Nhạc nềnTatari

Quỷ Đói Đêm Canh Ba

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đen khổng lồ ngoài cửa sổ đột ngột vươn một cánh tay xám xịt rách nát xé toạc lớp giấy bản dán trên khung cửa gỗ gụ của Hứa Thị Đường. Tiếng giấy rách sột soạt xen lẫn tiếng gỗ thông mục kêu răng rắc vang lên giữa đêm canh ba tịch mịch, tựa như tiếng một khúc xương khô bị bẻ gãy dưới mộ sâu. Luồng âm phong lạnh buốt từ kẽ hở tràn vào, mang theo mùi formalin nồng nặc và hương vị tanh nồng của máu gà trống thiến trộn lẫn bột chu sa biến chất. Mùi oán độc tinh vi này chính là dấu vết không thể nhầm lẫn của Trương Hoài – gã pháp y tha hóa đang lùng sục vong hồn không nhịp tim đang trốn chạy.


Hứa Minh Đạt đứng sững bên bàn chẩn mạch. Cơn đau nhói từ vết hoại tử sáp hóa ở bả vai phải đột ngột dội lên như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Dưới lớp băng gạc đen quấn chặt, những vệt đen nhạt mới bắt đầu rỉ ra thứ dịch âm hàn, gặm nhấm thọ mệnh của anh từng giây. Anh nghiến chặt răng để giữ cho bàn tay trái cầm châm bạc không bị run rẩy. Chiếc La Bàn Đồng Đen đặt trên bàn gỗ gụ xoay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt, kim chỉ nam rung bần bật phát ra những tiếng tạch tạch liên hồi, chỉ thẳng về phía khoảng trống vừa bị xé rách.


"Thầy... thầy y... cứu tôi... Nó đến bắt tôi rồi!" Gã đàn ông không nhịp tim đang ngồi trên ghế bỗng co rúm người lại, linh thể của gã run rẩy dữ dội, mờ nhạt đi như một làn khói sắp sửa bị gió thổi tan. Ba cây châm bạc Đạt vừa găm vào các huyệt Nhân Trung, Thần Khuyết và Dũng Tuyền của gã bắt đầu phát ra những tiếng rít u uất, cố gắng khóa chặt hồn phách đang bị oán khí bên ngoài kéo rách.


"Ngồi im đó. Đừng động đậy nếu không muốn phách âm tán loạn," Đạt trầm giọng ra lệnh, ánh mắt sáng lạnh nhìn chằm chằm vào khoảng tối sau ô cửa sổ đổ nát.


"Rầm!"


Một lực lượng khổng lồ nện mạnh vào bức tường gỗ phía trước tiệm thuốc. Toàn bộ ngôi nhà cổ rung chuyển, bụi trần và tàn hương từ ban thờ tổ tiên rơi xuống lả tả. Cánh cửa gỗ gụ dày ba tấc bị húc văng, vỡ vụn thành những mảnh gỗ vụn bắn tung tóe. Từ trong màn sương mù xám xịt của Ngõ Sương Mù, một thực thể khổng lồ cao hơn hai mét lừng lững bước vào, che khuất hoàn toàn ánh sáng xanh lục nhạt của ngọn Đèn Dầu Chiêu Hồn đặt ngoài bậu cửa.


Đó là Quỷ đói Ba Đầu – thực thể ác linh gớm ghiếc được Trương Hoài nuôi dưỡng bằng nội tạng xác chết oan khuất dưới tầng hầm nhà xác. Cơ thể nó dẹt và đen đúa như một tấm da trâu thối rữa phơi khô, lộ rõ khung xương sườn xám ngoét xọc ra ngoài da thịt nhầy nhụa oán dịch. Kinh tởm nhất là trên bả vai rộng rách nát của nó mọc ra ba cái đầu quỷ dị. Hai cái đầu hai bên nhỏ hơn, mắt nhắm nghiền, miệng ngoác rộng rỉ ra thứ nước dịch màu đen bốc mùi hôi thối của formalin và thịt phân hủy lâu ngày. Cái đầu ở chính giữa to gấp đôi, đôi mắt đỏ ngầu không có con ngươi trợn trừng đầy sát khí, hàm răng lởm chởm như răng cá mập liên tục nhai nuốt không khí, phát ra những tiếng nhóp nhép rợn người.


