Lá Bùa Định Hồn Đầu Tiên
Bên ngoài Ngõ Sương Mù, những tiếng thì thầm rên rỉ của trăm ngàn cô hồn dường như đang bị tà khí của quỷ đói dẫn dụ, lũ lượt kéo về phía Hứa Thị Đường. Gió rít qua khe cửa vỡ, mang theo hơi lạnh buốt xương của cõi âm và mùi tử khí nồng nặc. Con Quỷ đói Ba Đầu tuy đã bị Hứa Minh Đạt dùng bốn cây châm bạc khóa chặt huyệt đạo tử vong ở trán, nhưng thân xác khổng lồ của nó vẫn không ngừng run rẩy. Thứ oán dịch màu đen kịt bốc mùi formalin và máu thối liên tục rỉ ra từ các vết thương của nó, ăn mòn nền gạch xanh của tiệm thuốc, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.
Đạt quỳ gục bên cạnh con quỷ, bàn tay trái ôm chặt lấy bả vai phải. Cơn đau từ vết hoại tử sáp hóa như một ngọn lửa đen đang thiêu rụi kinh mạch của anh. Dưới lớp băng gạc đen, những đường gân màu xám tro dị dạng đang bò lổm ngổm, lan rộng thêm một phân hướng về phía cổ. Vị giác của anh hoàn toàn biến mất, trong miệng chỉ còn lại vị đắng ngắt và tanh nồng của oán khí rò rỉ.
"Thầy... thầy y... cứu tôi..." Gã đàn ông không nhịp tim từ tập một nằm co quắp dưới chân bàn chẩn mạch, linh thể của gã đã mờ nhạt đến mức gần như trong suốt. Ba cây châm bạc định hồn trên người gã đang rung lên bần bật, ánh sáng xanh nhạt của chúng đang lụi tàn trước áp lực của làn sương đen ngoài cửa.
Nếu không lập tức tịnh hóa con quỷ đói và sắc thuốc giải cho gã đàn ông này, kết giới của Hứa Thị Đường sẽ sụp đổ, và linh hồn của chính Đạt cũng sẽ bị oán độc ăn mòn hoàn toàn trước khi trời sáng.
Đột nhiên, từ góc phòng chẩn mạch tối tăm, cuốn cổ thư Âm Dương Bản Thảo đặt trong hòm gỗ gụ bỗng tự động mở trang. Một vầng hào quang màu xanh lục dịu mát, mang theo hương thơm thanh khiết của cam thảo và ngải cứu cổ thụ, bùng lên, đẩy lùi màn sương đen đang bao phủ căn phòng.
Trong thức hải của Đạt, không gian bỗng chốc mở rộng thành một vùng sương mù trắng xóa. Một lão giả tóc râu bạc phơ, khoác đạo bào đông y cổ xưa màu trắng sương, lừng lững bước ra. Thần thái cụ nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự từ ái vô hạn. Đó chính là tàn hồn của Hứa Nguyện – tổ tiên đời thứ năm của dòng họ Hứa.
"Kẻ thừa kế Hứa gia, ngươi định để danh tiếng ngàn năm của tổ tiên chìm trong vũng bùn này sao?" Giọng nói của Hứa Nguyện vang vọng như tiếng chuông đồng cổ, chấn động tâm can Đạt.
Đạt cố gắng gượng dậy trong thức hải, cúi đầu: "Tổ tiên, con... con không muốn bỏ cuộc. Nhưng oán độc của Trương Hoài quá mạnh, linh lực Dược Thể của con chưa thức tỉnh hoàn toàn, cơ thể lại đang hoại tử..."
"Y đạo âm dương, lấy đức làm gốc, lấy dược trị tâm. Ngươi dùng châm bạc khống chế quỷ đói mà không nỡ tiêu diệt linh thể của nó, đó chính là lòng từ bi của người thầy y. Ta sẽ truyền cho ngươi cảnh giới Ngưng Châm - Thao Tác và phương pháp sắc thuốc Đan Hoàn Hoạt Huyết Định Hồn. Hãy nhớ kỹ, ngọn lửa của Lò Nung Đồng Đen Hứa Gia chỉ cháy bằng ý chí tịnh hóa, chứ không bằng tà niệm!"
Lão giả vung tay, một luồng ký ức khổng lồ hóa thành những ký tự vàng rực rỡ găm thẳng vào thần thức của Đạt. Trong thoáng chốc, Đạt cảm nhận được sự thông suốt kỳ diệu. Đôi bàn tay trái của anh bỗng chốc trở nên vững chãi kỳ lạ, mọi huyệt đạo tâm linh trên cơ thể người sống lẫn vong hồn đều hiển hiện rõ ràng trong tâm trí anh với độ chính xác tuyệt đối. Đó chính là cảnh giới Ngưng Châm - Thao Tác.
