Nhạc nềnTatari

Nữ Cảnh Sát Và Tiệm Thuốc Giờ Tý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Họng súng đen ngòm của khẩu súng lục đặc chủng chĩa thẳng vào ngực Hứa Minh Đạt. Ánh đèn pin siêu sáng từ những người lính đặc nhiệm Phân cục Hình sự số 9 quét qua quét lại trong gian phòng chẩn mạch của Hứa Thị Đường, cắt đôi làn sương mù màu xanh nhạt còn bảng lảng trong không trung. Mùi thuốc bắc tịnh hóa thanh khiết, ấm áp vừa mới sắc xong từ Lò Nung Đồng Đen vẫn còn vương vấn, nhưng lúc này, nó đang phải tranh chấp dữ dội với mùi formalin nồng nặc và mùi oán khí tanh tưởi còn sót lại từ tro tàn của con Quỷ đói Ba Đầu.


Diệp Chi đứng đó, lừng lững như một bức tượng đá giữa đống đổ nát. Chiếc áo khoác da đen bụi bặm của cô còn dính vài vệt nước mưa đêm, mái tóc đuôi ngựa cột cao gọn gàng khẽ đung đưa theo nhịp thở đều đặn nhưng đanh thép. Đôi mắt cô sắc lẹm, lạnh lùng như lưỡi dao mổ, không hề chớp lấy một lần khi nhìn thẳng vào chàng thanh niên mặc áo dài vải thô xám đối diện.


"Hứa Minh Đạt," giọng Diệp Chi vang lên, không quá lớn nhưng mang theo áp lực nghẹt thở của một người nắm giữ cán cân luật pháp thế tục. "Tôi lặp lại lần cuối. Anh bị bắt vì tình nghi liên quan đến vụ án mạng và mất tích tử thi kỳ lạ tại nhà xác Bệnh viện Đa khoa Trung ương đêm nay. Đừng cố gắng cử động, mọi hành vi kháng cự sẽ bị coi là chống đối người thi hành công vụ."


Đạt đứng vịn tay vào cạnh bàn chẩn mạch bằng gỗ gụ cũ kỹ. Cánh tay phải của anh, quấn chặt trong lớp băng gạc đen, khẽ run nhẹ một nhịp do di chứng của việc trích máu tim dẫn hỏa lúc nãy. Gương mặt anh nhợt nhạt, môi không một chút sắc hồng, nhưng đôi mắt sáng lạnh kia lại tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Anh không hề tỏ ra hoảng loạn trước họng súng, cũng không có ý định bỏ chạy.


Anh khẽ liếc nhìn xuống đống tro xám dưới sàn nhà – tàn tích của con quỷ đói đã bị tịnh hóa hoàn toàn. Đối với một cảnh sát hình sự bình thường, đó chỉ là tro bụi thông thường từ việc đốt gỗ. Nhưng đối với Đạt, đó là bằng chứng của một cuộc chiến sinh tử vừa khép lại.


"Đồng chí cảnh sát," Đạt lên tiếng, giọng anh trầm thấp, có phần khàn đặc do kiệt sức nhưng cực kỳ rõ ràng. "Tiệm thuốc của tôi mở cửa vào giờ Tý để bốc thuốc cứu người, không phải nơi chứa chấp tội phạm hay trộm cắp xác chết. Nếu cô muốn khám xét, tôi không ngăn cản. Nhưng xin hãy cẩn thận với những hũ thuốc trong tiệm, chúng không phải là thứ người thường có thể tùy tiện chạm vào."


"Lý do biện hộ của anh để dành cho phòng thẩm vấn," Diệp Chi lạnh lùng ra hiệu bằng mắt cho hai viên cảnh sát phía sau. "Lục soát toàn bộ tiệm thuốc. Chú ý những nơi có mùi formalin và dấu vết chất lỏng sinh học."


Hai viên cảnh sát đặc nhiệm lập tức tiến lên. Một người hướng về phía phòng sắc thuốc phía sau, nơi chiếc Lò Nung Đồng Đen Hứa Gia vẫn còn tỏa ra hơi ấm âm ỉ. Người còn lại tiến về phía kệ thuốc cổ, tay cầm đèn pin soi vào những chiếc hũ gốm Chu Đậu xếp ngăn nắp.


