Nhạc nềnTatari

Tài Liệu Mật Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Họng súng đen ngòm của Vương Sát chỉ cách trán Hứa Minh Đạt chưa đầy ba tấc. Giữa bầu không khí nồng nặc mùi oán độc formalin và tử khí trương phình của phòng thí nghiệm ngầm dưới lòng đất, thời gian như đông cứng lại. Ngón tay của gã sát thủ tà thuật khẽ siết nhẹ lên cò súng lục, đôi mắt lạnh lùng dưới lớp mặt nạ vải đen không một chút dao động. Bên dưới đống đổ nát của chiếc kệ sắt hóa chất cách đó năm mét, Diệp Chi gào thét tuyệt vọng, hai chân cô bị đè chặt, hoàn toàn bất lực trước cảnh tượng tử thần đang gõ cửa linh hồn đồng minh.


Đạt nén cơn đau xé rách kinh mạch nơi lồng ngực. Viên đạn oán độc bắn tỉa trước đó đã được Tượng Sáp Hộ Mệnh Hứa Gia cản lại phần lớn lực sát thương vật lý, nhưng luồng hắc khí rò rỉ vẫn đang đóng băng phách âm của anh, khiến cánh tay trái lành lặn cũng run rẩy, tê dại hoàn toàn. Cánh tay phải hoại tử sáp hóa đen sạm quấn chặt trong lớp băng gạc đen hoàn toàn vô lực treo lơ lửng trước ngực. Âm Đức của anh đang ở mức không tròn trĩnh, không có bất kỳ nguồn nguyện lực nào để kích hoạt bùa chú tự vệ.


"Chết đi, truyền nhân dòng họ Hứa," Vương Sát khàn giọng thì thầm.


Ngay trong tích tắc gã sát thủ chuẩn bị bóp cò kết liễu Đạt, một tiếng động cơ gầm rú kinh hoàng như dã thú điên loạn vang dội từ phía bức tường bê tông kiên cố phía sau phòng thí nghiệm.


"Uỳnh!"


Tiếng nổ lớn xé toạc không gian vô trùng. Một chiếc xe bọc thép đặc chủng của Phân cục Hình sự số 9, dưới sự điều khiển điên cuồng của Lê Mạnh Hùng, lao thẳng qua bức tường bê tông dày nửa thước. Những mảng bê tông cốt thép nặng hàng tấn vỡ vụn, bắn tung tóe như những mảnh thiên thạch. Lực va chạm khủng khiếp tạo ra một luồng gió lốc cuốn theo bụi bặm xám xịt và mảnh vỡ thủy tinh, thổi bay vạt áo dài linen xám của Đạt.


Vương Sát nhíu mắt. Bản năng của một sát thủ đỉnh phong buộc hắn phải từ bỏ việc kết liễu Đạt trong gang tấc. Hắn vận dụng Hắc Ám Bộ Pháp, cả cơ thể lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc bóng đen, nhảy lùi lại phía sau ba mét để tránh một mảng tường bê tông khổng lồ đổ sập xuống ngay vị trí hắn vừa đứng.


"Chị Chi! Cậu Đạt! Lên xe mau!" Lê Mạnh Hùng hét lớn qua ô cửa kính bọc thép nứt rạn. Gã cảnh sát trẻ tuổi với nước da bánh mật khỏe mạnh nhanh chóng nhảy xuống xe, tay cầm chiếc bật lửa zippo bằng đồng có khắc ấn chú tịnh hóa quẹt lên một ngọn lửa rực sáng để xua đuổi oán khí đang tụ lại xung quanh.


Hùng lao đến đống đổ nát, dùng sức mạnh dương khí cực thịnh của một người phàm bát tự thuần dương để nhấc bổng thanh sắt nặng hàng trăm ký đang đè lên chân Diệp Chi. Diệp Chi nghiến răng nén đau, cô không thèm nhìn vết trầy xước rỉ máu trên chân, lập tức nhặt khẩu súng lục đặc chủng có khắc bùa hộ mệnh dưới vũng nước formalin, rồi cùng Hùng kéo Đạt dậy.


Đạt ôm chặt chiếc hòm gỗ gụ chứa cuốn sổ tay công thức gốc của Lâm Gia bằng tay trái, cơ thể gầy guộc của anh hoàn toàn kiệt sức, dựa vào vai Hùng để bước lên xe. Vương Sát từ trong màn sương mù xám xịt nổ liên tiếp ba phát súng lục. Những viên đạn tẩm oán độc găm vào lớp vỏ bọc thép của xe đặc nhiệm phát ra những tiếng "bộp bộp" trầm đục, bốc lên những làn khói đen kịt nhưng không thể xuyên thủng lớp phòng thủ thế tục.


