Nhạc nềnTatari

Địa Mạch Nhiễm Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú của xe cảnh sát đặc nhiệm dội vào những bức tường rêu phong của phố cổ Đông y rồi tắt lịm trong màn sương mù ẩm ướt của buổi sớm ban mai. Chiếc xe dừng khựng lại trước con hẻm tối dẫn vào Phòng trọ số 44. Từ bên trong, những tiếng la hét thất thanh, tiếng đổ vỡ của đồ đạc và cả những tiếng gầm rú phi nhân loại vọng ra, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của khu phố nghèo.


Hứa Minh Đạt bước xuống xe, gió lạnh mang theo hơi ẩm tràn vào lồng ngực khiến anh khẽ ho nhẹ. Cánh tay phải quấn băng gạc đen bên dưới lớp áo dài xám mộc mạc đột ngột nhói lên một cơn đau buốt nhức. Anh nhíu mày, đưa tay trái giữ chặt bả vai. Vệt hoại tử sáp hóa đang tạm thời được kiềm chế nhờ mười điểm âm đức thu hoạch từ việc tịnh hóa con quỷ đói lúc nửa đêm, nhưng sự biến động dữ dội của âm khí xung quanh lúc này đang kích thích vết thương âm ỉ cháy.


Diệp Chi bước xuống ngay sau anh, tay cô đã đặt sẵn trên báng súng lục đặc chủng. Gương mặt cô căng thẳng, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào con hẻm đang bốc lên một làn sương xám xịt, tanh tưởi.


"Mùi này..." Diệp Chi khẽ bịt mũi, giọng đầy kinh tởm. "Mùi formalin trộn lẫn với mùi thịt thối. Giống hệt mùi ở nhà xác bệnh viện đa khoa đêm nay."


"Đó là oán độc phát tán từ cơ thể những người bị hoại tử linh hồn," Đạt trầm giọng, đôi mắt anh sáng lên dưới màn sương mù khi vận dụng Vọng Chẩn Âm Dương. Trong tầm mắt anh, con hẻm số 44 không còn là những dãy nhà trọ lụp xụp thông thường, mà là một cái phễu khổng lồ đang hút oán khí đen kịt từ lòng đất tỏa lên. Những luồng khí đen đó uốn lượn như những con rắn độc, quấn chặt lấy từng ngôi nhà, từng ô cửa sổ.


Anh tiến vào rìa con hẻm, nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang quằn quại dưới đất. Da mặt ông ta xám ngoét, những đường gân đen dị dạng di động lổm ngổm dưới da cổ và da tay, đồng tử giãn to vô hồn. Ông ta gầm rú, hàm răng nghiến chặt đến rỉ máu, cố gắng nhổm dậy để lao vào cắn xé một viên cảnh sát đang tìm cách khống chế.


"Đừng chạm trực tiếp vào da của ông ta!" Đạt quát lớn, bước nhanh tới chặn tay viên cảnh sát trẻ. "Oán độc này lây nhiễm qua dịch thể và tiếp xúc trực tiếp với phách âm suy nhược. Tránh ra!"


Đạt rút nhanh từ hông một cây châm bạc trong Hộp Châm Bạc Âm Dương. Ngón tay anh thon dài, vững chãi, khẽ búng nhẹ. Cây châm bạc rít lên một tiếng gió nhỏ, găm chính xác vào huyệt Nhân Trung của người đàn ông đang điên loạn. Một luồng khí đen xì xèo thoát ra từ đầu châm, người đàn ông rên rỉ một tiếng rồi lịm đi, cơ thể mềm nhũn.


Diệp Chi nhìn cảnh tượng đó, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng vẫn không khỏi rùng mình. Cô quay sang Đạt, giọng gấp gáp: "Anh có thể dùng châm bạc cứu tất cả bọn họ không? Trong khu trọ này có ít nhất ba mươi người đang bị như thế này!"


Đạt lắc đầu, gương mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ nghiêm trọng: "Châm bạc chỉ là giải pháp tạm thời để khóa phách, ngăn không cho oán độc ăn mòn đại não trong vòng vài giờ. Muốn cứu mạng bọn họ tận gốc, tôi bắt buộc phải bào chế Đan Hoàn Hoạt Huyết Định Hồn quy mô lớn để tịnh hóa nguồn oán khí đang ký sinh trong cơ thể họ. Nhưng..."


