Bản Vẽ Chu Sa Trấn Áp
Sương mù buổi sớm ở Phố cổ Đông y chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Nó không phải là thứ sương mai thanh khiết đọng trên lá ngải cứu, mà là một màn sương xám xịt, đặc quánh, mang theo mùi foóc-môn nồng nặc trộn lẫn với mùi gạch ẩm mốc của những bức tường cổ trăm năm.
Hứa Minh Đạt siết chặt quai hòm thuốc gỗ gụ bằng bàn tay trái. Cánh tay phải của anh, quấn chặt trong lớp băng gạc đen tẩm bột chu sa, hoàn toàn buông thõng vô lực. Vết hoại tử sáp hóa đã lan rộng thêm hai phân, bò sát lên bả vai và bắt đầu gặm nhấm kinh mạch vùng ngực. Mỗi bước đi của Đạt giống như có hàng ngàn cây kim băng buốt lạnh đâm thẳng vào phách âm. Anh khẽ nuốt một ngụm nước bọt. Khoang miệng anh hoàn toàn trống rỗng, không một chút vị giác, chỉ có một luồng khí lạnh lẽo râm ran nơi đầu lưỡi – cái giá tàn nhẫn của huyết mạch Dược Thể chưa thức tỉnh hoàn toàn.
Trong túi áo dài linen xám mộc mạc, chiếc La Bàn Đồng Đen liên tục rung lên bần bật. Mặt kính nứt rạn của nó tỏa ra hơi lạnh thấu xương, kim chỉ nam xoay ngược chiều kim đồng hồ liên tục, chỉ thẳng về phía cuối con ngõ cụt rêu phong. Nơi đó, một luồng oán khí màu đen nhạt đang cuộn xoáy như một con rắn độc, bao vây lấy tiệm xăm của Lý Hoàng Nam.
"Oán khí này... quả nhiên có mùi foóc-môn của nhà xác Trương Hoài," Đạt thầm nghĩ, đôi mắt sáng lạnh khẽ híp lại. "Trương Hoài đã bị ta vạch trần tội ác, nhưng tàn dư của hắn vẫn muốn chặn đứng con đường sống duy nhất của ta."
Đạt bước qua ngưỡng cửa gỗ sờn rách của tiệm xăm phong thủy. Khác với vẻ u uất của Phố cổ Đông y bên ngoài, bên trong tiệm xăm là một không gian ngập tràn mùi mực tàu, mùi gỗ thông và khói hương trầm ấm áp. Trên những bức tường gạch trần treo đầy những bản vẽ phác thảo trận pháp phong thủy cổ xưa, những hình vẽ thanh long, bạch hổ được dệt bằng những nét mực đỏ thẫm rực rỡ.
Một thanh niên khoảng hai mươi tám tuổi đang ngồi bên chiếc bàn gỗ lớn, tỉ mỉ lau chùi một chiếc máy xăm chuyên dụng. Anh ta mặc chiếc áo ba lỗ đen, lộ ra hai cánh tay xăm kín hoa văn phong thủy cổ kính rực rỡ. Đôi khuyên tai bạc khẽ leng keng theo mỗi chuyển động của cái đầu cắt ngắn đầy cá tính. Đó chính là Lý Hoàng Nam.
Nam không ngẩng đầu lên, giọng nói bộc trực và lạnh lùng vang lên:
"Hôm nay tiệm không đón khách phàm. Cửa ngõ đang bị âm phong chắn lối, muốn xăm nghệ thuật thì quay lại sau."
Đạt không nói lời nào, anh dùng tay trái rút tờ thư giới thiệu của Dương Chí Trung đặt lên bàn. Nét mực tàu trên giấy bản cổ vẫn còn hơi ẩm, tỏa ra một luồng linh lực thính chẩn nhàn nhạt.
