Hóa Giải Chân Tướng Ghen Ghét
Cơn đau từ bả vai phải ập đến như một nhát búa tạ nện thẳng vào thần thức, khiến toàn thân Hứa Minh Đạt co giật dữ dội. Dưới lớp da sáp hóa lạnh ngắt, dòng máu đen kịt phun ra từ vết rách sâu hoắm do ngọn kim xăm bị lệch, lập tức loang lổ, nuốt chửng những đường nét chu sa đỏ rực rỡ vừa được dệt nên. Trận pháp bát quái mới hoàn thành được bảy mươi phần trăm đã bị oán khí cực hạn của Trương Hoài nhuộm đen, bốc lên làn khói xám tanh nồng mùi foóc-môn nhà xác.
Mặc dù Đạt đã hoàn toàn mất đi vị giác thực tế do cái giá tích lũy của y lý âm dương, nhưng khứu giác tâm linh nhạy bén của anh lúc này vẫn ngửi thấy một vị đắng chát nồng nặc, lợm giọng dâng lên tận cổ họng. Đó là mùi của phách âm đang bị ăn mòn, mùi của sự thối rữa linh hồn đang điên cuồng vượt qua phong ấn chu sa để lan rộng ra vùng ngực.
"Lắc cắc... lắc cắc... rầm!"
Bên ngoài tiệm xăm, tiếng chuông đồng cổ của Ngô Minh Khang rít lên mỗi lúc một dồn dập, kéo theo những tiếng cào cấu kèn kẹt vào những mảng kính nứt rạn còn sót lại trên cửa sổ. Ba oán linh vãng lai với khuôn mặt xám ngoét, đôi mắt đỏ ngầu không tròng đen đang gầm rú, thò những cánh tay khẳng khiu rách nát qua khe cửa vỡ để vồ lấy dương khí trong phòng. Làn khói xanh từ Hương Trận Tịnh Hóa mà Đạt thiết lập ban nãy bắt đầu mỏng dần, bị âm phong lạnh buốt từ ngoài ngõ thổi bạt đi.
Lý Hoàng Nam loạng choạng lùi lại một bước, bấu chặt lấy cạnh bàn gỗ gụ để giữ thăng bằng. Chiếc máy xăm kim bạc trên tay gã run lên bần bật, ngón tay trỏ trái dính máu tươi gia trì của gã đang rỉ ra những giọt máu đỏ thẫm.
"Khốn kiếp! Sát khí từ tiếng chuông của thằng nhãi đó quá mạnh!" Hoàng Nam hét lên qua tiếng gầm rú của gió độc. "Nó đang dùng âm tần oán khí để bóp méo địa mạch Phố cổ Đông y! Nếu tao không làm sạch vết thương này và xăm đè nét mới ngay lập tức, bả vai của cậu sẽ rữa nát hoàn toàn trước khi trận pháp kịp đóng!"
Đạt nén cơn đau xé phách, tay trái khẽ đỡ lấy cánh tay phải hoàn toàn vô lực đang quấn băng gạc đen. Anh nhìn xuống chiếc La Bàn Đồng Đen trong túi áo đang xoay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt, mặt kính nứt rạn tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Kim chỉ nam của la bàn đang rung lắc dữ dội, chỉ thẳng về phía Ngô Minh Khang ngoài đầu ngõ.
"Nam, anh tiếp tục pha mực chu sa thần sa tinh khiết đi," Đạt trầm giọng nói, giọng anh khàn đặc nhưng ánh mắt sáng lạnh vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. "Giữ vững tâm thần, chuẩn bị lại ngọn kim bạc. Tôi ra ngoài dẹp hắn."
"Cậu điên rồi sao?! Cánh tay phải của cậu đã liệt hoàn toàn, khí huyết lại suy kiệt!" Hoàng Nam trợn mắt kinh hoàng. "Ra ngoài lúc này không khác gì tự nộp mạng cho đàn âm binh của nó!"
Đạt không trả lời. Anh chậm rãi đứng dậy từ chiếc ghế gỗ dâu tằm, tay trái vươn vào Hộp Châm Bạc Âm Dương bên hông, khẽ lướt qua những cây châm bạc rực sáng hào quang tịnh hóa dịu mát. Anh biết rõ, tiếng chuông đồng của Ngô Minh Khang chính là nút thắt phong thủy điều khiển toàn bộ âm binh vây hãm tiệm xăm này. Nếu chỉ ngồi im chịu trận trong phòng xăm, oán khí nén từ tiếng chuông sẽ từ từ gặm nhấm sạch dương khí của Hoàng Nam và làm loãng hoàn toàn dược tính của chu sa thần sa, khiến nghi thức phong ấn thất bại vĩnh viễn.
Anh phải chủ động phá hủy chiếc chuông đó.
