Thâm Nhập Phòng Thí Nghiệm Ngầm
Cơn mưa phùn ngoại ô buốt lạnh giăng một màn sương mờ đục lên những rặng xà cừ còi cọc dọc theo đại lộ dẫn vào khu công nghiệp bỏ hoang phía Nam thành phố. Trên chiếc xe bán tải không phù hiệu của Phân cục Hình sự số 9, không khí im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ cơ trên cổ tay Diệp Chi nhích từng nấc tạch tạch khô khốc.
Hứa Minh Đạt ngồi ở ghế phụ, vạt áo dài linen màu xám mộc mạc khẽ lay động theo nhịp xóc của bánh xe. Cánh tay phải của anh hoàn toàn vô lực, quấn chặt trong lớp băng gạc đen dày, đặt bất động trên đùi. Trên bả vai phải ẩn dưới lớp vải thô, hình xăm chu sa bát quái phong thủy vừa được Lý Hoàng Nam hoàn thành đang tỏa ra một luồng nhiệt lượng âm ỉ, như một chiếc lồng sắt nóng bỏng giam giữ hoàn toàn vệt hoại tử sáp hóa đen sạm không cho nó lan rộng. Đạt khẽ nhắm mắt, cố nén cơn đau buốt từ tận sâu trong phách âm dội lên. Dù đã hoàn toàn mất đi vị giác thực tế, anh vẫn cảm nhận được một vị đắng chát nồng nặc nghẹn ứ nơi cổ họng – thứ mùi vị của oán khí tích tụ từ trận chiến với Ngô Minh Khang lúc sáng.
"Chúng ta sắp vào phạm vi khu kho bãi bỏ hoang của Công ty Dược phẩm Cửu An," Diệp Chi khẽ đạp phanh, tắt đèn pha xe, đưa chiếc bán tải lách vào bóng tối của một bụi rậm ven đường. Giọng cô lạnh lùng, dứt khoát nhưng đôi mắt sắc lẹm không giấu nổi vẻ lo lắng khi liếc nhìn gương mặt nhợt nhạt của Đạt. "Lời khai của Ngô Minh Khang trùng khớp với tài liệu định vị vệ tinh. Đây từng là xưởng sản xuất vắc-xin cũ bị bỏ hoang từ năm năm trước, nhưng hệ thống điện lưới ngầm vẫn hoạt động liên tục với công suất cực lớn. Có thứ gì đó rất mờ ám đang được nuôi dưỡng bên trong."
Đạt chậm rãi mở mắt, tay trái mở chiếc hòm gỗ gụ đeo bên hông, lấy ra hai tấm Mặt Nạ Sáp Tịnh Hóa dệt bằng vải lanh tẩm sáp thảo dược Hứa gia và đưa cho Diệp Chi một chiếc. "Đeo vào đi. Bên trong không chỉ có hóa chất độc hại, mà nồng độ oán khí nén từ xác chết chắc chắn sẽ vượt xa những gì cô từng đối mặt ở nhà xác. Nếu không có lớp sáp tịnh hóa này bảo vệ, phách âm của người phàm sẽ bị ăn mòn trong vòng mười phút, gây ra ảo giác tự sát lâm sàng."
Diệp Chi đón lấy chiếc mặt nạ, khẽ gật đầu. Cô kiểm tra lại khẩu súng lục đặc chủng có khắc bùa hộ mệnh của Đạt trên báng súng, dắt chặt vào thắt lưng da đen bụi bặm. Đạt dùng tay trái lấy ra hai lá Bùa Trấn Trạch Tịnh Hóa màu vàng dập bột chu sa, dán một lá lên ngực Diệp Chi và một lá lên ngực mình. Đây là bùa ẩn hình tạm thời, giúp họ bẻ cong dòng chảy địa khí xung quanh cơ thể, che mắt cả camera an ninh lẫn các vong hồn tuần tra cấp thấp.
"Đi thôi," Đạt trầm giọng.
Họ bước xuống xe, hòa vào màn đêm lạnh giá của khu công nghiệp phế tích. Nhà kho số 4 hiện ra trước mắt như một con quái vật khổng lồ bằng tôn rỉ sét nằm rạp dưới làn mưa phùn. Xung quanh tường rào kẽm gai là những bốt gác có camera hồng ngoại quét liên tục. Nhờ hai lá bùa ẩn hình dán trên ngực tỏa ra hào quang mờ nhạt làm khúc xạ ánh sáng, Đạt và Diệp Chi lướt qua các góc quét của camera một cách dễ dàng, tiến sát đến cửa hầm thoát hiểm phía sau nhà kho.
