Nhạc nềnTatari

Đạn Oán Độc Của Vương Sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động màu đỏ trên trần nhà kho dưới lòng đất vẫn nhấp nháy liên tục, nhuộm đỏ cả không gian vô trùng của phòng thí nghiệm ngầm bằng một thứ ánh sáng ma mị, tanh rưởi. Những chiếc bể thủy tinh cường lực khổng lồ đã trượt mở hoàn toàn. Dung dịch formalin màu xanh lục nhạt tràn ra ngoài, chảy thành từng dòng lê láng trên mặt sàn thép lạnh lẽo, bốc lên mùi hóa chất nồng nặc trộn lẫn với tử khí trương phình của những xác chết trôi sông vừa thức tỉnh.


"Cạch. Cạch. Cạch."


Tiếng xích sắt rỉ sét kéo lê sột soạt trên nền sàn thép vang lên dồn dập, gặm nhấm vào màng nhĩ của Hứa Minh Đạt và Diệp Chi. Hàng chục xác sống trương phình, da dẻ xanh mướt hoen ố bùn sông, quằn quại bước ra khỏi lồng kính. Đôi mắt xám ngoét không tròng đen của chúng đồng loạt trợn trừng, khóa chặt vào hai kẻ phàm trần duy nhất đang đứng ở trung tâm hầm ngầm.


"Đoàng! Đoàng!"


Tiếng súng lục vang lên chói tai, xé toạc bầu không khí ngột ngạt. Diệp Chi quỳ một gối xuống sàn, hai tay cầm chặt khẩu súng lục đặc chủng có khắc bùa hộ mệnh của Đạt trên báng súng, bắn liên tiếp hai phát đạn vào đầu gối của gã xác sống khổng lồ đang lao đến đầu tiên. Viên đạn găm thẳng vào khớp xương bợt bạt của nó, lực động học cực mạnh khiến cái chân trương phình của gã xác sống gãy gập, đổ sụp xuống sàn thép.


"Đừng bắn vào đầu hay ngực tụ khí của chúng!" Đạt khàn giọng hét lên qua lớp Mặt Nạ Sáp Tịnh Hóa. "Đạn thông thường hoàn toàn vô hiệu trước oán khí cực hạn trong cơ thể chúng, chỉ có thể phá hủy khớp xương vật lý để làm chậm tốc độ di chuyển của chúng thôi!"


Cánh tay phải của Đạt hoàn toàn vô lực, quấn chặt trong lớp băng gạc đen dày bám đầy tàn tro chu sa, treo lơ lửng trước ngực. Vết xăm chu sa bát quái rực đỏ trên bả vai phải của anh đang nhói lên từng cơn đau bỏng rát, như muốn nứt vỡ dưới áp lực âm khí đậm đặc trong căn phòng. Đạt nén cơn đau xé rách kinh mạch, dùng bàn tay trái thon dài luồn nhanh vào Hộp Châm Bạc Âm Dương bên hông, rút ra ba cây châm bạc lấp lánh hào quang xanh tịnh hóa.


"Gào!"


Một cái xác sống gầy guộc, tóc tai dính đầy bùn đất sông Hồng lao vút tới, mười đầu ngón tay đen sì rỉ ra nước dịch oán khí tanh hôi định vồ lấy mặt Đạt.


Đạt nín thở, bước chân trái lùi nhẹ nửa bước, cơ thể di chuyển nhịp nhàng theo sơ đồ chòm sao Bắc Đẩu của Định Thần Bộ Pháp. Thân hình anh lướt đi mượt mà như một bóng ma xám, né tránh cú vồ hụt của xác sống trong gang tấc. Ngay khi vạt áo dài linen xám của anh vừa sượt qua cánh tay mục nát của đối phương, tay trái Đạt vung lên cực nhanh.


"Phập!"


Cây châm bạc dài ba tấc găm thẳng vào huyệt Nhân Trung dưới mũi gã xác sống. Hào quang xanh lục dịu mát từ thân châm bùng lên, lan tỏa khắp các đường gân đen di động dưới da mặt gã. Luồng oán khí đang cuộn xoáy trong cơ thể cái xác lập tức bị đóng băng, khiến toàn bộ cơ thể trương phình của nó khựng lại, cứng đờ như một tượng sáp không thể nhúc nhích.


