Nhạc nềnTatari

Châm Bạc Định Hồn Phục Nhân Chứng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng oán khí đen kịt bốc lên từ lồng ngực Lê Văn Tám tựa như một bầy rắn độc sổng chuồng, rít gào điên cuồng giữa khoảng sân lát đá xanh của Hứa Thị Đường. Mùi formalin nhà xác nồng nặc trộn lẫn với mùi máu tanh thối rữa xộc thẳng vào khứu giác tâm linh của Hứa Minh Đạt, khiến anh phải nhíu chặt đôi mày thanh tú. Dưới thềm đá rêu phong, Lê Văn Tám đang co giật bần bật, móng tay gã cào xé rách rưới cả vạt áo lao động sờn cũ, để lộ những đường gân đen dị dạng đang phồng to, bò lổm ngổm dưới da ngực như những con đỉa đói đang hút cạn sinh khí.


"Hộc!"


Thêm một búng máu đen kịt nữa phun mạnh ra từ miệng gã nhân chứng tội nghiệp, xèo xèo ăn mòn một góc thềm đá cổ. Đám đông người dân phố cổ Đông y đang đứng vây quanh lập tức hét lên kinh hoàng. Họ chen chúc, giẫm đạp lên nhau để lùi lại thật xa, những gương mặt vừa rồi còn hừng hực phẫn nộ, chửi rủa Hứa Thị Đường là tiệm thuốc giết người, giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi tột cùng trước hiện tượng siêu nhiên quái dị.


"Tránh ra! Tất cả tránh ra! Đây là chất độc hóa học cực độc!" Đại úy Tạ Hữu Bằng hét lên, gương mặt bóng dầu của hắn cắt không còn giọt máu. Hắn loạng choạng lùi lại, nhưng đôi mắt ti hí gian xảo lập tức lóe lên một tia độc địa khi nhìn thấy Lê Văn Tám đang cận kề cái chết.


Hắn biết rõ, nếu Lê Văn Tám chết ngay tại đây, mọi bằng chứng về việc hắn nhận tiền bẩn của Tập đoàn Y Dược Cửu An để mua chuộc nhân chứng sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Hơn thế nữa, cái chết của Tám sẽ là chiếc đinh cuối cùng đóng chặt vào cỗ quan tài danh tiếng của Hứa Thị Đường, gán cho Hứa Minh Đạt tội danh đầu độc giết người không thể chối cãi.


"Khóa tay gã Hứa Minh Đạt lại ngay! Gã đang dùng độc chất tà thuật để diệt khẩu nhân chứng!" Tạ Hữu Bằng gầm lên, tay phải rút phăng khẩu súng lục bên hông, chĩa thẳng vào lồng ngực Đạt. "Đứng im! Bước lùi lại, nếu không tôi nổ súng!"


Đạt nhìn họng súng đen ngòm đang chĩa vào mình, lồng ngực anh nhói lên một cơn đau buốt lạnh. Cánh tay phải của anh, quấn chặt dưới lớp băng gạc đen dày đặc, hoàn toàn vô lực thõng xuống bên sườn. Từng thớ thịt, từng đường kinh mạch sáp hóa từ vai xuống ngón tay đang run rẩy dữ dội vì di chứng của trận dập dịch đêm qua tại Phòng trọ số 44. Th thọ mệnh linh hồn của anh chỉ còn vỏn vẹn ba ngày, và lượng Âm Đức trong Sổ Khám Bệnh lúc này hoàn toàn là con số không tròn trĩnh. Anh đang đứng trước ranh giới sinh tử, chỉ cần một bước sẩy chân, linh hồn thối rữa này sẽ tan biến vĩnh viễn.


Nhưng y đức của dòng họ Hứa không cho phép anh quay đầu.


"Đại úy Tạ, gã không bị ngộ độc hóa học," Đạt trầm giọng nói, giọng anh khàn khàn nhưng tĩnh lặng đến đáng sợ, át đi cả tiếng còi xe cảnh sát rú vang ngoài phố cổ. "Oán độc trong người gã đã ăn vào phách âm. Nếu trong vòng ba phút nữa không hạ châm khóa hồn, tim gã sẽ nổ tung, oán dịch phát tán sẽ giết chết toàn bộ những người đứng trong bán kính năm mét này. Bao gồm cả anh."


"Mày câm miệng! Đừng có dùng trò mê tín dị đoan hù dọa tao!" Tạ Hữu Bằng quát lớn, ngón trỏ đặt trên cò súng bắt đầu run rẩy vì sợ hãi.


