Vệt Đen Trên Kinh Mạch
Sương mù ban sớm của phố cổ Đông y dày đặc và lạnh buốt, quấn chặt lấy những mái ngói âm dương xám xịt của Hứa Thị Đường. Kim đồng hồ gỗ cổ kính trong phòng chẩn mạch vừa điểm sáu giờ ba mươi phút sáng. Không gian tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng những giọt sương mai trượt dài trên lá ngải cứu hoang ngoài vườn sau, rơi xuống thềm đá rêu phong kêu những tiếng tạch tạch nhỏ bé.
Hứa Minh Đạt đứng tựa lưng vào cạnh chiếc bàn chẩn mạch bằng gỗ gụ cũ kỹ, hơi thở anh dốc và nặng nề. Cánh tay phải của anh – hoàn toàn vô lực và chết lặng – đang thõng xuống bên hông như một khúc gỗ mục. Dưới lớp băng gạc đen tẩm chu sa phong thủy, một cảm giác bỏng lạnh tàn khốc đang cắn xé kinh mạch phách âm của anh. Vết hoại tử sáp hóa đen sạm không còn dừng lại ở bả vai nữa; nó đang âm thầm gặm nhấm, lan rộng thêm hai phân hướng về phía bả vai và lồng ngực gầy guộc.
Mỗi nhịp thở của Đạt lúc này đều mang theo vị đắng chát nồng nặc và tanh tưởi dâng lên tận cổ họng. Mặc dù anh đã hoàn toàn mất đi vị giác thực tế do cái giá tích lũy của y lý âm dương, nhưng khứu giác tâm linh nhạy bén lại liên tục bắt anh phải chịu đựng mùi vị của oán khí thối rữa đang tàn phá chính linh hồn mình.
"Không thể chần chừ thêm nữa," Đạt thầm nghĩ, gương mặt nhợt nhạt rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. "Nếu phách âm bị phân rã hoàn toàn trước khi ta tìm thấy Tuyết Sâm Vạn Năm dưới cõi U Minh, ta sẽ biến thành một cái xác sáp vô hồn trước khi kịp giải thoát cho cha."
Anh chậm rãi dùng bàn tay trái còn lành lặn mở chiếc Hộp Châm Bạc Âm Dương đeo bên hông. Những ngón tay thon dài khẽ rút ra một cây châm bạc dài nhất, lấp lánh hào quang tịnh hóa dịu mát dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu. Đạt nín thở, định dùng tay trái tự găm cây châm này vào huyệt Kiên Ngung trên bả vai phải để phong tỏa dòng chảy oán độc đang lan tràn.
Thế nhưng, ngay khi mũi châm bạc vừa chạm vào lớp da sáp hóa lạnh ngắt, một luồng hắc khí nén từ sâu trong vết thương đột ngột bùng phát. Luồng oán độc mang theo tiếng rít u uất vô hình va chạm trực diện với linh lực tịnh hóa của cây châm.
"Xèo!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Thân châm bạc ròng trong nháy mắt biến thành màu đen xỉn hoen gỉ, rỉ ra những giọt dịch xám đen tanh nồng mùi formalin nhà xác. Sức ép oán lực mạnh đến mức bẻ gãy đôi cây châm quý, khiến hai mảnh bạc đen rụng xuống thềm gạch, vỡ vụn thành tro tàn.
Đạt loạng choạng lùi lại nửa bước, lồng ngực thắt chặt, bả vai phải nhói lên một cơn đau xé rách khiến anh suýt chút nữa ngã khuỵu. Vết hoại tử sáp hóa đen sạm trên ngực anh rạn nứt thêm một đường nhỏ, rỉ ra một giọt máu đen lạnh ngắt. Sức mạnh của oán độc nén từ máu huyết dược thể quá mạnh, châm bạc thông thường không thể nào tự phong ấn được nữa.
"Sư phụ!" Tiếng gọi lo lắng của tiểu dược đồng A Phúc vang lên từ cửa phòng sắc thuốc. Cậu bé câm mười hai tuổi hớt hải chạy lại, đôi mắt to tròn sưng mọng vì lo lắng nhìn chằm chằm vào bả vai đang rỉ máu của Đạt. Cậu bé giơ tay định đỡ lấy anh, nhưng Đạt khẽ lắc đầu, ra hiệu bảo cậu dừng lại.