"Lối này! Chạy mau!" Diệp Chi hét lớn, cô vừa đá văng một cái xác sống nhỏ hơn, mở ra một khoảng trống dẫn về phía cầu thang bê tông thoát hiểm.


Đạt gật đầu, ôm chặt hòm thuốc gỗ gụ chứa cuốn sổ tay công thức gốc của Lâm Gia bằng tay trái, cùng Diệp Chi chạy vụt đi. Những bước chân dẫm lên nước formalin loang lổ phát ra tiếng bành bạch dồn dập. Khói oán khí đen kịt từ các bể chứa bị vỡ bắt đầu tụ lại trên trần nhà, tạo thành một màn sương mù xám xịt gầm rú u uất, che khuất tầm nhìn của họ.


Khi họ chỉ còn cách chân cầu thang thoát hiểm chưa đầy mười mét, chiếc La Bàn Đồng Đen trong túi áo Đạt bỗng nhiên giật mạnh dữ dội.


"Tạch tạch tạch tạch tạch!"


Tiếng kim chỉ nam bằng đồng đen xoay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt, phát ra những âm thanh dồn dập rợn người. Thân la bàn tỏa ra một luồng hơi lạnh buốt giá, xuyên qua lớp áo dài linen dội thẳng vào lồng ngực Đạt.


Khứu Giác Tâm Linh của Đạt đột ngột nhói lên một mùi hương kinh hoàng. Đó không phải là mùi thối rữa của xác sống, cũng không phải mùi formalin hóa học. Đó là mùi thuốc súng cháy khét lẹt kết hợp với mùi oán độc đông cứng cực hạn – một thứ sát khí lạnh lùng, cơ học và tàn nhẫn tột cùng.


"Diệp Chi! Nằm xuống!"


Đạt gầm lên, nhãn lực nhìn thấu mạch oán của anh đột ngột phát hiện một vệt sáng đen dài như sợi chỉ tử thần, xé toạc màn sương mù xám xịt từ phía gác lửng phòng thí nghiệm bắn thẳng về phía lồng ngực của nữ cảnh sát.


Không kịp suy nghĩ, Đạt vận dụng Định Thần Bộ Pháp đến mức cực hạn. Chân trái anh dậm mạnh xuống sàn thép, để lại một tàn ảnh mờ nhạt rực sáng tinh tú, cả cơ thể anh rướn người lao tới, dùng bả vai trái đập mạnh vào người Diệp Chi, đẩy cô ngã nhào xuống sàn bê tông dưới gầm một chiếc kệ sắt chứa hóa chất.


"Đoàng!"


Một tiếng nổ trầm đục, nghẹt thở vang lên từ phía gác lửng tối tăm.


Viên đạn bắn tỉa tẩm oán độc cực hạn xé rách không khí, găm thẳng vào giữa lồng ngực của Hứa Minh Đạt.


"Bùng!"


Ngay trong khoảnh khắc viên đạn chạm vào da thịt Đạt, chiếc Tượng Sáp Hộ Mệnh Hứa Gia đeo trước ngực anh bỗng nhiên tỏa ra một vầng hào quang màu vàng nhạt ấm áp của sáp ong rừng trộn tàn hương chùa cổ. Vầng sáng bùng cháy dữ dội, tạo thành một màng chắn linh lực tịnh hóa hình bát quái, hấp thụ đến chín mươi phần trăm độc lực oán khí nén trong viên đạn.


Thế nhưng, lực động học khổng lồ từ khẩu súng bắn tỉa tầm xa vẫn đủ để hất văng cả cơ thể gầy guộc của Đạt ra sau.


"Rầm!"


Đạt đập mạnh lưng vào bức tường bê tông của phòng thí nghiệm, hộc ra một ngụm máu đỏ thẫm dính đầy những sợi oán khí đen sạm. Cuốn sổ tay công thức gốc trong hòm gỗ gụ suýt chút nữa tuột khỏi tay trái anh.


"Rắc... rắc... rắc..."


Một tiếng nứt vỡ sắc lạnh vang lên từ trước ngực Đạt. Chiếc Tượng Sáp Hộ Mệnh Hứa Gia – bảo vật gia truyền do bà nội Tạ Thị Hoa đúc thành – giờ đây đã xuất hiện hàng chục vết rạn nứt sâu hoắm, đen sì do bị oán độc gặm nhấm, mất đi hơn năm mươi phần trăm linh lực bảo vệ.