"Gừ... gào..."


Con quỷ đói ngửi thấy mùi linh thể tinh khiết của gã đàn ông không nhịp tim, ba cái đầu cùng lúc rống lên một tiếng gầm vô thanh chấn động cả thức hải của Đạt. Nó vung cánh tay dài quá đầu gối, móng vuốt đen sì tẩm độc hoại tử linh hồn lao thẳng về phía bàn chẩn mạch.


Đạt nhắm mắt lại trong một phần mười giây, tập trung thần thức vào đôi bàn chân. Anh kích hoạt Định Thần Bộ Pháp, di chuyển nhanh nhẹn theo sơ đồ chòm sao Bắc Đẩu trên mặt đất. Bước chân anh lướt nhẹ trên nền gạch xanh, để lại những tàn ảnh mờ nhạt rực sáng tinh tú vô hình.


"Oành!"


Móng vuốt của Quỷ đói Ba Đầu sượt qua vai áo Đạt, nện thẳng xuống chiếc tủ thuốc thường bằng gỗ xoan đào phía sau. Chiếc tủ thuốc chứa hàng trăm ngăn kéo đựng cam thảo, nhân sâm, hoàng kỳ lập tức vỡ nát thành trăm mảnh. Thảo dược khô bay tứ tung trong không khí, hòa lẫn vào mùi hôi thối của ác linh. Cú vồ hụt khiến con quỷ điên cuồng hơn, cái đầu bên trái của nó đột ngột ngoác miệng, phun ra một luồng dịch hoại tử màu đen kịt nhắm thẳng vào mặt Đạt.


Luồng oán dịch chưa chạm đất đã khiến những viên gạch xanh dưới chân Đạt sủi bọt trắng xóa, phát ra tiếng "xoẹt xoẹt" ăn mòn kinh dị. Đạt nhanh tay thò vào túi vải bên hông, bốc ra một nắm bột Chu Sa Thần Sa màu đỏ thẫm rực rỡ, ném mạnh về phía luồng dịch độc.


"Xèo xèo!"


Bột chu sa tinh khiết va chạm với oán dịch axit, bùng lên những tia lửa nhỏ màu đỏ tịnh hóa. Hơi nóng từ phản ứng phong thủy làm bốc hơi luồng dịch độc, nhưng làn khói đen bốc lên vẫn mang theo độc tố âm hàn cực mạnh. Đạt phải lùi lại ba bước, cánh tay phải quấn băng gạc đen bỗng run rẩy dữ dội. Âm độc từ khói đen đã thẩm thấu qua lớp vải lanh thô, khiến vết hoại tử ở vai phải anh lan rộng thêm một phân, rỉ máu đen thấm đẫm lớp gạc.


"Đáng chết, kết giới gỗ của tiệm bị phá hủy rồi, địa khí âm dương đang bị nhiễu loạn," Đạt nghiến răng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh biết mình không thể kéo dài trận chiến vật lý này. Cơ thể phàm trần của anh không có tu vi võ học, chỉ có thể dựa vào bộ pháp né tránh và kiến thức đông y siêu nhiên để tìm đường sống.


Anh thò tay vào túi áo ngực, rút ra một lá bùa giấy vàng vẽ bằng máu và chu sa thông thường, định dán lên trán cái đầu trung tâm của con quỷ để phong ấn tạm thời. Nhưng ngay khi anh vừa tiến sát, cái đầu bên phải của Quỷ đói Ba Đầu đột ngột mở mắt, phun ra một luồng âm phong cực lạnh. Lá bùa giấy vàng chưa kịp chạm vào da thịt nó đã bị luồng oán dịch đen ngòm gặm nhấm, mủn nát và hóa thành một bãi tro đen hôi thối rơi xuống đất.


"Bùa chú thông thường hoàn toàn bị oán dịch ăn mòn. Muốn khống chế thực thể khổng lồ này, bắt buộc phải dùng đến Châm Bạc Âm Dương," Đạt suy luận nhanh trong đầu.


Anh lùi lại theo hình chữ Chi, mắt không rời ba cái đầu của con quỷ. Khứu Giác Tâm Linh nhạy bén giúp anh ngửi thấy nhịp thở của ba cái đầu di chuyển theo một tần số đồng bộ kỳ lạ. Mỗi khi cái đầu trung tâm nhai nuốt, hai cái đầu hai bên sẽ co rút kinh mạch để dồn oán khí về phía trước. Điểm giao nhau của dòng chảy oán khí chính là huyệt đạo trung tâm – huyệt tử vong nằm ngay giữa trán của cái đầu trung tâm, nơi có một vệt đen sậm rỉ máu.


