Chân Tướng Sau Bức Màn Cửu An
Tiếng động cơ gầm rú của chiếc xe sang trọng đột ngột xé toạc khoảng không gian nghẹt thở trước cửa Hứa Thị Đường. Một chiếc Maybach màu đen bóng bẩy, mang biển số độc đắc của giới siêu giàu, lao thẳng vào con ngõ hẹp của phố cổ Đông y, phanh gấp ngay sát thềm đá rêu phong. Ánh đèn pha cực mạnh của chiếc xe chiếu rọi thẳng vào gương mặt bóng dầu, xám xịt của Đại úy Tạ Hữu Bằng, khiến hắn phải nheo mắt, vô thức hạ họng súng lục đang chĩa về phía Hứa Minh Đạt xuống.
Cửa xe mở ra. Một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, vóc dáng cương nghị, khoác chiếc áo măng tô dạ đen sang trọng bước xuống. Gương mặt ông chữ điền, đôi mắt hằn sâu những vết chân chim của sự trải đời nhưng lại tỏa ra một luồng uy quyền thế tục khiến đám đông xung quanh lập tức dạt ra hai bên. Đó chính là Trịnh Vạn Sơn, chủ tịch của Trịnh Gia Tài Phiệt, người vừa mới đêm qua còn quỳ dập đầu trước phản gỗ của Đạt để cầu xin huyết dược cứu mạng con trai độc nhất.
Theo sau ông là bốn vệ sĩ đô con mặc vest đen, nhanh chóng phong tỏa toàn bộ lối vào tiệm thuốc. Trịnh Vạn Sơn bước lên thềm đá, liếc nhìn Lê Văn Tám đang quỳ sụp dưới đất, rồi quay sang nhìn thẳng vào Tạ Hữu Bằng bằng ánh mắt lạnh thấu xương. Ông chậm rãi rút từ trong túi áo ngực ra một bản công văn đóng dấu đỏ chót của Sở Cảnh sát Thành phố, ném thẳng vào ngực Bằng.
"Đại úy Tạ, lệnh đình chỉ công tác và tước quân tịch của anh vừa được ký cách đây ba mươi phút. Lực lượng thanh tra của Bộ Công an đang trên đường đến đây để áp giải anh về tội nhận hối lộ, lạm quyền và bao che cho đường dây buôn lậu xác chết của Tập đoàn Y Dược Cửu An."
Tạ Hữu Bằng loạng choạng đón lấy tờ giấy. Khi đôi mắt ti hí của hắn lướt qua con dấu đỏ và chữ ký của Giám đốc Sở, toàn thân hắn run lên bần bật như cầy sấy. Tờ công văn tuột khỏi những ngón tay mập mạp, rơi thẳng xuống vũng máu đen rỉ oán khí của Lê Văn Tám dưới thềm gạch.
"Không... không thể như thế được... Chủ tịch Tần đã hứa sẽ bảo lãnh cho tôi..." Bằng lẩm bẩm, gương mặt xám ngoét cắt không còn giọt máu.
"Chủ tịch Tần của anh giờ này còn đang bận phủi tay để cứu cái ghế của ông ta ở tháp Cửu An, làm gì có thời gian rảnh rỗi để cứu một con tốt thí đã bại lộ như anh?" Diệp Chi lạnh lùng bước lên, giật phăng khẩu súng lục trên tay Bằng, nhanh nhẹn khóa hai tay hắn ra sau bằng chiếc còng số tám lạnh ngắt. Cô quay sang Lê Mạnh Hùng và đám cảnh sát đặc nhiệm cấp dưới, đanh thép ra lệnh: "Giải gã này về phân cục ngay lập tức!"
Đám đông cư dân phố cổ Đông y chứng kiến cảnh tượng đó liền rộ lên những tiếng la ó, chửi rủa đầy phẫn nộ. Những nắm lá thuốc bắc hỏng, những vỏ chai lọ dơ bẩn được người dân ném thẳng vào người Tạ Hữu Bằng khi hắn bị áp giải ra xe. Kẻ vừa mới mười lăm phút trước còn hống hách dùng súng đe dọa niêm phong tiệm thuốc cổ, giờ đây cúi gục đầu nhục nhã, lê những bước chân vô lực dưới sự tẩy chay của toàn bộ khu phố cổ.
Khi chiếc xe cảnh sát chở Bằng lao đi, Trịnh Vạn Sơn quay sang Hứa Minh Đạt, cúi đầu cung kính chào theo nghi thức của giới đông y cổ truyền.
