Nhạc nềnTatari

Ổ Dịch Phòng Trọ Số 44

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đạt cúi người nhặt lại cuốn Sổ Khám Bệnh Âm Ty bám đầy bùn đất dưới đất, ánh mắt hướng về phía đầu phố cổ nơi tiếng còi xe cấp cứu bắt đầu rú vang. Tiếng còi xé toạc màn đêm tịch mịch, dội vào lòng những vách tường rêu phong của phố Đông y một cảm giác bất an nghẹt thở. Ngõ Sương Mù ranh giới giữa hai cõi sống chết đang dần khép lại, những làn sương xám co rút như bóng ma lùi sâu vào bóng tối. Đạt không kịp phủi sạch lớp bùn đất nhão nhẹt bám trên bìa da của cuốn sổ khám bệnh, anh vội vã nhét nó vào chiếc hòm thuốc gỗ gụ đeo bên hông trái, bước nhanh qua ranh giới Ngõ Sương Mù để trở về dương thế trước khi giờ Tý hoàn toàn kết thúc.


Cánh tay phải của Đạt, hoại tử sáp hóa đen sạm quấn chặt dưới lớp băng gạc đen, hoàn toàn vô lực thõng xuống bên sườn. Mỗi bước đi nhanh của anh khiến bả vai phải nhói lên những cơn bỏng lạnh thấu xương, lan rộng thêm một phân gặm nhấm kinh mạch phách âm. Dù đã hoàn toàn mất đi vị giác thực tế do cái giá tích lũy của y lý âm dương, Đạt vẫn cảm nhận được một vị đắng chát nồng nặc nghẹn ứ nơi cổ họng – thứ mùi vị của oán khí cực hạn đang bao phủ bầu không khí phố cổ.


Bước chân vào sân sau của Hứa Thị Đường, Đạt lập tức đẩy cửa phòng sắc thuốc. Tiếng kẹt cửa nhỏ khiến tiểu dược đồng A Phúc đang ngủ gục bên chiếc siêu đất giật mình tỉnh giấc. Cậu bé câm mười hai tuổi nhỏm dậy, đôi mắt to tròn sưng mọng vì mệt mỏi và lo lắng lập tức sáng lên khi nhìn thấy bóng dáng mộc mạc của sư phụ trong tà áo dài linen xám.


Đạt không nói lời nào, anh dùng tay trái tháo chiếc Hộp Châm Bạc Âm Dương đặt lên bàn gỗ gụ. Ba cây châm bạc lớn nhất ở góc hộp lúc này đã biến thành màu đen xỉn hoen gỉ, rỉ ra những giọt nước dịch màu xám đen tanh nồng mùi formalin nhà xác – tàn tích âm độc từ sợi xích sắt của con quỷ mạo danh quỷ sai lúc nãy.


A Phúc nhìn thấy ba cây châm bị nhiễm độc, gương mặt cậu bé tái nhợt. Cậu vội vàng ra hiệu bằng tay, hỏi sư phụ có sao không. Đạt khẽ lắc đầu, giọng nói khàn khàn nhưng điềm tĩnh:


"Ta không sao. A Phúc, nhóm lửa Lò Nung Đồng Đen Hứa Gia. Ta cần tịnh hóa lại châm bạc ngay lập tức. Trương Hoài đã kích hoạt dịch bệnh tại Phòng trọ số 44. Chúng ta không còn nhiều thời gian."


Cậu bé câm gật đầu lia lịa. Cậu chạy đến bên chiếc lò nung bằng đồng đen cổ kính dập khắc minh văn tịnh hóa đặt ở góc phòng ngầm. A Phúc dùng chiếc quạt ba tiêu nhỏ nhóm lửa, thổi bùng lên ngọn lửa âm ty màu xanh đỏ rực rỡ từ những thanh Than Gỗ Quan Tài Đen. Khi ngọn lửa đã ổn định, Đạt dùng tay trái gắp ba cây châm bạc bị hoen gỉ thả vào lòng lò nung đang sôi sục khí nóng.


"Xèo... xèo..."