Thần thức quay trở lại thực tại, Đạt mở bừng mắt. Cơn đau ở vai phải vẫn âm ỉ, nhưng tinh thần anh đã khôi phục phần nào. Anh nhìn về phía góc phòng sắc thuốc, nơi chiếc Lò Nung Đồng Đen Hứa Gia cổ kính đang nằm im lìm dưới lớp bụi thời gian. Chiếc lò nung được rèn bằng đồng đen lấy dưới đáy sông Vong Xuyên từ thời Lê, thân lò chạm khắc những đường minh văn tịnh hóa tinh xảo.
"A Phúc! Nhóm lửa!" Đạt trầm giọng ra lệnh.
Tiểu dược đồng A Phúc từ trong buồng chạy ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo lắng nhưng đôi mắt lại cực kỳ kiên định. Cậu bé câm nhanh chóng xếp những thanh Than Gỗ Quan Tài Đen vào đáy lò. Đây là loại than đốt từ gỗ quan tài mục nát hấp thụ âm khí lâu năm, là nhiên liệu duy nhất có thể giữ nhiệt độ chuẩn cho lò nung đồng đen sắc thuốc siêu nhiên cõi âm.
Đạt bước tới trước lò nung, tay trái nhấc nắp đồng nặng trịch. Anh đổ nước sương mai tịnh hóa thu hoạch từ Chùa Trấn Hồn vào lò, sau đó cẩn thận bỏ vào các vị trí tương khắc: Cỏ Đoạn Hồn hoang dã hái từ nghĩa trang cổ, bột chu sa tinh khiết để trung hòa tính âm, và một nhánh cam thảo tịnh hóa để điều hòa dược tính.
"Khởi lửa!"
Đạt nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào ngọn lửa dưới đáy lò. Anh kích hoạt kỹ năng Khống Hỏa Lò Nung. Ý chí tịnh hóa của anh truyền qua luồng linh khí Dược Thể, biến ngọn lửa than đen thành một màu xanh đỏ rực rỡ, nhảy múa theo nhịp thở của anh. Hơi nóng tỏa ra mang theo mùi thơm thanh khiết của thảo dược, bắt đầu lấn át mùi hôi thối của formalin trong phòng.
Tuy nhiên, biến cố lập tức xảy ra. Con Quỷ đói Ba Đầu đang bị găm châm trên nền nhà bỗng nhiên gầm rú dữ dội. Oán khí cực hạn tích tụ trong cơ thể nó cảm nhận được sự đe dọa từ ngọn lửa tịnh hóa của lò nung. Cái đầu trung tâm của nó trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, phun ra một luồng hắc khí lạnh thấu xương nhắm thẳng vào lò nung đồng đen hòng dập tắt ngọn lửa tịnh hóa.
"Xèo xèo!"
Luồng hắc khí va chạm với hơi ấm của lò nung, khiến ngọn lửa xanh đỏ đột ngột lụi tàn, khói đen bốc lên nghi ngút. Chiếc lò nung đồng đen bắt đầu rung lắc dữ dội, phát ra những tiếng rên rỉ như sắp phát nổ. Sức ép oán khí dội ngược lại khiến lồng ngực Đạt nhói đau, anh thổ ra một ngụm máu đen, đầu óc quay cuồng.
"Không được tắt lửa! Nếu mẻ thuốc này hỏng, tất cả chúng ta đều phải chôn thây ở đây!" Đạt nghiến răng, mắt rực sáng.
Anh biết linh lực của mình quá yếu để chống lại oán khí cực hạn của quỷ đói. Để giữ lửa lò nung và kích hoạt tối đa dược tính của Cỏ Đoạn Hồn, anh bắt buộc phải dùng đến Phương pháp Sắc Thuốc Bằng Máu. Đạt dùng một cây châm bạc tự chích vào đầu ngón tay trỏ trái của mình, nặn ra ba giọt Máu Huyết Dược Thể đỏ thẫm rực rỡ, nhỏ trực tiếp vào ngọn lửa than đang lụi tàn dưới đáy lò.
"BÙNG!"
