Sự Phản Bội Đáng Thương
Ánh ban mai nhạt nhòa của một ngày mới khẽ len lỏi qua những kẽ hở của cánh cửa gỗ gụ cũ kỹ tại Hứa Thị Đường, rọi lên những hạt bụi li ti đang bay lơ lửng trong không khí thoang thoảng khói thuốc bắc tịnh hóa. Hứa Minh Đạt đứng lặng người bên bàn chẩn mạch, tay trái khẽ vịn vào cạnh bàn gỗ sần sùi để giữ cho cơ thể khỏi quỵ xuống vì kiệt sức. Đêm qua, tại Phòng trọ số 44, anh đã dốc hết sạch những viên Đan Hoàn Hoạt Huyết Định Hồn dự trữ cuối cùng để tạm thời áp chế dịch bệnh Thối Rữa Linh Hồn cho hơn ba mươi mạng người nghèo khổ.
Cánh tay phải của Đạt, hoại tử sáp hóa đen sạm dưới lớp băng gạc đen dày đặc, hoàn toàn vô lực thõng xuống bên sườn. Từng thớ thịt, từng đường kinh mạch từ bả vai phải chạy dọc xuống năm đầu ngón tay nhói lên những cơn bỏng lạnh thấu xương, như thể có hàng ngàn cây kim băng lạnh buốt đang không ngừng đâm xuyên qua da thịt. Đạt khẽ nhắm mắt, cố gắng nuốt xuống ngụm nước bọt nghẹn ứ nơi cổ họng. Anh đã hoàn toàn mất đi vị giác thực tế do cái giá tích lũy của y lý âm dương, nhưng lúc này, khoang miệng anh vẫn tràn ngập một vị đắng chát nồng nặc và tanh tưởi – thứ mùi vị của oán khí cực hạn đang bao phủ bầu không khí Phố cổ Đông y.
"Sư phụ... người uống chút nước cam thảo ấm đi..." Tiểu dược đồng A Phúc khẽ giật gấu áo dài linen xám mộc mạc của Đạt, tay nâng niu chén đất nung nhỏ. Cậu bé câm mười hai tuổi nhìn anh bằng đôi mắt to tròn sưng mọng vì lo lắng, khuôn mặt thư sinh hiền lành lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm thức trắng canh lửa sắc thuốc.
Đạt dùng tay trái đỡ lấy chén nước, nhấp một ngụm. Nước ấm trôi tuột xuống cổ họng, nhưng anh hoàn toàn không cảm nhận được vị ngọt hậu của cam thảo, chỉ có hơi ấm vật lý khẽ xoa dịu lồng ngực đang phập phồng thở dốc. Anh khẽ mỉm cười xoa đầu cậu học trò nhỏ, ra hiệu bảo cậu đi nghỉ ngơi. Nhưng chưa kịp để A Phúc quay người, một tiếng động lớn từ phía cửa trước của Hứa Thị Đường đột ngột vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sớm mai.
"Rầm! Rầm!"
Tiếng đập cửa dồn dập, thô bạo bằng vật cứng khiến những cánh cửa gỗ cổ kính của tiệm thuốc rung lên bần bật. Ngay sau đó là tiếng còi xe cảnh sát rú vang dồn dập, chói tai dội thẳng vào lòng những vách tường rêu phong của khu phố cổ. Ba chiếc xe bán tải tuần tra biển số xanh dừng rít trước cửa Hứa Thị Đường, khóa chặt mọi lối ra vào của con ngõ nhỏ.
"Cảnh sát đây! Yêu cầu mở cửa khám xét khẩn cấp!" Một giọng nói khàn đặc, hách dịch vang lên qua loa phóng thanh cầm tay.
Đạt nhíu mày. Anh chậm rãi bước ra gian phòng chẩn mạch phía trước, tay trái nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ gụ. Ánh nắng ban mai gay gắt ập vào mắt khiến anh khẽ nheo mắt lại.
Trước cửa Hứa Thị Đường lúc này là một đội ngũ cảnh sát đặc nhiệm vũ trang súng ống đầy đủ, bao vây xung quanh là hàng chục người dân phố cổ hiếu kỳ đang xầm xì bàn tán. Dẫn đầu đám cảnh sát là Đại úy Tạ Hữu Bằng – một gã đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, bụng phệ dưới sắc phục cảnh sát, gương mặt bóng dầu với đôi mắt thâm hiểm lấm lét. Hắn chính là kẻ đã nhận hối lộ khổng lồ từ Tập đoàn Y Dược Cửu An để bôi nhọ và triệt hạ Hứa Thị Đường bằng quyền lực pháp luật thế tục.