Một làn khói đen tanh nồng mùi formalin và chu sa biến chất bốc lên từ lòng lò nung, nhưng lập tức bị ngọn lửa tịnh hóa thiêu rụi thành hư vô. Dưới nhiệt độ chuẩn xác được duy trì bởi linh thần Thổ địa xó bếp dưới gầm lò, ba cây châm bạc dần khôi phục lại sắc bạc rực rỡ, tỏa ra luồng hào quang tịnh hóa dịu mát. Đạt gắp châm ra, xếp gọn gàng vào hộp. Lúc này, anh sở hữu chín mươi lăm cây châm bạc an toàn.


"A Phúc, dùng Thần Thức Dược Thảo kiểm tra kho dược liệu tịnh hóa. Lấy ra toàn bộ số Đan Hoàn Hoạt Huyết Định Hồn còn lại," Đạt ra lệnh, tay trái anh nhanh chóng chuẩn bị các túi vải nhỏ đựng thuốc.


A Phúc nhắm mắt lại, đặt đôi bàn tay nhỏ nhắn lên các khay chứa thảo dược. Bằng năng lực đặc biệt của mình, cậu bé lắng nghe tần số rung động của cây cỏ để phân loại. Tai cậu rung nhẹ, cảm nhận được tiếng thì thầm ríu rít của những lá ngải cứu cổ thụ và cam thảo tịnh hóa, nhưng cũng phát hiện ra một vài hạt giống bị nguyền rủa rỉ ra oán khí đen do Trương Thế Vinh lẻn vào đầu độc từ trước. A Phúc nhanh nhẹn nhặt bỏ những hạt hỏng, chỉ giữ lại những phần tinh khiết nhất để Đạt bào chế thuốc hoàn.


"Chúng ta chỉ còn lại mười hai viên Đan Hoàn Hoạt Huyết Định Hồn dự trữ," Đạt nhìn số viên hoàn màu tím nhạt tỏa hương ngải cứu dịu ngọt trong khay, lòng thầm lo lắng. Số lượng này quá ít so với quy mô của một ổ dịch diện rộng.


Đúng lúc này, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên từ phía cửa trước của Hứa Thị Đường. Tiếng gõ mạnh mẽ, mang theo sự khẩn cấp tột độ. Đạt bước ra mở cửa, Diệp Chi trong chiếc áo khoác da đen bụi bặm bước vào, gương mặt cô căng thẳng, hơi thở dốc:


"Đạt! Lời cảnh báo của anh đúng rồi. Tại Phòng trọ số 44 ở ngoại ô, dịch bệnh bùng phát rồi! Phân cục của tôi vừa nhận được tin báo khẩn cấp. Hơn ba mươi người lao động nghèo ở đó đột ngột phát điên, tự cắn xé cơ thể mình. Da dẻ họ xanh xao, nổi đầy những đường gân đen dị dạng di động dưới da. Các bác sĩ tây y của bệnh viện đa khoa hoàn toàn bất lực, họ không tìm ra nguyên nhân sinh học nào cả!"


Đạt siết chặt hòm thuốc gỗ gụ bằng tay trái, đôi mắt sáng lạnh lóe lên tia quyết đoán:


"Đi thôi. A Phúc mang theo siêu đất sắc thuốc và túi hạt giống Cỏ Đoạn Hồn chúng ta vừa đoạt được. Chúng ta phải đến đó ngay lập tức."


***


Chiếc xe bán tải của Diệp Chi lao vút qua những con đường sương mù dày đặc của thành phố, hướng thẳng về phía khu ổ chuột ngoại ô. Khi xe dừng lại trước cổng Phòng trọ số 44, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ.


Khu nhà trọ tồi tàn gồm ba dãy nhà cấp bốn lợp mái tôn xập xệ, nằm lọt thỏm giữa những vũng nước tù đọng và rác thải hóa chất. Lúc này, không gian bị bao phủ bởi một màn sương độc hoại tử linh hồn màu xám xịt, bốc mùi hôi thối nồng nặc của thịt rữa và oán khí. Tiếng gào thét rống rưởi, tiếng cào xé vách tôn vang lên kèn kẹt rợn người.