"Cậu Đạt, Trịnh mười năm trước đã gieo ác nghiệp cưỡng chế đất đai, khiến con trai phải gánh chịu ngải độc phệ tâm. Đêm qua nhờ huyết dược của cậu cứu mạng cháu Hải, Trịnh gia mới không bị tuyệt diệt hậu duệ. Ân tình này, Trịnh Vạn Sơn tôi dù có tán gia bại sản cũng không báo đáp hết. Kể từ hôm nay, Hứa Thị Đường chính là thánh địa của Trịnh gia. Bất kỳ kẻ nào ở thế tục dám động đến tiệm thuốc này, Trịnh gia sẽ dùng toàn bộ tài lực và quan hệ chính trị để nghiền nát chúng."
Đạt khẽ gật đầu, sắc mặt anh vẫn nhợt nhạt như tờ giấy bản. Anh dùng bàn tay trái đỡ lấy Trịnh Vạn Sơn, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo sự mệt mỏi cực hạn:
"Chủ tịch Trịnh, ông đứng dậy đi. Luật nhân quả sòng phẳng, ông đã hứa dùng nửa gia sản để lập quỹ từ thiện đền bù cho gia đình các nạn nhân năm xưa, sát nghiệp đỏ quanh người Hải mới được hóa giải hoàn toàn. Y đức của Hứa gia cứu người không phải vì tiền bạc, mà là vì cân bằng hai cõi sống chết."
Nói xong, Đạt khẽ liếc nhìn cánh tay phải của mình. Dưới lớp băng gạc đen tẩm chu sa, cánh tay hoàn toàn mất đi tri giác vật lý, lạnh ngắt và cứng đờ như một khúc gỗ mục. Cơn đau buốt từ bả vai sáp hóa bắt đầu lan rộng nhẹ ra vùng ngực, nhắc nhở anh rằng thọ mệnh linh hồn của bản thân chỉ còn vỏn vẹn ba ngày. Anh không có nhiều thời gian ở thế tục nữa.
Lúc này, Lê Văn Tám vẫn đang quỳ dưới đất, run rẩy móc từ trong chiếc túi áo khoác sờn rách ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ màu nâu sẫm, dán nhãn hiệu màu vàng kim sang trọng của Tập đoàn Y Dược Cửu An. Bên trong lọ chứa một thứ dung dịch màu đỏ sẫm, đặc quánh như máu đông.
"Cậu Đạt... đây chính là lọ thuốc bổ Vạn Thọ Đan mà Trương Hoài đã ép tôi uống trước khi đưa tôi đến đây vu oan cho cậu," Lê Văn Tám run rẩy dâng chiếc lọ bằng cả hai tay. "Gã nói thứ này là thần dược kéo dài thọ thọ mệnh do tập đoàn Cửu An chiết xuất, chỉ cần uống vào là bách bệnh tiêu tán. Nhưng khi tôi vừa uống xong nửa lọ, lồng ngực liền nóng như lửa thiêu, gân đen nổi đầy người..."
Đạt đón lấy chiếc lọ thủy tinh bằng tay trái. Ngay khi những ngón tay anh chạm vào lớp thủy tinh lạnh ngắt, chiếc La Bàn Đồng Đen đeo bên hông bỗng nhiên giật mạnh, kim chỉ nam xoay ngược chiều kim đồng hồ liên tục ba vòng rồi rung lên bần bật phát ra tiếng tạch tạch liên hồi.
Khứu giác tâm linh của Đạt khẽ động. Anh ngửi thấy một mùi hương cam thảo và nhân sâm ngào ngạt tỏa ra từ chiếc lọ, nhưng ẩn sâu dưới lớp hương thơm ngào ngạt ấy là một mùi formalin tanh nồng trộn lẫn với mùi tử khí thối rữa của xác chết nhà xác – thứ mùi vị đặc trưng của oán độc cực hạn do Trương Hoài chế tạo.
"Diệp Chi, cô giúp tôi giữ chặt chiếc lọ này," Đạt trầm giọng nói, đưa chiếc lọ cho nữ cảnh sát.
Anh nhắm mắt lại, tay trái khẽ lướt nhẹ trên không trung phía trên miệng lọ thủy tinh mở sẵn, vận dụng bí thuật Thiết Mạch Hồn Phách. Thần thức của anh xuyên qua lớp thủy tinh, chạm vào thứ dung dịch đỏ sẫm bên trong.
