Tai Họa Bắt Cóc Ban Đêm
Đêm trung thu dưới chân núi Thanh Vân Sơn lẽ ra phải là một đêm thanh bình với trăng thanh gió mát, nếu như sân Giả Dược Y Quán không bị vây kín bởi hàng trăm kiếm tu đang trợn mắt lăm lăm trường kiếm. Tiêu Bốc Phét đứng nấp sau khe cửa tre rách nát, nhìn ra ngoài dốc núi Đường mòn Sinh Tử mà lòng đau như cắt, nước mắt chảy ngược vào trong.
Ở ngay cổng tre, Bạch Thiên Tài – gã thiên tài kiếm đạo nội môn vừa đột phá Trúc Cơ đỉnh phong chiều nay – đang đứng thẳng như một cột điện, thanh kiếm cổ Hàn Băng cắm sạt xuống đất, tỏa ra từng luồng hàn khí xanh băng dịu nhẹ nhưng đầy tính đe dọa. Mỗi khi có một kiếm tu nào xích lại gần cổng quá ba bước, Bạch Thiên Tài lại trừng mắt, tay đặt lên chuôi kiếm, lạnh lùng quát: "Sư phụ đang tiến vào trạng thái Vô Vi thiền định! Kẻ nào dám gây tiếng động lớn làm ảnh hưởng đến nhịp thở của ngài, hãy hỏi kiếm của ta trước!"
Đám đông kiếm tu bên ngoài nghe vậy liền rụt cổ, nhưng ánh mắt vẫn hừng hực ý chí cuồng nhiệt. Họ đứng xếp hàng dài dằng dặc dưới ánh trăng, tay ôm kiếm, miệng lẩm nhẩm: "Ta nhất định phải đợi được đến sáng mai để nhìn thần y ngáp một cái! Chỉ cần một cái ngáp của ngài thôi, kiếm ý của ta chắc chắn sẽ đột phá!"
Tiêu Bốc Phét nghe thấy tiếng xì xào ngoài sân mà muốn ngất xỉu lâm sàng ngay tại chỗ. Anh quay đầu lại, nhìn cô em gái nuôi Tạ Thị Trượt đang hớt hải thu dọn đồ đạc dưới ánh đèn dầu u uất. Cô bé mười hai tuổi tay thắt chặt chiếc hũ đất nung đựng muối cát tường, hông đeo chìa khóa kho ngầm, mặt mũi lấm lem nhọ nồi nhưng đôi mắt lại sáng quắc vì lo lắng.
"Anh hai!" Tạ Thị Trượt hạ giọng thì thầm, tiếng nói nhỏ như muỗi kêu. "Hỏng hẳn rồi! Cửa trước bị gã Bạch Thiên Tài gác chặt như ngục giam. Cửa sau dốc núi thì đệ tử Giả Dược Tông của huynh Lý Bán Than đang thắp đuốc sáng rực, cầm chổi tre tuần tra liên tục. Chúng ta... chúng ta không thể lén dắt con Bánh Trôi bỏ trốn bằng đường thủy Sông Thanh Vân được nữa rồi!"
Tiêu Bốc Phét khóc không ra nước mắt, tay bấu chặt vào cuốn 'Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng' đang giấu sát ngực áo bào trắng bảo mệnh. Chiếc cổ áo bào trắng vẫn còn đường rách nhỏ – vết tích từ mũi kiếm Hàn Băng của Bạch Thiên Tài chiều nay – để lộ làn da cổ đang nổi đầy da gà của anh.
"Trời hại ta rồi!" Tiêu Bốc Phét lẩm nhẩm, tay run rẩy vuốt ve quả hồ lô rỗng đeo bên hông. "Ta chỉ là một phàm nhân vô vi không có nửa điểm tu vi! Ta ngáp vì ta thiếu ngủ hằng đêm nghĩ kế chạy trốn, gã điên kia lại tự bổ não thành kiếm pháp tối thượng! Bây giờ cả cái dốc núi này biến thành thánh địa xem ngáp, ta mà bị lộ tẩy là lang băm bán nước muối pha đường, đám tu sĩ hung hãn này sẽ băm vằn xác ta ra làm trăm mảnh!"
Đúng lúc hai anh em đang bế tắc tột cùng, một luồng gió lạnh bất chợt thổi tắt phụt ngọn đèn dầu duy nhất trong phòng ngủ.
Bóng tối ập xuống nhanh như chớp. Tiêu Bốc Phét giật nảy mình, chưa kịp định thần thì một mùi hôi hám của bùn đất rừng sâu và mùi rượu nhạt phàm trần đã xộc thẳng vào mũi.
