Nhạc nềnTatari

Tịnh Hóa Giếng Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rống u uất từ sâu thẳm lòng đất dội lên thành giếng đá cổ kính, âm u và lạnh lẽo đến thấu xương. Dưới đáy giếng cạn, luồng nước đen ngòm như dầu hỏa sùng sục sôi lên, từng bong bóng khí vỡ ra giải phóng mùi formalin hăng hắc trộn lẫn với tử khí thối rữa nồng nặc. Những sợi xích sắt phong ấn quấn quanh miệng giếng rít lên kèn kẹt, những vết rạn nứt trên bề mặt rỉ ra thứ dịch lỏng đen kịt, tanh tưởi, ăn mòn lớp sáp chu sa mà Hứa Minh Đạt vừa nỗ lực gia trì.


Đạt vịn chặt vào thành giếng đá, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau từ bả vai phải truyền đến như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Dưới lớp băng gạc đen, vệt hoại tử sáp hóa đang rỉ ra từng giọt máu đen kịt, tanh nồng. Khí lạnh âm ty từ lòng giếng bốc lên, bám chặt vào kinh mạch khiến nửa người bên phải của anh tê dại, run rẩy.


"Đạt! Anh không ổn rồi!" Diệp Chi quỳ bên cạnh, hai tay cô run lên vì lạnh khi cố giữ chặt sợi Chỉ Ngũ Sắc Phong Thủy dệt từ sợi tự nhiên ngâm nước sương mai. Dương khí thuần phàm từ cơ thể cô va chạm với luồng âm phong rít gào từ lòng giếng, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, tỏa ra làn khói trắng mỏng manh.


"Tôi... vẫn chịu được," Đạt khàn giọng nói, giọng anh run rẩy nhưng ánh mắt sáng lạnh vẫn kiên định tột cùng. "Nếu không tịnh hóa nguồn nước này ngay lập tức, oán độc sẽ theo địa mạch hủy hoại toàn bộ kho thảo dược tâm linh trong tiệm. Và ba mươi mạng người ở Phòng trọ số 44... cũng sẽ không còn cơ hội sống sót."


Đạt cắn chặt răng, tay trái thọc vào hông rút ra ba cây châm bạc lớn từ Hộp Châm Bạc Âm Dương. Anh ngưng tụ chút linh lực dược thể ít ỏi còn sót lại vào đầu ngón tay, định phóng châm xuống nền đất xung quanh giếng để chấn áp long mạch bị nghẽn.


"Keng!"


Một tiếng động khô khốc, sắc lạnh vang lên. Ba cây châm bạc vừa chạm vào nền đất vườn sau liền bị một lực đàn hồi vô hình chấn văng ra ngoài, thân châm rung lên bần bật rồi xuất hiện những vệt đen hoen gỉ. Địa mạch xung quanh giếng cổ lúc này đã bị oán khí cực hạn của Trương Hoài bão hòa, cứng như sắt thép và tràn ngập sát khí ăn mòn. Nếu Đạt cố tình dùng châm cứu, bộ pháp cụ gia truyền này chắc chắn sẽ gãy vụn.


"Oán khí tích tụ từ bốn mươi chín xác chết hiến tế... Trương Hoài thực sự muốn dồn tôi vào tử lộ," Đạt nhìn ba cây châm bị hoen gỉ dưới đất, khóe môi rỉ ra một vệt máu đen. Vị giác của anh lúc này ngập tràn vị đắng chát, tanh nồng của oán niệm chết chóc.


"Bây giờ phải làm sao?" Diệp Chi gấp gáp hỏi, làn sương đen từ giếng cổ đã bắt đầu tràn qua thành đá, bò lổm ngổm trên mặt đất như những cánh tay quỷ đen ngòm, hướng về phía gian nhà chính nơi tiểu dược đồng A Phúc đang dán bùa trấn trạch.


Đạt hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh lóe lên tia quyết đoán: "Chỉ có thể dùng đến bài tẩy cuối cùng. Hương Trận Tịnh Hóa! Cô Diệp Chi, giữ chặt Chỉ Ngũ Sắc, chăng lưới kết giới quanh miệng giếng theo sơ đồ bát quái! Tuyệt đối không được buông tay, nếu không oán khí sẽ nuốt chửng cô!"


Diệp Chi nghiến răng, gật đầu mạnh mẽ. Cô dùng đôi tay đã tê dại vì lạnh, luồn sợi chỉ ngũ sắc qua các cọc gỗ phong thủy xung quanh giếng, tạo thành một mạng lưới bát quái vô hình tạm thời giam hãm làn sương đen.