Nhưng điều khiến tim Đạt thắt lại không phải là họng súng của cảnh sát, mà là bóng dáng gầy gò, khắc khổ đang quỳ sụp dưới đất ngay bên cạnh chân Tạ Hữu Bằng.
Đó là Lê Văn Tám.
Người đàn ông trung niên nghèo khó ấy mặc bộ quần áo lao động rách rưới sờn vai, gương mặt hốc hác đầy vết nếp nhăn tội lỗi. Mới chỉ vài ngày trước, chính Đạt đã dùng những cây châm bạc quý giá và thuốc hoàn định hồn để kéo gã từ cõi chết trở về khi gã bị oán độc gặm nhấm kinh mạch phách âm tại nhà xác. Đạt đã không lấy của gã một đồng tiền thuốc, thậm chí còn bảo A Phúc đưa cho gã một ít tiền lẻ để mua cháo cho con trai.
Thế nhưng lúc này, Lê Văn Tám lại đang quỳ lạy trước đám đông cư dân phố cổ, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Đạt mà gào khóc thảm thiết:
"Trời đất ơi! Chính gã! Chính Hứa Minh Đạt đã đầu độc nguồn nước ở Phòng trọ số 44 để gây ra dịch bệnh, rồi lại vờ làm thần y đến phát thuốc miễn phí để tống tiền chúng tôi! Con trai tôi suýt chết vì thuốc giả của gã! Gã là kẻ lừa đảo mê tín dị đoan, dùng tà thuật hại người! Xin các anh cảnh sát hãy bắt gã đi, trả lại công lý cho người nghèo chúng tôi!"
Tiếng khóc lóc, vu khống của Lê Văn Tám như một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào lòng Đạt. Đám đông xung quanh lập tức bùng nổ những tiếng xì xào phẫn nộ. Những ánh mắt từng kính nể, tôn sùng Đạt giờ đây chuyển sang sự nghi ngờ, khinh bỉ và ghê tởm.
"Hóa ra Hứa Thị Đường rách nát này hành nghề ma quỷ thật sao?"
"Thảo nào đêm nào cũng mở cửa giờ Tý, đón toàn những kẻ không có nhịp tim!"
"Đầu độc cả một khu trọ nghèo để trục lợi, gã này đúng là không có nhân tính!"
Đạt đứng lặng người trên bậc thềm đá. Anh không giận dữ, cũng không lớn tiếng thanh minh. Sự lạnh lùng bên ngoài che giấu một nỗi dằn vặt xót xa tột cùng trong lòng. Anh nhìn Lê Văn Tám, khứu giác tâm linh nhạy bén lập tức ngửi thấy một mùi formalin nhà xác quen thuộc bộc phát cực kỳ đậm đặc từ chiếc túi áo khoác sờn cũ của gã – nơi đang cộm lên một xấp tiền bẩn do Trương Hoài đưa để mua chuộc gã phản bội ân nhân.
Vì nghèo khó, vì một xấp tiền bẩn để cứu mạng gia đình, người đàn ông này đã sẵn sàng bán đứng người đã cứu mạng mình. Đó là bi kịch của lòng tham con người khi bị tà thuật và tiền bạc thao túng.
Tạ Hữu Bằng cười nhạt, bước lên bậc thềm đá, trưng ra một tờ giấy có đóng dấu đỏ:
"Hứa Minh Đạt! Tôi là Đại úy Tạ Hữu Bằng thuộc Phân cục số 9. Chúng tôi nhận được đơn tố cáo trực tiếp từ nạn nhân Lê Văn Tám về việc anh hành nghề y trái phép, sử dụng độc chất siêu nhiên đầu độc nguồn nước sinh hoạt chung tại Phòng trọ số 44, gây nguy hiểm cho tính mạng hàng chục người. Đây là lệnh khám xét và niêm phong khẩn cấp Hứa Thị Đường! Yêu cầu anh đứng im hợp tác!"
Hắn vẫy tay ra hiệu cho hai cảnh sát trẻ tiến lên khóa tay Đạt. A Phúc từ trong nhà lao ra, dang hai tay chắn trước người Đạt, miệng ú ớ gào lên những tiếng kêu câm lặng uất ức. Cậu bé dùng Thần Thức Dược Thảo cảm nhận được sự u uất và nguy hiểm đang bao trùm lấy sư phụ, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ.
"Tránh ra, thằng câm này! Chống cự người thi hành công vụ là tôi bắn đấy!" Tạ Hữu Bằng quát lớn, tay đặt lên báng súng lục.