*Phập!*
Một bàn tay to lớn, thô ráp như vỏ cây cổ thụ đột ngột bịt chặt lấy miệng Tiêu Bốc Phét. Anh trợn tròn mắt, định vùng vẫy nhưng cơ thể phàm nhân yếu ớt của anh ngay lập tức bị khóa chặt bởi một lực lượng cơ bắp khổng lồ. Một chiếc bao tải phân hôi hám, ẩm ướt úp sụp xuống đầu anh, che tối hoàn toàn tầm nhìn.
"Ưm... ưm...!" Tiêu Bốc Phét cố hét lên nhưng tiếng kêu chỉ là những âm thanh nghẹn ngào vô vọng.
Anh nghe thấy tiếng động lách cách bên cạnh gầm giường, dường như Tạ Thị Trượt định xông lên cứu anh bằng chiếc cân tiểu ly đồng, nhưng một giọng nói khàn đặc, thô lỗ vang lên trong bóng tối: "Nín họng! Con nhóc phàm nhân kia, khôn hồn thì đứng im, bằng không lão tử một đao chém bay đầu anh trai ngươi!"
Tiêu Bốc Phét cảm thấy cơ thể mình bị nhấc bổng lên vai một gã đàn ông lực lưỡng như một bao tải củi khô. Gã này di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn nhưng điệu bộ lại vô cùng kỳ quặc – cứ đi được vài bước lại khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, dáng đi xộc xệch loạng choạng.
Bọn bắt cóc không đi bằng cửa trước hay cửa sau y quán, nơi có Bạch Thiên Tài và Lý Bán Than canh gác. Chúng lướt qua một khe nứt vách đất nhỏ phía sau bếp lò của Trần Độc – lối đi bí mật dẫn thẳng vào khu vực rừng sâu của Cấm địa Thanh Vân Sơn mà chỉ có những thợ săn phàm trần hoặc dã ngoại yêu thú mới biết.
Tiêu Bốc Phét bị xốc vác đi xộc xệch, đầu óc quay cuồng trong chiếc bao tải hôi hám. Anh cảm nhận được những cành cây rừng cào xước qua lớp bao tải, tiếng gió hú gầm rít bên tai và tiếng bước chân nặng nề dẫm lên lá khô xào xạc.
*"Xong đời rồi! Lần này là tà tu hay ma tu bắt cóc ta? Có phải chúng muốn luyện hóa phàm nhân vô vi của ta thành huyết đan không?"* Tiêu Bốc Phét run rẩy dữ dội, tim đập thình thịch như gõ trống trận, tay vẫn cố bấu chặt vào cuốn sách rách bảo mệnh trước ngực áo.
Sau khoảng một canh giờ di chuyển gập ghềnh, tiếng gió hú bên ngoài bỗng dịu đi, thay vào đó là tiếng nước nhỏ giọt thánh thót và tiếng vang vọng đặc trưng của một hang động ẩm ướt.
*Bịch!*
Tiêu Bốc Phét bị quăng mạnh xuống một nền đất nện ẩm ướt, lạnh buốt. Chiếc bao tải hôi hám trên đầu được giật phắt ra.
Ánh sáng chói mắt từ những ngọn đuốc cắm quanh vách đá khiến Tiêu Bốc Phét phải nhắm nghiền mắt lại. Khi anh hé mắt ra, cảnh tượng trước mặt khiến anh suýt nữa thì nghẹt thở vì kinh hoàng.
Đây là một hang động khổng lồ, u ám nằm sâu trong Cấm địa Thanh Vân Sơn. Trên các vách đá ẩm ướt dính đầy rêu phong, hàng chục gã đàn ông hung tợn mặc áo da thú rách rưới, hông đeo đại đao rỉ sét dính vết máu khô đang đứng vây quanh. Bọn chúng chính là băng đảng cướp núi khét tiếng Hắc Phong Bang, chuyên chặn đường cướp bóc phàm nhân vãng lai.
Ở giữa hang động, trên một phiến đá lớn bằng phẳng được dùng làm stone table, một gã tướng cướp khổng lồ đang ngồi khép nép đầy đau đớn. Gã có gương mặt đen nhẻm, râu quai nón xồm xoàm hung tợn, lưng đeo một thanh đại đao rỉ sét bản lớn nặng trịch. Gã chính là thủ lĩnh Hắc Phong Quái.
Thế nhưng, điều khiến Tiêu Bốc Phét hoang mang tột độ chính là dáng ngồi của gã tướng cướp hung tợn này. Hắc Phong Quái không hề ngồi thẳng lưng oai phong lẫm liệt như một đại ca băng đảng. Gã ngồi lệch hẳn sang một bên mông, hai tay bám chặt vào mép đá, gương mặt béo phệ nhăn nhó, thỉnh thoảng lại khẽ rên rỉ một tiếng đầy đau đớn mỗi khi cơ thể dịch chuyển dù chỉ một tấc.
