Sự Ra Đời Của Giả Dược Tông
Sương sớm trên núi Thanh Vân Sơn chưa kịp tan, Giả Dược Y Quán đã bao phủ bởi một mùi hương vô cùng đặc trưng: mùi nước muối ấm hòa quyện với chút tỏi hăng nồng còn sót lại từ đêm qua.
Bên cạnh bếp lò đất nung rách nát, Trần Độc – gã lang băm một mắt từng ghen ghét tìm cách đầu độc y quán – nay đang cặm cụi nhóm lửa. Bộ dạng gã hồng hào, thần thái rạng rỡ của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng một mới đột phá hiển hiện rõ ràng. Gã vừa quạt lò vừa lẩm nhẩm hát một giai điệu kỳ quái về sự từ bi của thần y, thỉnh thoảng lại cung kính liếc nhìn về phía hiên nhà.
Tại đó, Tiêu Bốc Phét đang ngồi liệt trên chiếc ghế tre, hai mắt thâm quầng như gấu trúc. Gã phàm nhân vô vi không có nửa điểm tu vi này đang âm thầm thở dài trong lòng.
"Thế giới này điên thật rồi. Một gã đầu độc ta, sau khi bị ép uống nước muối tỏi đến mức nôn thối cả ruột gan, loại bỏ sạch sán phàm nhân thì lại tự thông kinh mạch rồi đột phá tu tiên. Bây giờ gã còn tự nguyện làm chân đun nước không công, ngày ngày ca tụng ta như đấng cứu thế. Ta chỉ muốn tích lũy chút tiền phàm nhân rồi lén trốn đi, sao khó khăn đến thế này?"
Phía sau cánh cửa gỗ, Tạ Thị Trượt – cô em gái nuôi lanh lợi – đang ngồi xổm đếm những đồng xu đồng phàm trần thu được từ việc bán nước muối ngâm chân hằng ngày. Tiếng lách cách vui tai của tiền xu là thứ duy nhất xoa dịu được tâm hồn đang rỉ máu vì hoảng sợ của Tiêu Bốc Phét.
"Anh hai!" Tạ Thị Trượt thò đầu ra, hạ giọng nói nhỏ. "Đống tiền xu phàm nhân dưới gầm giường đã đầy một hòm rồi. Nhưng hôm nay có gì đó không ổn. Đám đệ tử Ngoại môn Thanh Vân Tông đang kéo nhau lên núi với số lượng rất đông. Em nhìn thấy gã Lý Bán Than dẫn đầu, tay cầm cờ hiệu lộng lẫy lắm!"
Tiêu Bốc Phét giật nảy mình, quạt giấy rách 'Thần Y' trên tay suýt rơi xuống đất. Anh vội vàng đứng dậy, nheo mắt nhìn xuống con Đường mòn Sinh Tử dốc đứng dẫn lên y quán.
Từ phía xa, một đoàn người rầm rộ khoảng hơn năm mươi đệ tử tạp dịch ngoại môn đang hân hoan tiến lên. Họ không đi bằng ngự kiếm phi hành – bởi đám tạp dịch nghèo khó này làm gì có pháp bảo – nhưng bước chân ai nấy đều vội vã, khí thế hừng hực. Dẫn đầu đoàn quân cuồng nhiệt này chính là Lý Bán Than. Gã thanh niên gầy gò mặc áo xám tơi tả nay mặt mũi sáng sủa hơn hẳn, hông đeo một cuốn sổ da dê bám đầy bụi than lò – thứ mà gã tự hào gọi là cuốn nháp chép tay của 'Giả Dược Kinh'.
"Sư phụ thượng cổ! Đệ tử Lý Bán Than dẫn đầu chúng môn đồ Giả Dược Tông đến bái kiến sư phụ!"
Tiếng hét vang dội của Lý Bán Than làm rung chuyển cả mấy cành cây thông già quanh y quán. Chỉ trong nháy mắt, hơn năm mươi đệ tử ngoại môn đã ùa vào đầy sân đất nện, quỳ rạp xuống trước hiên nhà thành một vòng tròn lớn. Trần Độc đang đun nước cũng vội vàng vứt quạt lò, cung kính quỳ sụp bên cạnh.