"Vút!"


Lê Mạnh Hùng nhấn ga, chiếc xe bọc thép lùi mạnh rồi quay đầu, phóng vụt ra ngoài qua lỗ hổng bức tường đổ nát, để lại phòng thí nghiệm ngầm Cửu An ngập tràn trong khói bụi và tiếng gầm rú điên loạn của đám xác sống bị bỏ lại phía sau.


***


Ba giờ sáng. Cơn mưa rào mùa hạ bất chợt trút xuống thành phố, gột rửa đi lớp bụi bặm trên những con đường nhựa hiện đại nhưng không thể làm dịu đi hơi lạnh âm u đang bao trùm lấy tâm trí của những người bên trong căn hộ của Diệp Chi.


Đây là một căn hộ chung cư cao cấp nằm biệt lập ở ngoại khu Phố cổ Đông y, được trang bị hệ thống khóa vân tay bảo mật và rèm cửa dày cách âm tuyệt đối. Không gian bên trong tối giản, chỉ có một chiếc bàn gỗ lớn ở phòng khách, xung quanh xếp đầy những xấp hồ sơ vụ án và thiết bị liên lạc mật.


Đạt ngồi gục trên chiếc ghế sô pha màu xám tro. Gương mặt anh nhợt nhạt không một giọt máu, bả vai phải quấn băng gạc đen liên tục nhói lên từng cơn đau bỏng rát. Vết xăm chu sa bát quái rực đỏ trên vai anh đang tỏa ra những luồng sáng đỏ nhạt mờ ảo, cố gắng giam giữ vết hoại tử sáp hóa không cho lan rộng ra ngực. Thế nhưng, lồng ngực anh vẫn xuất hiện những vệt rạn nứt nhỏ rỉ ra thứ dịch dịch đen lạnh buốt – di chứng từ phát đạn oán độc của Vương Sát.


Diệp Chi dùng băng gạc y tế quấn tạm vết thương ở chân, đôi mắt sắc lẹm của cô nhìn Đạt đầy lo lắng. "Anh chịu đựng được không? Tôi đã gọi cho Giáo sư Trần Khắc Chung. Ông ấy là chuyên gia độc chất học hàng đầu của Viện Nghiên cứu Y học Hiện đại, cũng là người duy nhất tôi tin tưởng trong giới khoa học thế tục này."


Đạt khẽ gật đầu, tay trái anh run rẩy mở nắp chiếc hòm gỗ gụ, đặt cuốn sổ tay công thức gốc của Lâm Gia lên bàn. Cuốn sổ bọc da dê cũ kỹ, bên trên còn dính những vệt máu dược thể khô màu đỏ thẫm của Đạt và những vết hoen ố xám xịt của oán khí nén. Khứu Giác Tâm Linh của Đạt lập tức ngửi thấy mùi oán khí cực hạn biến dị sinh học bám quanh cuốn sổ – một thứ mùi tanh hôi của tử khí nhà xác kết hợp với mùi hóa chất vô trùng nồng nặc.


Khoảng ba mươi phút sau, tiếng gõ cửa theo nhịp mật mã vang lên. Lê Mạnh Hùng mở cửa đón một cụ già ngoài sáu mươi tuổi, tóc bạc trắng đầu, mặc chiếc áo khoác măng tô sẫm màu dính nước mưa. Đó chính là Giáo sư Trần Khắc Chung. Ông xách theo một chiếc vali kim loại lớn chứa các thiết bị phân tích độc chất cầm tay hiện đại nhất.


"Diệp Chi, vụ án này thực sự nghiêm trọng đến mức cô phải đánh thức một lão già lập dị này vào lúc nửa đêm sao?" Giáo sư Chung cằn nhằn, nhưng ngay khi đôi mắt thâm quầng sau cặp kính cận dày của ông liếc nhìn thấy Hứa Minh Đạt và vết hoại tử sáp hóa rỉ máu đen trên ngực anh, vẻ mặt ông lập tức biến đổi.