Đạt khựng lại, khứu giác tâm linh của anh đột ngột ngửi thấy một mùi hương quen thuộc nhưng vô cùng kinh khủng từ hướng ngược lại – hướng của Hứa Thị Đường.


Đó là mùi của tro tàn, mùi thảo dược bị thiêu rụi, và trên hết, là một mùi oán khí cực hạn nồng nặc, tanh tưởi đang dâng lên mạnh mẽ từ long mạch cốt lõi của khu phố cổ.


"Không ổn!" Đạt biến sắc, chiếc La Bàn Đồng Đen trong túi áo anh đột ngột rung lên bần bật. Anh rút chiếc la bàn cổ ra. Kim chỉ nam bằng đồng đen vốn luôn tĩnh lặng lúc này đang xoay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt, phát ra những tiếng tạch tạch liên hồi như muốn nứt vỡ. Đầu kim chỉ thẳng về hướng vườn sau của Hứa Thị Đường.


"Có chuyện gì vậy?" Diệp Chi lập tức cảnh giác.


"Trương Hoài... tên khốn đó đã ra tay với tiệm thuốc của tôi!" Đạt nghiến răng, giọng anh lạnh buốt như băng. "Hắn biết tôi sẽ quay về sắc thuốc cứu người ở đây. Hắn đang đầu độc địa mạch của Hứa Thị Đường để triệt hạ nguồn dược liệu sạch duy nhất của tôi! Nếu địa mạch bị hủy, toàn bộ kho thảo dược tâm linh trong tiệm sẽ hoại tử, và tôi cũng sẽ không còn nước sạch để sắc thuốc giải cứu những người này!"


Diệp Chi không chần chừ một giây: "Mạnh Hùng! Cậu ở lại đây phối hợp với lực lượng y tế phong tỏa con hẻm, tuyệt đối không cho ai ra vào và không được chạm vào người bệnh! Tôi và Đạt quay lại Hứa Thị Đường!"


Chiếc xe cảnh sát đặc nhiệm lại rú ga, quay đầu lao vút qua những con phố cổ kính trong màn sương sớm, hướng về phía tiệm thuốc bắc cổ của gia đình Đạt.


***


Khi chiếc xe vừa dừng lại trước cửa Hứa Thị Đường, Đạt đã lao xuống xe trước cả khi bánh xe ngừng quay hoàn toàn.


Bầu không khí xung quanh tiệm thuốc cổ kính bằng gỗ gụ lúc này xám xịt, lạnh lẽo một cách bất thường. Những tấm biển hiệu bằng gỗ gụ treo trước cửa tiệm khẽ rung lên bần bật dù không có gió. Mùi thuốc bắc tịnh hóa vốn luôn thoang thoảng dịu nhẹ xung quanh tiệm giờ đây đã bị thay thế hoàn toàn bằng một mùi tử khí nồng nặc, bốc lên từ phía vườn sau.


Đạt đạp cửa xông vào. Cậu bé câm A Phúc đang run rẩy đứng ở gian phòng chẩn mạch, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt sợ hãi. Thấy Đạt về, cậu bé lao tới giật mạnh vạt áo anh, tay chỉ điên cuồng về phía vườn sau, miệng ú ớ những tiếng không rõ âm nghĩa đầy hoảng loạn.


"A Phúc, ở yên trong nhà, dùng bùa trấn trạch dán chặt các cửa sổ!" Đạt dặn dò nhanh rồi băng qua gian phòng sắc thuốc, lao thẳng ra vườn sau.


Diệp Chi rút súng đuổi theo sát phía sau anh. Khi bước chân vừa chạm vào nền đất vườn sau, cả hai đều phải khựng lại trước một cảnh tượng kinh hoàng.


Giữa khu vườn nhỏ, nơi đặt chiếc Giếng cổ phong thủy Hứa gia – nguồn nước ngọt tinh khiết duy nhất dùng để chưng cất sương mai và sắc thuốc cứu người của tiệm – lúc này đang bốc lên một làn sương đen kịt, đặc quánh như mực. Làn sương đó lạnh thấu xương, tỏa ra xung quanh một áp lực tâm linh nặng nề khiến lồng ngực Diệp Chi như bị một tảng đá đè nặng, hơi thở trở nên khó khăn.


