Nhạc nềnTatari

Huyết Dược Trừ Trùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi cảnh báo từ chiếc máy đo nhịp tim đặt cạnh giường bệnh đột ngột chuyển thành một dải âm thanh kéo dài, chói tai và lạnh ngắt. Con số hiển thị trên màn hình điện tử nhảy sụt xuống con số không tròn trĩnh. Trịnh Minh Hải nằm bất động, lồng ngực cậu thiếu gia hai mươi tuổi lúc này ưỡn cong lên một cách dị thường rồi đột ngột hạ xuống, xẹp rúm như một quả bóng bị xì hết hơi.


Mùi thối rữa nồng nặc của tử khí trộn lẫn với vị tanh tưởi của dịch độc ngải trùng từ lồng ngực cậu bé bốc lên, nhanh chóng áp đảo hương thơm thanh khiết của ba cây châm bạc đang cắm trên các huyệt đạo. Vết hoại tử đen sạm quanh vùng tim Hải loang rộng với tốc độ chóng mặt, biến làn da trắng trẻo mịn màng thành một mảng da khô héo, nứt nẻ rỉ ra thứ nước dịch màu tím đen gớm ghiếc.


"Không xong rồi! Tim bệnh nhân đã ngừng đập hoàn toàn!" Một bác sĩ tây y hét lên, gương mặt cắt không còn giọt máu. Ông ta vội vàng vớ lấy ống tiêm chứa thuốc vận mạch liều cao, định đâm thẳng vào tĩnh mạch cổ của Hải. "Mau! Tiêm Adrenaline ngay lập tức! Sốc điện khẩn cấp!"


"Dừng tay lại!"


Giọng nói của Hứa Minh Đạt vang lên, không lớn nhưng lạnh buốt như băng tuyết cõi âm, khiến vị bác sĩ kia run bắn người, ống tiêm trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Đạt bước tới, bả vai phải của anh dưới lớp áo dài linen xám nhói lên một cơn đau xé rách. Vệt hoại tử sáp hóa ở vai phải đang rỉ máu đen, tỏa ra một mùi hương thảo mộc nhạt lạnh ngắt – thứ mùi hương báo hiệu sinh mệnh của chính anh đang bị gặm nhấm từng giây.


"Nếu ông tiêm thứ thuốc đó vào," Đạt nhìn thẳng vào mắt vị bác sĩ, ánh mắt sáng lạnh không một chút dao động, "nguồn năng lượng dương tính cưỡng ép của thuốc sẽ kích nổ hoàn toàn túi độc của ngải trùng vương đang co cụm ở tim cậu ta. Lúc đó, không chỉ tim cậu ta nổ tung, mà oán dịch phát tán sẽ giết chết tất cả những người có mặt trong căn phòng này."


"Cậu... cậu nói cái quái gì thế? Đây là suy tim lâm sàng! Chúng tôi phải cấp cứu theo phác đồ!" Bác sĩ Ngô đứng phía sau quát lên, gương mặt đỏ gay vì giận dữ và sợ hãi. "Trịnh chủ tịch! Ông đừng tin lời gã lang băm này! Con trai ông sắp chết thật rồi!"


Trịnh Vạn Sơn lúc này đang quỳ sụp dưới đất, hai tay bám chặt lấy thành giường, gương mặt xám ngoét đầy nước mắt và mồ hôi. Lời sám hối về sát nghiệp mười năm trước dường như đã rút cạn toàn bộ uy quyền của vị đại phú hào thế tục. Ông ta ngước nhìn Đạt, đôi mắt cầu khẩn van nài van lơn tột cùng:


"Thần y... tôi đã sám hối... tôi nguyện dâng hiến cả gia tài để đền tội... Xin cậu... xin cậu hãy cứu lấy Hải! Thằng bé là tất cả những gì tôi có!"


Diệp Chi bước lên một bước, bàn tay cô đặt hờ lên báng súng lục đặc chủng bên hông, đôi mắt sắc lẹm cảnh giác nhìn chằm chằm vào các bác sĩ tây y và hướng cửa sổ, nơi âm phong ma quái từ tiếng sáo tre của Ba Phong vẫn đang rít gào âm thầm trong không gian tâm linh. Cô trầm giọng nói: "Để yên cho y sĩ hành pháp. Ai dám can thiệp, tôi sẽ bắt giữ vì tội cản trở nhân viên thi hành công vụ trong chuyên án đặc biệt!"


Uy quyền của nữ đội trưởng hình sự Phân cục số 9 lập tức khiến căn phòng câm lặng.