Nhiều người lao động nghèo – từ những người phu hồ gầy gò đến những người phụ nữ bán hàng rong khắc khổ – đang quằn quại trên nền đất nhão nhoét bùn. Da mặt họ xám ngoét như xác chết, những đường gân đen dị dạng di động lổm ngổm dưới da cổ và da tay giống như những con giun đất đang bò. Đồng tử của họ giãn to, mắt vô thần, miệng liên tục gào rú những âm thanh điên dại u uất. Một vài người điên cuồng dùng móng tay tự cào rách da thịt mình, máu đen rỉ ra tanh nồng mùi formalin.


"Trời đất ơi... sao lại ra nông nỗi này..." Diệp Chi bàng hoàng rút súng lục đặc chủng ra, nhưng tay cô run nhẹ trước thảm cảnh của những người dân vô tội.


"Cất súng đi, Diệp Chi. Đây là dịch bệnh tâm linh, đạn thường không có tác dụng, chỉ làm họ mất máu chết nhanh hơn thôi," Đạt trầm giọng cảnh báo. Anh đeo Mặt Nạ Sáp Tịnh Hóa dệt bằng vải lanh tẩm sáp thảo dược lên mũi miệng để ngăn chặn việc hít phải oán khí thối rữa, tay trái xách hòm thuốc bước thẳng vào ổ dịch.


A Phúc ôm chặt chiếc siêu đất sắc thuốc chạy sát sau lưng Đạt. Cậu bé run rẩy trước những tiếng gào thét, nhưng đôi mắt to tròn vẫn kiên định nhìn sư phụ, sẵn sàng hỗ trợ sắc thuốc.


Đạt tiến đến bên một người đàn ông trung niên đang điên cuồng dùng đầu đập mạnh vào cột mốc bê tông đến mức máu chảy đầm đìa. Đạt dùng Định Thần Bộ Pháp di chuyển nhịp nhàng né tránh cú vung tay điên cuồng của nạn nhân, tay trái rút nhanh một cây châm bạc từ Hộp Châm Bạc Âm Dương.


"Trấn phách định hồn!"


Đạt nín thở, ngưng tụ linh lực dược thể vào đầu ngón tay trái, phóng châm bạc cực nhanh găm thẳng vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu người đàn ông.


"Vút!"


Một luồng sáng xanh tịnh hóa bùng lên từ đầu châm, khóa chặt lấy linh hồn đang bị oán khí phân rã của nạn nhân. Người đàn ông khựng lại, tiếng gào rú nghẹn lại trong cổ họng. Đạt không dừng lại, tiếp tục phóng cây châm thứ hai găm vào huyệt Nhân Trung để thực hiện bí thuật Châm Cứu Khóa Hồn.


Sự phối hợp nhịp nhàng giữa hai cây châm tạo ra một vòng sáng xích sắt vô hình, khóa chặt hồn phách sắp tan rã của người bệnh vào thể xác phàm trần, tạm thời ngăn chặn quá trình hoại tử lây lan.


"A Phúc, thuốc hoàn!" Đạt quát nhẹ.


A Phúc nhanh nhẹn rút một viên Đan Hoàn Hoạt Huyết Định Hồn từ túi gấm, đưa cho Đạt. Đạt bóp mạnh quai hàm người đàn ông, nhét viên thuốc hoàn màu tím nhạt vào miệng ông ta.


Viên thuốc hoàn vừa trôi xuống cổ họng liền tỏa ra một luồng khí mát mẻ tịnh hóa, làm dịu đi cơn sốt linh hồn đang thiêu đốt phách âm. Những đường gân đen dị dạng dưới da cổ người đàn ông bắt đầu co rút lại, màu da xám ngoét chuyển dần sang màu hồng nhạt của sự sống. Ông ta thở hắt ra một hơi khói xám nhạt, rồi đổ sụp xuống đất ngủ lịm đi, nhịp thở đã trở nên đều đặn.


"Hiệu quả rồi!" Diệp Chi reo lên đầy hy vọng.


Nhưng niềm vui chưa kịp lan tỏa thì từ các phòng trọ xung quanh, hàng chục nạn nhân khác bắt đầu bò ra, lao về phía họ như những cái xác sống đói khát sinh khí. Oán khí tích tụ từ đại trận tế máu của Trương Hoài đang kích thích ngải trùng trong người họ bộc phát mạnh mẽ hơn.