Nước giếng vốn trong vắt như gương giờ đây đã biến đổi một cách kinh dị. Dòng nước chuyển sang màu đen ngòm, bóng loáng như dầu hỏa, sủi bọt khí liên tục. Từ sâu dưới lòng giếng tối tăm, những tiếng gầm rú u uất, tiếng khóc than ai oán của hàng vạn vong linh chết oan vọng lên kèn kẹt, dội thẳng vào màng nhĩ người sống. Mùi formalin nồng nặc trộn lẫn với mùi máu thối rữa bốc lên ngột ngạt.


Kinh khủng hơn cả, những luồng oán khí cực hạn đen kịt đang từ miệng giếng bò lan ra xung quanh nền đất vườn. Những khay thuốc cam thảo, cát cánh và ngải cứu cổ thụ đang phơi ngoài sân, khi chạm phải làn sương đen này, lập tức héo úa với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Những chiếc lá xanh mướt chuyển sang màu xám tro, rồi mục nát, rữa ra thành một thứ dịch nhầy màu đen hôi thối.


"Trời đất ơi..." Diệp Chi bàng hoàng nhìn kho dược liệu quý giá đang bị hủy hoại. "Hắn đã làm gì thế này?"


"Trương Hoài đã dùng máu của những xác chết nhiễm oán cực hạn từ nhà xác để đổ trực tiếp xuống long mạch của giếng cổ," Đạt nói, giọng anh run lên vì phẫn nộ tột cùng. Đôi mắt anh rực sáng ánh xanh của nhãn thuật, nhìn thấu xuống lòng đất. "Hắn biết chiếc giếng này là 'long nhãn' – nút thắt phong thủy duy nhất giữ cho địa mạch của Hứa Thị Đường luôn thanh tịnh. Hắn muốn dùng oán khí cực hạn để gặm nhấm, hoại tử toàn bộ long mạch của gia đình tôi, biến thánh địa tịnh hóa này thành một ổ dịch tà thuật!"


Chiếc La Bàn Đồng Đen trên tay Đạt lúc này rung lắc mạnh đến mức khớp ngón tay anh trắng bệch. Kim chỉ nam xoay ngược chiều liên tục, chỉ thẳng xuống lòng giếng nơi luồng hắc khí đang phun trào mạnh mẽ nhất.


"Tôi phải ngăn nó lại!" Đạt quát lên. Anh lập tức chạy đến tủ gỗ gụ bên hông vườn, xúc một gáo bột Chu Sa Thần Sa màu đỏ thẫm rực rỡ.


Anh tiến sát đến miệng giếng, bất chấp hơi lạnh thấu xương đang cào xé da thịt, đổ thẳng gáo bột chu sa xuống dòng nước đen ngòm.


"Xèo xèo!"


Một tiếng rít chói tai vang lên khi bột chu sa chạm vào nước giếng đen. Nhưng thay vì tịnh hóa dòng nước, bột chu sa đỏ thẫm lập tức bị dòng nước đen ngòm nuốt chửng một cách hung hãn. Sắc đỏ rực rỡ bị nhuộm đen trong tích tắc, tan rã hoàn toàn mà không để lại một chút tác dụng tịnh hóa nào. Làn sương đen dưới giếng càng phun trào mạnh hơn, hóa thành những hình thù dị dạng gớm ghiếc rít gào lao thẳng vào mặt Đạt.


Đạt bị luồng âm phong cực mạnh hất văng lùi lại ba bước, ngực nhói đau, máu từ khóe miệng rỉ ra. Vị giác của anh – vốn đã mất đi từ lâu – lúc này bỗng cảm nhận được một vị đắng chát, tanh nồng của oán khí tích tụ cực hạn xộc thẳng lên cuống họng.


"Đạt!" Diệp Chi lao tới đỡ lấy anh. "Anh có sao không?"