Lý Hoàng Nam khựng lại. Anh ta cầm tờ giấy lên, đôi mắt sắc sảo lướt nhanh qua những dòng chữ Nôm cổ, rồi đột ngột ngước lên nhìn thẳng vào Đạt. Ánh mắt Nam dừng lại ở bả vai phải quấn băng gạc đen của Đạt, chân mày khẽ nhíu chặt:
"Người của Thính Mạch Đường giới thiệu? Cậu là truyền nhân của Hứa Thị Đường?"
"Tôi là Hứa Minh Đạt," Đạt bình thản đáp. "Cánh tay phải của tôi bị oán độc hoại tử sáp hóa. Tôi cần anh dùng Chu Sa Thần Sa vẽ trận pháp bát quái để phong ấn kinh mạch."
Lý Hoàng Nam đứng bật dậy, bước lại gần Đạt. Anh ta đưa ngón tay thon dài chạm nhẹ vào lớp băng gạc đen trên vai Đạt. Ngay khi vừa tiếp xúc, một luồng điện lạnh ngắt từ bả vai Đạt giật mạnh khiến Nam phải rụt tay lại, gương mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng:
"Oán lực nén cực hạn! Cậu đã dùng máu tim của huyết mạch Dược Thể để dẫn thuốc? Điên rồ! Sát khí hoại tử đã ăn sâu vào phách âm đến mức này, châm bạc của cậu không thể tự khóa được nữa là phải. Nếu không có trận pháp chu sa của tôi trấn áp, không quá ba ngày nữa, cậu sẽ biến thành một pho tượng sáp vô hồn vĩnh viễn!"
Nam quay lưng đi, lục lọi trong chiếc tủ gỗ gụ cổ kính, lôi ra một hũ sứ nhỏ màu đỏ thẫm và một chiếc máy xăm chuyên dụng dùng kim bằng hợp kim bạc tịnh hóa.
"Chu Sa Thần Sa tinh khiết lấy từ mỏ khoáng cõi U Minh, trộn với nước tịnh hóa sương mai," Nam vừa pha mực xăm vừa nói, giọng điệu nghiêm trang tột độ. "Mỗi mũi kim bạc sẽ giống như một đường châm cứu địa mạch, găm thẳng trận pháp bát quái vào biểu bì da của cậu để phong tỏa oán độc. Cơn đau này không phải là đau thể xác, mà là đau đớn xé rách linh hồn. Cậu chịu nổi không?"
"Hạ kim đi," Đạt chậm rãi cởi bỏ vạt áo dài linen xám, lộ ra bả vai và lồng ngực gầy guộc.
Cảnh tượng trước mắt khiến Lý Hoàng Nam phải hít một hơi lạnh. Toàn bộ bả vai phải của Đạt đã biến thành một màu xám tro nhầy nhụa, làn da nhẵn nhụi một cách kỳ dị như sáp ong, những đường gân đen dị dạng di động lổm ngổm dưới da như những con giun đất, tỏa ra một luồng tử khí lạnh buốt.
Đạt ngồi xếp bằng trên chiếc ghế gỗ dâu tằm, mắt nhắm nghiền. Nam khởi động máy xăm kim bạc. Tiếng máy xăm chạy rè rè vang lên đều đặn, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng.
"Bắt đầu!"
Mũi kim bạc đầu tiên mang theo mực Chu Sa đỏ thẫm đâm thẳng vào huyệt Kiên Ngung trên vai Đạt.
"Ưm..."
Một tiếng rên rỉ nghẹn ứ nơi cổ họng Đạt. Toàn thân anh run lên bần bật. Cơn đau ập đến dữ dội giống như có một ngọn lửa tam muội đang thiêu đốt kinh mạch phách âm của anh. Mực Chu Sa Thần Sa rực sáng đỏ rực khi tiếp xúc với oán khí đen dưới da, tạo ra những tiếng xèo xèo chói tai. Những đường gân đen lổm ngổm dưới da vai Đạt như bị kích thích, điên cuồng giãy giụa, cố gắng chống cự lại nét vẽ trận pháp của Nam.