Tiêu Bốc Phét đứng đơ người trên bục gỗ. Sau làn kính gọng tròn thạch anh tự chế, đôi mắt anh co giật liên hồi vì kinh hoàng. *"Cái gì? Giả Dược Tông? Đám điên này tự lập tông môn từ bao giờ thế? Ta chỉ bán nước muối pha đường kiếm ăn qua ngày, các ngươi lập tông môn rồi lỡ Chấp Pháp Đường của Thanh Vân Tông khép ta vào tội mưu phản, kéo quân đến san phẳng y quán thì ta biết trốn đi đâu?"*
Lý Bán Than dập đầu một cái thật mạnh xuống đất nện, trán đỏ ửng nhưng ánh mắt rực rỡ niềm cuồng tín. Gã hai tay dâng lên một cuộn giấy bản thô sơ, bên trên viết nguệch ngoạc những dòng chữ mực tàu đen nhánh.
"Khởi bẩm sư phụ! Vô vi y đạo của ngài đã tịnh hóa ma độc của Trần Độc, giúp gã hoàn lương và đột phá ngay tại sân quán. Sự tích thần thánh này đã truyền khắp Ngoại môn Thanh Vân Tông! Chúng con – những đệ tử tạp dịch nghèo khổ bị tàn phá kinh mạch do tu luyện sai pháp môn hằng ngày – đã đồng lòng lập ra 'Giả Dược Tông' để thờ phụng ngài làm Tông chủ tối cao! Đây là khế ước thành lập tông môn, có dấu vân tay máu của tất cả huynh đệ ở đây!"
Đám đệ tử phía sau đồng loạt hô vang, tiếng vang chấn động dốc núi:
"Xin Tông chủ tiếp nhận khế ước! Bảo vệ y quán vinh quang!"
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng áo bào trắng của Tiêu Bốc Phét. Anh nhìn chằm chằm vào cuộn khế ước như nhìn thấy một lệnh truy nã chí mạng. Trong đầu anh, kế hoạch sinh tồn gào thét bắt anh phải từ chối ngay lập tức. Nếu nhận cái khế ước này, anh sẽ chính thức trở thành thủ lĩnh của một thế lực tự phát ngay dưới chân núi của một đại tông môn chính thống. Đó là hành vi tự sát công khai!
"Không được!" Tiêu Bốc Phét thốt lên, giọng điệu có chút run rẩy vì sợ hãi. "Ta... ta không thể nhận cái này. Ta chỉ là một phàm nhân... ý ta là một thầy thuốc dã ngoại thấp cổ bé họng, không màng thế sự. Các ngươi hãy mau thu hồi khế ước và giải tán ngay đi!"
Đám đông đệ tử xôn xao. Lý Bán Than ngẩng đầu lên, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn, u uất tự trách. Gã tự bổ não ngay lập tức: *"A! Sư phụ đang thử thách lòng kiên trì của chúng ta! Ngài là đại lão ẩn thế phản phác quy chân, làm sao có thể dễ dàng tiếp nhận một danh hiệu thô tục như Tông chủ? Ngài đang chê chúng ta lòng thành chưa đủ, hoặc tâm cảnh của chúng ta còn quá tạp nham!"*
"Sư phụ!" Lý Bán Than khóc rống lên, ôm chặt lấy chân cột tre của hiên nhà. "Đệ tử biết chúng con tu vi thấp kém, thân phận tạp dịch hèn mọn không xứng đáng làm môn đồ của ngài! Nhưng xin ngài đừng ban phát 'khổ hạnh trị liệu' cực đoan này cho chúng con! Nếu ngài không nhận, chúng con sẽ quỳ ở đây cho đến khi nhục thân hóa thành tro bụi!"