"Đạt!" Diệp Chi kinh hoàng hét lên từ dưới gầm kệ sắt. Cô cố gắng lồm cồm bò dậy, nhưng cú đẩy mạnh của Đạt đã khiến cô va vào chiếc kệ sắt chứa đầy những thùng phi hóa chất nặng hàng trăm ký. Chiếc kệ sắt rỉ sét lung lay dữ dội rồi đổ sập xuống, đè chặt lấy hai chân của Diệp Chi dưới đống đổ nát của những thanh thép và thùng kim loại.


"Khốn kiếp! Chân tôi bị kẹt rồi!" Diệp Chi nghiến răng đau đớn, cô cố gắng dùng hết sức lực đẩy thanh thép đè trên đùi nhưng vô ích. Khẩu súng lục đặc chủng của cô đã bị văng ra xa ngoài tầm với, nằm chơ vơ trên vũng nước formalin.


Từ trên gác lửng tối tăm của phòng thí nghiệm, một bóng đen chậm rãi bước ra mép lan can thép.


Hắn mặc một bộ đồ đen ôm sát cơ thể săn chắc, gương mặt bị che khuất hoàn toàn bởi một chiếc mặt nạ vải đen che nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, vô cảm như mắt rắn. Trên tay hắn cầm một khẩu súng bắn tỉa giảm thanh khổng lồ, họng súng vẫn còn bốc lên một làn khói đen kịt tanh nồng mùi tử khí.


Sát thủ tà thuật của Tập đoàn Cửu An – Vương Sát.


Hắn không hề vội vã. Vương Sát vung tay nhẹ, sử dụng Hắc Ám Bộ Pháp sượt nhẹ qua lan can gác lửng, cả cơ thể hắn nhẹ nhàng như một chiếc lá rách trượt xuống từ độ cao năm mét, đáp xuống sàn thép phòng thí nghiệm mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.


Hắn chậm rãi giắt khẩu súng bắn tỉa ra sau lưng, rút từ bên hông ra một khẩu súng lục đen sạm, bước từng bước tẻ nhạt về phía Hứa Minh Đạt đang ngồi gục bên bức tường bê tông.


"Khặc... khặc..."


Đạt ho rũ rượi, tay trái ôm chặt lấy ngực. Viên đạn oán độc tuy đã bị tượng sáp chặn đứng phần lớn sát thương vật lý, nhưng luồng oán độc rò rỉ vẫn đang từ vết bỏng lạnh trên ngực anh len lỏi vào kinh mạch phách âm. Hơi lạnh thấu xương lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng, làm đóng băng dòng chảy linh lực dược thể mỏng manh trong người anh.


Cánh tay trái lành lặn của Đạt bắt đầu tê dại, các ngón tay run rẩy dữ dội không thể cử động nổi. Vết xăm chu sa bát quái trên bả vai phải của anh cũng đang rạn nứt dưới áp lực của luồng oán độc mới, rỉ ra những giọt máu đen lạnh ngắt dưới lớp băng gạc.


"Hứa Minh Đạt," giọng nói của Vương Sát vang lên dưới lớp mặt nạ vải đen, trầm đục, đều đều và hoàn toàn thiếu đi hơi ấm của con người. "Lâm Gia đã nói rất rõ. Người dòng họ Hứa chỉ nên làm sáp nung trong lò, chứ không nên can thiệp vào chuyện thọ mệnh của giới thượng lưu. Giao ra cuốn sổ công thức và Âm Dương Bản Thảo, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh gọn."


Hắn dừng bước khi chỉ còn cách Đạt ba mét. Vương Sát chậm rãi nâng khẩu súng lục lên, chĩa thẳng họng súng đen ngóm vào giữa trán của Đạt. Tiếng kim loại của búa súng kéo về sau vang lên một tiếng "cạch" lạnh lùng, vang vọng giữa không gian đầy tiếng gầm rú của xác sống ngoài rìa phòng thí nghiệm.


Đạt nhìn thẳng vào họng súng tử thần, đôi mắt sáng lạnh u buồn không một chút sợ hãi, tay trái anh vẫn siết chặt lấy chiếc hòm thuốc gỗ gụ trước ngực dẫu toàn thân đã hoàn toàn tê liệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!