"Đứng im!" Đạt khẽ quát nhẹ một tiếng khi thấy viên cảnh sát định chạm tay vào chiếc hũ gốm cổ hoa văn hoa sen xanh – nơi đang phong ấn một phần linh thể yếu ớt của Diệp Oanh.


Tiếng quát của anh tuy không lớn nhưng mang theo một luồng linh lực vô hình khiến viên cảnh sát giật mình, tay khựng lại giữa chừng. Diệp Chi ngay lập tức siết chặt cò súng, bước lên một bước, khoảng cách giữa họng súng và trán Đạt chỉ còn chưa đầy hai gang tay.


"Tôi đã cảnh báo anh," Diệp Chi nghiến răng, sát khí từ cơ thể thuần dương của cô tỏa ra mạnh mẽ, ép lui những luồng âm khí còn sót lại trong phòng. "Bất kỳ cử động khả nghi nào của anh cũng sẽ khiến tôi nổ súng. Anh đang giấu cái gì trong những chiếc hũ đó? Bộ phận cơ thể người? Hay là chất độc hóa học?"


Đạt nhìn thẳng vào mắt Diệp Chi. Ở khoảng cách gần này, khứu giác tâm linh và nhãn thuật của anh lập tức tự động kích hoạt. Anh không cần dùng đến châm bạc, chỉ bằng Vọng Chẩn Âm Dương, anh đã nhìn thấu khí sắc trên gương mặt của nữ cảnh sát.


Một vầng hào quang dương khí rực rỡ như lửa ấm bao bọc quanh người Diệp Chi, đó là lý do vì sao ác quỷ và oán linh thông thường không thể đến gần cô mà không bị thiêu rụi. Nhưng ngay tại vùng Ấn Đường giữa hai lông mày của cô, và dọc theo bả vai trái, có một làn sương đen mờ nhạt, lạnh lẽo đang bám chặt lấy da thịt cô. Làn sương đó đang di động chậm rãi, gặm nhấm kinh mạch của cô như những con ký sinh trùng vô hình.


Đạt khẽ thở dài, thần thái hoàn toàn thả lỏng. Anh từ từ hạ hai tay xuống, lòng bàn tay mở ra để chứng minh mình không có vũ khí.


"Cô Diệp Chi," Đạt gọi thẳng tên cô, dù cô chưa hề tự giới thiệu bảng tên. "Cô đang bị đau đầu dữ dội ở vùng thái dương bên trái, đúng không? Cơn đau bắt đầu từ khoảng ba tiếng trước, kèm theo cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng mà dù có uống bao nhiêu thuốc giảm đau tây y hay mặc thêm áo ấm cũng không thể thuyên giảm."


Đồng tử của Diệp Chi khẽ co rút lại. Bản năng của một điều tra viên dày dạn kinh nghiệm khiến cô lập tức cảnh giác cao độ: "Anh điều tra lý lịch của tôi? Hay anh có tai mắt trong phân cục?"


"Tôi không cần điều tra," Đạt điềm tĩnh trả lời, ánh mắt anh dừng lại ở bả vai trái của cô. "Tôi là một y sĩ âm dương. Tôi nhìn thấy những gì máy móc hiện đại và mắt thường của cô không thể nhìn thấy. Ba tiếng trước, cô đã tiếp xúc trực tiếp với một tử thi tại nhà xác bệnh viện đa khoa. Cái xác đó... không hề bị lão hóa sinh học dù đã tử vong nhiều ngày, và trên người nó quấn những sợi xích sắt rỉ sét yếm bùa."


Lần này, không chỉ Diệp Chi bàng hoàng mà cả hai viên cảnh sát đang lục soát cũng phải dừng tay quay lại nhìn Đạt. Chi tiết về chiếc xác chết quấn xích sắt không lão hóa là thông tin tuyệt mật của chuyên án mà chỉ có những người trực tiếp khám nghiệm hiện trường đêm nay mới biết.


"Làm sao anh biết?" Giọng Diệp Chi trầm xuống, họng súng vẫn không hề lung lay nhưng trong ánh mắt đã xuất hiện một tia dao động dữ dội. "Trừ khi... chính anh là kẻ đã đột nhập nhà xác và đánh cắp cái xác đó!"