"Cơ thể cậu ta..." Giáo sư Chung bước tới, đặt chiếc vali lên bàn, đeo găng tay cao su vô trùng rồi cúi xuống quan sát vết thương của Đạt. "Đây không phải là vết bỏng hay hoại tử sinh học thông thường. Cấu trúc tế bào biểu bì xung quanh vết nứt đã bị biến đổi thành một dạng chất sáp trong suốt... Giống hệt như chất liệu của những pho tượng sáp cổ. Thật không thể tin nổi."


"Thưa Giáo sư, đây là kết quả của việc phách âm bị oán độc ăn mòn," Đạt khàn giọng giải thích. Anh dùng tay trái đẩy cuốn sổ tay của Lâm Gia về phía ông. "Bí mật nằm trong cuốn sổ này. Tập đoàn Cửu An đã kết hợp tà thuật cổ xưa với công nghệ hóa dược hiện đại để chế tạo ra thuốc bổ Vạn Thọ Đan. Chúng tôi cần ông giải mã cấu trúc hóa học của nó."


Giáo sư Chung nhìn cuốn sổ bọc da dê đầy vết máu, đôi mắt ông lóe lên sự tò mò của một nhà khoa học kính nghiệp. Ông nhanh chóng mở vali, lấy ra một chiếc kính hiển vi điện tử kỹ thuật số cầm tay kết nối với máy tính xách tay, cùng một số ống nghiệm chứa dung dịch phản ứng chất chỉ thị.


Ông dùng một chiếc que tăm bông vô trùng, khẽ quệt một chút dịch màu xám đen dính trên bìa cuốn sổ – tàn dư oán độc của Vương Sát – rồi nhỏ vào một ống nghiệm chứa dung dịch chỉ thị màu trong suốt.


"Để xem cấu trúc phân tử của thứ này là gì," Giáo sư Chung lẩm bẩm, đặt ống nghiệm vào khay phân tích phổ ký của máy.


Đạt ngồi bên cạnh, nhắm mắt lại. Anh chậm rãi vươn bàn tay trái thon dài, đặt hai ngón tay lên ống nghiệm chứa mẫu thử. Anh vận dụng Thiết Mạch Hồn Phách, truyền thần thức mỏng manh của mình vào bên trong dung dịch.


"U u u..."


Ngay khi thần thức chạm vào mẫu thử, một luồng oán niệm phản phệ cực mạnh dội thẳng vào não bộ Đạt. Trong thức hải của anh vang lên hàng vạn tiếng khóc gào, rên rỉ u uất của những vong linh bị giam cầm trong bóng tối. Luồng hắc khí từ ống nghiệm bỗng nhiên bốc lên một làn khói đen mỏng, uốn lượn như một khuôn mặt quỷ đói đang ngoác mồm định cắn xé ngón tay Đạt.


"Khặc!"


Đạt rên nhẹ một tiếng, lồng ngực nhói đau dữ dội, anh vội vàng thu tay lại. Vết rạn nứt sáp hóa trên ngực anh rỉ ra một giọt máu đen lạnh ngắt. Khứu giác tâm linh của anh ngửi thấy mùi formalin nhà xác nồng nặc bốc ra từ làn khói đen vừa tan biến.


"Cậu Đạt! Cậu không sao chứ?" Diệp Chi lo lắng bước đến, định đỡ lấy anh.


"Tôi không sao... chỉ là oán niệm tích tụ trong thuốc quá mạnh," Đạt thở dốc, lắc đầu. Anh nhìn sang Giáo sư Chung. "Giáo sư, ông nhìn thấy gì trên màn hình?"


Giáo sư Chung lúc này đang dán chặt mắt vào màn hình máy tính xách tay hiển thị hình ảnh phóng đại từ kính hiển vi điện tử. Gương mặt già nua của ông tràn đầy sự kinh hoàng và hoài nghi.


"Thật điên rồ... Thật là một tội ác chống lại loài người!" Giọng Giáo sư Chung run lên bần bật. Ông chỉ tay vào màn hình, nơi các liên kết phân tử của mẫu thử đang hiển thị dưới dạng đồ họa ba chiều. "Các cô cậu nhìn xem. Đây là cấu trúc của một hợp chất hóa dược kích thích thần kinh trung ương cực mạnh, tương tự như Amphetamine nhưng được biến đổi ở cấp độ nguyên tử. Nó ép buộc các tế bào cơ thể người sống phải hoạt động với công suất gấp ba lần bình thường bằng cách phân rã các chuỗi protein cốt lõi."