"Ta không sao, A Phúc. Đừng chạm vào máu của ta, oán độc sẽ lây sang kinh mạch của con," Đạt khàn giọng nói, giọng anh yếu ớt nhưng ánh mắt sáng lạnh vẫn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối. "Con ở lại trông coi tiệm thuốc ban ngày. Trịnh gia và Diệp Chi đã thiết lập bảo vệ thế tục vòng ngoài, con không cần lo lắng. Ta phải đi tìm Dương Chí Trung."
A Phúc mím chặt môi, ngoan ngoãn gật đầu. Cậu bé dùng Thần Thức Dược Thảo để cảm nhận sự bất ổn trong cơ thể Đạt, rồi nhanh nhẹn chạy vào kho lấy ra một túi thơm chứa ngải cứu tịnh hóa nhét vào tay trái của anh, ánh mắt đầy vẻ cầu xin sư phụ phải bình an trở về.
Đạt khẽ mỉm cười, cất túi thơm vào ngực áo dài linen xám mộc mạc rồi bước ra cửa. Anh đi qua những ngõ hẻm sương mù của phố cổ Đông y. Buổi sáng sớm, những cửa hiệu thuốc bắc cổ kính hai bên đường vẫn đóng cửa im lìm, mùi thảo mộc hun khói cũ kỹ quyện lẫn với hơi ẩm của đất tạo nên một bầu không khí u uất, biệt lập hoàn toàn với sự nhộn nhịp của đô thị hiện đại ngoài kia.
Nơi ở của y sĩ khiếm thị Dương Chí Trung nằm sâu trong một con hẻm cụt rêu phong, nơi ánh nắng mặt trời không bao giờ chiếu tới. Trước cửa treo một tấm biển gỗ nhỏ sờn rách ghi ba chữ chữ Nôm cổ: "Thính Mạch Đường".
Đạt dùng tay trái đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát. Tiếng bản lề kẹt cửa rên rỉ vang lên giữa không gian tối tăm, lạnh lẽo bên trong. Căn phòng không hề thắp đèn, chỉ thoang thoảng mùi gỗ dâu tằm và mùi tàn hương tịch mịch.
Trong góc phòng tối, một thanh niên khiếm thị khoảng hai mươi lăm tuổi đang ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói rách. Anh ta mặc chiếc áo dài lụa xám giản dị, đôi mắt đeo kính râm đen che khuất hoàn toàn gương mặt trầm lặng. Trên tay anh ta cầm một chiếc khánh đồng nhỏ cổ kính, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ vào vành đồng.
"Keng..."
Tiếng khánh đồng phát ra một tần số âm thanh thanh khiết, ngân vang rồi lan tỏa khắp căn phòng tối, va chạm vào cơ thể Đạt khi anh vừa bước chân qua ngưỡng cửa.
Dương Chí Trung không hề ngẩng đầu lên, nhưng đôi tai anh ta khẽ rung nhẹ một nhịp cực kỳ tinh tế. Anh ta trầm giọng nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng mang theo sự kinh ngạc tột độ:
"Nhịp máu chảy trong huyết quản của người sống thông thường là tiếng suối chảy róc rách, dương khí dồi dào. Nhưng tiếng máu chảy trong người cậu... tại sao lại là tiếng rên rỉ của vạn vong hồn oan khuất dưới lòng đất? Hứa Minh Đạt, cậu mang theo tử khí của tầng địa ngục sâu nhất đến đây làm gì?"
Đạt chậm rãi bước tới, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện với Chí Trung. Anh dùng bàn tay trái lành lặn đặt lên bàn chẩn mạch gỗ dâu tằm, giọng nói bình thản:
"Chí Trung, anh là người duy nhất ở phố cổ này có thể nghe thấy nhịp đập của phách âm. Cánh tay phải của tôi đã hoàn toàn hóa sáp. Tôi cần anh chẩn mạch âm, xem phách của tôi còn duy trì được bao lâu."
Dương Chí Trung im lặng một lúc. Anh ta đặt chiếc khánh đồng xuống, chậm rãi vươn bàn tay thon dài ra. Anh ta không hề đặt ngón tay lên cổ tay Đạt để bắt mạch như các thầy thuốc đông y thông thường. Thay vào đó, anh ta khẽ áp sát tai trái của mình về phía bả vai phải quấn băng gạc đen của Đạt, cách khoảng một tấc.