Đạt quay người, gượng sức bước vào phòng sắc thuốc. Trong hầm ngầm tối tăm, anh kéo ra chiếc Lò Nung Đồng Đen Hứa Gia – bảo vật truyền đời dập khắc minh văn tịnh hóa cổ xưa. Anh dùng Than Gỗ Quan Tài Đen xếp vào đáy lò, châm lửa âm ty bằng một lá bùa chú. Ngọn lửa bùng lên ánh sáng xanh lục dịu mát, xua tan một phần bóng tối u ám.


Anh mở chiếc hộp tre bảo mật, lấy ra một nắm bột gỗ trầm hương tinh khiết trộn lẫn với Cỏ Đoạn Hồn – loài thảo dược âm tính cực mạnh mà anh luôn trân quý bảo giữ. Khi hỗn hợp bột dược liệu vừa được ném vào lò nung, một luồng khói thuốc bắc màu xanh nhạt, thơm ngát hương thảo mộc tịnh hóa bắt đầu tỏa ra nghi ngút.


Đạt dùng ý chí điều khiển ngọn lửa – kỹ năng Khống Hỏa Lò Nung mà anh đã khổ luyện. Anh bưng chiếc lò nung đồng đen nặng trịch bằng tay trái, gượng bước ra vườn sau, hướng thẳng vòi khói của lò nung xuống lòng giếng cổ.


"Tịnh hóa địa mạch, khơi thông long nhãn!" Đạt quát lớn, dồn toàn bộ thần thức thổi luồng khói thuốc tịnh hóa dạng sương mù xuống giếng.


Làn khói xanh dịu mát vừa tiếp xúc với dòng nước đen ngòm dưới đáy giếng liền phát ra những tiếng xèo xèo kinh hoàng. Khói thuốc thẩm thấu vào từng phân tử nước, phân rã kết cấu oán khí cực hạn từ bên trong. Nước giếng đen bắt đầu sôi trào dữ dội hơn, bốc lên những luồng hơi nước trắng xóa tịnh hóa.


Nhưng sự phản kháng của oán khí cực hạn vô cùng hung hãn. Dưới đáy giếng tối tăm, luồng khí đen kịt đột ngột co rút lại, rồi ngưng tụ thành hình ảnh một ác quỷ khổng lồ với ba cái đầu dị dạng, rống lên một tiếng kinh thiên động địa. Tiếng rống mang theo oán niệm tột cùng dội thẳng vào màng nhĩ Đạt, chấn động mạnh vào thức hải của anh.


"A!" Đạt thét lên một tiếng đau đớn, tai anh rỉ máu tươi. Thần thức của anh như bị hàng vạn con quỷ đói cào xé, ý thức bắt đầu mờ nhạt, đôi mắt sáng lạnh dần trở nên vô hồn. Cánh tay trái nâng lò nung run rẩy dữ dội, ngọn lửa tịnh hóa trong lò bắt đầu lụi tàn trước áp lực oán khí.


"Đạt! Giữ vững tinh thần!" Diệp Chi hét lớn, cô cố gắng truyền dương khí của mình qua sợi chỉ ngũ sắc để gia trì kết giới, nhưng làn sương đen đã bắt đầu quấn chặt lấy chân cô, gặm nhấm dương khí khiến cô quỳ sụp xuống đất.


Trong lúc thần thức của Đạt sắp sửa bị oán quỷ nuốt chửng hoàn toàn, cuốn cổ thư Âm Dương Bản Thảo giắt trong ngực áo anh đột ngột tỏa ra một vầng hào quang màu xanh lục ấm áp. Một mùi hương thảo mộc thanh khiết, dịu nhẹ chưa từng có bao phủ lấy thức hải của anh, xua tan cơn đau đầu điên loạn.


Từ trong vầng hào quang xanh mát, linh thể mờ ảo của y tổ Hứa Nguyện xuất hiện. Lão giả tóc râu bạc phơ, mặc đạo bào trắng sương, gương mặt từ ái nhưng uy nghiêm vô cùng. Hứa Nguyện khẽ đặt bàn tay linh thể lên bả vai phải đang hoại tử của Đạt.