"Dừng tay lại!"
Một giọng nói lạnh lùng, đanh thép vang lên từ phía sau đám đông. Diệp Chi trong chiếc áo khoác da đen bụi bặm bước ra, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn chằm chằm vào Tạ Hữu Bằng. Dương khí thuần dương từ cơ thể cô tỏa ra khiến làn sương âm khí mỏng manh xung quanh thềm đá khẽ tan đi.
"Đại úy Tạ! Anh đang lạm dụng quyền hạn bắt giữ trái phép!" Diệp Chi bước thẳng lên thềm đá, đứng chắn giữa Tạ Hữu Bằng và Đạt. Cô giật lấy tờ lệnh khám xét trên tay Bằng, lướt nhanh qua rồi cười lạnh: "Lệnh khám xét này ký thiếu dấu đỏ của Viện kiểm sát nhân dân thành phố, lại không có sự phê duyệt trực tiếp của Phân cục trưởng Phân cục số 9! Anh lấy quyền gì đòi niêm phong một tiệm thuốc đông y cổ truyền có đầy đủ giấy phép hành nghề thế tục?"
Tạ Hữu Bằng mặt đỏ gay vì bị vạch trần kẽ hở pháp lý, hắn quát lớn:
"Diệp Chi! Cô dám chống lệnh cấp trên sao? Đây là chuyên án đặc biệt liên quan đến an ninh y tế công cộng, tôi nhận lệnh trực tiếp từ ban giám đốc Tập đoàn Y Dược Cửu An và thanh tra sở! Tiệm thuốc này là nguồn lây lan dịch bệnh hoại tử gân đen ở Phòng trọ số 44, chứng cứ rành rành ra đó, cô muốn bao che cho tội phạm giết người hàng loạt à?"
"Chứng cứ?" Diệp Chi đanh thép vặn lại. "Chính tôi và Hứa Minh Đạt đêm qua đã thâm nhập Phòng trọ số 44 để dập dịch! Chính anh ta đã dùng châm cứu khóa hồn cứu sống hơn ba mươi mạng người nghèo khổ trước khi các người đến phong tỏa! Nếu anh ta đầu độc nguồn nước, tại sao lại phải dốc hết sạch thuốc hoàn quý giá để cứu họ? Còn đơn tố cáo của Lê Văn Tám..."
Diệp Chi quay ngoắt lại nhìn Lê Văn Tám đang quỳ run rẩy dưới đất, giọng cô vang lên đầy uy quyền của một đội trưởng hình sự xuất sắc:
"Lê Văn Tám! Cụ có biết tội vu khống cảnh sát và y sĩ cứu mạng mình sẽ bị phạt tù bao nhiêu năm không? Ai đã đưa tiền cho cụ tại nhà xác bệnh viện đa khoa mười hai tiếng trước? Có phải là Trương Hoài không?"
Lê Văn Tám nghe đến tên Trương Hoài liền giật nẩy người, gương mặt hốc hác tái nhợt không còn một giọt máu. Gã lập cập cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Chi, miệng lắp bắp:
"Tôi... tôi không biết Trương Hoài là ai cả... Tôi chỉ biết uống thuốc của Hứa Minh Đạt xong thì con tôi bị co giật... Tiền... tiền nào cơ chứ..."
Tạ Hữu Bằng thấy nhân chứng của mình sắp bị Diệp Chi bẻ gãy tâm lý, liền phát điên bước tới giật lại tờ lệnh khám xét, chĩa thẳng họng súng lục vào ngực Đạt:
"Đủ rồi! Diệp Chi, cô bị đình chỉ công tác ngay lập tức vì hành vi cản trở điều tra chuyên án! Người đâu, khóa tay Hứa Minh Đạt lại cho tôi! Ai dám cản trở, bắn bỏ tại chỗ!"
Đám cảnh sát đặc nhiệm trẻ tuổi ngập ngừng trước lệnh bắn của Bằng, nhưng dưới áp lực của cấp trên, họ vẫn chầm chậm tiến lên, còng số tám lăm lăm trên tay.
Đạt nhìn họng súng đen ngòm đang chĩa vào ngực mình, lồng ngực anh nhói lên một cơn đau buốt. Tượng Sáp Hộ Mệnh Hứa Gia đeo trước ngực anh khẽ rung nhẹ dưới lớp áo dài xám, tỏa ra một luồng khí ấm áp mỏng manh để chắn bớt sát khí vật lý từ họng súng. Anh không hề sợ hãi cái chết thế tục, nhưng anh biết, nếu anh bị bắt đi lúc này, dịch bệnh tại Phòng trọ số 44 sẽ bùng phát trở lại không thể kiểm soát, và bầy Quỷ ảnh bám tường dưới đáy bể nước chung sẽ nuốt chửng linh hồn của toàn bộ cư dân nghèo khổ.
