Nhạc nềnTatari

Đấu Trí Với Thầy Ngải Ba Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Phòng hồi sức cấp cứu đặc biệt của biệt thự Trịnh gia chìm vào một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng máy đo điện tâm đồ kêu "tít... tít... tít..." dồn dập, kéo dài như một bản án tử hình lơ lửng. Mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương Hứa Minh Đạt, thấm qua hàng mi, nhưng đôi mắt anh vẫn bất động, dán chặt vào lồng ngực đang phập phồng điên cuồng của Trịnh Minh Hải.


Trong tầm mắt âm dương của Đạt, luồng hào quang đỏ máu của Nghiệp Chướng Đỏ đang cuộn xoáy dữ dội xung quanh hồn phách của cậu thiếu gia nhà giàu. Nó không phải là một làn sương vô tri, mà là oán niệm ngưng tụ từ máu và nước mắt của những vong hồn bị hại chết oan khuất. Những sợi xích oán hận đỏ lòm rít lên kèn kẹt, quấn chặt lấy tim Hải, sẵn sàng bóp nát bất kỳ luồng sinh khí nào cố tình can thiệp.


Cánh tay trái cầm cây châm bạc của Đạt run rẩy nhẹ. Anh cảm nhận được rất rõ, nếu bản thân cố tình hạ châm xuống huyệt Nội Quan lúc này để diệt trừ trùng độc, toàn bộ oán nghiệp cực hạn của Nghiệp Chướng Đỏ sẽ theo thân châm truyền ngược vào kinh mạch của anh. Với một cơ thể đang bị hoại tử sáp hóa bả vai phải đến hai mươi phần trăm như hiện tại, luồng phản phệ này thừa sức phá hủy lục phủ ngũ tạng, biến anh thành một pho tượng sáp vô hồn ngay lập tức.


"Cậu Đạt! Sao còn chưa hạ châm? Con tôi... con tôi đang co giật mạnh hơn kìa!" Trịnh Vạn Sơn lao tới, hai tay bấu chặt lấy vai Đạt, giọng nói khàn đặc vì hoảng loạn.


"Tránh ra! Đừng quấy rầy y sĩ!" Diệp Chi bước lên, dùng thân hình nhanh nhẹn của một nữ cảnh sát để chắn giữa Trịnh Vạn Sơn và Đạt, ánh mắt cô cảnh giác cao độ nhìn ra cửa sổ.


"Hừ, tôi đã bảo rồi mà!" Bác sĩ Ngô đứng phía sau khoanh tay cười lạnh, giọng điệu đầy mỉa mai. "Cái trò cúng bái, châm cứu lang băm này chỉ đến thế thôi. Nhìn thấy bệnh nhân nguy kịch là sợ đến mức run tay không dám chọc kim. Trịnh chủ tịch, mau để chúng tôi tiêm thuốc vận mạch liều cao, nếu không thằng bé sẽ vỡ tim mà chết!"


Đạt hoàn toàn phớt lờ những lời sỉ vả của lão bác sĩ tây y. Thần thức anh lúc này đang tập trung cao độ vào một âm thanh kỳ lạ vừa lọt vào tai.


"Vút... vút... u... u..."


Một tiếng sáo tre trầm đục, u uất đột ngột vang lên từ hư không. Tiếng sáo không truyền qua không khí theo cách thông thường, mà nó dao động ở một tần số tâm linh cực thấp, dội thẳng vào thần thức của Đạt và gõ mạnh vào màng nhĩ của Trịnh Minh Hải. Tiếng sáo ma quái ấy lạnh lẽo, tanh tưởi, mang theo nhịp điệu của cõi chết.


"Là sáo xương..." Đạt thầm kinh hãi. Anh nhận ra ngay lập tức, đây là âm thanh phát ra từ chiếc sáo tre làm bằng xương ngón tay người chết của thầy ngải Ba Phong. Kẻ hạ ngải đang ngồi tại một tế đàn hắc ám cách đây hàng chục cây số, thông qua mối liên kết máu huyết để kích hoạt Ngải Trùng Phệ Tâm từ xa!


Ngay khi tiếng sáo vang lên, con ngải trùng vương đang ký sinh trong tim Trịnh Minh Hải đột ngột nổi điên. Dưới lớp da ngực trắng bệch, những đường gân đen lổm ngổm như đàn rết bắt đầu phồng to lên gấp đôi, rỉ ra những vệt dịch độc màu tím đen dưới biểu bì. Hải trợn ngược mắt, toàn thân uốn cong lên như một cây cung, miệng sùi bọt mép lẫn lộn máu tươi.


"Nhịp tim vọt lên hai trăm sáu mươi! Huyết áp tụt dốc!" Một bác sĩ tây y hét lên kinh hoàng khi nhìn vào màn hình máy đo.