Trong thức hải của Đạt, một cảnh tượng kinh hoàng bỗng chốc hiện ra. Đó không phải là thuốc bổ, mà là một đại trận phong thủy thu nhỏ chứa hàng vạn vong hồn đang gào rú điên loạn trong sương mù đen kịt. Thứ dung dịch màu đỏ sẫm kia thực chất là oán khí cực hạn được chiết xuất từ máu và xác chết của những người chết oan tại nhà xác của Trương Hoài, được nén lại bằng tà thuật hóa dược hiện đại.
Đạt mở bừng mắt, đồng tử anh co rụt lại. Anh đã hoàn toàn giải mã được bí mật kinh hoàng của Tập đoàn Y Dược Cửu An.
"Bí mật về thuốc bổ của Cửu An... hóa ra là thế này," Đạt khàn giọng, giọng nói anh run lên vì phẫn nộ tột cùng. "Vạn Thọ Đan thực chất không hề kéo dài thọ mệnh. Thứ oán khí nén cực hạn này khi đi vào cơ thể người sống sẽ kích thích toàn bộ tiềm năng sinh lực của họ một cách cưỡng ép, khiến họ cảm thấy khỏe mạnh và trẻ trung tức thì. Nhưng đó chỉ là ảo giác vật lý. Thực chất, tà thuật bên trong thuốc đang âm thầm hút cạn thọ mệnh thuần khiết và phách âm của người sử dụng, chuyển hóa ngược về cho kẻ đứng đầu tập đoàn để nuôi dưỡng Tà thần Vô Diện dưới địa mạch. Những người uống thứ thuốc bổ này càng nhiều, linh hồn của họ sẽ càng bị thối rữa nhanh chóng, cuối cùng biến thành những cái xác vô hồn."
Diệp Chi nghe đến đây, gương mặt xinh đẹp bỗng chốc tái nhợt đi vì kinh sợ. Cô nhìn chiếc lọ thủy tinh trên tay như nhìn thấy một quả bom nổ chậm tâm linh.
"Một tập đoàn dược phẩm đa quốc gia cứu thế... hóa ra lại là một tế đàn tà giáo khổng lồ chuyên thu hoạch sinh mạng của cả thành phố này sao?" Cô lẩm bẩm, tay run rẩy định dùng túi niêm phong tang vật để cất giữ chiếc lọ.
Tạ Hữu Bằng cố gắng tiêu hủy lọ thuốc bổ vật chứng bằng cách dùng chân đá gạt từ xa, nhưng Diệp Chi đã kịp thời dùng nghiệp vụ cảnh sát đá văng tay hắn, nhanh chóng khóa chặt tang vật pháp lý vào túi bảo mật chuyên dụng.
"Cậu Đạt, nếu thứ thuốc bổ này đã được phân phối khắp thành phố, chúng ta phải làm sao để ngăn chặn?" Trịnh Vạn Sơn lo lắng hỏi, mồ hôi lạnh rỉ ra đầy trán.
"Muốn dập tắt dịch bệnh Thối Rữa Linh Hồn tận gốc, chúng ta không thể chỉ giải quyết trên dương thế," Đạt trầm giọng nói, ánh mắt anh hướng về phía vườn sau của Hứa Thị Đường, nơi chiếc Giếng cổ phong thủy đang tỏa ra hơi lạnh thấu xương. "Cửu An đang dùng một đại trận phong thủy rút địa mạch kết nối thẳng xuống cõi âm. Tôi bắt buộc phải đi xuống dưới đó."
Nói xong, Đạt chậm rãi bước vào trong gian phòng chẩn mạch tối tăm của Hứa Thị Đường. A Phúc và Diệp Chi vội vàng bước theo sau.
Trên chiếc bàn gỗ gụ cũ kỹ, cuốn cổ thư Âm Dương Bản Thảo đặt trong hòm gỗ đang tự động rung nhẹ. Đạt dùng tay trái mở cuốn sách da dê ra. Khi anh nhỏ một giọt oán dịch tịnh hóa từ lọ thuốc bổ của Cửu An lên trang sách trắng, cuốn cổ thư bỗng chốc rực sáng hào quang màu vàng kim chói mắt.
Từng dòng chữ cổ màu vàng rực rỡ tự động hiện lên trên trang giấy da dê, tỏa ra mùi hương thảo mộc thanh khiết át đi hoàn toàn mùi tử khí bám quanh phòng sắc thuốc. Đó là dòng chữ ghi chép chân tướng nhân quả của dòng họ Hứa cứu thế, cùng với một tấm bản đồ chi tiết hiện lên ở trang cuối cùng.