"Nếu tôi là kẻ trộm xác, tôi đã không ở đây để chờ cô đến bắt," Đạt khẽ lắc đầu, giọng nói mang theo sự thấu hiểu và từ từ tiến lên nửa bước. "Cái xác đó đã bị yểm bùa xích sắt của Trương Hoài – trưởng khoa pháp y của các người. Khi cô chạm vào nó để khám nghiệm, luồng oán khí cực hạn tích tụ trong xác chết đã theo lỗ chân lông xâm nhập vào kinh mạch của cô. Hiện tại, âm khí đang ký sinh ở vai trái và đang lan dần lên hành tủy. Nếu không trục xuất nó ra trong vòng sáu giờ tới, cánh tay trái của cô sẽ bắt đầu hoại tử sinh học, và cơn đau đầu sẽ khiến cô phát điên."


"Nhảm nhí!" Diệp Chi quát lên, cố gắng dùng lý trí sắt đá của mình để gạt phắt những lời nói mà cô cho là mê tín dị đoan. "Tôi là cảnh sát hình sự, tôi chỉ tin vào chứng cứ khoa học, dấu vân tay và báo cáo pháp y. Những trò bịp bợm bói toán của anh không lòe được tôi đâu!"


"Cô tin vào khoa học? Tốt thôi," Đạt khẽ mỉm cười, nụ cười đượm buồn nhưng đầy tự tin của một truyền nhân y học cổ truyền. "Vậy cô giải thích thế nào về việc nhiệt độ cơ thể cô lúc này đang là ba mươi chín độ năm theo phản xạ sốt, nhưng cô lại cảm thấy lạnh buốt từ tận xương tủy? Cô giải thích thế nào về việc các khớp ngón tay trái của cô đang bắt đầu tê cứng, không thể nắm chặt lại thành nắm đấm?"


Diệp Chi khựng lại. Cô không thể phủ nhận những gì Đạt vừa nói. Kể từ khi chạm vào cái xác quấn xích sắt kỳ lạ ở nhà xác để chụp ảnh thực địa, cô đã cảm thấy một cơn ớn lạnh kỳ lạ dọc sống lưng. Cơn đau đầu bộc phát đột ngột như có hàng ngàn cây kim đâm vào não bộ, và cánh tay trái của cô – cánh tay không thuận – thực sự đang tê dại dần, khiến cô gặp khó khăn khi cử động.


Nhìn thấy sự do dự trong mắt nữ cảnh sát, Đạt bước thêm một bước nhỏ. Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, gần đến mức Diệp Chi có thể ngửi thấy mùi khói than gỗ quan tài đen và hương cam thảo tịnh hóa tỏa ra từ người anh, còn Đạt thì cảm nhận được luồng dương khí nóng hổi nhưng đang bị âm khí gặm nhấm từ cơ thể cô.


"Để tôi chứng minh cho cô thấy," Đạt nói, giọng anh mang theo một sức thuyết phục kỳ lạ. "Tôi sẽ không dùng bùa chú, cũng không dùng tà thuật. Chỉ bằng phương pháp bắt mạch đông y truyền thống. Nếu cô cho phép tôi chạm vào cổ tay cô trong mười giây, tôi sẽ cho cô tự mình cảm nhận luồng oán niệm đang chạy trong người mình."


"Đội trưởng, đừng nghe hắn!" Viên cảnh sát đặc nhiệm trẻ tuổi bên cạnh vội vàng can ngăn, tay đặt lên báng súng. "Kẻ này rất xảo quyệt, có thể hắn dùng độc châm hoặc thuốc mê để tấn công chị!"


Diệp Chi không trả lời ngay. Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong vắt, không một chút tà niệm của Đạt. Bản năng của một người gác đêm, một cảnh sát hình sự đã đối đầu với hàng trăm tội phạm xảo quyệt nói với cô rằng: chàng thanh niên này không hề nói dối. Hơn nữa, cơn đau đầu búa bổ lúc này đang hành hạ cô đến mức tầm nhìn bắt đầu có những vệt mờ màu xám.


Cô hít một hơi thật sâu, từ từ hạ họng súng xuống nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn.


"Được," Diệp Chi lạnh lùng nói. "Mười giây. Nếu anh không chứng minh được, tôi sẽ lập tức còng tay anh về phân cục với tội danh chống người thi hành công vụ và cản trở điều tra vụ án mạng."