"Nói cách khác," Diệp Chi cau mày hỏi, "thứ thuốc bổ Vạn Thọ Đan này thực chất là một dạng chất kích thích?"


"Nó còn tệ hơn cả chất kích thích!" Giáo sư Chung đập mạnh tay xuống bàn. "Nó là một cỗ máy siphông sinh học! Nó tạo ra một ảo giác về sự trẻ trung, khỏe mạnh tức thì cho người uống bằng cách đốt cháy toàn bộ nguồn năng lượng dự trữ sâu nhất của cơ thể – thứ mà đông y các cậu gọi là nguyên khí hay sinh khí. Nhưng điều đáng sợ nhất nằm ở cấu trúc tinh thể của chất độc này."


Giáo sư Chung phóng to hình ảnh tinh thể oán độc lên mức tối đa. Dưới thấu kính điện tử rực sáng, những tinh thể hóa học không có dạng hình học đối xứng thông thường. Chúng có màu xám đen, góc cạnh sắc nhọn và vặn vẹo dị dạng, tạo thành những hình thù kỳ quái trông giống như những khuôn mặt người đang la hét trong đau đớn.


"Đây là sự biến đổi sinh học tâm linh," Đạt trầm giọng, ánh mắt anh tối sầm lại. "Cửu An đã dùng tà thuật nén oán khí của người chết oan vào cấu trúc phân tử của thuốc bổ. Oán khí này hoạt động như một loại ký sinh trùng tâm linh, bám chặt lấy phách âm của người sống, liên tục hút thọ mệnh của họ để chuyển hóa ngược về cho kẻ chủ mưu thông qua một đại trận phong thủy ngầm."


Giáo sư Chung tháo kính cận ra, lau mồ hôi lạnh trên trán. "Tôi từng nghĩ bùa chú hay oán khí chỉ là trò lừa bịp của giới thầy cúng. Nhưng cấu trúc tinh thể này... nó rõ ràng đang mang một dạng năng lượng âm tính cực mạnh, có khả năng bẻ gãy các liên kết DNA của con người. Về mặt lý thuyết hóa học, tôi có thể chế tạo ra một chất đối kháng để trung hòa các liên kết Amphetamine biến dị này."


"Thật sao Giáo sư?" Diệp Chi lóe lên một tia hy vọng.


"Được, nhưng chỉ là trên lý thuyết," Giáo sư Chung thở dài đầy bất lực, ông chỉ vào một chuỗi liên kết hóa học đang bị đứt gãy liên tục trên màn hình. "Phản ứng trung hòa này cực kỳvolatile – tức là rất dễ bay hơi và tự hủy. Oán khí âm tính trong tinh thể độc chất luôn tìm cách phá hủy bất kỳ liên kết hóa học dương tính nào mà tôi đưa vào. Mẫu thử nghiệm sẽ lập tức phát nổ tịnh hóa hoặc phân rã thành tro bụi vô dụng nếu không có một chất xúc tác âm tính cực mạnh để ổn định và ràng buộc oán niệm lại."


Để chứng minh, Giáo sư Chung dùng một chiếc ống nhỏ giọt, hút một giọt dung dịch kiềm tịnh hóa hóa học thông thường nhỏ vào ống nghiệm chứa mẫu thử oán độc.


"Xèo xèo!"


Ngay khi hai dung dịch chạm nhau, một tiếng nổ nhỏ vang lên kèm theo một tia lửa màu xám xanh. Ống nghiệm thủy tinh lập tức nứt rạn, dung dịch bên trong biến thành một lớp tro đen kịt, bốc lên mùi khét lẹt của hóa chất cháy. Thiết bị phân tích của Giáo sư Chung phát ra tiếng bíp dài báo hiệu phân tích thất bại.


"Các cậu thấy chưa?" Giáo sư Chung lắc đầu. "Modern chemistry bất lực trước thứ năng lượng âm tính này. Chúng ta cần một chất xúc tác tự nhiên có tính âm cực mạnh nhưng phải mang dược tính tịnh hóa để dung hòa oán niệm mà không làm nổ tung liên kết hóa học."


Đạt nhìn chằm chằm vào đống tro đen trên bàn. Anh biết Giáo sư Chung nói đúng. Độc tố của Cửu An là sự kết hợp tinh vi giữa tà thuật và hóa dược hiện đại, bắt buộc phải dùng một phương pháp song hành y học mới có thể giải quyết tận gốc.