Chí Trung nhắm chặt mắt dưới lớp kính râm đen, toàn bộ tinh thần lực dồn vào thính giác cực hạn của cảnh giới Thính Chẩn Mạch Hồn.
Trong không gian yên lặng đến nghẹt thở, Chí Trung bắt đầu nghe thấy tiếng động phát ra từ kinh mạch của Đạt. Đó không phải là nhịp đập sinh học của tim, mà là tiếng gầm rú điên cuồng của oán độc formalin, tiếng rên rỉ u uất của ngải trùng phệ tâm đang cố gắng gặm nhấm phách âm, và tiếng nứt vỡ rợn người của những tế bào linh hồn đang dần hóa sáp cứng đờ.
"Bịch!"
Dương Chí Trung đột ngột rụt người lại, gương mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ bàng hoàng kinh sợ. Anh ta chụp lấy chiếc gậy dâu tằm bên cạnh, lùi sâu vào bóng tối góc phòng, giọng nói run rẩy:
"Cậu... cậu điên rồi! Cậu đã dùng máu tim của huyết mạch Dược Thể để sắc Huyết Dược cứu người phàm! Nghiệp lực phản phệ của thiên địa đã ăn mòn toàn bộ phách âm của cậu! Tiếng phách của cậu... giống như tiếng một khúc gỗ mục đang bị ngọn lửa âm ty thiêu rụi từ bên trong! Chỉ còn không quá ba ngày, vết hoại tử sáp hóa này sẽ lan đến tim mạch, lúc đó linh hồn cậu sẽ tan biến vĩnh viễn, không thể đi vào luân hồi!"
Đạt nhìn thẳng vào chiếc kính râm đen của Chí Trung, ánh mắt không một chút sợ hãi trước cái chết đang đếm ngược từng giờ:
"Tôi biết. Vì vậy tôi mới cần anh giúp."
"Giúp? Tôi giúp cậu thế nào được?" Dương Chí Trung lớn tiếng từ chối, bàn tay nắm chặt cây gậy dâu tằm run lên bần bật. "Mạch âm của cậu mang theo nhân quả quá lớn của dòng họ Hứa và Tập đoàn Cửu An! Tôi chỉ là một y sĩ khiếm thị muốn yên ổn sống qua ngày ở khu phố cổ này. Nếu tôi ra tay can thiệp vào mạch âm của cậu, oán khí phản phệ từ huyết mạch Dược Thể sẽ lập tức chấn vỡ màng nhĩ của tôi, cướp đi thính giác – sinh mệnh thứ hai của tôi! Cậu đi đi! Hứa Thị Đường rách nát của cậu tự gieo nhân thì tự gánh quả!"
Sự từ chối lạnh lùng của Chí Trung không nằm ngoài dự tính của Đạt. Những y sĩ dị biệt ở phố cổ Đông y đều có những cấm kỵ và nỗi sợ hãi riêng trước nghiệp lực siêu nhiên. Đạt không hề cầu xin, anh chậm rãi vận dụng nhãn thuật Nhìn Thấu Mạch Oán.
Đồng tử của Đạt đột ngột lóe lên một luồng sáng xanh nhạt mờ ảo dưới tròng mắt. Tầm nhìn của anh xuyên qua bóng tối căn phòng, xuyên qua lớp kính râm đen của Dương Chí Trung, nhìn thẳng vào hệ thống kinh mạch quanh tai của vị y sĩ khiếm thị.
Đạt phát hiện ra hai đường gân màu xám tro nhạt, mảnh như sợi chỉ, đang di động uốn lượn xung quanh huyệt Thính Cung và Thính Hội bên tai trái của Chí Trung. Đó là dấu vết của âm khí lạnh lẽo từ long mạch bị nghẽn của phố cổ Đông y đang âm thầm xâm nhập, gặm nhấm thần kinh thính giác của anh ta.
"Chí Trung, anh sợ gánh nghiệp lực của tôi nên từ chối," Đạt trầm giọng nói, âm điệu mang theo sự sắc sảo của một thần y nhìn thấu vạn vật. "Nhưng anh có biết rằng, chính anh cũng đang đứng trước bờ vực mất đi thính giác vĩnh viễn không?"