"Tạ Hữu Bằng! Anh dám nổ súng thử xem!"


Diệp Chi bước lên một bước, dùng thân hình nhanh nhẹn của mình chắn ngay trước họng súng của Bằng. Ánh mắt cô sắc lẹm như dao cạo, dương khí dồi dào từ cơ thể một nữ cảnh sát hình sự xuất sắc tỏa ra khiến luồng oán khí đen xung quanh khẽ chững lại. Cô chĩa thẳng chiếc thẻ ngành cảnh sát vào mặt Bằng, đanh thép quát:


"Lê Văn Tám là nhân chứng cốt lõi của vụ án mạng nhà xác! Tôi với tư cách là Đội trưởng hình sự Phân cục số 9 ra lệnh cho anh hạ súng xuống! Nếu anh nổ súng ngăn cản y sĩ cứu mạng nhân chứng, tôi sẽ lập tức báo cáo tội lạm sát bịt đầu mối lên Giám đốc Sở!"


"Cô... cô dám bao che cho kẻ đầu độc sao?" Tạ Hữu Bằng nghiến răng, nhưng họng súng của hắn không thể không hạ thấp xuống trước uy quyền pháp lý và sự quyết liệt của Diệp Chi.


Thấy súng đã hạ, Đạt lập tức hành động. Anh cúi người, dùng tay trái lành lặn mở nắp chiếc Hộp Châm Bạc Âm Dương đặt bên hông. Chín mươi lăm cây châm bạc còn lại bên trong xếp ngay ngắn, tỏa ra hào quang tịnh hóa dịu mát dưới ánh nắng sớm. Anh nín thở, tập trung toàn bộ tinh thần lực mỏng manh còn sót lại vào hai đầu ngón tay trái.


"Mày đừng hòng giở trò!"


Tạ Hữu Bằng thấy Đạt chạm vào hộp châm, cơn điên loạn thúc đẩy hắn xông tới, vung chiếc ủng cảnh sát nặng nề định đá gạt chiếc hòm gỗ gụ gia truyền của Đạt đi.


"Bộp!"


Một bờ vai vạm vỡ, đen sạm như cột sắt đột ngột lao vào chắn giữa. Anh Ba Đen, gã giang hồ hoàn lương làm bảo vệ cho tiệm thuốc, dùng bả vai vững chãi của mình hứng trọn cú đá của Tạ Hữu Bằng. Lực đá mạnh khiến Ba Đen khẽ rên rỉ một tiếng, nhưng gã vẫn đứng sừng sững như một bức tường đồng, đôi mắt trợn trừng đầy sát khí giang hồ nhìn Bằng:


"Muốn động vào đồ của cậu Đạt, bước qua xác thằng Ba Đen này trước!"


Sự cản phá dũng cảm của Ba Đen và Diệp Chi đã tạo cho Đạt khoảng trống quý giá duy nhất. Đạt không lãng phí một giây nào. Anh vận dụng Vọng Chẩn Âm Dương, nhìn thấu dòng mạch oán độc đang cuộn xoáy điên cuồng xung quanh tim của Lê Văn Tám.


"Phải khóa chặt Bách Hội trước khi tử khí xông lên đại não!" Đạt thầm nghĩ.


Tay trái anh chuyển động nhanh như chớp. Một cây châm bạc dài ba tấc được rút ra, kẹp chặt giữa hai ngón tay trái. Đạt nín thở, khống chế linh lực dược thể mỏng manh trong cơ thể dồn vào đầu châm. Thân châm bạc khẽ rung nhẹ, phát ra một luồng sáng xanh lục dịu mát của thảo dược.


"Vút!"


Cây châm bạc đầu tiên cắm thẳng vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu Lê Văn Tám.


"Rít!"


Một tiếng rống u uất, chói tai vang lên từ linh thể của Tám. Ngay khi châm bạc cắm xuống, một luồng khói đen tanh nồng mùi formalin phun mạnh ra từ đầu châm như một vòi nước bị vỡ ống. Lê Văn Tám trợn ngược mắt, cơ thể đang co giật dữ dội bỗng chốc cứng đờ lại như tượng đá. Luồng oán khí đen kịt đang lao lên não bộ bị chặn đứng hoàn toàn tại vùng cổ.


Nhưng oán độc của Trương Hoài cực kỳ hung hãn. Nó bắt đầu quay ngược lại, điên cuồng tấn công vào tim mạch của Tám nhằm bóp nát cơ tim gã. Sắc mặt Tám chuyển từ xám ngoét sang tím tái, nhịp tim đập loạn xạ dội vào tai thính chẩn của Đạt.