Đạt gật đầu. Anh từ từ đưa bàn tay trái của mình lên. Bàn tay trái của anh, nhờ vừa được tàn hồn tổ tiên Hứa Nguyện truyền thừa cảnh giới Ngưng Châm - Thao Tác, lúc này thon dài, vững chãi và tỏa ra một luồng khí tức thanh khiết ấm áp.


Anh khẽ dùng hai ngón tay – ngón trỏ và ngón giữa – chạm nhẹ vào huyệt Thần Môn trên cổ tay trái của Diệp Chi.


Ngay khoảnh khắc da thịt hai người tiếp xúc, Diệp Chi khẽ rùng mình một cái. Cô định giật tay lại theo bản năng phòng thủ, nhưng một cảm giác kỳ lạ đã giữ cô đứng yên tại chỗ.


Từ hai đầu ngón tay của Đạt, một luồng hơi ấm dịu nhẹ, mang theo hương thơm vô hình của ngải cứu tịnh hóa, bắt đầu len lỏi vào da thịt cô. Luồng hơi ấm này đi đến đâu, cơn đau đầu búa bổ ở thái dương của cô lập tức dịu đi đến đó. Giống như một dòng nước mát lành đổ vào sa mạc khô cằn, sự tê dại ở các ngón tay trái của cô cũng nhanh chóng biến mất.


Nhưng đó chưa phải là tất cả.


Đạt nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ năng Thiết Mạch Hồn Phách. Thần thức của anh hòa vào dòng máu của Diệp Chi, tìm kiếm luồng âm khí đang ký sinh. Khi ngón tay anh khẽ ấn nhẹ xuống mạch âm của cô, Diệp Chi bỗng nhiên trợn tròn mắt, hơi thở cô nghẹn lại.


Trong tâm trí cô, một hình ảnh kinh dị đột ngột hiện lên rõ mồn một như một cuốn phim chiếu chậm: Một căn phòng tối tăm, lạnh lẽo đầy mùi formalin, những chiếc khay inox rỉ sét, và gương mặt xám xịt của một xác chết quấn xích sắt đang hé mở đôi mắt không có tròng đen, rít lên những tiếng gào rú u uất đầy oán hận. Tiếng rít gào đó dội thẳng vào màng nhĩ cô, khiến cô cảm nhận được nỗi đau đớn, u uất tột cùng của một linh hồn bị giam cầm, bị rút cạn thọ mệnh.


"A!" Diệp Chi khẽ hét lên một tiếng nhỏ, lùi lại một bước, giật mạnh tay ra khỏi cái chạm của Đạt.


Gương mặt cô lúc này tràn ngập sự kinh hoàng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dọc hai bên thái dương. Khẩu súng trên tay cô run rẩy nhẹ, ánh mắt nhìn Đạt không còn là sự nghi ngờ khinh miệt nữa, mà là một nỗi sợ hãi xen lẫn kinh ngạc tột độ trước những gì cô vừa trải nghiệm.


"Đó... đó là cái gì?" Diệp Chi thở dốc, tay trái ôm lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội. "Tôi vừa nhìn thấy... cái gì thế này? Anh đã dùng ảo thuật gì lên tôi?"


"Đó không phải là ảo thuật, cô Diệp Chi," Đạt bình tĩnh thu tay về, quấn lại lớp băng gạc đen trên tay phải của mình. "Đó là phách âm – nhịp đập linh hồn của cô. Những gì cô vừa nhìn thấy và cảm nhận chính là oán niệm của vong hồn bị giam cầm trong xác chết ở nhà xác. Khi cô chạm vào cái xác, oán niệm của nó đã ký sinh vào cô. Tôi vừa dùng Thiết Mạch Hồn Phách để khơi thông kinh mạch cho cô, dùng dương khí tịnh hóa tạm thời đè ép luồng oán khí đó xuống. Nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời."


Diệp Chi đứng lặng đi giữa căn phòng chẩn mạch đổ nát. Lý trí khoa học, những năm tháng đào tạo nghiệp vụ cảnh sát của cô đang xung đột dữ dội với trải nghiệm thực tế vừa rồi. Hơi ấm vẫn còn vương vấn trên cổ tay cô, cơn đau đầu kinh niên thực sự đã biến mất hoàn toàn, và cánh tay trái đã có thể cử động linh hoạt trở lại. Đó là những bằng chứng vật lý không thể chối cãi.