"Chính là chỗ đó!"


Đạt mở Hộp Châm Bạc Âm Dương bên hông, ngón tay thon dài kẹp lấy một cây châm bạc dài năm tấc được rèn bằng thép lạnh trộn chu sa tịnh hóa. Anh truyền linh lực Dược Thể yếu ớt của mình vào thân châm, khiến cây kim bạc phát ra tiếng rít gió nhẹ và đầu châm lóe lên ánh sáng xanh tịnh hóa dịu mát.


Con quỷ đói dường như cảm nhận được sự đe dọa từ cây kim bạc, nó gầm lên điên cuồng, vung cả hai cánh tay khổng lồ quét ngang phòng chẩn mạch hòng nghiền nát Đạt.


Đạt không lùi mà tiến. Anh sử dụng Định Thần Bộ Pháp bước bước quyết định, lách người qua khe hở giữa hai cánh tay quỷ dị. Thân hình anh uyển chuyển như một chiếc lá tre lướt qua cơn bão. Cơn đau từ bả vai phải rách nát khiến tầm nhìn của anh nhòe đi trong một khoảnh khắc, nhưng ý chí kiên định của một y sĩ cứu thế đã giữ cho ngón tay anh không lệch một ly.


Anh phóng người lên bục gỗ đổ nát, mượn đà nhảy cao nửa mét, đối diện trực diện với cái đầu trung tâm của Quỷ đói Ba Đầu. Bàn tay trái vung lên, cây châm bạc mang theo luồng sáng xanh tịnh hóa nhắm thẳng vào vệt đen rỉ máu giữa trán con quỷ phóng ra.


"Phập!"


Cây châm bạc cắm ngập sâu ba tấc vào huyệt đạo tử vong của ác linh.


"GÀOOOO!"


Con quỷ đói Ba Đầu rú lên một tiếng gào thét thảm thiết xé rách màn đêm. Luồng oán khí cực hạn màu đen kịt từ ba cái miệng của nó điên cuồng phun ra ngoài, nhưng ngay lập tức bị luồng sáng xanh tịnh hóa từ cây châm bạc khóa chặt lại. Ánh sáng xanh lan tỏa khắp kinh mạch đen đúa của con quỷ, tạo thành một vòng xích vô hình trói buộc toàn bộ cơ thể khổng lồ của nó. Con quỷ đứng chôn chân tại chỗ, ba cái đầu trợn ngược mắt, toàn thân cứng đờ không thể di chuyển.


Đạt đáp xuống đất, lảo đảo khuỵu một gối xuống nền gạch, tay trái ôm chặt lấy bả vai phải đang rỉ máu đen. Anh đã dùng châm bạc khống chế cứng được con quỷ đói, nhưng chưa thể tiêu diệt hoàn toàn thực thể khổng lồ này vì linh lực của anh quá suy kiệt.


Đột nhiên, cuốn cổ thư Âm Dương Bản Thảo đặt trong hòm gỗ gụ góc phòng bỗng phát ra những tiếng rung nhẹ, tỏa ra một mùi hương thảo mộc thanh khiết dịu nhẹ như muốn thức tỉnh một thứ gì đó sâu thẳm bên trong.


Thế nhưng, nguy cơ chưa dừng lại ở đó. Từ vết rách khổng lồ của bức tường gỗ Hứa Thị Đường, luồng tà khí đen ngòm rò rỉ từ cơ thể Quỷ đói Ba Đầu đang bắt đầu phát tán mạnh mẽ ra ngoài ngõ. Làn khói đen mang theo mùi formalin và tử khí đậm đặc lan tỏa khắp khu phố cổ Đông y, bắt đầu gặm nhấm các kết giới gỗ bảo vệ xung quanh tiệm thuốc.


Bên ngoài Ngõ Sương Mù, những tiếng thì thầm rên rỉ của trăm ngàn cô hồn dường như đang bị tà khí của quỷ đói dẫn dụ, lũ lượt kéo về phía Hứa Thị Đường.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!