Anh dùng bàn tay trái run rẩy, chậm rãi lật mở cuốn cổ thư Âm Dương Bản Thảo đặt bên cạnh hòm gỗ gụ. Cuốn sách cổ như cảm nhận được ý chí cứu người và sự bế tắc của truyền nhân, những trang giấy da dê tự động lật mở rào rào dưới ánh đèn dầu mờ ảo.


Một trang sách dừng lại. Những nét chữ Nôm cổ tự động hiện lên, tỏa ra một vầng hào quang màu xanh lục dịu mát mang theo hương thơm thanh khiết của thảo mộc cổ xưa, xua tan đi mùi formalin tanh hôi trong phòng khách.


Đạt tập trung nhãn lực đọc từng dòng chữ vàng đang hiển thị:


*"Âm độc biến dị, hóa dược phệ cốt. Muốn ổn định phách âm, trung hòa oán niệm diện rộng mà không làm nổ tung kinh mạch, bắt buộc phải dùng đến Nấm Tịnh Hóa Âm Ty làm chất dẫn chảy. Loài nấm này hấp thụ chướng khí cực âm dưới lòng đất sâu, mang tính âm tịnh hóa tối thượng, là khắc tinh duy nhất của ngải độc biến dị sinh học..."*


"Nấm Tịnh Hóa Âm Ty..." Đạt khẽ lẩm nhẩm.


"Nấm gì cơ?" Diệp Chi và Giáo sư Chung đồng loạt quay sang nhìn anh.


"Đó là một loài dược liệu cõi âm," Đạt giải thích, đôi mắt anh sáng lên một tia quyết tâm. "Nó chỉ mọc ở những nơi có chướng khí cực âm kết hợp với oán khí tích tụ lâu năm – cụ thể là trong Hang dơi oán khí nằm sâu dưới lòng đất Nghĩa trang cổ ngoại ô thành phố. Đó là chất xúc tác âm tính duy nhất có thể giúp Giáo sư ổn định công thức thuốc giải."


Giáo sư Chung đẩy gọng kính, ánh mắt đầy kinh ngạc nhìn cuốn cổ thư đang tự phát sáng trên bàn. "Một loài nấm mọc trong hang dơi nghĩa trang... Có chứa hoạt chất ổn định oán niệm sao? Thật là ngoài tầm hiểu biết của khoa học hiện đại, nhưng nếu cuốn sách cổ của dòng họ cậu đã chỉ dẫn, chúng ta bắt buộc phải thử."


Giáo sư Chung quay lại màn hình máy tính, ông tiếp tục chạy một chương trình phân tích quang phổ khối sâu hơn để xác định các thành phần hữu cơ phụ trợ trong mẫu thử oán độc của Cửu An. Ông muốn tìm hiểu xem Lâm Gia đã dùng chất hữu cơ nào để nuôi dưỡng oán khí nén trong thuốc bổ.


Chiếc máy tính xách tay phát ra những tiếng rè rè liên tục khi xử lý dữ liệu phức tạp. Biểu đồ phân tích phổ khối bắt đầu hiển thị các đỉnh sóng hữu cơ.


Giáo sư Chung nhìn vào các chỉ số nitrogen-isotope và cấu trúc protein hiển thị trên màn hình. Đột nhiên, gương mặt già nua của ông biến sắc hoàn toàn. Làn da ông tái nhợt đi như một xác chết, đôi môi run rẩy dữ dội, chiếc bút bi trên tay ông tuột khỏi ngón tay, rơi xuống mặt bàn gỗ phát ra một tiếng "cạch" khô khốc.


"Giáo sư Chung? Ông phát hiện ra điều gì sao?" Diệp Chi bước lên một bước, linh cảm của một cảnh sát hình sự báo cho cô biết có điều gì đó cực kỳ khủng khiếp sắp được phơi bày.


Giáo sư Chung không trả lời ngay. Ông run rẩy đưa tay lên che miệng, đôi mắt trợn trừng nhìn vào dòng mã hóa protein trên màn hình máy tính như thể đang nhìn thấy một con quỷ dữ bước ra từ địa ngục.


"Không... Không thể nào... Thứ này... thứ này không phải là chất hữu cơ từ thực vật hay động vật..." Giọng Giáo sư Chung nghẹn lại, đầy kinh hoàng.


"Vậy nó là gì thưa ông?" Đạt trầm giọng hỏi, lồng ngực anh nhói lên một cơn bỏng lạnh.