Đạt dùng tay trái lấy chiếc La Bàn Đồng Đen từ trong túi áo ra. Mặt kính la bàn đã nứt rạn nhẹ sau trận đấu pháp lúc sáng, nhưng ngay khi vừa chạm sát vào mép cửa sắt, kim chỉ nam bằng đồng đen bỗng nhiên giật mạnh, xoay ngược chiều kim đồng hồ liên tục năm vòng rồi dừng lại, chỉ thẳng xuống dưới lòng đất. Thân la bàn rung lên bần bật, phát ra tiếng tạch tạch dồn dập, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
"Oán khí cực hạn đậm đặc... mùi formalin nhà xác và tử khí trương phình..." Đạt khẽ nói qua lớp mặt nạ sáp. Khứu Giác Tâm Linh của anh lập tức bị kích hoạt. Anh không chỉ ngửi thấy mùi hóa chất tẩy rửa vô trùng sáng loáng của thiết bị y tế hiện đại, mà ẩn sâu dưới đó là mùi thối rữa nồng nặc của hàng chục xác chết oan khuất bị nén chặt dưới hầm ngầm. Mùi vị ấy dội thẳng vào thần thức, khiến vết xăm chu sa trên vai phải anh nhói lên đau buốt.
Diệp Chi dùng một chiếc tuốc-nơ-vít nhỏ khéo léo bẻ khóa chốt cơ học của cửa thoát hiểm. Cánh cửa sắt hoen gỉ hé mở một khe nhỏ, không hề phát ra tiếng động. Họ lách người vào bên trong, bước xuống một cầu thang bê tông tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất. Càng đi xuống, tiếng động cơ máy nén khí và tiếng rít của các đường ống dẫn áp lực cao càng vang lên ù ù, chấn động màng nhĩ.
Khi bước qua khúc quanh cuối cùng của cầu thang, một cảnh tượng kinh hoàng đập thẳng vào mắt họ, khiến Diệp Chi suýt chút nữa kinh hô thành tiếng nếu Đạt không kịp thời dùng tay trái bịt chặt miệng cô.
Trước mặt họ là Phòng thí nghiệm ngầm Cửu An (Cấp 1) – một không gian rộng lớn hàng ngàn mét vuông được trang bị những thiết bị y tế tối tân nhất. Toàn bộ căn hầm được chiếu sáng bởi ánh đèn LED trắng xanh lạnh lẽo, vô trùng đến mức đáng sợ. Thế nhưng, sự tương phản ghê rợn nằm ở trung tâm phòng thí nghiệm: hàng chục chiếc bể chứa bằng thủy tinh cường lực khổng lồ xếp thành hàng dài, bên trong đổ đầy dung dịch formalin màu xanh lục nhạt. Ký sinh bên trong mỗi bể chứa là một xác chết trương phình, da dẻ xanh mướt hoen ố bùn sông, quấn quanh người những sợi xích sắt rỉ sét có dán bùa chú đen kịt.
Đạt nhìn thấy những đường ống nhựa trong suốt cắm thẳng vào lồng ngực và động mạch cổ của các xác chết. Một thứ dịch dịch đen đặc, u uất như mực tàu đang được các máy bơm áp lực hút ra từ tim của những tử thi oan khuất này, chảy qua hệ thống màng lọc sinh học hiện đại rồi cô đặc lại thành những viên đan hoàn màu đen bóng bẩy trong các khay sấy vô trùng.
"Bí mật về thuốc bổ của Cửu An..." Đạt siết chặt nắm tay trái, lồng ngực phập phồng dưới lớp mặt nạ sáp. "Chúng không chỉ dùng hóa dược kéo dài thọ thọ mệnh. Chúng đang trực tiếp chiết xuất oán khí cực hạn và thọ mệnh lậu từ xác chết bị Trương Hoài cung cấp để chế tạo Vạn Thọ Đan. Đây chính là nguồn gốc của dịch bệnh Thối Rữa Linh Hồn đang tàn phá phố cổ!"
Diệp Chi run rẩy rút chiếc máy ảnh chuyên dụng từ trong ba lô, áp sát vào vách kính chụp liên tiếp hàng chục bức ảnh bằng chứng. Đôi mắt cô rực lên ngọn lửa phẫn nộ của một cảnh sát hình sự chính trực. "Lũ quỷ đội lốt người... Chúng dùng mạng sống của những người nghèo vô thừa nhận để làm nguyên liệu kinh doanh bất tử lậu!"
Đạt dùng Khứu Giác Tâm Linh lần theo mùi oán độc nồng nặc nhất bốc lên từ phía văn phòng trung tâm của hầm ngầm. Mùi hương này dẫn anh đến một chiếc bàn làm việc bằng thép không gỉ sáng loáng. Trên bàn, đặt bên trong một tủ kính bảo mật nhỏ, là một cuốn sổ tay bìa da dê cũ kỹ dập khắc minh văn cổ.