Dương Chí Trung khựng lại, đôi tai khẽ giật mạnh: "Cậu... cậu nói bậy bạ gì đó?"
"Anh thường xuyên dùng thính chẩn để nghe mạch âm của vong hồn tại phố cổ này mà không có kết giới bảo vệ," Đạt bước lên một bước, tay trái rút nhanh một cây châm bạc từ Hộp Châm Bạc Âm Dương. Thân châm bạc rực sáng hào quang tịnh hóa dưới ngón tay anh. "Âm khí lạnh lẽo từ long mạch bị nghẽn đã xâm nhập vào huyệt Thính Cung của anh từ ba tháng trước. Mỗi lần anh gõ khánh đồng để nghe mạch, tiếng vang thực chất đang kích thích âm khí ăn sâu vào tủy tai. Chỉ trong vòng nửa tháng nữa, tai trái của anh sẽ hoàn toàn điếc đặc. Một y sĩ thính chẩn bị điếc, anh nghĩ mình còn có thể yên ổn sống qua ngày ở phố cổ này không?"
Lời vạch trần của Đạt như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Dương Chí Trung. Anh ta chôn chân tại chỗ, gương mặt xám ngoét dưới lớp kính râm. Chí Trung biết Đạt nói đúng. Gần đây, mỗi khi nghe mạch âm vào giờ Tý, tai trái của anh ta luôn xuất hiện những tiếng u uất rền rĩ và cơn đau buốt lạnh ngắt kéo dài đến tận sáng.
"Tôi..." Chí Trung mím chặt môi, giọng nói nghẹn lại.
"Tôi dùng châm bạc định hồn châm cứu tịnh hóa kinh mạch tai cho anh, đổi lại, anh chẩn mạch âm chính xác cho tôi và chỉ đường cho tôi tìm cách phong ấn vết hoại tử vai phải này. Giao dịch sòng phẳng, nhân quả hai bên tự gánh," Đạt đanh thép đưa ra đề nghị.
Dương Chí Trung im lặng hồi lâu, cuối cùng khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực. Anh ta chậm rãi ngồi xuống chiếu cói, bỏ chiếc kính râm đen ra, lộ ra đôi mắt mù lòa trống rỗng nhưng gương mặt đã dịu đi rất nhiều:
"Được... Hứa gia các người quả nhiên danh bất hư truyền. Hạ châm đi."
Đạt nín thở, tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại vào bàn tay trái. Anh vận dụng kỹ năng Ngưng Châm - Thao Tác, ngón tay kẹp chặt cây châm bạc rực sáng tịnh hóa. Mặc dù cánh tay phải hoàn toàn liệt và bả vai phải đang nhói đau dữ dội, nhưng tay trái của anh vẫn vững chãi như bàn thạch, không một chút run rẩy.
"Vút!"
Mũi châm bạc rít gió nhẹ, đâm chính xác tuyệt đối vào huyệt Thính Cung bên tai trái của Dương Chí Trung.
Ngay khi châm bạc cắm xuống, một luồng hào quang xanh tịnh hóa dịu mát từ thân châm truyền thẳng vào kinh mạch tai của Chí Trung. Luồng khí tịnh hóa đi đến đâu, hai sợi chỉ xám âm khí bám quanh huyệt đạo lập tức bốc cháy, hóa thành những làn khói đen mỏng mảnh thoát ra ngoài biểu bì da.
Chí Trung rùng mình một cái, lồng ngực phập phồng thở dốc. Anh ta cảm nhận được một luồng hơi ấm chưa từng có đang khơi thông tủy tai, tiếng u uất rền rĩ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là âm thanh trong trẻo, sinh động của tiếng sương rơi ngoài hẻm dội thẳng vào màng nhĩ với độ nhạy bén cực hạn.
Đạt nhanh nhẹn rút châm bạc ra, tịnh hóa thân châm dưới khói túi thơm ngải cứu rồi cất vào hộp. Sắc mặt anh lúc này càng thêm nhợt nhạt, vết hoại tử sáp hóa trên vai phải nhói đau thêm một nhịp dữ dội, lan rộng thêm một phân hướng về bả vai. Cái giá phải trả cho việc vận dụng linh lực khi cơ thể suy kiệt là vô cùng tàn nhẫn.