"Xin Tông chủ thu nhận!" Hơn năm mươi tu sĩ Luyện Khí Kỳ quỳ lì lợm, linh lực loãng từ cơ thể họ dao động nhẹ khiến bụi đất bay mù mịt quanh sân.
Tiêu Bốc Phét nghẹt thở. Luồng linh lực tạp nham này mang theo một lượng lớn bụi linh khí ngoại môn loãng bay thẳng vào mũi anh. Đối với cơ địa dị ứng linh khí cực nặng của Tiêu Bốc Phét, đây là một thảm họa sinh lý. Sống mũi anh bắt đầu ngứa điên cuồng, hai mắt đỏ rực và nước mắt sinh lý bắt đầu chảy ròng ròng.
Nhận ra mình sắp hắt hơi một cú kinh thiên động địa – thứ có thể làm nổ tung lớp vỏ bọc cao nhân – Tiêu Bốc Phét vội vàng gồng chặt cơ hàm, Đóng Giả Cao Nhân bằng cách giữ cho cơ mặt hoàn toàn bất động. Anh đứng thẳng lưng, mắt nhìn vô định vào khoảng không sau rặng thông già, tà áo bào khẽ run rẩy (thực chất là do anh đang cố nén cơn ngứa mũi đến mức run cả người).
Cảnh tượng đứng im phăng phắc, mắt đỏ hoe đầy bi thiên mẫn nhân của thần y dưới áp lực linh khí bạo tẩu của đám đông khiến Lý Bán Than và các đệ tử rúng động tâm can. Họ nghĩ rằng thần y đang đau lòng trước sự ngu muội của chúng sinh.
Nén được cơn hắt hơi vào trong, Tiêu Bốc Phét chậm rãi xòe chiếc quạt giấy rách 'Thần Y' ra quạt nhẹ nhàng để kéo dài thời gian nghĩ kế thoát thân. Anh áp dụng Hùng Biện Vô Vi, cất giọng trầm thấp, mập mờ đầy triết lý nước đôi:
"Hồng trần cuồn cuộn, danh lợi chỉ là hư vô. Vô vi... vốn không cần danh hiệu. Tông môn hay y quán, có khác gì nhau? Khi các ngươi cố chấp bám víu vào hai chữ 'Tông chủ', tâm các ngươi đã rời xa đạo pháp tự nhiên."
Lý Bán Than trợn tròn mắt, đầu óc gã như có sấm sét nổ vang. Gã lập tức ngộ ra một tầng triết lý sâu sắc hơn từ câu nói vô tri của sư phụ: *"Đúng thế! Sư phụ dạy rất đúng! Vô vi y đạo không cần một cái vỏ bọc tông môn hào nhoáng để chứng minh thực lực. Khi chúng ta cố lập tông môn, chúng ta đã mang tâm lý hám danh vọng của thế giới tu tiên bạo lực! Cái chúng ta cần không phải là danh hiệu, mà là hành động bảo vệ mảnh đất vô vi này!"*
"Sư phụ khai sáng! Đệ tử đã hiểu!" Lý Bán Than dập đầu lia lịa, hân hoan thét lớn. "Danh hiệu chỉ là hư vô! Chúng con sẽ không ép ngài làm Tông chủ nữa! Nhưng từ nay, Giả Dược Tông sẽ tồn tại dưới danh nghĩa là 'Đội bảo an' tự nguyện bảo vệ Giả Dược Y Quán! Chúng con thề gác cổng, quét rác, dọn dẹp và duy trì trật tự dốc núi hằng ngày không lương, bảo vệ sự tĩnh lặng vô vi của sư phụ trước mọi kẻ quấy rối!"
"Chúng con thề bảo vệ y quán!" Đám đệ tử reo hò hân hoan, lập tức tản ra khắp nơi. Kẻ thì cầm chổi quét dọn sân gạch đất nện, người thì sửa lại hàng rào tre bị hỏng, biến y quán rách nát thành một nơi ngăn nắp, khang trang chỉ trong vài khắc.