"Đó là cuốn sổ ghi chép công thức gốc của Lâm Gia," Đạt thầm nghĩ, tim đập liên hồi. "Nếu có được nó, Trần Khắc Chung có thể phân tích được cấu trúc hóa học của dịch bệnh để chế tạo chất đối kháng."
Diệp Chi tiến lên, cố dùng chiếc thẻ từ vạn năng của cảnh sát hình sự để quét qua ổ khóa điện tử của tủ kính, nhưng thiết bị hoàn toàn vô dụng trước lớp kính bảo mật. Đạt nhìn kỹ vào mép tủ kính, nhãn thuật Vọng Chẩn Âm Dương của anh phát hiện ra một dải bùa chu sa đen mờ ảo dán ẩn dưới chân tủ.
"Không phải khóa điện tử," Đạt trầm giọng nói qua mặt nạ. "Tủ kính này được phong ấn bằng bùa chu sa đen vẽ bằng máu oán tử. Công nghệ thế tục không thể mở được. Muốn hóa giải, bắt buộc phải dùng một giọt máu tịnh hóa để trung hòa kết giới."
Đạt cắn chặt đầu ngón tay trỏ của bàn tay trái, nén cơn đau bỏng rát khi dòng máu đỏ tươi chứa linh lực Dược Thể tịnh hóa rỉ ra. Anh chậm rãi nhỏ một giọt máu lên dải bùa chu sa đen ẩn dưới chân tủ kính.
"Xèo! Xèo!"
Một tiếng rít chói tai vang lên, dải bùa đen lập tức bốc cháy tỏa ra làn khói xám tanh nồng mùi formalin rồi phân rã hoàn toàn. Chiếc tủ kính bảo mật tự động bật mở, để lộ cuốn sổ tay công thức gốc của Lâm Gia bên trong. Đạt nhanh chóng vươn tay trái lấy cuốn sổ nhét vào hòm gỗ gụ.
Thế nhưng, sự va chạm dữ dội giữa huyết dịch tịnh hóa của Đạt và oán khí nén của bùa chu sa đen đã tạo ra một luồng xung lực tâm linh cực mạnh lan tỏa khắp hầm ngầm.
"Phựt! Phựt!"
Hai lá Bùa Trấn Trạch Tịnh Hóa dán trên ngực Đạt và Diệp Chi bỗng chốc bùng cháy dữ dội dưới sức ép oán lực phản phệ, hóa thành tro tàn rơi lả tả xuống sàn nhà. Sự ẩn hình biến mất hoàn toàn. Thân ảnh của họ hiện rõ mồn một dưới ánh đèn LED trắng xanh lạnh lẽo của phòng thí nghiệm.
Cùng lúc đó, chiếc La Bàn Đồng Đen bên hông Đạt bỗng nhiên xoay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt, phát ra những tiếng tạch tạch liên hồi rợn người. Hệ thống còi báo động màu đỏ trên trần nhà kho đột ngột chớp tắt liên tục, âm thanh rú vang chói tai xé toạc không gian vô trùng.
"Cảnh báo oán khí xâm nhập! Kích hoạt chế độ khẩn cấp tự động!"
Giọng nói cơ học vô cảm vang lên từ loa phóng thanh. Ngay lập tức, tiếng xì xì của khí nén áp lực cao rít lên dữ dội. Hệ thống khóa cơ khí bằng thép trên hàng chục chiếc bể chứa thủy tinh khổng lồ bắt đầu tự động trượt mở, bọt khí formalin sủi lên sùng sục.
Đạt bàng hoàng nhìn thấy hàng chục xác chết trương phình bên trong bể chứa đột ngột trợn tròn đôi mắt xám ngoét không tròng đen. Những cánh tay khẳng khiu rách nát quấn xích sắt rỉ sét bắt đầu đập mạnh vào vách kính, đẩy cửa bể chứa bước ra ngoài. Luồng oán khí cực hạn được giải phóng từ các xác chết bốc lên nghi ngút, khóa chặt mục tiêu vào Đạt và Diệp Chi.
"Hàng chục xác sống nhiễm oán dịch đang bò ra khỏi bể dung dịch hướng về phía họ..." Đạt siết chặt quai hòm thuốc cổ bằng tay trái, bả vai phải hoại tử nhói lên đau buốt lạnh ngắt khi hàng loạt móng vuốt đen sì bắt đầu vây kín lối thoát duy nhất của hầm ngầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!