Lời Mời Từ Biệt Thự Trịnh Gia
Ánh nắng ban mai của ngày mới khẽ lách qua những khe hở trên cánh cửa gỗ gụ cũ kỹ của Hứa Thị Đường, rọi xuống nền gạch một luồng sáng ấm áp, mang theo hương thơm thanh khiết của trầm hương và ngải cứu. Không khí trong tiệm thuốc hôm nay đã hoàn toàn khác. Nhờ trận pháp tịnh hóa đêm qua, dòng nước đen ngòm hôi hám dưới giếng cổ đã được khơi thông, trả lại nguồn nước trong vắt như gương. Sự thanh tịnh lan tỏa từ vườn sau ra đến phòng chẩn mạch phía trước, xua tan hoàn toàn thứ oán khí u ám, lạnh lẽo vốn đã bao phủ tiệm thuốc suốt nhiều ngày liền.
Hứa Minh Đạt ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói đơn sơ ở góc phòng sắc thuốc. Anh khẽ thở ra một hơi dài, cảm nhận luồng khí tức tịnh hóa mỏng manh đang chạy dọc theo kinh mạch. Tuy nhiên, khi luồng khí đó chạm đến bả vai phải, một cơn đau nhói buốt như kim châm đột ngột truyền đến khiến gương mặt nhợt nhạt của anh khẽ co rút. Đạt cúi đầu, tay trái khẽ kéo nhẹ lớp băng gạc đen quấn quanh bả vai phải của mình. Dưới lớp vải lanh thô, vệt hoại tử sáp hóa xám tro không những không biến mất mà dường như còn trở nên cứng cáp hơn, làn da chỗ đó mịn màng một cách kỳ dị, tỏa ra một mùi hương thảo mộc nhàn nhạt nhưng lạnh ngắt.
"Linh lực dược thể tiêu hao quá nửa, thọ mệnh bản thân lại bị bào mòn thêm..." Đạt thầm nghĩ, đôi mắt sáng lạnh đượm buồn nhìn xuống cuốn sổ tay ố vàng đặt trên đùi.
Đó là cuốn nhật ký của cha anh, Hứa Hoài Nam, vừa được anh trục vớt từ đáy giếng cổ đêm qua. Những dòng chữ cuối cùng ghi lại chân tướng sự mất tích của ông vẫn như một ngọn lửa nung nấu tâm can Đạt. Cha anh không hề bỏ rơi gia đình, ông đã bị Tần Mộ Bạch – chủ tịch của Tập đoàn Y Dược Cửu An khét tiếng – giam cầm dưới tầng địa ngục sâu nhất của cõi U Minh để tra khảo bí mật về chiếc Lò Nung Đồng Đen Hứa Gia.
"Cha... con nhất định sẽ tìm được đường xuống cõi U Minh để cứu người," Đạt siết chặt nắm tay, thề nguyện trong lòng. Nhưng anh biết, với tu vi Chẩn Y cấp một hiện tại, cơ thể lại đang bị sáp hóa hoại tử từng ngày, nếu cố tình tiến xuống cõi âm ngầm lúc này chẳng khác nào tự sát. Anh cần tích lũy thêm âm đức để kéo dài thọ mệnh, đồng thời tìm kiếm những dược liệu quý như Tuyết Sâm Vạn Năm để tái tạo lại khí huyết.
"Cộc, cộc!"
Tiếng gõ cửa dồn dập cắt đứt dòng suy nghĩ của Đạt. Tiểu dược đồng A Phúc từ gian ngoài vội vã chạy vào, đôi mắt to tròn sáng ngời lộ rõ vẻ lo lắng. Cậu bé câm không thể nói, chỉ liên tục khua tay múa chân, chỉ ra phía cửa chính rồi lại áp hai tay lên ngực, làm điệu bộ như một người đang đau đớn, hấp hối.
Đạt khẽ nhíu mày, đứng dậy quấn lại lớp băng gạc đen rồi bước ra phòng chẩn mạch phía trước.