Không chỉ có Hắc Phong Quái, đám lâu la xung quanh cũng có điệu bộ khôi hài không kém. Đứa thì đứng khép chân run rẩy, đứa thì nửa ngồi nửa nhón gót, đứa lại dùng tay nhẹ nhàng xoa xoa phía sau mông với vẻ mặt vô cùng u uất, đau đớn thầm kín.
*Keng!*
Hắc Phong Quái đột ngột rút thanh đại đao rỉ sét ra, đập mạnh xuống phiến đá phát ra một tiếng động chói tai vang dội cả hang động. Gã trừng mắt nhìn Tiêu Bốc Phét đang run rẩy dưới đất, gầm lên bằng giọng khàn đặc đầy sát khí:
"Ngươi chính là Tiêu thần y của Giả Dược Y Quán? Nghe đồn một cái ngáp của ngươi cũng khiến thiên tài nội môn đả thông kinh mạch, một bát thánh thủy cải tử hoàn sinh?!"
Tiêu Bốc Phét sợ đến mức cơ bắp đông cứng hóa đá, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Anh định thò tay vào ngực áo rút Lệnh bài Vương Tham Lam ra để thị uy dọa dẫm, nhưng sực nhớ ra đám tướng cướp dã ngoại này vốn coi khinh luật pháp vương triều và chẳng hề sợ hãi các tông môn chính thống dưới chân núi. Nếu anh rút lệnh bài ra, có khi chúng lại tưởng anh định dùng pháp bảo tấn công và chém anh bay đầu ngay lập tức.
Anh vội vàng rụt tay lại, giữ chặt cuốn sách rách bảo mệnh, nỗ lực Đóng Giả Cao Nhân bằng cách giữ cho cơ mặt hoàn toàn bất động, mắt nhìn thẳng vô định qua tròng kính thạch anh gọng tròn.
"Hồng trần vạn vật, sinh lão bệnh tử đều là quy luật tự nhiên." Tiêu Bốc Phét cố giữ giọng nói trầm thấp, chậm rãi để che giấu sự run rẩy trong cổ họng phàm nhân. "Các ngươi bắt ta tới đây, chỉ để hỏi câu này sao?"
Thấy phong thái tĩnh lặng đến đáng sợ của Tiêu Bốc Phét trước thanh đao rỉ sét, Hắc Phong Quái khựng lại một nhịp, sát khí trong mắt giảm đi đôi chút, thay vào đó là sự kiêng dè sâu sắc. Gã thầm nghĩ: *"Gã phàm nhân này không có nửa điểm linh lực dao động, nhưng đối mặt với thanh đao giết người không gớm tay của lão tử mà mặt không biến sắc, mắt không thèm chớp! Đây chắc chắn là cao nhân ẩn thế đạt đến cảnh giới Phản Phác Quy Chân tối thượng!"*
Hắc Phong Quái khẽ hắng giọng, cố tỏ ra oai phong nhưng cơn đau nhói từ phía dưới khiến mặt gã méo mó, giọng nói dịu đi vài phần:
"Tiêu thần y... khụ! Lão tử mời ngài lên núi bằng cách này quả thực hơi thô lỗ. Nhưng lão tử đang gặp phải một đại nạn sinh tử, nếu không được chữa trị kịp thời, băng đảng Hắc Phong Bang của ta e rằng sẽ tan rã! Ngài nhìn xem, đám đàn em của ta... tất cả đều đang chịu sự trừng phạt tàn khốc của một loại kịch độc tà môn!"
Tiêu Bốc Phét nheo mắt nhìn qua Kính gọng tròn thạch anh. Anh quan sát dáng đi khép nép của Hắc Phong Quái khi gã cố gắng đứng dậy để bước xuống bệ đá. Gã bước đi với hai chân mở rộng sang hai bên như một con cua, tay luôn đặt hờ sau mông che chắn, khuôn mặt đỏ gay vì rặn đau.
*"Khoảng cách chân rộng... đi lại khép nép... mặt nhăn nhó khi ngồi... đám đàn em đứng ngồi không yên..."*
Một tia sáng logic lóe lên trong đầu Tiêu Bốc Phét. Anh nhớ lại những kiến thức sinh học thường thức và một chương nhỏ về bệnh lý cơ thể trong cuốn 'Cẩm Nang Tâm Lý Học Lâm Sàng' rách nát.
*"Đúng rồi! Hang động này cực kỳ ẩm ướt, hơi lạnh bốc lên từ nền đá buốt giá. Bọn chúng là tướng cướp, quanh năm bế quan ngồi thiền hoặc ăn nhậu trên những phiến đá lạnh buốt này hằng ngày. Thói quen ngồi trực tiếp trên đá lạnh quá lâu sẽ gây tắc nghẽn mạch máu vùng chậu nghiêm trọng, dẫn đến... bệnh trĩ nội cực kỳ nặng!"*
Nghĩ đến đây, Tiêu Bốc Phét thầm thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra không phải ma độc diệt thế, cũng chẳng phải tà tu ám hại, mà chỉ là một căn bệnh phàm trần cực kỳ thầm kín và đau đớn mà thôi!