"Bột chu sa thông thường không đủ sức chống lại oán khí cực hạn đã hòa vào long mạch," Đạt thở dốc, tay ôm ngực, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào miệng giếng. "Trương Hoài đã dùng đến máu của bốn mươi chín xác chết hiến tế để nuôi dưỡng luồng oán khí này. Đây là đòn đánh trực diện vào phong thủy long mạch của Hứa gia, không thể dùng phương pháp hóa học hay tịnh hóa thông thường để giải độc."


Trong lúc hai người đang bế tắc, những tiếng kèn kẹt sắc lạnh đột ngột vang lên từ phía miệng giếng.


Diệp Chi nhìn qua, kinh hoàng phát hiện những sợi xích sắt phong ấn rỉ sét quấn quanh miệng giếng cổ – những sợi xích dập khắc minh văn tịnh hóa từ thời Lê của y tổ Hứa Vô Tật – lúc này đang bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ. Những đường nứt rỉ ra một thứ dịch màu đen kịt, tanh tưởi. Sát khí cực hạn ăn mòn xích sắt với tốc độ khủng khiếp, đe dọa bẻ gãy hoàn toàn phong ấn ngàn năm.


"Xích sắt phong ấn sắp đứt rồi!" Diệp Chi hét lên, tay cô siết chặt khẩu súng nhưng biết rõ vũ khí nóng hoàn toàn vô dụng trước thực thể vô hình này. "Bên dưới đó đang giấu thứ gì vậy?"


Đạt bàng hoàng nhìn những vết nứt trên xích sắt phong ấn. Nhật ký của cha anh từng ghi lại mơ hồ rằng bên dưới giếng cổ Hứa gia là nơi trấn giữ địa mạch cốt lõi của tiệm thuốc, giấu một phần bí mật kinh hoàng về tà thần cổ xưa. Nếu xích sắt đứt gãy, không chỉ tiệm thuốc bị hủy hoại, mà toàn bộ ác linh cổ xưa bị phong ấn dưới lòng đất phố cổ sẽ thoát ra, biến cả thành phố thành địa ngục trần gian.


"Tôi bắt buộc phải niêm phong miệng giếng tạm thời!" Đạt nghiến răng quyết định.


Anh rút từ trong hòm gỗ gụ ra ba lá Bùa Trấn Trạch Tịnh Hóa dệt bằng giấy bản tẩm máu dược thể và chu sa tinh khiết. Cánh tay phải hoại tử của anh nhói lên đau đớn dữ dội khi anh cố gắng ngưng tụ linh lực dược thể vào đầu ngón tay tả.


"Cô Diệp Chi, giúp tôi giữ chặt sợi Chỉ Ngũ Sắc này quanh miệng giếng!" Đạt ném đầu sợi chỉ năm màu dệt từ sợi tự nhiên ngâm nước sương mai cho cô.


Diệp Chi không chút do dự, cô gạt bỏ nỗi sợ hãi tâm linh, lao tới chụp lấy đầu sợi chỉ, dùng hết sức ghìm chặt nó vào các nút thắt phong thủy quanh thành giếng đá cổ. Hơi lạnh từ miệng giếng phả vào tay cô khiến da thịt cô tê dại, dương khí rực rỡ quanh người cô va chạm với âm khí phát ra những tiếng xèo xèo chói tai.


Đạt dùng bộ pháp Định Thần Bộ Pháp di chuyển nhanh nhẹn theo sơ đồ chòm sao Bắc Đẩu xung quanh miệng giếng. Mỗi bước chân của anh giẫm xuống, nền đất vườn sau khẽ rung nhẹ một nhịp. Anh dán mạnh lá bùa trấn trạch đầu tiên lên thành giếng đá.


"Bùm!"


Lá bùa lập tức bùng cháy một ngọn lửa màu xanh lục dịu mát, đè ép một phần làn sương đen đang phun trào xuống. Nhưng ngay sau đó, oán khí cực hạn gầm rú dữ dội hơn, ngọn lửa xanh bị làn sương đen kịt bao phủ, bắt đầu lụi tàn dần. Lá bùa giấy bản bắt đầu bị ăn mòn, mủn nát.