Tiêu Bốc Phét há hốc mồm đứng nhìn đám đông tự nguyện làm việc nặng nhọc. Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm: *"Hên quá, dùng mấy câu triết học nửa mùa kiếp trước rốt cuộc cũng lừa được tụi này giải tán tông môn. Lại còn có thêm một đội bảo vệ gác cổng miễn phí, ít nhất từ nay đám lưu manh phàm trần không dám đến kiếm chuyện nữa."*
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Lý Bán Than bỗng nhiên chạy lại gần, hai tay dâng lên một chiếc túi vải thô chứa đầy những mảnh đá lấp lánh phát ra ánh sáng mờ ảo.
"Khởi bẩm sư phụ! Đây là tấm lòng của toàn thể huynh đệ Giả Dược Tông quyên góp hằng tháng hằng ngày. Tổng cộng có một trăm viên Linh thạch vụn hạ phẩm! Xin sư phụ nhận lấy để mua thêm nguyên liệu pha chế thánh thủy cứu độ chúng sinh!"
Nhìn thấy đống Linh thạch vụn dính đầy bụi linh khí nồng đậm ngay sát mặt, Tiêu Bốc Phét cảm thấy da đầu tê dại. Cơn dị ứng linh khí cấp 1 lập tức bùng phát dữ dội. Mũi anh ngứa điên cuồng, cơ mặt bắt đầu co giật giật cục, mắt trợn trừng đầy đau đớn.
Lý Bán Than kinh hãi thối lui một bước, tự bổ não đầy sùng bái: *"Trời đất ơi! Sư phụ vừa nhìn thấy linh thạch vụn phàm trần liền bộc phát phản ứng co giật không gian! Ngài đang dùng thần thông để tịnh hóa tạp chất trong linh thạch của chúng con!"*
Tiêu Bốc Phét cố nén cú hắt hơi đến mức mặt đỏ bừng như máu, anh quay mặt đi chỗ khác, vẫy tay liên tục ra hiệu cho Tạ Thị Trượt. Cô bé lanh lợi từ trong buồng ngủ lao ra nhanh như chớp, ôm lấy túi linh thạch vụn dâng hiến.
"Tấm lòng của các huynh đệ, y quán xin nhận! Sư phụ ta đang tiến vào trạng thái thiền định vô vi để tịnh hóa linh thạch, các ngươi mau lui ra ngoài dốc núi canh gác đi!" Tạ Thị Trượt hét lớn dõng dạc.
"Tuân lệnh Hộ pháp!" Lý Bán Than cung kính dẫn đám đệ tử nhanh chóng rút ra ngoài cổng tre gác cổng nghiêm ngặt.
Ngay khi đám đông vừa đi khuất, Tiêu Bốc Phét không thể nhịn được nữa. Anh lao thẳng vào phòng ngủ, chui đầu vào góc phòng và hắt hơi liên tục mười cái kinh thiên động địa: *"Hắt xì! Hắt xì! Ôi mẹ ơi, ngứa chết ta rồi! Đống linh thạch rác rưởi kia suýt nữa giết chết ta!"*
Tạ Thị Trượt vội vàng đóng chặt cửa phòng ngủ lại. Cô bé bưng hũ Thần Tài Đất Sét nứt nẻ từ dưới gầm giường lên. Đây là pho tượng đất sét cũ kỹ mà hai anh em nhặt được từ miếu hoang bìa rừng, nay trở thành nơi cất giấu quỹ đen tuyệt mật của y quán.
"Anh hai, mau bỏ đống linh thạch vụn này vào trong bụng Thần Tài đi! Để gần anh là anh lại co giật hắt hơi hỏng việc mất!" Tạ Thị Trượt vừa nói vừa lanh tay trút sạch một trăm viên linh thạch vụn vào cái bụng rỗng của pho tượng đất sét.
Tiêu Bốc Phét lau nước mắt nước mũi ròng ròng bằng vạt áo bào xám, run rẩy đẩy pho tượng đất sét trở lại sâu dưới gầm giường ngủ. Anh ngồi bệt xuống đất nện, thở hổn hển đầy bất lực.