Tiêu Bốc Phét vuốt nhẹ quả hồ lô rỗng bên hông, chậm rãi đứng dậy dọn dẹp bụi đất dính trên áo bào trắng rách cổ, Đóng Giả Cao Nhân cười lạnh một tiếng đầy thâm sâu:
"Kịch độc tà môn? Đại ca, ngươi thật sự tin rằng đây là do trúng độc sao?"
Hắc Phong Quái trợn mắt kinh ngạc: "Không phải trúng độc? Vậy tại sao mông của lão tử mười ngày nay nóng rát như bị lửa thiêu, đau đớn thấu xương tủy, mỗi lần đi đại tiện đều như đi qua cổng địa ngục, máu chảy ròng ròng?! Đám đàn em của ta cũng bị y hệt!"
Tiêu Bốc Phét đẩy nhẹ gọng kính thạch anh, giọng nói trầm ấm vang vọng đầy tính thuyết phục khoa học:
"Bệnh của các ngươi không nằm ở đan điền, cũng chẳng phải do kẻ thù hạ độc. Các ngươi... hằng ngày đều ngồi thiền, ăn uống và ngủ nghỉ trực tiếp trên những phiến đá lạnh ẩm ướt sâu trong hang động này đúng không?"
Hắc Phong Quái cùng đám lâu la nghe xong liền há hốc mồm, kinh hãi nhìn nhau. Một gã lâu la đứng bên cạnh lắp bắp thốt lên:
"Thần... thần y! Sao ngài chưa bắt mạch mà đã biết rõ thói quen sinh hoạt của chúng ta?! Đúng vậy! Hang động này ẩm ướt quanh năm, đại ca thích nhất là ngồi trên phiến đá băng thạch kia để luyện công Hắc Phong Quyết!"
Tiêu Bốc Phét mỉm cười thầm kín, bốc phét bằng lý thuyết sinh học phân tử bịa đặt nghe cực kỳ kêu tai:
"Hàn khí ẩm ướt từ đá lạnh ngấm sâu vào nhục thân phàm trần, gây co thắt huyết quản cục bộ cực đoan vùng hạ vị. Linh lực của các ngươi không thể lưu thông qua vùng nghẽn, tích tụ lâu ngày hóa thành nhiệt hỏa bộc phát, tạo ra những búi thịt sưng tấy đau đớn thấu xương tủy! Đây chính là chứng bệnh 'Thối Tủy Hạ Vị' cực kỳ nguy hiểm!"
"Thối Tủy Hạ Vị?!" Hắc Phong Quái nghe cái tên nguy hiểm rùng rợn kia thì mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy buông thanh đại đao rỉ sét xuống bàn đá, vội vàng quỳ sụp xuống đất nện ẩm ướt trước mặt Tiêu Bốc Phét, khóc lóc van xin:
"Thần y cứu mạng! Lão tử đau đến mức muốn dùng đao tự thiến luôn cái mông này cho rảnh nợ! Xin thần y ban cho thánh thủy tịnh hóa vô vi để giải thoát cho băng đảng của chúng ta! Chỉ cần ngài chữa khỏi, toàn bộ vàng bạc cướp được ở Hắc Phong Bang đều dâng hiến cho ngài!"
Tiêu Bốc Phét ngoài mặt tĩnh lặng như nước, nhưng trong lòng lại mừng thầm vì đã nắm thóp được điểm yếu bệnh lý thầm kín của đối phương. Tuy nhiên, anh biết rõ mình không hề có thần dược hay y thuật tu tiên thực sự để chữa trị ngay lập tức.
*"Nguy rồi! Trĩ nội cấp độ nặng thế này cần phải có thời gian thay đổi sinh hoạt và co mạch vật lý. Nếu mình không đưa ra phương án giảm đau ngay đêm nay, gã tướng cướp hung tợn này nổi điên lên thì sao?"*
Đúng lúc đó, Hắc Phong Quái bỗng đứng phắt dậy, sát khí hung tợn lại bùng lên trong mắt, gã kề lưỡi đao rỉ sét sát sát vào mũi Tiêu Bốc Phét, gầm gừ đe dọa:
"Nhưng thần y nghe cho rõ! Lão tử đau đớn không thể chịu nổi nữa rồi. Đêm nay, nếu ngươi không tìm ra cách giảm đau tức thì cho lão tử, sáng mai... lão tử sẽ băm vằn xác ngươi ra làm trăm mảnh quăng xuống vực sâu Thanh Vân Sơn để tế tổ tiên Hắc Phong Bang!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!