"Không đủ lực!" Đạt cắn chặt răng đến bật máu. Anh biết mình không thể lùi bước. Nếu hôm nay Hứa Thị Đường sụp đổ, người mẹ đang hôn mê Bạch Liên trong bệnh viện sẽ mất đi nguồn thuốc tịnh hóa duy nhất, và linh hồn anh cũng sẽ biến chất thành một cái xác vô hồn.


Anh tiến lên bước thứ hai, dán tiếp lá bùa thứ hai và thứ ba chồng lên nhau ngay tại vị trí xích sắt phong ấn bị rạn nứt nhiều nhất. Lần này, anh không dùng linh lực thông thường nữa.


Đạt dùng cây châm bạc tự chích mạnh vào đầu ngón tay trái của mình, nhỏ ba giọt máu tươi chứa dược tính tịnh hóa cực mạnh của huyết mạch Dược Thể lên mặt bùa giấy.


"Tịnh hóa vạn vật, định hồn trấn trạch!" Đạt quát lớn.


Ba giọt máu dược thể chạm vào bùa chú, lập tức bùng lên một quầng hào quang màu đỏ thẫm rực rỡ như lửa ấm. Sức mạnh tịnh hóa tối thượng từ huyết mạch dòng họ Hứa bộc phát, tạo thành một màng chắn ánh sáng đỏ bao bọc toàn bộ miệng giếng cổ, cưỡng ép luồng sương đen kịt và những tiếng gào rú u uất lùi sâu xuống lòng đất.


Những sợi xích sắt phong ấn quanh giếng khẽ rung lên một nhịp cuối cùng rồi tạm thời tĩnh lặng trở lại, những vết rạn nứt được bao phủ bởi một lớp sáp đỏ chu sa tịnh hóa.


Nước giếng đen ngòm tạm thời ngừng sủi bọt, rút xuống sâu dưới đáy tối tăm.


Đạt ngã khuỵu xuống đất, thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cánh tay phải hoại tử của anh lúc này đau đớn như bị hàng ngàn con kiến lửa cắn xé, vệt đen sáp hóa dưới lớp băng gạc đen dường như lại lan rộng thêm một chút do hao tổn khí huyết nghiêm trọng.


Diệp Chi cũng buông sợi chỉ ngũ sắc ra, cô quỳ sụp xuống bên cạnh Đạt, hai bàn tay cô đỏ ửng và tê dại vì lạnh. Cô nhìn miệng giếng đã tạm thời yên tĩnh, rồi nhìn Đạt với ánh mắt đầy lo lắng:


"Chúng ta... chúng ta đã thành công chưa?"


"Chỉ là tạm thời niêm phong được miệng giếng," Đạt thều thào, giọng anh khàn đặc, yếu ớt. Anh nhìn ra khoảng sân vườn sau, nơi một nửa số thảo dược tịnh hóa quý giá phơi ngoài sân đã hoàn toàn bị héo úa, biến thành tro đen vô dụng. "Địa mạch của Hứa Thị Đường đã bị tổn hại nặng nề. Nguồn nước giếng cổ đã bị nhiễm độc oán khí cực hạn của Trương Hoài. Nếu không khơi thông địa mạch và tịnh hóa hoàn toàn nguồn nước này trong vòng mười hai giờ tới, phong ấn xích sắt cổ xưa sẽ đứt gãy hoàn toàn, và toàn bộ kho thảo dược tâm linh còn lại trong tiệm sẽ hoại tử."


Đạt vịn tay vào thành giếng đá cổ, cố gắng đứng dậy. Anh nhìn sâu xuống đáy giếng cạn tối tăm, nơi một làn khói đen mỏng manh vẫn đang âm thầm rò rỉ qua những khe nứt của xích sắt phong ấn.


Đột nhiên, từ sâu thẳm dưới lòng đất giếng cổ, một tiếng trầm uất, cổ xưa rống lên khe khẽ, làm rung chuyển nhẹ nền gạch dưới chân họ.


Sự rò rỉ oán khí cực hạn của Trương Hoài dường như đã vô tình chạm đến và kích hoạt một phần phong ấn cực hạn của Giếng cổ phong thủy Hứa gia dưới lòng đất – nơi giam giữ một thực thể siêu nhiên tối cổ mà tổ tiên dòng họ Hứa ngàn năm trước đã dùng chính mạng sống để phong ấn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!