"Minh Đạt, con là truyền nhân duy nhất của Hứa gia. Y đức cứu người không phân biệt sống chết chính là lá chắn mạnh nhất của con. Giữ vững tâm trí, tịnh hóa tâm ma!" Giọng nói trầm ấm, thâm sâu của tổ tiên vang vọng trong linh hồn Đạt, truyền vào người anh một luồng linh lực tịnh hóa dồi dào, ấm áp.


Đạt bừng tỉnh, đôi mắt anh rực sáng ánh xanh lam tịnh hóa chưa từng có. Cơn tê dại trên cánh tay phải biến mất, anh gầm lên một tiếng, dùng cả hai tay nâng chặt Lò Nung Đồng Đen Hứa Gia, dồn toàn bộ linh lực vừa nhận được thổi bùng ngọn lửa tịnh hóa.


"Vạn Linh Quy Tông, khói thuốc tịnh hóa, xuống!"


Luồng khói xanh lục đậm đặc như một con rồng sương mù khổng lồ lao thẳng xuống lòng giếng, bao bọc lấy con oán quỷ ba đầu. Ác quỷ gào rú thảm thiết dưới sự thiêu rụi của lửa tịnh hóa, thân hình đen kịt của nó phân rã thành những làn khói xám nhạt rồi tan biến hoàn toàn vào hư vô.


Nước giếng đen ngòm sủi bọt khí dần dần rút xuống, trả lại dòng nước trong vắt như gương, phản chiếu ánh trăng khuyết trên bầu trời đêm. Tiếng gầm rú dưới lòng đất tắt lịm, xích sắt phong ấn quanh giếng cổ cũng ngừng rung lắc, lớp sáp chu sa đỏ rực rỡ trở lại, khóa chặt phong ấn long mạch.


Địa mạch của Hứa Thị Đường được khơi thông hoàn toàn. Khí thế thanh tịnh, mát mẻ tràn ngập khu vườn sau, những khay thuốc héo úa xung quanh khẽ lay động như vừa được hồi sinh.


Đạt kiệt sức ngã quỵ xuống nền đất lạnh, chiếc lò nung đồng đen đặt bên cạnh vẫn tỏa ra làn khói mỏng thơm ngát. Thần lực tiêu hao đến 50%, cơ thể anh rã rời không còn một chút sức lực, vị giác trong miệng đắng chát tột cùng.


"Chúng ta... làm được rồi..." Diệp Chi thở hổn hển, buông sợi chỉ ngũ sắc đã đứt làm đôi ra, nhìn dòng nước giếng trong vắt với ánh mắt không thể tin nổi.


Đạt gật đầu yếu ớt. Anh vịn tay vào thành giếng, nhìn xuống đáy giếng sâu nơi dòng nước đã rút đi hoàn toàn để khơi thông long mạch.


Đột nhiên, dưới đáy giếng sâu hoắm, ánh trăng khuyết rọi thẳng xuống, làm lộ ra một góc kim loại rỉ sét đang nhô lên khỏi lớp bùn lầy.


Đạt nheo mắt nhìn kỹ. Đó là một chiếc hòm sắt nhỏ cổ xưa, bị quấn chặt bởi một sợi xích sắt rỉ sét có khắc ký tự gia huy của dòng họ Hứa.


"Có thứ gì đó dưới đáy giếng," Diệp Chi cũng phát hiện ra, cô gấp gáp nói.


Đạt dùng chút sức lực cuối cùng, thả dây thừng xuống lòng giếng cạn và leo xuống. Sau vài phút chật vật, anh kéo lên một chiếc hòm sắt rỉ sét nặng trịch.


Anh dùng châm bạc cạy chốt khóa rỉ sét. Chiếc hòm bật mở, bên trong là một cuốn sổ tay bọc bằng vải dầu chống nước đã ố vàng theo thời gian. Trên bìa cuốn sổ, nét chữ quen thuộc hiện lên rõ ràng: "Hứa Hoài Nam Nhật Ký".


Đạt run rẩy mở trang nhật ký cuối cùng được viết mười năm trước, nét chữ vội vã nhưng đầy phẫn nộ:


"...Tần Mộ Bạch của Tập đoàn Cửu An đã phát hiện ra bí mật của Lò Nung Đồng Đen. Hắn muốn dùng tà thuật hiến tế máu để hồi sinh Tà thần Vô Diện ngủ say dưới địa mạch thành phố. Ta không thể giao lò nung cho hắn. Nếu ta không trở về, Minh Đạt con trai ta... hãy nhớ kỹ, ta không hề bỏ rơi con. Ta bị giam cầm dưới tầng địa ngục sâu nhất của cõi U Minh..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!