Giáo sư Chung quay đầu lại nhìn Đạt và Diệp Chi, ánh mắt ông ngập tràn sự ghê tởm và sợ hãi tột cùng.


"Cấu trúc phân tử hữu cơ này... tỷ lệ đồng vị nitơ và lượng canxi photphat nén cực cao... Nó trùng khớp hoàn toàn với tro cốt của con người. Hơn thế nữa, đó là tro cốt của những người chết trong trạng thái cực kỳ u uất, đau đớn tột cùng và bị thu hoạch ngay lập tức sau khi tử vong."


Căn phòng khách bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài cửa sổ và tiếng gầm rú nhẹ của gió đêm thổi qua khe cửa.


"Tro cốt người chết oan..." Diệp Chi thì thầm, gương mặt cô đanh lại vì phẫn nộ tột độ. "Trương Hoài... Gã pháp y gác nhà xác bệnh viện đa khoa..."


"Chính xác," Đạt nghiến răng, tay trái anh siết chặt thành nắm đấm, những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên mu bàn tay. "Lâm Gia và Tập đoàn Cửu An không chỉ dùng tà thuật để hại người. Chúng đã biến nhà xác của Trương Hoài thành một công xưởng thu hoạch xác chết oan khuất. Chúng thiêu rụi thi thể của những người nghèo khổ, những nạn nhân bị chúng đầu độc diệt khẩu, rồi dùng tro cốt đầy oán hận đó làm nguyên liệu cốt lõi để bào chế ra thuốc bổ Vạn Thọ Đan bán cho giới siêu giàu."


"Chúng bắt người nghèo phải chết trong đau đớn, dùng tro cốt của họ làm thuốc bổ để kéo dài thọ mệnh cho kẻ giàu," Diệp Chi run lên vì giận dữ, bàn tay cô bấu chặt lấy báng súng lục có khắc bùa. "Đây không còn là kinh doanh bẩn thỉu nữa... Đây là một giáo phái tà ác ăn thịt người không nhả xương!"


Chân tướng kinh hoàng về mối liên kết giữa Trương Hoài và Tập đoàn Cửu An đã hoàn toàn được đưa ra ánh sáng khoa học. Sự tàn bạo của lòng tham con người khi thương mại hóa cả thể xác lẫn linh hồn của đồng loại đã vượt xa mọi ranh giới đạo đức thế tục.


Giáo sư Chung run rẩy gập máy tính lại. "Cậu Đạt, cô Diệp Chi... Nếu chúng ta không nhanh chóng chế tạo ra chất đối kháng để tịnh hóa nguồn oán độc này, toàn bộ giới thượng lưu và người dân thành phố uống phải thuốc bổ sẽ sớm bị biến thành những cái xác không hồn, linh hồn họ sẽ bị thối rữa hoàn toàn từ bên trong."


Đạt chậm rãi đứng dậy, tay trái ôm chặt hòm thuốc gỗ gụ chứa cuốn sổ tay công thức gốc dính máu. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm dày đặc đang bao phủ lấy thành phố, sương mù xám xịt bắt đầu tràn vào từ phía ngoại ô.


Áp lực thời gian đang đè nặng lên vai họ từng giây. Trương Hoài chắc chắn đã phát hiện ra sự mất mát của cuốn sổ công thức gốc tại phòng thí nghiệm ngầm. Với sự xảo quyệt và tàn nhẫn của mình, gã pháp y tha hóa chắc chắn sẽ không ngồi yên chờ chết. Gã sẽ kích hoạt một nghi thức huyết tế khẩn cấp quy mô lớn để tiêu hủy toàn bộ chứng cứ và tiêu diệt họ trước khi chất đối kháng được chế tạo thành công.


"Chúng ta không còn nhiều thời gian," Đạt trầm giọng nói, đôi mắt anh lóe lên ánh sáng xanh tịnh hóa lạnh lùng của dòng họ Hứa cứu thế. "Tôi và Bắc Độc phải lập tức tiến vào Đầm lầy oán linh sát nghĩa trang cổ để thâm nhập Hang dơi oán khí, thu hoạch Nấm Tịnh Hóa Âm Ty trước khi Trương Hoài phong tỏa toàn bộ khu vực ngoại ô."


Anh bước về phía cửa, bả vai phải hoại tử sáp hóa đen sạm quấn băng gạc đen nhói lên một cơn đau buốt lạnh xé rách kinh mạch, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn của tử thần rằng thọ mệnh của chính anh cũng đang đếm ngược từng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!