Ngay trước cửa tiệm Hứa Thị Đường rách nát, một chiếc xe Rolls-Royce màu đen sang trọng, bóng loáng đang đỗ xịch giữa con ngõ nhỏ hẹp của phố cổ Đông y. Sự xuất hiện của chiếc xe siêu sang này thu hút vô số ánh mắt tò mò, hiếu kỳ của những người hàng xóm xung quanh. Từ hàng ghế sau bước xuống là một người đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi, phong thái quyền uy, mặc bộ vest cắt may thủ công đắt đỏ. Thế nhưng, gương mặt cương nghị của ông ta lúc này lại hằn sâu sự lo lắng tột cùng, đôi mắt đỏ ngầu lộ rõ vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng.
"Cậu... cậu có phải là Thần y Hứa Minh Đạt của Hứa Thị Đường không?" Người đàn ông bước nhanh vào tiệm, giọng nói run rẩy nhưng vẫn mang theo khẩu khí của một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực thế tục.
Đạt bình thản chắp tay chào theo đúng lễ nghi của một y sĩ đông y: "Tôi là Hứa Minh Đạt. Không dám nhận hai chữ Thần y. Chẳng hay tiên sinh đây là...?"
"Tôi là Trịnh Vạn Sơn, chủ tịch Tập đoàn Trịnh Gia," người đàn ông khẩn khoản nói, hai tay ông ta run rẩy nắm lấy vai Đạt. "Tôi xin cậu... hãy cứu con trai độc nhất của tôi! Thằng bé Hải... thằng bé sắp không qua khỏi đêm nay rồi!"
Trịnh Vạn Sơn – đại phú hào có tầm ảnh hưởng tài chính khổng lồ của thành phố. Đạt khẽ giật mình khi nhận ra danh tính của người đối diện. Danh tiếng tịnh hóa oán khí của Hứa Thị Đường sau vụ cứu chữa cho vong hồn không nhịp tim và dập dịch tại Phòng trọ số 44 dường như đã bắt đầu lan truyền ngầm trong giới thượng lưu thông qua những bà đồng môi giới tâm linh.
"Trịnh tiên sinh, xin bình tĩnh," Đạt nhẹ nhàng gạt tay Trịnh Vạn Sơn ra, giọng nói tĩnh lặng như nước hồ thu có tác dụng trấn an tinh thần kỳ lạ. "Lý y không chữa bệnh qua lời nói. Xin hãy cho biết triệu chứng của lệnh lang."
Trịnh Vạn Sơn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng: "Ba ngày trước, Hải đột ngột ngã gục ngay tại phòng làm việc. Nhịp tim của thằng bé đột ngột tăng vọt lên hơn hai trăm nhịp một phút, rồi lại giảm sâu xuống mức ranh giới sinh tử. Toàn bộ các bác sĩ đầu ngành của bệnh viện trung tâm đã được huy động, nhưng dùng mọi máy móc hiện đại nhất cũng không tìm ra nguyên nhân. Họ nói... tim của Hải đang bị phân rã từ bên trong mà không có bất kỳ dấu hiệu bệnh lý nào. Một người bạn trong giới phong thủy đã chỉ điểm cho tôi, nói rằng đây không phải bệnh phàm trần, mà là trúng phải tà thuật cực độc. Chỉ có truyền nhân dòng họ Hứa mới có thể cứu mạng!"
Đạt nghe đến đây, khứu giác tâm linh của anh đột ngột giật nẩy. Dù đứng cách xa biệt thự Trịnh gia hàng chục cây số, nhưng thông qua nhân quả và khí tức bám trên người Trịnh Vạn Sơn, anh đã ngửi thấy một mùi hương ngọt lịm một cách kỳ quái, ẩn sau đó là mùi tanh nồng của máu và tử khí mục nát.
"Mùi của Ngải Trùng Phệ Tâm..." Đạt thầm kinh hãi trong lòng. Đây là loại trùng độc cực kỳ tàn độc, được nuôi dưỡng bằng oán khí của những người chết oan tại các nghĩa trang cổ. Kẻ hạ ngải này chắc chắn là một bậc thầy về tà thuật trùng độc, và kẻ đó không ai khác chính là thầy ngải Ba Phong – một kẻ chuyên nhận tiền bẩn của giới tài phiệt đối thủ để ám hại người khác.