"Anh... anh thực sự có thể nhìn thấy những thứ này sao?" Giọng Diệp Chi không còn sự lạnh lùng đanh thép nữa, mà mang theo sự hoang mang tột độ.


"Dòng họ Hứa chúng tôi đã gác đêm cho phố cổ Đông y này suốt nhiều đời," Đạt nhìn ra cửa sổ, nơi màn sương mù giờ Tý đang dần tan đi dưới ánh bình minh sắp sửa ló dạng. "Chúng tôi bốc thuốc bằng dược liệu siêu nhiên để chữa trị các căn bệnh tâm linh cho cả người lẫn ma. Vụ án mạng và mất tích xác chết ở nhà xác mà cô đang điều tra... thực chất không phải là một vụ án thông thường. Đó là hành vi thu hoạch thọ mệnh lậu của Trương Hoài – trưởng khoa pháp y của các người. Hắn dùng oán khí xác chết để chế tạo bùa ngải đổi mệnh bán cho giới siêu giàu."


Diệp Chi hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh chuyên nghiệp của một cảnh sát hình sự Phân cục số 9. Cô từ từ cất khẩu súng lục vào bao da bên hông, ra hiệu cho hai viên cảnh sát đặc nhiệm hạ vũ khí xuống.


"Nếu những gì anh nói là thật..." Diệp Chi trầm giọng, ánh mắt cô xoáy sâu vào Đạt. "Vậy tại sao vết máu và mùi formalin từ hiện trường nhà xác lại dẫn trực tiếp đến tiệm Hứa Thị Đường của anh? Anh giải thích thế nào về việc có nhân chứng nhìn thấy một bóng đen khổng lồ đi vào tiệm thuốc này trước khi chúng tôi ập vào?"


"Bóng đen đó chính là Quỷ đói Ba Đầu – một thực thể ác linh do Trương Hoài nuôi dưỡng từ oán khí xác chết," Đạt chỉ tay vào đống tro xám dưới sàn. "Hắn phái nó đến đây để tiêu diệt tôi và cướp đoạt cuốn Âm Dương Bản Thảo của gia tộc tôi nhằm bịt đầu mối. Vết máu và mùi formalin cô ngửi thấy chính là oán dịch rỉ ra từ cơ thể con quỷ đó khi tôi dùng châm bạc tịnh hóa nó. Tôi vừa mới tiêu diệt nó xong thì cô ập vào."


Diệp Chi tiến lại gần đống tro xám, khẽ cúi người xuống. Cô dùng một chiếc que gỗ nhỏ khều nhẹ đống tro. Quả thực, trong đống tro tàn đó không hề có xương cốt hay tàn tích vật lý của con người, nhưng nó lại tỏa ra một mùi formalin nồng nặc đến mức khiến cô phải nhíu mày.


"Trương Hoài..." Diệp Chi lẩm bẩm cái tên này.


Thực ra, trong quá trình điều tra các vụ mất tích tử thi gần đây tại bệnh viện, cô đã bắt đầu nghi ngờ vị trưởng khoa pháp y lập dị này. Hắn luôn tìm cách hạn chế cảnh sát tiếp cận nhà xác vào ban đêm, và các báo cáo tử vong do hắn lập luôn có những điểm mâu thuẫn sinh học kỳ lạ mà y học hiện đại không thể giải thích. Nhưng cô chưa bao giờ dám nghĩ đến một chân tướng hoang đường và rùng rợn như những gì Đạt vừa vạch trần.


"Anh có bằng chứng gì để chứng minh Trương Hoài là kẻ đứng sau tất cả những chuyện này không?" Diệp Chi hỏi, bản năng phá án của cô đã hoàn toàn bị kích hoạt.


"Bằng chứng vật lý thì tôi không có," Đạt lắc đầu. "Nhưng tôi biết hắn đang chuẩn bị kích hoạt một dịch bệnh tâm linh quy mô lớn tại khu phố cổ Đông y này bằng nguồn thuốc bổ biến chất của Tập đoàn Y Dược Cửu An. Những người nghèo dùng loại thuốc đó sẽ bị hoại tử linh hồn, biến thành những xác sống đói khát để hắn thu hoạch thọ mệnh. Tôi cần phải tìm được Cỏ Đoạn Hồn tại nghĩa trang cổ ngoại ô trong vòng mười hai giờ tới để bào chế thuốc giải, nếu không..."