Lý Hoàng Nam vô cùng tập trung, ngón tay giữ chặt máy xăm, từng nét vẽ bát quái dần hiện lên rực rỡ trên bả vai Đạt.
Thế nhưng, ngay khi nghi thức phong ấn vừa đi được một phần ba chặng đường, từ bên ngoài con ngõ sương mù bỗng vang lên một chuỗi tiếng cười lạnh lùng, quái dị.
"Lắc cắc... lắc cắc..."
Tiếng chuông đồng lắc dồn dập vang lên, xé toạc màn sương mù tĩnh mịch của Phố cổ Đông y. Tiếng gõ kiếm gỗ đào nện xuống thềm đá vang lên cồm cộp đầy âm u.
"Hứa Minh Đạt! Hôm nay ta xem cái tiệm thuốc rách của ngươi làm sao cứu được ngươi!"
Giọng nói của thầy cúng trẻ tuổi Ngô Minh Khang vang lên đầy kiêu ngạo ngoài ngõ. Khang đứng giữa màn sương xám, tay cầm kiếm gỗ đào giả có chứa bùa yếm, tay kia lắc điên cuồng chiếc chuông đồng cổ. Theo tiếng chuông lắc, luồng oán khí mang mùi foóc-môn xung quanh con ngõ bỗng chốc bùng phát dữ dội. Hàng trăm vong hồn vất vưởng, ác linh vãng lai từ nghĩa trang gần đó bị tiếng chuông dẫn dụ, đôi mắt đỏ ngầu, gào rú điên dại lao về phía tiệm xăm của Lý Hoàng Nam.
"Lâm Tuấn Kiệt của Lâm Gia Đường quả nhiên đã ra tay," Đạt thầm nghĩ trong cơn đau đớn tột cùng, thần trí anh vẫn tỉnh táo vô cùng. "Hắn thuê Ngô Minh Khang đến gọi âm binh quấy phá, muốn dùng oán khí ngoại vi để kích nổ vết hoại tử trên vai ta, triệt hạ ta ngay tại đây."
"Ầm!"
Một luồng âm phong lạnh buốt thốc mạnh vào cửa kính tiệm xăm. Luồng gió độc mang theo sát khí âm tính cực hạn thổi tràn vào phòng, lập tức thổi tắt ba ngọn nến tịnh hóa đặt ở bốn góc phòng. Nhiệt độ trong phòng giảm xuống dưới độ không trong nháy mắt, hơi thở của mọi người hóa thành những làn khói trắng.
"Khốn nạn! Sát khí quá mạnh, mực chu sa đang bị làm loãng dược tính!" Lý Hoàng Nam hét lên, tay anh ta bắt đầu run nhẹ khi luồng hắc khí từ vai Đạt bốc lên chống lại mũi kim bạc.
Đạt cắn chặt răng, tay trái nhanh như chớp thọc vào hông rút ra bột gỗ trầm hương trộn Cỏ Đoạn Hồn từ hòm thuốc. Anh không thể dùng tay phải, nhưng tay trái vẫn vô cùng linh hoạt. Đạt ném mạnh nắm bột gỗ vào chiếc lò nung nhỏ cầm tay đặt bên cạnh ghế.
"Hương Trận Tịnh Hóa! Khởi!"
Đạt dùng ý chí kích hoạt ngọn lửa tịnh hóa trong lò nung. Một làn khói thuốc bắc màu xanh nhạt, tỏa ra hương thơm cam thảo và ngải cứu thanh khiết bùng lên, nhanh chóng lan tỏa bao bọc lấy toàn bộ phòng xăm. Làn khói tịnh hóa đi đến đâu, luồng âm phong lạnh buốt lập tức bị đẩy lùi đến đó, giữ cho nhiệt độ xung quanh Đạt tạm thời ổn định.
Thế nhưng bên ngoài, tiếng chuông đồng của Ngô Minh Khang ngày càng dồn dập.
"Rầm! Rầm!"