"Xong rồi," Đạt khẽ nói, thở dốc nhẹ.
Dương Chí Trung mở bừng đôi mắt mù lòa, tai trái khẽ nghiêng nghe ngóng. Anh ta bàng hoàng nhận ra thính lực của mình không chỉ được phục hồi mà còn đạt đến một cảnh giới nhạy bén chưa từng có trong đời. Sự tôn kính và nể phục đối với y đức và châm pháp của Đạt dâng lên tột cùng trong lòng vị y sĩ kiêu ngạo.
"Cảm ơn cậu..." Chí Trung đứng dậy, cúi đầu chào Đạt một cách tôn kính. "Nhân quả sòng phẳng, tôi sẽ thực hiện lời hứa."
Chí Trung bước lại gần Đạt, tai trái áp sát vào bả vai phải hoại tử của anh một lần nữa. Lần này, anh ta lắng nghe vô cùng tỉ mỉ, thấu suốt từng dao động nhỏ nhất của phách âm đang rạn nứt.
"Mạch âm của cậu tuy đang thối rữa, nhưng huyết mạch Dược Thể bên trong đang cố gắng chống cự," Chí Trung trầm giọng phân tích. "Tôi không thể dùng y thuật thông thường để chữa lành vết rữa linh hồn này cho cậu. Nhưng ở phố cổ này, có một người có thể giúp cậu trì hoãn nó. Đó là thợ xăm phong thủy Lý Hoàng Nam."
"Lý Hoàng Nam?" Đạt khẽ nhíu mày.
"Đúng thế," Chí Trung gật đầu, nhanh nhẹn đi đến bàn viết, dùng bút lông chấm mực tàu viết nhanh vài dòng chữ lên một tờ giấy bản cổ. "Cậu mang bức thư giới thiệu này đến gặp cậu ta. Hoàng Nam có bí thuật dùng kim bạc xăm trận pháp phong thủy bằng Chu Sa Thần Sa trộn với nước tịnh hóa trực tiếp lên biểu bì da. Bản vẽ phong thủy bát quái đó sẽ hoạt động như một chiếc vòng kim cô tâm linh, khóa chặt hoàn toàn oán độc hoại tử không cho lan rộng ra ngực và tim cậu trong vòng nửa tháng. Đó là hy vọng duy nhất để cậu giữ được mạng sống trước khi xuống cõi U Minh tìm Tuyết Sâm."
Chí Trung đưa tờ giấy bản còn ướt mực cho Đạt bằng cả hai tay. Đạt đón lấy bức thư giới thiệu bằng tay trái, cất cẩn thận vào hòm thuốc gỗ gụ:
"Cảm ơn anh, Chí Trung."
"Đừng vội mừng, Lý Hoàng Nam là một kẻ vô cùng lập dị và ghét những kẻ liên quan đến tà thuật hắc ám," Chí Trung cảnh báo. "Nếu cậu không chứng minh được y đức của mình, cậu ta sẽ không bao giờ ra tay xăm phong ấn cho cậu đâu."
Đạt gật đầu, quay người định bước ra cửa để lập tức tìm đến tiệm xăm của Lý Hoàng Nam.
Thế nhưng, ngay khi Đạt vừa đặt chân lên ngưỡng cửa gỗ của Thính Mạch Đường, Dương Chí Trung đột ngột khựng lại. Đôi tai trái vừa được tịnh hóa của anh ta khẽ rung lên liên tục những nhịp dồn dập, cực kỳ tinh tế.
Gương mặt Chí Trung bỗng chốc biến dạng vì kinh hoàng. Anh ta chụp lấy cánh tay trái của Đạt kéo giật lại, giọng nói hạ thấp xuống mức tối đa, run rẩy thì thầm bên tai anh:
"Đạt... đứng im! Đừng bước ra ngoài! Tai trái của tôi... vừa nghe thấy một tiếng rít lạnh buốt rợn người... Có một luồng oán khí lạ, cực kỳ hung hãn và tanh nồng mùi formalin nhà xác, đang âm thầm bao vây cô lập toàn bộ tiệm xăm của Lý Hoàng Nam ngoài đầu ngõ... Nó đang chực chờ nuốt chửng bất kỳ ai bước chân vào nơi đó!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!