Đạt hít một hơi thật sâu. Anh biết mình chỉ còn chưa đầy bốn phút trước khi chất độc hoại tử của ngải trùng vương phân rã hoàn toàn cơ tim của Trịnh Minh Hải. Khứu giác tâm linh của anh ngửi thấy mùi thối rữa đang đậm đặc dần, mạch phách âm của Hải đang tan rã cực nhanh dưới da.


Để giải quyết thứ kịch độc tâm linh được nuôi dưỡng bằng oán khí nén mười năm này, các phương thuốc đông y thông thường hoàn toàn vô dụng. Anh bắt buộc phải dùng đến bí thuật cấm kỵ nhất của dòng họ Hứa: Phương pháp Sắc Thuốc Bằng Máu, kết hợp với Huyết Dẫn Thuật để kích hoạt linh lực tịnh hóa tối thượng của huyết mạch Dược Thể.


Đạt lùi lại một bước, đặt hòm thuốc gỗ gụ cổ kính lên bàn. Anh mở nắp hòm, lấy ra một chiếc bát bằng bạc ròng khảm minh văn tịnh hóa và một lọ ngọc bích nhỏ chứa sương mai tịnh hóa – những giọt sương tinh khiết đọng trên lá ngải cứu cổ thụ quanh Chùa Trấn Hồn mà anh đã chắt chiu từng giọt vào ban sớm. Anh đổ sương mai vào bát bạc, đặt lên một chiếc lò than đồng nhỏ cầm tay, thắp lửa bằng một mồi than gỗ quan tài đen.


Nước sương mai bắt đầu sôi sùng sục, tỏa ra làn khói trắng mỏng manh mang hương thơm cam thảo dịu nhẹ.


Đạt cởi bỏ ba chiếc cúc áo phía trước ngực, lộ ra lồng ngực gầy guộc nhưng săn chắc. Anh mở Hộp Châm Bạc Âm Dương, rút ra một cây châm bạc dài năm tấc, thân châm lấp lánh ánh sáng lạnh của thép lạnh trộn chu sa tịnh hóa.


"Cậu Đạt... cậu định làm gì thế?" Diệp Chi khẽ thốt lên, đôi chân mày thanh tú nhíu chặt lại khi nhìn thấy hành động kỳ lạ của Đạt.


Đạt không trả lời. Anh nhắm mắt, thần thức chìm vào cõi lặng im, cảm nhận nhịp đập của chính trái tim mình. Huyết mạch Dược Thể trong người anh bắt đầu thức tỉnh, dòng máu nóng hổi mang dược tính tịnh hóa cực mạnh dồn về phía lồng ngực. Anh siết chặt cây châm bạc, hướng mũi châm thẳng vào huyệt Cự Khuyết – vị trí gần tim nhất.


"Phập!"


Một tiếng động nhỏ vang lên, sắc lẹm và tàn nhẫn. Đạt tự đâm cây châm bạc sâu vào lồng ngực mình.


Gương mặt anh lập tức biến dạng vì đau đớn. Cơn đau không chỉ dừng lại ở da thịt, mà nó giống như một ngọn lửa thiêng đang thiêu rụi kinh mạch phách âm của anh từ bên trong. Mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, bả vai phải hoại tử sáp hóa nhói lên một cơn co rút dữ dội, rỉ ra thứ mùi hương thảo mộc nhạt lạnh buốt kinh người. Đạt cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi để giữ cho bàn tay không bị run rẩy.


Anh từ từ rút cây châm bạc ra. Theo thân châm, ba giọt máu tươi màu đỏ thẫm rực rỡ, lấp lánh những hạt sáng nhỏ như bột vàng, từ từ rỉ ra. Đó chính là Máu Huyết Dược Thể – tinh hoa sinh mệnh chứa đựng nguyện lực cứu thế của dòng họ Hứa.


Đạt nghiêng người, để ba giọt máu tim nhỏ thẳng vào bát nước sương mai tịnh hóa đang sôi sùng sục trên lò than.


"Xèo! Xèo!"


Ngay khi giọt máu dược thể chạm vào nước sương mai, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Bát thuốc bùng lên một ngọn lửa tịnh hóa màu đỏ rực rỡ, tỏa ra ánh hào quang ấm áp bao phủ khắp phòng bệnh. Khói thuốc bắc bốc lên nghi ngút, mang theo một mùi hương thảo mộc nồng nàn, thanh khiết tột cùng, lập tức xua tan hoàn toàn mùi hôi thối của tử khí và oán độc ngải trùng.