Đúng lúc này, Diệp Chi bước vào tiệm thuốc. Nữ cảnh sát hình sự mặc chiếc áo khoác da đen bụi bặm, ánh mắt sắc lẹm nhìn lướt qua Trịnh Vạn Sơn và chiếc xe siêu sang ngoài cửa. Cô khẽ gật đầu với Đạt:
"Đạt, tôi vừa nhận được thông tin chuyên án mật. Con trai của Trịnh gia đang là mục tiêu của một đường dây cạnh tranh thương mại bẩn thỉu có liên quan đến các hoạt động siêu nhiên ngầm của Tập đoàn Cửu An. Tôi sẽ đi cùng anh."
Sự có mặt của Diệp Chi như một lá chắn pháp lý vững chắc. Đạt quay sang Trịnh Vạn Sơn, gật đầu quyết đoán: "Được. Trịnh tiên sinh, xin dẫn đường đến Biệt thự Trịnh gia. Tôi sẽ đi chẩn mạch cho lệnh lang."
Chiếc Rolls-Royce lao vút đi trong màn sương sớm, dẫn đường cho chiếc xe cảnh sát của Diệp Chi hướng thẳng về phía khu biệt thự xa hoa biệt lập ở ngoại ô thành phố.
Biệt thự Trịnh gia tọa lạc trên một ngọn đồi nhỏ, xung quanh được bao bọc bởi những hàng rào sắt cao vút và hệ thống an ninh nghiêm ngặt 24/7. Thế nhưng, ngay khi chiếc xe vừa bước qua cánh cổng sắt khổng lồ, Hứa Minh Đạt đã cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương dội thẳng vào lồng ngực. Khắp khuôn viên biệt thự xa hoa, tráng lệ này lại không hề có lấy một tiếng chim hót, cây cối xung quanh rủ lá héo úa một cách bất thường. Trong tầm mắt âm dương của Đạt, một làn sương đen mỏng manh như những sợi tơ nhện đang bao phủ toàn bộ phần mái của tòa biệt thự, phong tỏa toàn bộ dương khí tự nhiên.
"Sát khí phong thủy đã bị bóp méo. Kẻ hạ ngải đã thiết lập một trận pháp ngầm xung quanh biệt thự để ngăn chặn mọi luồng linh khí tịnh hóa xâm nhập," Đạt thầm đánh giá, tay trái siết chặt chiếc hòm gỗ gụ chứa bộ Châm Bạc Âm Dương gia truyền.
Trịnh Vạn Sơn vội vã dẫn Đạt và Diệp Chi tiến thẳng lên phòng bệnh đặc biệt ở tầng hai. Căn phòng rộng lớn được cải tạo thành một phòng hồi sức cấp cứu hiện đại bậc nhất, trang bị đầy đủ các máy móc y tế sáng loáng, đắt tiền. Trên chiếc giường lớn ở trung tâm, một thanh niên khoảng hai mươi tuổi – Trịnh Minh Hải – đang nằm bất động. Gương mặt Hải nhợt nhạt như một xác chết trôi sông, môi tím tái, hơi thở đứt quãng vô cùng yếu ớt. Máy đo điện tâm đồ bên cạnh liên tục phát ra những tiếng "tít... tít..." dồn dập, hiển thị những đường đồ thị nhịp tim hỗn loạn, nhảy vọt thất thường.
Xung quanh giường bệnh là một đội ngũ gồm năm bác sĩ mặc áo blouse trắng chỉnh tề, đeo kính cận dày, gương mặt lộ rõ vẻ kiêu ngạo của những chuyên gia y học hiện đại tu nghiệp từ nước ngoài về. Dẫn đầu là một bác sĩ trung niên, trưởng khoa tim mạch bệnh viện trung tâm – Bác sĩ Ngô.
Thấy Trịnh Vạn Sơn dẫn vào một thanh niên trẻ tuổi mặc bộ áo dài vải thô xám mộc mạc, tay quấn băng gạc đen và xách một hòm gỗ gụ cũ kỹ, Bác sĩ Ngô lập tức nhíu mày, lộ rõ vẻ khinh khỉnh, coi thường:
"Trịnh chủ tịch! Đây là phòng hồi sức vô trùng đặc biệt. Ông đưa một kẻ lang băm đông y, không có bất kỳ bằng cấp hay chứng chỉ y khoa hiện đại nào vào đây là có ý gì? Chúng tôi đang phải dùng đến những liệu pháp sốc điện và thuốc vận mạch tiên tiến nhất để giữ mạng sống cho Trịnh thiếu gia từng giây. Xin ông đừng để những trò mê tín dị đoan này làm gián đoạn quá trình điều trị khoa học!"