Đạt hít một hơi thật sâu, tay trái rút ra một lá Bùa Trấn Trạch Tịnh Hóa màu vàng dán tạm lên bả vai phải để ngăn máu đen tiếp tục rỉ ra, rồi xoay người bước thẳng ra ngoài ngõ sương mù.
"Ầm!"
Ngay khi Đạt vừa bước chân qua ngưỡng cửa tiệm xăm đổ nát, một luồng âm phong lạnh buốt mang theo mùi formalin nồng nặc ập thẳng vào mặt. Giữa màn sương xám xịt của Phố cổ Đông y, Ngô Minh Khang đang đứng múa kiếm gỗ đào giả, chiếc chuông đồng cổ trên tay trái hắn lắc liên hồi phát ra những âm thanh lắc cắc rợn người. Ba oán linh vãng lai khổng lồ, cơ thể nhầy nhụa sương đen lập tức quay ngoắt lại, khóa chặt mục tiêu vào Đạt.
"Ha ha! Hứa Minh Đạt! Cuối cùng ngươi cũng chịu thò đầu ra chịu chết!" Ngô Minh Khang cười lớn đầy kiêu ngạo, gương mặt trẻ tuổi lộ rõ vẻ tham lam ác độc. "Lâm Tuấn Kiệt đã ra giá rất cao cho cái mạng rách của ngươi! Hôm nay, bổn pháp sư sẽ dùng ba oán linh này hút cạn phách âm của ngươi, biến ngươi thành một pho tượng sáp thực sự!"
Hắn vung kiếm gỗ đào, chỉ thẳng về phía Đạt:
"Lên! Xé xác hắn cho ta!"
Ba oán linh gầm rú, móng vuốt đen sì rỉ dịch oán độc lao vút qua màn sương, nhắm thẳng vào lồng ngực gầy guộc của Đạt mà cào xé.
Trong khoảnh khắc nguy kịch, Đạt vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ của một y sĩ âm dương. Anh nhanh nhẹn lùi lại một bước, tay trái rút nhanh lá bùa trấn trạch thứ hai định dán thẳng vào trán con oán linh đi đầu. Thế nhưng, một luồng gió xoáy oán khí cực mạnh đột ngột thốc tới từ phía sau, lực gió quá lớn kết hợp với sát khí nén làm lá bùa giấy bản trên tay anh lập tức bị thổi bay, mủn nát thành những mảnh vụn đen hôi thối trước khi kịp chạm vào mục tiêu.
Thử nghiệm dùng bùa chú trực diện thất bại, Đạt lập tức thay đổi chiến thuật.
"Vút!"
Móng vuốt lạnh ngắt của con oán linh thứ nhất sượt qua gấu áo dài linen xám của Đạt, để lại một vết rách sâu hoắm bốc khói đen. Đạt không hề hoảng loạn, anh vận dụng Định Thần Bộ Pháp, chân trái bước nhanh theo sơ đồ chòm sao Bắc Đẩu trên mặt đất đá ẩm ướt. Thân hình anh di chuyển nhịp nhàng, uyển chuyển như một làn khói mỏng, để lại những tàn ảnh mờ nhạt rực sáng tinh tú vô hình giữa màn sương xám.
"Vút! Vút!"
Hai cú vồ tiếp theo của lũ ác linh đều chỉ trúng vào khoảng không gian trống rỗng. Đạt nhịp nhàng né tránh móng vuốt của chúng, giữ khoảng cách chính xác năm mét với Ngô Minh Khang. Anh biết giới hạn thể lực của mình không cho phép di chuyển liên tục quá ba phút dưới áp lực âm khí này. Mỗi bước chân của bộ pháp đều đang vắt kiệt chút khí huyết ít ỏi còn sót lại trong cơ thể anh, khiến lồng ngực anh đau thắt, vết rách rỉ máu trên vai phải bắt đầu bỏng rát dữ dội.
"Mày chỉ biết chạy trốn thôi sao, thằng lang băm kia?!" Ngô Minh Khang gầm lên, hắn điên cuồng cắn lưỡi, phun một ngụm máu tươi lên chiếc chuông đồng cổ để gia trì oán lực cực hạn. "Lắc cắc! Lắc cắc!"
Tiếng chuông đồng vang lên chói tai hơn gấp bội, ba oán linh vãng lai nhận được huyết tế bỗng chốc phình to gấp đôi, tốc độ tấn công tăng lên nhanh chóng, tạo thành một gọng kìm bóng tối bao vây chặt lấy Đạt vào sát bức tường gạch cổ.
"Đến lúc rồi," Đạt thầm nghĩ. Đôi mắt anh khẽ híp lại, vận dụng nhãn thuật Nhìn Thấu Mạch Oán và Vọng Chẩn Âm Dương.
