run rẩy lập cập dưới màn đêm u ám của Cấm địa Thanh Vân Sơn.


Đêm sâu dần, tiếng gió hú ngoài hang vẫn rít liên hồi. Tiêu Bốc Phét ngồi im lặng, nội tâm thầm nguyện cầu cho búi trĩ của gã tướng cướp ngày mai co lại hoàn toàn để anh có đường sống trở về y quán.


Sáng hôm sau, ánh bình minh yếu ớt len lỏi qua khe đá, chiếu rọi vào hang động u ám. Hắc Phong Quái từ từ mở mắt ra, gã hít một hơi thật sâu, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm sảng khoái chưa từng có. Gã chậm rãi đứng thẳng dậy bằng hai chân, không còn dáng đi khép nép đau đớn của con cua nữa.


Gã bước đi thử vài bước trên nền đất nện ẩm ướt, rồi đột ngột đứng khựng lại.


Sáng hôm sau, Hắc Phong Quái đứng dậy hét lớn một tiếng đầy kinh ngạc, tay sờ xuống mông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!