Một bác sĩ trẻ tuổi khác bên cạnh cũng lập tức phụ họa: "Đúng vậy! Các chỉ số suy tim trên máy móc đã hiển thị rõ ràng, cơ tim của thiếu gia đang bị hoại tử vô căn. Đến cả y học phương Tây còn chưa tìm ra phương án phẫu thuật, thì mấy cây kim châm và vài ba thứ rễ cây khô của đông y cổ hủ làm được gì ngoài việc đẩy bệnh nhân vào chỗ chết nhanh hơn?"
Sự nghi ngờ và những lời chỉ trích gay gắt của các bác sĩ tây y vang lên khắp phòng bệnh, tạo nên một áp lực tinh thần đè nặng. Trịnh Vạn Sơn nhìn con trai đang thoi thóp trên giường, rồi lại nhìn Đạt, trong mắt ông ta lộ rõ sự phân vân, dao động tột cùng. Danh tiếng của Đạt chỉ là những lời truyền tai ngầm, còn trước mắt ông ta là những chuyên gia y khoa hàng đầu với các thiết bị đo lường chính xác nhất.
"Đạt... cậu thực sự có cách chứ?" Trịnh Vạn Sơn khàn giọng hỏi, giọng nói mang theo sự cầu xin lẫn nghi hoặc.
Diệp Chi bước lên một bước, phong thái nữ cảnh sát hình sự uy nghiêm lập tức trấn áp phòng bệnh: "Các vị bác sĩ! Tôi là Diệp Chi, đội trưởng đặc nhiệm Phân cục số 9. Y sĩ Hứa Minh Đạt đây là cố vấn chuyên án đặc biệt của chúng tôi. Nếu các vị đã thừa nhận y học hiện đại hoàn toàn bất lực trước ca bệnh này, thì xin hãy im lặng và để chuyên gia của chúng tôi làm việc. Mọi trách nhiệm pháp lý, chúng tôi sẽ tự gánh vác!"
Lời nói đanh thép của Diệp Chi khiến Bác sĩ Ngô cứng họng, chỉ biết hừ lạnh một tiếng rồi khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt chờ đợi Đạt thất bại.
Hứa Minh Đạt không hề bận tâm đến những lời đàm tiếu xung quanh. Đôi mắt sáng lạnh của anh tĩnh lặng như băng tuyết vạn năm. Anh tiến lại gần giường bệnh, đặt chiếc hòm gỗ gụ lên bàn, khẽ mở nắp hòm lộ ra Hộp Châm Bạc Âm Dương tỏa ra ánh sáng bạc dịu mát.
Đạt ngồi xuống cạnh Trịnh Minh Hải, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở. Anh dùng ba ngón tay trái đặt nhẹ lên cổ tay gầy guộc của Hải để thực hiện bí thuật "Thiết Mạch Hồn Phách".
Kinh mạch phàm trần bắt mạch đập của máu, còn y sĩ âm dương bắt mạch đập của linh hồn (mạch âm).
Ngay khi đầu ngón tay Đạt vừa chạm vào da thịt Hải, một luồng âm khí buốt giá lập tức truyền qua ngón tay anh, định xông thẳng vào kinh mạch để ăn mòn linh lực. Đạt nhắm mắt, dồn linh lực dược thể từ đan điền xuống đầu ngón tay để áp chế luồng khí lạnh.
Trong thức hải của Đạt, một bức tranh kinh mạch hồn phách của Trịnh Minh Hải hiện lên rõ rệt. Nhịp mạch âm của Hải không hề đập theo nhịp sinh học thông thường, mà là một sự rung động hỗn loạn, điên cuồng và đứt quãng. Dưới các đường kinh mạch chạy dọc về tim, Đạt cảm nhận rõ rệt có một vật thể sống nhỏ bé, mang theo sát khí cực lạnh, đang bò lổm ngổm, cắn phá điên cuồng vào cơ tim của cậu bé.
"Quả nhiên là Ngải Trùng Phệ Tâm!" Đạt thầm nghĩ. Con trùng độc này đang ký sinh ngay tại vách tim, mỗi lần nó cắn phá, nhịp tim của Hải lại vọt lên, và sinh khí cùng thọ mệnh của cậu bé đang bị hút sạch để chuyển về cho chủ nhân của ngải – thầy ngải Ba Phong.