Trong tầm mắt rực sáng hào quang xanh nhạt của anh, luồng oán khí màu đen nhạt bao quanh chiếc chuông đồng trên tay Khang bỗng chốc hiện rõ kết cấu phong thủy. Đạt nhìn thấy một đường nứt nhỏ li ti, mỏng như sợi tóc chạy dọc theo thân chuông đồng cổ – đó chính là điểm rò rỉ địa khí, là huyệt đạo tử vong của pháp khí này.
Anh dùng ngón tay thon dài của bàn tay trái vươn vào Hộp Châm Bạc Âm Dương bên hông, ngưng tụ toàn bộ linh lực dược thể ít ỏi còn sót lại vào cây châm bạc lớn nhất. Thân châm bạc ròng lập tức tỏa ra một vầng sáng xanh tịnh hóa dịu mát, run lên khe khẽ phát ra tiếng rít gió nhè nhẹ.
Đạt nín thở, cổ tay trái của anh giữ vững tuyệt đối, không một chút dao động dẫu bả vai phải đang đau đớn xé rách.
Anh sử dụng Châm Cứu Khóa Hồn, biến kỹ thuật định huyệt châm cứu thành bí thuật phóng châm tầm xa.
"Hưu!"
Cây châm bạc rít gió phóng đi, vạch ra một đường sáng xanh lục tịnh hóa thẳng tắp xuyên qua màn sương mù xám xịt, găm chính xác tột độ vào đường nứt li ti trên chiếc chuông đồng cổ của Ngô Minh Khang.
"Coong!!!"
Một tiếng nổ kim loại chói tai vang lên, chấn động cả con ngõ cổ kính.
Chiếc chuông đồng cổ trên tay Khang trong nháy mắt bị châm bạc xuyên thủng, vỡ vụn thành trăm mảnh đồng vụn rơi rụng xuống đất. Tiếng chuông vỡ phát ra một luồng âm tần tịnh hóa ngược cực mạnh, tỏa ra hào quang xanh lục dịu mát lan tỏa khắp ngõ phố.
"Gào..."
Ba oán linh vãng lai khổng lồ chưa kịp chạm vào chéo áo của Đạt đã bị luồng âm tần tịnh hóa quét qua, cơ thể sương đen của chúng lập tức bốc cháy rực sáng rồi phân rã hoàn toàn thành tro bụi tịnh hóa, biến mất không để lại một dấu vết.
"Phựt!"
Trận pháp gọi hồn bị phá vỡ đột ngột, tà lực phản phệ dội ngược thẳng vào kinh mạch của kẻ thiết lập. Ngô Minh Khang trợn trừng mắt, chiếc kiếm gỗ đào trên tay hắn gãy đôi, hắn hộc ra một ngụm máu đen kịt bốc mùi formalin nồng nặc rồi quỳ sụp xuống đất đá ẩm ướt, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu.
Cùng lúc đó, sương mù xám xịt bao phủ con ngõ bỗng chốc tan biến hoàn toàn, trả lại bầu không khí yên bình vốn có của Phố cổ Đông y buổi sớm. Nhiều cư dân phố cổ và các thầy thuốc đông y nấp sau những ô cửa sổ nãy giờ bàng hoàng bước ra ngoài, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Ngô Minh Khang quỳ gối hộc máu trước chàng y sĩ trẻ gầy guộc.
"Trời đất ơi... Khang pháp sư hóa ra lại dùng tà thuật gọi cô hồn hại người thật sao?"
"Đúng là kẻ lừa đảo bịp bợm! May mà có cậu Đạt của Hứa Thị Đường ra tay tịnh hóa..."
Tiếng bàn tán xôn xao của dư luận dội vào tai Khang khiến hắn nhục nhã tột cùng. Hắn run rẩy ôm lồng ngực đang bị hoại tử phách âm nhẹ do phản phệ, ngước nhìn Đạt với đôi mắt đầy sợ hãi.
Đạt loạng choạng bước lại gần Khang, bả vai phải của anh nhói lên một cơn đau buốt lạnh lạnh ngắt. Vết xăm chu sa mới hoàn thành được bảy mươi phần trăm đang rỉ ra những giọt máu đỏ tươi quyện lẫn máu đen hoại tử, gây ra cảm giác bỏng rát dữ dội dọc theo kinh mạch vai, khiến anh kiệt sức thể xác trầm trọng.
Nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, uy nghiêm nhìn xuống kẻ bại trận:
"Ngô Minh Khang, nói. Ai thuê ngươi đến phá hoại tiệm xăm và địa mạch mộ tổ họ Hứa?"
Khang run rẩy, nhìn cây châm bạc thứ hai đang được Đạt kẹp giữa hai ngón tay trái lấp lánh ánh sáng xanh tịnh hóa. Hắn biết rõ, nếu Đạt châm cây kim đó vào huyệt đạo của hắn, toàn bộ tu vi tà thuật ít ỏi của hắn sẽ bị phế bỏ hoàn toàn.