Máu dược thể gặp lửa, lập tức bùng cháy thành một ngọn lửa tịnh hóa màu xanh lục rực rỡ chưa từng có. Sức mạnh tịnh hóa từ huyết mạch dòng họ Hứa truyền vào lò nung, khiến những đường minh văn đồng đen rực sáng rực rỡ. Hơi nóng và khói thuốc bắc thơm ngát bốc lên nghi ngút, hóa thành một làn sương mù xanh nhạt lan tỏa khắp tiệm thuốc.
Làn khói tịnh hóa đi đến đâu, oán khí đen ngòm của quỷ đói bị phân rã đến đó. Con Quỷ đói Ba Đầu gầm rú trong đau đớn khi ngọn lửa tịnh hóa vô hình thiêu rụi lớp da thịt thối rữa của nó. Cây châm bạc trên trán nó rực sáng, hút sạch oán khí cực hạn của nó vào thân kim rồi chuyển hóa thành tro bụi.
Trong lò nung, nước thuốc sủi bọt sùng sục, dần dần ngưng tụ lại thành ba viên thuốc hoàn màu xanh ngọc bích lấp lánh, tỏa ra mùi thơm dịu mát của sương sớm và ngải cứu.
Đan Hoàn Hoạt Huyết Định Hồn đã hoàn thành!
Đạt nhanh tay dùng kẹp tre gắp lấy một viên thuốc hoàn, bước nhanh tới bên gã đàn ông không nhịp tim đang thoi thóp. Anh bóp miệng gã, nhét viên thuốc hoàn vào. Viên đan dược vừa vào miệng lập tức hóa thành một luồng khí ấm áp chạy khắp linh thể gã. Những vết hoại tử đen sạm trên người gã nhanh chóng mờ đi, phách âm đang tán loạn được kéo trở lại, dung hợp chặt chẽ vào hồn thể.
Cùng lúc đó, con Quỷ đói Ba Đầu khổng lồ sau khi bị khói thuốc tịnh hóa hoàn toàn đã phân rã thành một đống tro xám vô hại trên nền nhà. Từ đống tro tàn, mười đốm sáng màu vàng nhạt bay lên, nhập thẳng vào cuốn Sổ Khám Bệnh Âm Ty đặt trên bàn.
Đạt cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp từ cuốn sổ truyền vào cơ thể mình, chạy thẳng lên bả vai phải. Vết hoại tử sáp hóa đen sạm trên vai anh lập tức dừng lây lan, cơn đau dịu đi rõ rệt.
Anh đã tích lũy được 10 điểm Âm Đức đầu tiên!
"Cảm ơn thầy y... cảm ơn ân nhân tái sinh..." Gã đàn ông không nhịp tim quỳ sụp dưới chân Đạt, linh thể của gã đã khôi phục hoàn toàn vẻ hồng hào, liên tục dập đầu tạ ơn trước khi tan biến vào Ngõ Sương Mù để đi đầu thai.
Đạt thở phào nhẹ nhõm, lảo đảo vịn tay vào cạnh bàn chẩn mạch để không ngã khuỵu. Cánh tay phải quấn băng gạc đen của anh bắt đầu rỉ ra vài giọt máu đỏ tươi tịnh hóa, chứng minh vết hoại tử đã được kiềm chế tạm thời.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
"RẦM!"
Cánh cửa sau của Hứa Thị Đường, vốn đã bị hư hại sau trận chiến với quỷ đói, đột ngột bị một lực lượng mạnh mẽ đạp tung. Tiếng còi hú của xe cảnh sát vang lên dồn dập ngoài ngõ cổ, ánh đèn đỏ xanh quét qua những khe hở của bức tường đổ nát.
Một nhóm cảnh sát đặc nhiệm mặc giáp đen, tay lăm lăm súng trường, nhanh chóng tràn vào phòng chẩn mạch đầy mảnh gỗ vỡ và tàn tro. Dẫn đầu đội đặc nhiệm là một nữ cảnh sát hình sự lạnh lùng. Cô mặc chiếc áo khoác da đen bụi bặm, mái tóc đen buộc đuôi ngựa gọn gàng, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua đống đổ nát trong tiệm thuốc.
Diệp Chi bước lên phía trước, khẩu súng lục đặc chủng trên tay chĩa thẳng vào ngực Hứa Minh Đạt. Giọng cô lạnh lùng và đanh thép vang lên giữa không gian sặc mùi thuốc bắc và tử khí:
"Cảnh sát đây! Đứng im! Hứa Minh Đạt, anh bị bắt vì nghi ngờ có liên quan đến vụ án mạng và mất tích xác chết kỳ lạ tại nhà xác bệnh viện đa khoa đêm nay!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!