Bác sĩ Ngô và những người xung quanh bàng hoàng lùi lại, mắt trợn tròn nhìn ngọn lửa đỏ rực đang cháy trên mặt nước thuốc mà không hề làm bỏng bát bạc.


Đạt nâng bát Huyết dược tối thượng lên, gương mặt anh lúc này nhợt nhạt như một xác chết, đôi mắt mệt mỏi cực hạn nhưng thần thái vẫn kiên định như một vị Phán quan. Anh bước đến bên giường, dùng tay trái cạy mở miệng Trịnh Minh Hải, từ từ đổ bát thuốc đỏ rực vào miệng cậu bé.


"Ực... ực..."


Dòng huyết dược tịnh hóa trôi xuống cổ họng Hải. Ngay lập tức, chiếc máy đo nhịp tim đang phát ra tiếng bíp dài bỗng nhiên khựng lại một nhịp, rồi bắt đầu phát ra những tiếng "tít... tít..." ngắt quãng nhưng rõ ràng. Nhịp tim của Hải từ con số không bắt đầu nhảy vọt lên ba mươi, rồi bốn mươi.


Thế nhưng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.


Con ngải trùng vương phệ tâm đang ký sinh trong tim Hải trúng phải dược tính tịnh hóa cực mạnh của máu dược thể, lập tức điên cuồng giãy giụa. Oán độc trong người nó bị trung hòa, khiến nó đau đớn tột cùng, không thể tiếp tục bám trụ trong buồng tim. Nó bắt đầu bò ngược lên, tìm đường thoát thân khỏi dòng máu nóng rực lửa tịnh hóa.


"Nhìn kìa! Trên ngực thằng bé!" Diệp Chi hét lên, chỉ tay vào lồng ngực của Hải.


Dưới lớp da ngực mỏng manh, một khối u tròn bằng quả trứng gà đột ngột nổi phồng lên, di động điên cuồng dưới biểu bì. Khối u quằn quại, méo mó, phát ra những tiếng rít u uất chói tai chỉ có thể cảm nhận bằng thần thức. Nó cố gắng lao về phía bả vai hoặc xuống bụng để trốn chạy, nhưng ngay khi chạm vào ranh giới của ba cây châm bạc định hồn cắm ở huyệt Đản Trung, Thần Phủ và Kỳ Môn, một luồng ánh sáng tịnh hóa xanh lục bùng lên, đánh bật nó trở lại.


Ba cây châm bạc định hồn hoạt động như ba cột mốc phong thủy vững chắc, khóa chặt mọi ngả đường rút lui của trùng độc, ép nó phải tụ lại một điểm duy nhất ngay giữa ngực Hải, tạo thành một khối u màu tím đen thẫm, căng phồng như sắp vỡ.


"Đến lúc rồi!" Đạt thầm nghĩ.


Anh cầm lấy một con dao mổ nhỏ bằng bạc ròng từ hòm thuốc, hơ nhanh qua ngọn lửa than gỗ quan tài đen để tịnh hóa sát khí kim loại. Tay phải của anh lúc này đã tê dại hoàn toàn, cơn đau từ bả vai lan xuống tận khuỷu tay khiến anh gần như không thể nhấc nổi cánh tay lên.


"Không được run..." Đạt tự ra lệnh cho bản thân. Anh dùng tay trái nắm chặt lấy cổ tay phải, vận dụng toàn bộ ý chí sắt đá để giữ cho lưỡi dao mổ cực kỳ chuẩn xác.


Anh thực hiện Thuật Ngưng Trùng Trừ Độc. Lưỡi dao mổ rạch một đường nhỏ dài khoảng hai phân ngay trên đỉnh khối u tím đen. Đường rạch vừa mở ra, không hề có máu đỏ chảy ra, mà chỉ có một luồng khí đen kịt, tanh tưởi phun mạnh lên không trung rồi lập tức bị khói thuốc tịnh hóa trong phòng tiêu diệt.


Đạt buông dao mổ, vớ lấy chiếc kẹp bạc dài. Anh dùng nhãn thuật Nhìn Thấu Mạch Oán để quan sát vị trí chính xác của đầu con trùng độc dưới lớp biểu bì.


"Kẹp!"


Đầu kẹp bạc thọc sâu vào vết mổ, chuẩn xác kẹp chặt lấy thân thể ngoằn ngoèo của con ngải trùng vương.


"Rít... rít... u... u..."