"Tôi... tôi nói! Tôi khai hết!" Khang lắp bắp, giọng nói khàn đặc vì hoảng sợ. "Là Lâm Tuấn Kiệt... truyền nhân của Lâm Gia Đường! Hắn thuê tôi dùng âm binh quấy phá để kích nổ vết hoại tử trên vai anh, ép anh phải đóng cửa Hứa Thị Đường!"
Hắn ho dữ dội, máu đen tiếp tục rỉ ra từ khóe môi, rồi thều thào bằng giọng run rẩy đầy kinh hoàng:
"Nhưng... nhưng Lâm Tuấn Kiệt không chỉ muốn phá anh... Hắn đang cấu kết với Lâm Gia của Tập đoàn Y Dược Cửu An! Họ đã dùng tiền bẩn để mua chuộc một số phán quan cấp thấp của Hiệp Hội Giám Sát âm phủ... Họ chuẩn bị thực hiện một đại trận phong thủy rút địa mạch Phố cổ Đông y này để xây tháp Cửu An... Họ muốn thu mua toàn bộ đất đai hương hỏa ở đây để bịt đầu mối dịch bệnh..."
Lời thú nhận của Ngô Minh Khang vang lên rõ mồn một giữa con ngõ tĩnh mịch, khiến toàn bộ cư dân và y sĩ phố cổ đứng xung quanh đều bàng hoàng, kinh sợ.
Đạt khẽ siết chặt nắm tay trái, đôi mắt sáng lạnh chìm vào bóng tối sâu thẳm. Âm mưu của Tập đoàn Cửu An và Lâm Gia Đường đã vượt xa những gì anh tưởng tượng. Chúng không chỉ gieo rắc dịch bệnh tà thuật, mà còn muốn hủy hoại toàn bộ long mạch bảo hộ của khu phố cổ Đông y này.
"Đạt! Vào trong mau!"
Lý Hoàng Nam từ trong tiệm xăm lao ra, nhanh như chớp túm lấy bả vai trái của Đạt kéo ngược vào trong phòng. Gã khóa chặt cửa tiệm đổ nát, ấn Đạt ngồi xuống chiếc ghế dâu tằm, gương mặt gã đỏ ngầu lên vì khẩn cấp:
"Máu đen hoại tử đang làm loãng nét xăm chu sa! Tao phải dùng nước tịnh hóa rửa sạch và đi nốt ba mươi phần trăm nét xăm bát quái cuối cùng ngay lập tức! Đừng cử động!"
Nam dùng khăn sạch tẩm nước tịnh hóa sương mai, tỉ mỉ lau đi những vệt máu đen rỉ ra từ bả vai Đạt, rồi khởi động chiếc máy xăm kim bạc. Ngọn kim bạc mang theo mực Chu Sa Thần Sa tinh khiết điên cuồng di chuyển trên da Đạt, dệt nên những nét vẽ bát quái phong thủy cuối cùng.
"Xèo! Xèo!"
Cơn đau bỏng rát như lửa nung dội thẳng vào thần thức khiến Đạt phải nghiến chặt răng đến mức bật máu môi. Nhưng anh không hề kêu rên một tiếng, tay trái nắm chặt thành ghế gỗ, chịu đựng sự thăng hoa kinh mạch tột cùng.
"Oong!"
Khi nét kim cuối cùng của Lý Hoàng Nam dừng lại, một luồng ánh sáng đỏ thẫm rực rỡ từ bả vai Đạt bùng lên, tạo thành một vòng bát quái phong thủy vô hình khép kín hoàn toàn xung quanh vai phải của anh. Vết hoại tử sáp hóa đen sạm lập tức bị co rút lại, bị giam cầm hoàn toàn dưới lớp mực xăm chu sa đỏ thẫm rực rỡ, không thể tiếp tục lan rộng.
Đạt thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt nhợt nhạt. Anh khẽ cử động nhẹ ngón tay phải – mặc dù cánh tay vẫn còn yếu và vô lực do di chứng hoại tử sáp hóa, nhưng cảm giác bỏng lạnh cắn xé kinh mạch phách âm đã hoàn toàn biến mất. Phong ấn chu sa đã thành công giữ mạng cho anh tạm thời trong vòng nửa tháng.
Anh chậm rãi mặc lại chiếc áo dài linen xám, tay trái khẽ lướt nhẹ trên mặt chiếc La Bàn Đồng Đen đã yên vị trong túi áo. Chân tướng về sự cấu kết giữa Lâm Tuấn Kiệt và Tập đoàn Cửu An đã được phơi bày ngoài ánh sáng, nhưng áp lực mới lại đè nặng lên vai anh. Địa mạch Phố cổ Đông y đang bị đe dọa, và thời gian sống sót của chính anh đang đếm ngược từng ngày.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!