Anh chậm rãi bước lên một bước, tay trái khẽ gạt nhẹ họng súng của Tạ Hữu Bằng sang một bên. Hành động điềm tĩnh, uy nghiêm của anh khiến Bằng run tay lùi lại nửa bước.
Đạt không thèm nhìn Tạ Hữu Bằng, anh tiến thẳng đến trước mặt Lê Văn Tám, cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt gã. Anh vận dụng nhãn thuật Vọng Chẩn Âm Dương.
Trong tầm mắt siêu nhiên của Đạt, đồng tử anh lóe lên một tia sáng xanh lục nhạt nhòa. Dưới lớp da xám ngoét của Lê Văn Tám, anh không nhìn thấy mạch âm đập nhịp nhàng bình thường, mà là một luồng khí đen chết chóc u uất đang cuộn xoáy dữ dội xung quanh tim gã. Luồng khí đen ấy đang di động nhanh chóng theo các đường kinh mạch chạy dọc lên cổ và não bộ.
Đó là oán độc cực hạn bọc trong tử khí xác chết do Trương Hoài cài cắm sẵn vào người Lê Văn Tám khi gã nhận tiền bẩn! Trương Hoài tàn độc vô biên, hắn không chỉ muốn dùng Tám làm con rối vu khống Đạt, mà còn biến gã thành một trái bom oán độc di động để giết người diệt khẩu ngay tại cửa tiệm Hứa Thị Đường, gán cho Đạt tội danh giết nhân chứng không thể chối cãi!
"Lê Văn Tám..." Đạt trầm giọng nói, giọng anh khàn khàn nhưng mang theo một lực lượng thức tỉnh linh hồn mạnh mẽ. "Trương Hoài đưa tiền cho cụ, có nói với cụ rằng số tiền đó thực chất là thọ mệnh của con trai cụ bị đánh cắp không? Cụ có biết luồng khí đen đang gặm nhấm tim cụ lúc này là gì không?"
Lê Văn Tám ngơ ngác ngước đầu lên, đôi mắt vô thần trợn trừng nhìn Đạt. Ngay trong khoảnh khắc gã định mở miệng gào khóc vu khống tiếp, tiếng gào của cụ đột ngột nghẹn lại trong cổ họng.
Gương mặt Lê Văn Tám biến dạng méo mó vì một cơn đau đớn tột cùng bùng phát từ lồng ngực. Hai mắt cụ trợn ngược, lộ rõ những tia máu đỏ ngầu dữ tợn. Những đường gân đen hoại tử dị dạng lổm ngổm dưới da cổ cụ bỗng phồng to lên như những con đỉa đói, di động điên cuồng dưới da.
"Hộc!"
Một búng máu đen kịt, tanh nồng mùi formalin và chu sa biến chất phun mạnh ra từ miệng Lê Văn Tám, nhuộm đen kịt cả thềm gạch đá cổ kính trước cửa Hứa Thị Đường.
"Á... Á... Cứu... cứu tôi... Nóng quá... Tim tôi..."
Lê Văn Tám ngã vật ra đất, co giật điên cuồng, hai tay cào xé rách rưới cả da ngực mình đến rỉ máu đen. Từ lồng ngực cụ, một luồng oán khí cực hạn màu xám đen bốc lên dữ dội, ngưng tụ thành hình bóng mờ ảo của một quỷ ảnh bám tường đang rít lên những tiếng gào rú u uất đòi mạng. Oán độc ẩn giấu trong người Lê Văn Tám do Trương Hoài cài cắm bắt đầu bộc phát mạnh mẽ hòng giết người diệt khẩu ngay trước mắt đám đông công chúng phố cổ!
Đám đông người dân xung quanh hét lên kinh hoàng, dạt ra xa tránh né luồng khói đen tanh tưởi. Tạ Hữu Bằng cũng sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt máu, loạng choạng lùi lại suýt ngã xuống thềm đá.
Đạt nín thở, tay trái lập tức chạm vào Hộp Châm Bạc Âm Dương bên hông, chín mươi lăm cây châm bạc an toàn bên trong khẽ rung lên rầm rập báo hiệu một trận chiến giành giật sinh mạng nghẹt thở sắp bắt đầu...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!