Đạt không hề do dự, tay trái anh tiếp tục rút cây châm bạc thứ hai. Lần này, anh nhắm thẳng vào huyệt Nhân Trung dưới mũi gã.


"Định hồn khóa phách, oán khí lui tán!" Đạt niệm thầm trong thức hải.


Cây châm thứ hai cắm sâu vào huyệt Nhân Trung. Hai cây châm bạc tạo thành một thế trận phong thủy âm dương vô hình, khóa chặt hoàn toàn phách âm đang rạn nứt của Lê Văn Tám vào thể xác phàm trần. Luồng oán khí đen kịt xung quanh lồng ngực gã bị hai luồng sáng xanh tịnh hóa ép co cụm lại, rồi từ từ tan rã.


Nhịp tim điên cuồng của Lê Văn Tám bắt đầu chậm lại, ổn định dần. Máu đen kịt đang rỉ ra từ khóe miệng gã từ từ chuyển sang màu đỏ tươi tịnh hóa. Mùi formalin thối rữa nồng nặc biến mất, thay vào đó là một mùi hương thảo mộc thanh khiết, dịu mát tỏa ra từ hai cây châm bạc của Hứa gia.


Đạt rút tay lại, tay trái anh run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương nhợt nhạt. Việc gượng sức sử dụng linh lực dược thể bằng tay trái trong trạng thái suy kiệt khí huyết đã bào mòn phần lớn tinh thần lực của anh. Bả vai phải hoại tử sáp hóa nhói lên một cơn đau buốt lạnh thấu xương, báo hiệu lời nguyền hoại tử đang đòi nợ thọ mệnh.


Đám đông người dân xung quanh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng nghẹt thở vừa rồi bỗng chốc im bặt. Họ nhìn thấy luồng khói đen tà ác bị đánh tan, nhìn thấy máu đen chuyển thành máu đỏ, và nhìn thấy người đàn ông vừa cận kề cái chết lâm sàng giờ đây đang thở đều đặn, sắc mặt dần hồng hào trở lại.


Sự phẫn nộ và nghi ngờ ban đầu trong mắt họ biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và xúc động tột cùng trước y đức cứu người không phân biệt sống chết của chàng y sĩ trẻ.


"Cứu sống thật rồi..."

"Trời đất ơi, châm cứu thần kỳ đến thế sao?"

"Cậu Đạt hoại tử cả cánh tay phải thế kia mà vẫn liều mạng cứu kẻ vừa vu khống mình... Gã làm sao có thể là kẻ đầu độc được cơ chứ!"


Dư luận phố cổ Đông y lập tức đảo chiều rầm rộ. Những tiếng xầm xì oán hận chuyển thành những ánh mắt tôn sùng và hối lỗi nhìn về phía Hứa Thị Đường.


Lê Văn Tám khẽ rên rỉ một tiếng, từ từ mở mắt ra. Nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt nhưng tĩnh lặng của Đạt đang cúi nhìn mình, gã bàng hoàng nhận ra mình vừa được cứu sống từ cửa tử. X xấp tiền bẩn chứa oán độc trong túi áo gã đã bị khói tịnh hóa đốt cháy thành tro đen rụng xuống đất.


Nước mắt và sự hối hận tột cùng trào ra từ khóe mắt gã nhân chứng tội nghiệp. Lê Văn Tám dùng chút sức lực vừa hồi phục, lật người quỳ rạp dưới chân Đạt, dập đầu xuống thềm đá rầm rập:


"Cậu Đạt... tôi sai rồi! Tôi đáng chết! Tôi bị quỷ ám tâm trí mới đi vu khống ân nhân cứu mạng của mình! Chính gã... chính gã pháp y Trương Hoài đã đưa cho tôi xấp tiền bẩn đó ở nhà xác đêm qua! Gã đe dọa sẽ giết chết con trai tôi nếu tôi không đến đây vu oan cho cậu! Gã còn ép tôi uống một lọ nước thuốc bổ của Cửu An... bảo là để bồi bổ... tôi không ngờ gã lại muốn giết tôi diệt khẩu!"


Lời thú tội trong nước mắt của Lê Văn Tám vang lên rõ mồn một giữa khoảng sân tĩnh lặng, dội thẳng vào tai hàng chục người dân phố cổ và đám cảnh sát đặc nhiệm.


Tạ Hữu Bằng đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt bóng dầu xám xịt lại như tro tàn. Hắn biết, mọi chuyện đã hoàn toàn bại lộ ngay trước thanh thiên bạch nhật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!