"RÈÈÈ... RÈÈÈ..."


Tiếng rít chói tai từ chiếc bộ đàm chuyên dụng đeo bên hông Diệp Chi đột ngột cắt ngang lời Đạt. Âm thanh rè rè của sóng vô tuyến mang theo tiếng thở dốc hốt hoảng của viên cảnh sát trực ban tại phân cục.


"Đội trưởng Diệp Chi! Có nghe rõ không? Báo cáo khẩn cấp!" Giọng nói trong bộ đàm run rẩy dữ dội, kèm theo những tiếng la hét, gào khóc hỗn loạn ở phía nền.


Diệp Chi lập tức áp bộ đàm lên tai, nhấn nút đàm thoại: "Tôi nghe đây! Có chuyện gì xảy ra?"


"Có biến cố lớn tại khu ổ chuột Phòng trọ số 44 phố cổ Đông y! Một vụ ngộ độc tập thể kỳ lạ vừa bùng phát đột ngột! Hàng chục nạn nhân đang lên cơn co giật dữ dội, da dẻ của họ... da dẻ của họ đột ngột nổi đầy những đường gân đen hoại tử! Họ đang điên cuồng cắn xé lẫn nhau như thú dữ! Lực lượng y tế cấp cứu hoàn toàn bất lực, hai bác sĩ đã bị cắn trọng thương! Chúng tôi cần viện binh gấp!"


Đồng tử của Diệp Chi co rút lại đến mức tối đa. Cô bàng hoàng ngước mắt lên nhìn Đạt.


Những mô tả trong bộ đàm – gân đen hoại tử, điên cuồng cắn xé lẫn nhau – trùng khớp hoàn toàn, không sai một chi tiết nào với những gì Hứa Minh Đạt vừa cảnh báo cô về dịch bệnh Thối Rữa Linh Hồn của Tập đoàn Cửu An.


Một luồng hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng nữ cảnh sát hình sự. Thế giới quan lý tính, khoa học mà cô hằng tin tưởng suốt hai mươi sáu năm qua hoàn toàn sụp đổ trong tích tắc trước sự thật tàn khốc đang hiển hiện.


"Hứa Minh Đạt..." Giọng Diệp Chi run lên nhẹ, cô nắm chặt chiếc bộ đàm trong tay. "Phòng trọ số 44... chuyện anh nói... đã xảy ra rồi."


Đạt không nói một lời, anh lập tức quay người bước nhanh về phía phòng sắc thuốc phía sau. Anh nhấc chiếc hòm gỗ gụ chứa bộ Châm Bạc Âm Dương gia truyền đeo lên hông, tay kia cầm lấy chiếc La Bàn Đồng Đen cổ kính.


"Cô Diệp Chi," Đạt quay lại nhìn cô, ánh mắt anh rực sáng lên một ý chí quyết đoán của một y sĩ cứu thế. "Dịch bệnh đã bùng phát sớm hơn tôi dự kiến. Nếu cô muốn cứu những người dân nghèo đó, và nếu cô muốn tìm ra bằng chứng thực sự để vạch trần tội ác của Trương Hoài... hãy đi cùng tôi đến Phòng trọ số 44 ngay lập tức!"


Diệp Chi nhìn chàng thanh niên gầy gò mặc áo dài xám nhưng tỏa ra một phong thái uy nghiêm, lẫm liệt như một vị phán quan gác đêm. Cô không hề do dự thêm một giây nào nữa.


"Toàn đội chú ý!" Diệp Chi dõng dạc ra lệnh vào bộ đàm, giọng cô lấy lại sự kiên định sắt đá của một đội trưởng hình sự Phân cục số 9. "Hủy bỏ lệnh niêm phong Hứa Thị Đường. Tất cả di chuyển khẩn cấp đến Phòng trọ số 44 hỗ trợ dập dịch! Y sĩ Hứa Minh Đạt sẽ đi cùng chúng ta với vai trò cố vấn y tế đặc biệt!"


Tiếng còi hú của xe cảnh sát lại vang lên dồn dập, xé toạc màn sương đêm đang tan dần của phố cổ Đông y, dẫn đường cho chiếc xe đặc nhiệm lao vút vào bóng tối hướng về phía ổ dịch đầu tiên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!