Đạt quyết định hành động khẩn cấp. Anh rút ra một cây châm bạc mảnh từ Hộp Châm Bạc Âm Dương, ngón tay khẽ vận linh lực định châm vào huyệt Nội Quan trên cổ tay Hải để tạm thời phong tỏa đường di chuyển của trùng độc.
Thế nhưng, ngay khi mũi châm bạc vừa chạm sát vào biểu bì da, con ngải trùng ký sinh bên trong vách tim dường như cảm nhận được luồng kim loại lạnh buốt mang theo linh lực tịnh hóa. Nó lập tức giật nẩy, điên cuồng quay đầu bò sâu vào trong các ngóc ngách của buồng tim để lẩn trốn, né tránh huyệt vị cực nhanh.
"Tít... tít... tít... tít!"
Máy đo điện tâm đồ đột ngột rú lên những tiếng cảnh báo chói tai. Đường đồ thị nhịp tim của Trịnh Minh Hải vọt thẳng lên mức hai trăm năm mươi nhịp một phút. Hải trợn trừng mắt, toàn thân co giật dữ dội trên giường bệnh, miệng sùi bọt mép, máu tươi từ mũi rỉ ra ròng ròng.
"Cậu làm cái gì thế hả?!" Bác sĩ Ngô hét lớn, lao tới định đẩy Đạt ra. "Tôi đã nói rồi! Trò châm cứu lang băm của cậu đang giết chết bệnh nhân! Nhịp tim đang quá tải, tim của thiếu gia sắp vỡ tung rồi! Trịnh chủ tịch, mau đuổi kẻ này ra ngoài!"
Trịnh Vạn Sơn hoảng loạn tột độ, gương mặt cắt không còn giọt máu: "Đạt! Cứu con tôi! Xin cậu đừng làm thằng bé đau hơn nữa!"
Đạt đứng vững như bàn thạch trước sự hỗn loạn xung quanh. Anh biết mình vừa phạm sai lầm do nóng vội. Con ngải trùng này có linh tính cực cao, nhạy cảm với kim loại tịnh hóa nên nó sẽ trốn chạy vào góc hiểm nhất của tim nếu bị tấn công trực diện bằng châm bạc.
"Y học phương Tây chỉ nhìn thấy các chỉ số suy tim trên máy móc, nhưng không biết rằng vật thể sống bên trong mới là tác nhân gây ra sự hỗn loạn đó," Đạt trầm giọng, giọng nói uy nghiêm của anh khiến cả phòng bệnh đột ngột im lặng.
Anh quay sang A Phúc, ra hiệu bằng tay. Tiểu dược đồng nhanh nhẹn mở hòm thuốc, lấy ra một chiếc hộp tre nhỏ chứa những lá ngải cứu hoang dã dẹt mỏng, đã được ngâm qua sương mai tịnh hóa và phơi khô dưới ánh trăng tròn.
Đạt châm một ngọn nến nhỏ, hơ nóng lá ngải cứu trên ngọn lửa cho đến khi lá ngải bắt đầu tỏa ra một làn khói trắng mỏng manh, mang theo một mùi hương ấm áp, thanh khiết dịu nhẹ. Anh nhẹ nhàng đặt lá ngải cứu hơ nóng đắp trực tiếp lên vùng ngực trần của Trịnh Minh Hải, ngay phía trên vị trí của tim.
"Ngải cứu tịnh hỏa, dẫn dụ trùng độc lộ diện!" Đạt thầm niệm chú trong lòng.
Nhiệt độ ấm áp kết hợp với dược tính tịnh hóa tự nhiên của lá ngải cứu bắt đầu thẩm thấu qua biểu bì da, đi sâu vào lồng ngực Hải. Con ngải trùng phệ tâm đang trốn chạy trong bóng tối buồng tim vốn cực kỳ ưa thích hơi ấm sinh khí nhưng lại sợ hãi linh lực tịnh hóa nhạt của ngải cứu. Bị dẫn dụ bởi nhiệt độ và hương thơm thảo mộc, nó bắt đầu quằn quại di chuyển bò ngược từ vách tim ra phía ngoài biểu bì da ngực để tìm đường thoát.