Đạt cắn chặt răng, tay trái di chuyển liên tục như một bóng mờ. Anh áp dụng Châm Cứu Khóa Hồn lên từng bệnh nhân nặng nhất. Mỗi lần găm châm là một lần anh phải tiêu hao tinh thần lực cực hạn, bàn tay trái bắt đầu run rẩy dữ dội do phải gánh chịu một phần áp lực oán khí phản phệ. Cánh tay phải hoại tử sáp hóa đen sạm dưới lớp gạc đen nhói lên đau đớn, như thể có hàng ngàn cây kim băng lạnh buốt đang đâm vào da thịt.


"A Phúc, dùng Thần Thức Dược Thảo sắc thuốc giải khẩn cấp từ hạt giống Cỏ Đoạn Hồn! Chúng ta không đủ thuốc hoàn dự trữ!" Đạt hét lớn khi đang găm châm bạc khóa hồn cho một người phụ nữ gầy gò.


A Phúc ngồi thụp xuống đất, đặt siêu đất lên bếp than nhỏ mang theo. Cậu bé nhắm mắt, áp hai tay vào thành siêu đất, sử dụng Thần Thức Dược Thảo để giao tiếp vô ngôn với những hạt giống Cỏ Đoạn Hồn vừa thu hoạch từ chợ ma. Cậu nghe thấy tiếng thì thầm u uất của loài cỏ âm tính cực hạn này, hướng dẫn cậu cách điều phối ngọn lửa để kích hoạt tối đa dược tính tịnh hóa mà không làm cháy lá thuốc.


Ngọn lửa xanh đỏ dưới siêu đất bùng lên nhịp nhàng theo nhịp thở của A Phúc. Mùi thuốc bắc tịnh hóa thanh khiết bắt đầu lan tỏa trong không khí, tạm thời đẩy lùi làn sương độc xám xịt xung quanh khu trọ.


Tuy nhiên, số lượng nạn nhân co giật điên loạn quá đông. Mười hai viên Đan Hoàn Hoạt Huyết Định Hồn dự trữ nhanh chóng bị tiêu tốn sạch sẽ. Cơn sốt dịch bệnh lây lan quá nhanh qua hơi thở khiến Đạt rơi vào trạng thái quá tải. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt của anh, Mặt Nạ Sáp Tịnh Hóa bắt đầu xuất hiện những vệt đen do hấp thụ quá nhiều chướng khí độc hại.


"Không ổn rồi..." Đạt lùi lại nửa bước, tay trái run rẩy không thể giữ vững châm bạc. "Cứu từng người thế này chỉ là dập phần ngọn. Nếu không tìm ra nguồn phát dịch bệnh để tịnh hóa tận gốc, oán khí sẽ liên tục tái sinh ngải trùng trong người họ."


Anh dùng Khứu Giác Tâm Linh hoạt động cực hạn. Lách qua mùi thịt rữa và khói thuốc bắc, Đạt ngửi thấy một mùi hương formalin nhà xác quen thuộc bộc phát cực kỳ đậm đặc từ phía sau dãy nhà trọ cấp bốn.


Đạt cầm chiếc La Bàn Đồng Đen lên. Mặt kính nứt rạn của la bàn rung bần bật, kim chỉ nam xoay ngược chiều liên tục chỉ thẳng về phía vườn sau khu trọ – nơi đặt một bể chứa nước sinh hoạt chung khổng lồ bằng bê tông cốt thép.


"Diệp Chi! Dẫn tôi ra bể nước chung phía sau! Nguồn lây nằm ở đó!" Đạt hét lớn.


Diệp Chi dùng báng súng gạt bay một nạn nhân đang định lao vào A Phúc, mở đường cho Đạt chạy ra phía sau dãy nhà trọ.


Bể nước sinh hoạt chung của khu trọ là một khối bê tông xám xịt, rêu phong bám đầy thành bể. Nắp bể bằng sắt đã bị cạy mở từ lâu, tỏa ra một làn sương đen nhầy nhụa, tanh nồng mùi formalin và tử khí xác chết.


Đạt tiến đến bên thành bể, nhìn sâu xuống lòng nước tối tăm.