Đạt biết thời gian không còn nhiều. Anh quay phắt lại, đôi mắt sáng lạnh nhìn thẳng vào Trịnh Vạn Sơn, giọng nói uy nghiêm như sấm truyền át đi mọi tiếng ồn trong phòng:


"Trịnh Vạn Sơn! Muốn cứu con trai ông, ông phải khai ra chân tướng nhân quả ngay lập tức! Sát nghiệp đỏ rực đang bao quanh hồn phách của Hải không tự nhiên mà có. Ông đã hại chết ai? Ông đã cướp đoạt mạng sống hay mồ hôi nước mắt của gia đình nào để xây dựng nên đế chế tài phiệt này? Nói mau! Nếu ông không sám hối, thiên địa nhân quả không dung thứ, một cây châm của tôi hạ xuống cũng sẽ khiến cả tôi và con ông cùng chôn thây!"


Lời chất vấn đột ngột của Đạt như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu vị đại phú hào. Trịnh Vạn Sơn lùi lại một bước, gương mặt cương nghị thường ngày giờ đây xám ngoét, đôi mắt trợn tròn đầy sợ hãi. Những ký ức đen tối nhất, những tội lỗi mà ông ta đã dùng hàng núi tiền để chôn giấu suốt mười năm qua, đột ngột bị một chàng thanh niên hai mươi bốn tuổi vạch trần thô bạo.


"Tôi... tôi..." Trịnh Vạn Sơn lắp bắp, mồ hôi vã ra như tắm.


"Nói! Thằng bé chỉ còn chưa đầy ba phút!" Đạt gầm lên, tay phải quấn băng gạc đen nhói lên một cơn đau dữ dội, như một lời cảnh báo từ huyết mạch Dược Thể đang bị oán khí áp chế.


Trịnh Vạn Sơn quỳ sụp xuống nền gạch lạnh lẽo, hai tay ôm đầu, khóc ròng trong sự nhục nhã và hối hận tột cùng trước mặt đám đông bác sĩ:


"Tôi khai! Mười năm trước... trong dự án thâu tóm khu đất vàng ở ngoại ô, tôi đã thuê giang hồ cưỡng chế, làm sập hầm lò gạch của một gia đình công nhân nghèo. Ba người trong gia đình họ bị chôn sống... Tôi đã dùng tiền để bịt đầu mối, biến vụ án thành tai nạn lao động tự nhiên... Tôi sai rồi! Vong hồn của họ đã ám vào gia tộc tôi... Tôi nguyện dâng hiến toàn bộ tài sản để đền bù cho thân nhân của họ, nguyện xây chùa lập bia sám hối suốt phần đời còn lại! Xin Thần y cứu con tôi! Hải vô tội! Thằng bé không biết gì cả!"


Ngay khi lời thú tội và lời thề sám hối chân thành của Trịnh Vạn Sơn vang lên, một hiện tượng kỳ vĩ xảy ra trong tầm mắt âm dương của Đạt. Luồng hào quang đỏ máu Nghiệp Chướng Đỏ đang gầm rú quanh người Hải đột ngột khựng lại. Những sợi xích oán hận đỏ rực bắt đầu rạn nứt, giãn ra, hóa thành một làn sương mù nhạt màu và dần bay tán loạn ra phía cửa sổ. Nhân quả sát nghiệp đã được hóa giải một phần nhờ sự sám hối và cam kết bồi hoàn của kẻ gây nghiệp.


"Cơ hội đến rồi!" Đạt thầm nghĩ.


Thế nhưng, thầy ngải Ba Phong ở đầu dây bên kia dường như cũng cảm nhận được sự suy yếu của oán nghiệp. Tiếng sáo tre đột ngột đổi nhịp, trở nên dồn dập, sắc lạnh và điên cuồng hơn. Tiếng sáo rít lên như tiếng gió hú qua khe núi đầy xác chết, kích động con ngải trùng vương phệ tâm cắn phá điên cuồng vào cơ tim của Hải để tự bạo, hòng kéo theo mạng sống của cậu thiếu gia chết chung.


"Tít... tít... tít..." Tiếng máy đo tim mạch rú lên liên tục, biểu thị nhịp tim của Hải bắt đầu rơi vào trạng thái ngừng đập lâm sàng.


Đạt không chần chừ thêm một giây nào. Anh vận dụng nhãn thuật "Nhìn Thấu Mạch Oán" đến cực hạn. Đồng tử anh lóe lên một luồng ánh sáng xanh nhạt dịu mát của thảo dược, xuyên qua lớp da thịt lồng ngực Hải, nhìn thấu toàn bộ hệ thống kinh mạch đang bị nhuộm đen bởi độc tố ngải trùng. Con trùng vương màu tím sẫm, thân quấn đầy những gai nhọn rỉ oán khí, đang bấu chặt vào tâm thất phải, điên cuồng bơm dịch độc hoại tử vào dòng máu dẫn về tim.