"Nhìn kìa! Trời đất ơi, cái gì thế kia?!" Một nữ y tá đứng bên cạnh đột ngột thét lên kinh hoàng, tay chỉ thẳng vào ngực Trịnh Minh Hải.
Trước sự chứng kiến của toàn bộ các bác sĩ tây y và Trịnh Vạn Sơn, ngay bên dưới lớp da ngực trắng bệch của Hải, những đường gân màu đen kịt, to bằng sợi chỉ, đột ngột nổi phồng lên lổm ngổm. Những đường gân đen đó không hề đứng yên mà đang di động, uốn lượn như những con rết khổng lồ đang bò sát dưới da, hướng thẳng về phía lá ngải cứu hơ nóng.
Máy đo điện tâm đồ đang rú còi báo động đột ngột hạ dần tần số, nhịp tim của Hải từ hai trăm năm mươi nhịp giảm xuống còn một trăm hai mươi nhịp, rồi dần ổn định trở lại mức an toàn. Cơn co giật của cậu bé biến mất, hơi thở trở nên đều đặn hơn.
Toàn bộ các bác sĩ tây y có mặt trong phòng bệnh hoàn toàn câm lặng. Bác sĩ Ngô trợn tròn mắt, hai tay buông thõng, nhìn trân trân vào những đường gân đen di động dưới da ngực bệnh nhân với vẻ kinh hoàng tột độ. Bằng chứng vật lý hiển hiện trước mắt đã hoàn toàn đập tan mọi lý thuyết y học lâm sàng hiện đại mà họ luôn tự hào.
"Đây... đây không phải là mạch máu..." Bác sĩ Ngô thều thào, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. "Vật thể sống... thực sự có thứ gì đó đang bò dưới da!"
Trịnh Vạn Sơn quỳ sụp xuống bên giường bệnh, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ. Ông ta hoàn toàn tin phục trước y thuật thần kỳ của Đạt: "Thần y... tôi xin lỗi vì đã nghi ngờ cậu! Xin hãy ra tay cứu sống con trai tôi, Trịnh gia nguyện dâng hiến nửa gia sản để báo đáp!"
Đạt không đáp lời. Gương mặt anh lúc này trở nên vô cùng nghiêm trọng. Anh khẽ nhấc lá ngải cứu ra, chuẩn bị rút châm bạc lớn từ Hộp Châm Bạc Âm Dương để thực hiện "Châm Cứu Khóa Hồn" nhằm ghim chặt con trùng độc lại trước khi tiến hành trục xuất.
Thế nhưng, ngay khi Đạt vừa vận linh lực vào đầu ngón tay để chuẩn bị phóng châm, nhãn thuật Vọng Chẩn Âm Dương của anh đột ngột kích hoạt cực hạn.
Trong tầm mắt âm dương của Đạt, xung quanh cơ thể của Trịnh Minh Hải đột ngột bùng phát một luồng hào quang màu đỏ máu, đậm đặc và rực rỡ một cách đáng sợ. Luồng hào quang đỏ máu đó uốn lượn như những sợi xích oán hận khổng lồ, quấn chặt lấy hồn phách của Hải và tỏa ra một sát khí oán niệm tột cùng.
Đạt bàng hoàng lùi lại một bước, bàn tay cầm châm bạc run rẩy dữ dội.
"Quy tắc Cấm Kỵ Nghiệp Chướng Đỏ!"
Trong thức hải của Đạt, cuốn Âm Dương Bản Thảo tự động rung lên bần bật, dòng chữ vàng hiện lên như một lời cảnh báo nghiêm khắc của tổ tiên: *Tuyệt đối không được cứu chữa cho kẻ có sát nghiệp đỏ rực bao quanh hồn phách nếu nạn nhân chưa tha thứ. Kẻ nghịch thiên cứu trị sẽ bị nhân quả báo ứng gặm nhấm linh hồn, thọ mệnh tiêu biến vĩnh viễn!*
Luồng hào quang đỏ máu quanh người Trịnh Minh Hải rít lên như một con rắn độc, phản chiếu trong đôi mắt sáng lạnh đầy kinh hoàng của Hứa Minh Đạt. Nếu anh cắm cây châm này xuống để cứu Hải, vết hoại tử sáp hóa trên vai anh sẽ ngay lập tức bộc phát ăn mòn tim mạch, biến anh thành một cái xác sáp vô hồn ngay lập tức.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!