"Bản đồ cõi U Minh..." Đạt lẩm bẩm, đôi mắt sáng lạnh chăm chú nhìn vào những đường vẽ uốn lượn màu xám tro trên trang sách cổ.
Tấm bản đồ da thuộc tự động hiện rõ các lối đi ngầm dưới lòng đất thành phố, dẫn lối qua những đầm lầy oán xác, thung lũng sương mù Vong Xuyên, và điểm đến cuối cùng chính là mỏ đồng đen cổ xưa dưới cõi âm – nơi mọc hoang loài Tuyết Sâm Vạn Năm quý hiếm giúp tái tạo khí huyết và tịnh hóa hoàn toàn vết hoại tử sáp hóa trên cánh tay Đạt.
Nhưng điều khiến Đạt bàng hoàng hơn cả là một dòng chữ vàng rực rỡ xuất hiện ở rìa bản đồ, mang theo thần thức của y tổ Hứa Nguyện dội thẳng vào tâm trí anh:
*"Huyết mạch Hứa gia cứu thế, long mạch U Minh khai mở. Tuyết Sâm vạn năm tịnh hóa phách âm, lò đồng đen rèn đại trận tịnh hóa. Cha ngươi, Hứa Hoài Nam, đang bị xích sắt tà thuật giam giữ tại tầng địa ngục thứ chín dưới tháp Cửu An cõi âm. Muốn cứu cha, muốn tự cứu mạng mình, hãy bước xuống giếng cổ vào giờ Tý đêm nay..."*
Đạt siết chặt nắm tay trái, lồng ngực anh phập phồng thở dốc trước thiên cơ vừa được khai mở. Chân tướng về sự mất tích mười năm trước của người cha yêu quý cuối cùng đã được phơi bày rõ ràng. Cha anh không hề bỏ rơi gia đình, ông đã bị Tần Mộ Bạch bắt giam dưới cõi âm sâu thẳm để bảo vệ bí mật phong ấn tà thần của dòng họ Hứa.
Anh chính thức lộ diện trước radar săn lùng của Chủ tịch Tần Mộ Bạch, trở thành cái gai lớn nhất trong mắt Tập đoàn Y Dược Cửu An. Cuộc chiến giành giật sinh mệnh hai cõi sống chết giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Đạt quay sang nhìn Diệp Chi và A Phúc đang đứng bên cạnh. Gương mặt cậu bé câm A Phúc đầy vẻ lo lắng, tay cậu bé bấu chặt lấy vạt áo linen xám của sư phụ như muốn giữ anh lại. Đạt khẽ mỉm cười, dùng tay trái xoa đầu cậu học trò nhỏ, rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt Diệp Chi:
"Diệp Chi, tôi phải đi xuống cõi U Minh. Tiệm thuốc này và người mẹ đang hôn mê Bạch Liên của tôi ở bệnh viện, tôi xin gửi gắm lại cho cô và Trịnh gia bảo vệ ban ngày."
"Đạt... anh nhất định phải quay trở về," Diệp Chi nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định tột cùng. "Tôi sẽ canh giữ Hứa Thị Đường ở thế tục, không để bất kỳ kẻ nào của Cửu An chạm vào một ngọn cỏ của anh."
Đạt khẽ gật đầu. Anh chậm rãi bước ra vườn sau, đứng trước miệng Giếng cổ phong thủy Hứa gia. Gió sớm thốc mạnh, thổi bay mái tóc đen cắt ngắn của chàng y sĩ trẻ.
Anh cúi đầu nhìn sâu xuống đáy giếng cạn tối tăm, nơi luồng sương mù xám xịt của Cửa ngõ Âm Dương đang xoáy dữ dội, tỏa ra hơi lạnh thấu xương gặm nhấm vết hoại tử sáp hóa trên bả vai phải của anh. Vết rạn nứt sáp hóa trên ngực Đạt bắt đầu xuất hiện những rạn nứt nhỏ rỉ máu đen, thúc ép anh phải lập tức lên đường tìm kiếm Tuyết Sâm.
Đạt cầm chặt chiếc hòm thuốc gỗ gụ đeo bên hông, tay trái chạm vào tấm Bản đồ cõi U Minh trong di vật của cha vừa tìm thấy dưới giếng cổ. Anh nín thở, chuẩn bị hành trang bước chân vào ranh giới sống chết cõi âm sâu thẳm, bắt đầu cuộc hành trình đầy gian khổ của Level 2 để giải cứu người cha bị giam cầm và tịnh hóa hoàn toàn dịch bệnh tà thuật của thành phố.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!