"Trượt à, chúng ta phải trốn đi thôi. Danh tiếng cái y quán này càng ngày càng lớn, giờ lại có cả 'đội bảo an' gác cổng nghiêm ngặt thế này, chúng ta bị giam lỏng hoàn toàn rồi!"
Tạ Thị Trượt thở dài, tay vỗ vỗ vai anh trai an ủi phàm nhân. "Anh hai, muốn trốn cũng không được đâu. Bên ngoài có hơn năm mươi tu sĩ Luyện Khí Kỳ đang thề chết bảo vệ anh hằng ngày hằng đêm. Anh vừa thò chân ra cổng là họ sẽ dập đầu cung kính khiêng anh trở lại giường đất ngay lập tức."
Đúng lúc hai anh em đang bế tắc suy nghĩ kế hoạch chạy trốn ban đêm, tiếng bước chân vội vã của Lý Bán Than lại vang lên bên ngoài cửa gỗ, gõ dồn dập.
"Sư phụ! Đệ tử Lý Bán Than có việc đại sự khẩn cấp cần bẩm báo!"
Tiêu Bốc Phét giật mình thon thót, vội vàng lau sạch mặt mũi, Đóng Giả Cao Nhân ngồi nghiêm chỉnh trên giường đất, cất giọng trầm ấm giả tạo:
"Vào đi."
Lý Bán Than đẩy cửa bước vào, gương mặt gầy gò đen nhẻm vì khói lò nay đầy vẻ nghiêm trọng, đôi mắt ánh lên tia sáng hoảng hốt xen lẫn hy vọng tột độ.
"Khởi bẩm sư phụ! Đệ tử vừa nhận được tin tình báo khẩn cấp từ nội môn Thanh Vân Tông. Sư huynh của đệ tử – Bạch Thiên Tài, đệ nhất kiếm tu thiên tài của nội môn – đang gặp đại nạn tâm lý cực kỳ nghiêm trọng!"
Nghe đến hai chữ 'kiếm tu thiên tài' và 'nội môn', tim Tiêu Bốc Phét bỗng ngừng đập một nhịp lâm sàng. Anh nắm chặt chiếc quạt giấy rách nát dưới tay áo để che giấu sự run rẩy.
"Bạch Thiên Tài sư huynh bị chứng u uất trầm cảm tu luyện (Stress Cấp độ 4-6) nặng nề do áp lực bế quan đột phá thất bại liên tục ba lần. Hiện tại huynh ấy đang phát điên, kiếm ý bạo tẩu muốn tự tàn sát kiếm tâm của chính mình! Sư phụ nội môn đã bó tay chịu chết!" Lý Bán Than nói giọng run rẩy đầy lo sợ.
Tiêu Bốc Phét khẽ nuốt nước bọt phàm nhân, cố gắng giữ cơ mặt bất động hờ hững. "Hồng trần vạn vật, tâm ma tự sinh. Việc đó... liên quan gì đến y quán vô vi của ta?"
Lý Bán Than dập đầu một cái rầm, thét lớn đầy phấn khích:
"Có liên quan lớn thưa sư phụ! Đệ tử đã tự ý tuyên truyền với các chấp sự nội môn rằng chỉ có Vô Vi Đạo Pháp của ngài mới cứu được kiếm tâm của Bạch sư huynh! Sáng mai, đệ tử sẽ trực tiếp dẫn Bạch Thiên Tài sư huynh xuống y quán để ngài 'khai sáng' tịnh hóa tâm ma! Xin sư phụ chuẩn bị thần thủy cứu mạng huynh ấy!"
*Rắc!*
Chiếc quạt giấy rách nát trên tay Tiêu Bốc Phét bị anh bóp gãy thêm một nan tre do lực tay run rẩy cực hạn. Đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng, một nỗi sợ hãi cái chết lạnh buốt bao trùm lấy toàn thân phàm nhân vô vi của gã lừa đảo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!