Hàng chục cánh tay xám xịt, rách nát của ác linh bắt đầu đập điên cuồng vào cửa kính phía trước tiệm xăm. Những vết nứt chân chim xuất hiện trên mặt kính, tiếng gào thét rợn người của âm binh dội thẳng vào màng nhĩ khiến thần trí người phàm như Hoàng Nam chao đảo.
Lý Hoàng Nam cắn răng, định rút mấy lá bùa giấy thông thường trong túi ra dán lên cửa kính để ngăn chặn.
"Đừng phí sức! Bùa giấy thông thường không chặn được âm binh bị chuông đồng của Khang điều khiển đâu!" Đạt khàn giọng cảnh báo.
Quả nhiên, khi Nam vừa dán lá bùa lên cửa, một luồng oán lực nén cực mạnh từ bên ngoài húc thẳng vào, lá bùa giấy lập tức bị xé rách vụn thành trăm mảnh, bốc cháy thành tro đen hôi thối.
"Cạch!"
Cửa kính nứt rạn một mảng lớn. Ác linh thò đầu vào, phun ra những ngụm dịch oán khí đen ngòm ăn mòn màng bảo vệ của khói tịnh hóa. Sát khí tràn vào phòng làm loãng hoàn toàn dược tính của hũ mực Chu Sa Thần Sa trên bàn.
Lý Hoàng Nam nhìn hũ mực đang dần biến thành màu đen xám, đôi mắt nghệ sĩ của anh ta đỏ ngầu lên vì phẫn nộ. Anh ta không hề tháo chạy, bản tính bộc trực và kiêu ngạo của một thợ xăm phong thủy bị kích thích. Nam đột ngột đặt máy xăm xuống, dùng răng cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ trái của mình cho đến khi máu tươi chảy ra.
Anh ta dùng ngón tay rỉ máu bôi trực tiếp lên đầu kim bạc của máy xăm, hét lớn:
"Muốn phá bản vẽ của ông nội mày à? Xem máu của tao có tịnh hóa được lũ rác rưởi tụi mày không!"
Máu của người phàm có dương khí cực thịnh trộn lẫn với Chu Sa Thần Sa tạo thành một luồng linh lực gia trì mạnh mẽ. Nam tiếp tục đặt kim xăm lên vai Đạt, đi những nét vẽ bát quái quyết định.
Trận pháp phong thủy đã hoàn thành được bảy mươi phần trăm. Những đường nét chu sa đỏ rực rỡ bắt đầu liên kết lại với nhau, tạo thành một vòng bát quái vô hình khóa chặt bả vai Đạt.
Thế nhưng ngoài ngõ, Ngô Minh Khang nhìn thấy tiệm xăm vẫn đứng vững dưới khói tịnh hóa, hắn điên cuồng cắn lưỡi phun máu lên chiếc chuông đồng cổ, lắc mạnh một nhịp chí mạng.
"Keng!!!"
Tiếng chuông đồng phát ra một tần số oán khí cực hạn, bóp méo hoàn toàn địa khí xung quanh tiệm xăm. Một luồng hắc khí khổng lồ mang mùi foóc-môn nồng nặc và tử khí nhà xác phóng thẳng xuyên qua cửa kính vỡ, đánh trực diện vào bả vai phải của Đạt.
"Hự!"
Ngọn kim xăm trên tay Lý Hoàng Nam đang đi được nửa bản vẽ thì bị luồng oán khí cực mạnh này làm lệch hướng, vạch ra một đường rách sâu hoắm trên da Đạt.
Máu đen từ vết thương hoại tử của Đạt lập tức phun ra dữ dội, nhuộm đen hoàn toàn những đường nét chu sa đỏ rực rỡ vừa vẽ. Cơn đau phản phệ tột cùng khiến Đạt trợn trừng mắt, lồng ngực co thắt dữ dội, tiếng rít u uất của ngải trùng phệ tâm bùng phát ngay trong phòng xăm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!