Một tiếng thét chói tai vang vọng trong thần thức của mọi người trong phòng. Con ngải trùng vương phệ tâm bị kéo mạnh ra khỏi vết mổ. Thân hình nó dài gần mười phân, trông giống như một con rết khổng lồ màu tím sẫm, trăm chân ngoằn ngoèo bám đầy những gai nhọn rỉ ra dịch độc đen ngòm. Đầu nó có ba chiếc xúc tu nhỏ đang quằn quại điên cuồng, cố gắng cắn xé không khí.


Con trùng vương bị kéo ra ngoài, biết mình lâm vào tử lộ, đột ngột quay đầu lại, há cái mồm đầy răng nhọn hoắt phun thẳng một ngụm oán dịch cực độc vào bàn tay phải đang cầm kẹp của Đạt hòng đồng quy vu tận.


"Cậu Đạt! Cẩn thận!" Diệp Chi kinh hoàng hét lên định lao vào chắn.


Nhưng Đạt không hề né tránh. Nếu anh buông kẹp lúc này, con trùng độc sẽ rơi ngược trở lại vào vết mổ và Hải sẽ chết ngay lập tức. Anh trơ mắt nhìn ngụm oán dịch đen kịt dính chặt vào bàn tay và cánh tay phải của mình.


"Xèo... xèo..."


Oán dịch ăn mòn da thịt Đạt, khói đen bốc lên nghi ngút. Cơn đau hoại tử tột cùng ập đến, nhưng huyết mạch Dược Thể trong máu Đạt lập tức tự động phản ứng, bùng lên luồng sáng đỏ tịnh hóa để áp chế và trung hòa độc tố trùng vương ngay trên biểu bì da anh.


Đạt dùng hết sức lực cuối cùng, quăng mạnh con ngải trùng vương vào chiếc hũ gốm cổ chứa đầy bột chu sa tịnh hóa đặt cạnh giường.


"Phựt!"


Anh dán một lá bùa tịnh hóa lên nắp hũ, rồi dùng mồi lửa than gỗ đốt cháy hoàn toàn chiếc hũ. Tiếng gào thét u uất của con trùng vương lịm dần dưới ngọn lửa chu sa rực rỡ, hóa thành một làn khói xám tro bay biến ra ngoài cửa sổ.


Trong phòng bệnh, chiếc máy đo nhịp tim phát ra những tiếng "tít... tít..." đều đặn, hiển thị nhịp tim của Trịnh Minh Hải đã ổn định hoàn toàn ở mức tám mươi. Những vệt gân đen dị dạng dưới da ngực cậu bé nhanh chóng biến mất, làn da hồng hào khỏe mạnh dần khôi phục trở lại.


"Cứu... cứu sống rồi! Nhịp tim và huyết áp hoàn toàn bình thường!" Vị bác sĩ trẻ tuổi hét lên, gương mặt đầy vẻ sùng bái nhìn Đạt như nhìn một vị thần sống.


Trịnh Vạn Sơn nhìn con trai đã thở đều, gương mặt hồng hào trở lại, liền quỳ sụp xuống dập đầu liên tục trước chân Đạt, khóc nghẹn ngào: "Tạ ơn Thần y! Tạ ơn Thần y tái sinh gia tộc tôi!"


Diệp Chi thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhưng ngay khi cô quay lại nhìn Đạt, nụ cười trên môi cô lập tức đông cứng.


"Cậu Đạt!"


Hứa Minh Đạt đứng chết trân bên giường bệnh, chiếc kẹp bạc rơi khỏi tay anh chạm vào nền gạch phát ra tiếng "keng" lạnh lẽo.


Toàn bộ cánh tay phải của anh lúc này đã biến đổi một cách kinh hoàng. Từ bả vai lan xuống tận mười đầu ngón tay, làn da chuyển sang một màu đen sạm, khô khốc và cứng ngắc như một khúc gỗ mục nát bị thiêu dở. Dưới lớp da hoại tử đen sạm ấy, những đường vân sáp hóa màu xám tro dị dạng nổi phồng lên rõ rệt, tỏa ra một mùi hương thảo mộc nhạt lạnh buốt thấu xương. Cánh tay phải của anh đã bị hoại tử sáp hóa hoàn toàn do phản phệ cực hạn của huyết dược và oán dịch trùng vương.


Đạt khẽ nhếch môi nở một nụ cười nhợt nhạt vô lực. Thần thức anh tối sầm lại, toàn bộ sức lực trong người như bị rút cạn hoàn toàn.


Cơ thể gầy guộc của chàng y sĩ trẻ đổ sụp xuống nền gạch lạnh lẽo trước sự kinh hoàng của Diệp Chi và mọi người trong phòng bệnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!