Chiếc La Bàn Đồng Đen trên tay anh xoay ngược chiều với tốc độ chóng mặt, phát ra những tiếng tạch tạch liên hồi báo động oán khí cực hạn.


Nhờ nhãn thuật Nhìn Thấu Mạch Oán, Đạt nhìn xuyên qua lớp nước đen kịt, lạnh buốt. Dưới đáy bể nước chung sâu thẳm, bám chặt vào những vách bê tông tối tăm, là hàng trăm linh thể dẹt như những cái bóng đen sì, đôi mắt đỏ ngầu nhỏ xíu đang di chuyển linh hoạt trong bóng tối đáy nước.


Quỷ ảnh bám tường!


Chúng đang co rút, ngoằn ngoèo bám chặt lấy nhau tạo thành một mạng lưới tà ác, liên tục phun ra thứ dịch dịch oán độc màu xám đen để đầu độc nguồn nước sinh hoạt của toàn bộ khu trọ nghèo. Mỗi khi người dân gánh nước về ăn uống, oán độc của Quỷ ảnh bám tường sẽ thâm nhập vào phách âm, kích hoạt dịch bệnh Thối Rữa Linh Hồn tàn phá cơ thể họ.


"Trương Hoài tàn độc thật... Hắn dùng Quỷ ảnh bám tường để ký sinh nguồn nước, biến nơi này thành một lò nuôi dưỡng oán linh khổng lồ!" Đạt phẫn nộ tột cùng, lồng ngực phập phồng thở dốc.


Anh vội vàng rút ra một hũ nước tịnh hóa sương mai còn sót lại trong hòm thuốc, đổ thẳng vào bể nước hòng trung hòa độc tố.


"Rào!"


Nước tịnh hóa vừa chạm vào mặt nước bể liền phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, tỏa ra một làn khói trắng tịnh hóa mỏng manh. Nhưng ngay lập tức, hàng trăm con Quỷ ảnh bám tường dưới đáy bể đồng loạt ngoác cái mồm đỏ lòm rỉ máu, rít lên những tiếng kêu u uất chấn động tâm thần. Chúng lao lên như một bầy đỉa đói, lập tức nuốt chửng hoàn toàn linh tính của nước tịnh hóa sương mai chỉ trong nháy mắt. Mặt nước bể lại trở về màu đen kịt nhầy nhụa, oán khí bốc lên càng dữ dội hơn.


"Thất bại rồi..." Diệp Chi kinh hoàng lùi lại. "Nước tịnh hóa không đủ sức diệt trừ chúng!"


Đạt đứng vịn tay vào thành bể bê tông lạnh ngắt, cánh tay phải hoại tử sáp hóa nhói lên đau đớn dữ dội do hấp thụ phản phệ oán khí từ lòng bể dội lên. Toàn bộ số Đan Hoàn Hoạt Huyết Định Hồn dự trữ của tiệm thuốc đã bị tiêu tốn sạch sẽ cho các nạn nhân phía trước. Anh đã cạn kiệt tài nguyên trị liệu hoàn chỉnh.


"Không thể dùng cách thông thường..." Đạt thở dốc qua chiếc Mặt Nạ Sáp Tịnh Hóa đã chuyển sang màu xám xịt. Đôi mắt sáng lạnh của anh nhìn chằm chằm vào bầy quỷ ký sinh đang ngoằn ngoèo dưới đáy bể nước chung. "Chúng bám quá chặt trong bóng tối đáy nước, nước tịnh hóa thông thường sẽ bị số lượng của chúng nuốt chửng. Muốn tiêu diệt tận gốc nguồn phát dịch bệnh này, ta bắt buộc phải dùng đến Hương Trận Tịnh Hóa quy mô lớn để xông khói khử trùng tâm linh toàn bộ lòng bể..."


Nhưng áp lực chiến thuật đang đè nặng lên vai chàng y sĩ trẻ. Tiếng gào rú điên loạn của các nạn nhân từ dãy nhà trọ phía trước đang ngày một lớn hơn, báo hiệu kết giới khóa hồn của chín mươi lăm cây châm bạc sắp sửa bị oán độc cực hạn phá vỡ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!