Đạt tay trái thọc vào hông, rút nhanh ba cây châm bạc từ Hộp Châm Bạc Âm Dương. Thân châm bạc lấp lánh ánh sáng lạnh của thép tinh khiết trộn chu sa tịnh hóa.


Anh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ linh lực dược thể ít ỏi còn lại vào ba đầu ngón tay, thực hiện kỹ năng "Châm Cứu Khóa Hồn".


"Phập! Phập! Phập!"


Ba tiếng động cực nhỏ vang lên. Ba cây châm bạc chuẩn xác găm thẳng vào ba huyệt đạo trọng yếu quanh vùng ngực của Hải: huyệt Đản Trung, huyệt Thần Phủ và huyệt Kỳ Môn. Luồng ánh sáng tịnh hóa màu xanh lục từ đầu châm bùng lên, phóng ra ba sợi xích ánh sáng vô hình, khóa chặt ba ngả đường rút lui của ngải trùng, cô lập hoàn toàn vùng tim mạch khỏi sự khống chế của tiếng sáo xương.


Tiếng sáo tre của Ba Phong đột ngột rít lên một âm thanh chói tai rồi bị nghẹn lại, như thể có một bàn tay vô hình vừa bóp nghẹt ống sáo. Cách đó hàng chục cây số, tại căn phòng tối đầy lu gốm chứa oán xác, Ba Phong trợn ngược mắt, hộc ra một ngụm máu đen ngòm lên đàn tế. Hắn run rẩy ôm ngực, đôi mắt đầy tà khí co rút lại:


"Thủ pháp này... Châm Cứu Khóa Hồn của dòng họ Hứa thời Lê! Truyền nhân của Hứa Vô Tật vẫn còn sống sao?!"


Tại phòng bệnh biệt thự Trịnh gia, nhịp tim co giật của Hải lập tức dừng lại, cơ thể cậu bé duỗi thẳng ra, những đường gân đen di động dưới da ngực bị ép co cụm lại thành một khối u nhỏ màu tím sẫm ngay sát vách tim.


"Nhịp tim đã ổn định trở lại mức chín mươi!" Nữ y tá hét lên, gương mặt đầy vẻ không tin vào mắt mình.


Bác sĩ Ngô và đội ngũ y sĩ tây y đứng chôn chân tại chỗ, miệng há hốc không thốt nên lời. Họ nhìn ba cây châm bạc đang rung nhẹ trên ngực Hải, tỏa ra làn khói trắng thanh khiết át đi mùi tanh nồng của tử khí, cảm giác như toàn bộ kiến thức y học hiện đại của mình vừa bị sụp đổ hoàn toàn.


Thế nhưng, gương mặt Hứa Minh Đạt không hề có một chút thư thái. Ngược lại, đôi mắt anh càng co rút lại khi nhìn thấu qua nhãn thuật.


Con ngải trùng vương phệ tâm sau khi bị cô lập vào góc tim, biết mình không thể chạy thoát, bắt đầu giãy giụa điên cuồng. Toàn thân nó phồng to lên, các gai nhọn trên mình dựng đứng, phun ra một luồng chất dịch màu đen kịt, bốc mùi hôi thối nồng nặc của thịt rữa và oán khí hoại tử cực độc.


Chất độc hoại tử cực mạnh bắt đầu lan tỏa, phân rã các tế bào cơ tim của Hải với tốc độ kinh hoàng. Lớp da ngực xung quanh ba cây châm bạc bắt đầu xuất hiện những vệt hoại tử đen sạm, thối rữa lan rộng nhanh chóng.


"Không xong rồi!" Đạt thầm nghĩ, lồng ngực anh nhói lên một cơn đau buốt.


Con trùng độc này đang tự bạo độc tố để đồng quy vu tận. Với lượng độc tố hoại tử cực hạn này, chỉ cần 5 phút nữa, toàn bộ buồng tim của Trịnh Minh Hải sẽ bị phân rã hoàn toàn thành một vũng máu loãng, và không một phép mầu nào có thể cứu mạng cậu bé.


Muốn trung hòa luồng độc tố hoại tử cực hạn này ngay lập tức, các phương thuốc đông y thông thường hay châm cứu đơn thuần hoàn toàn vô dụng. Anh cần một chất dẫn tịnh hóa có linh lực tối thượng—chính là máu tim chứa huyết mạch Dược Thể của bản thân anh.


Đạt nhìn chằm chằm vào vệt đen hoại tử đang lan rộng trên ngực Hải, rồi khẽ liếc nhìn cánh tay phải quấn băng gạc đen đang run rẩy của mình. Anh biết, nếu dùng đến huyết dẫn thuật lúc này, cái giá phải trả sẽ là thọ mệnh cực lớn và sự hoại tử vĩnh viễn của cánh tay phải. Nhưng y đức cứu người không cho phép anh lùi bước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!