Bẫy Rập Của Vô Thường Giả
Làn sương xám của Ngõ Sương Mù cuộn xoáy như một bầy rắn đói, nuốt chửng những tia sáng lập lòe cuối cùng của Chợ ma giờ Tý phía sau lưng Hứa Minh Đạt. Không khí đột ngột chìm vào một khoảng lặng đông cứng, lạnh buốt đến mức hơi thở của anh vừa phả ra đã ngay lập tức ngưng tụ thành những hạt sương xám xịt, lững lờ trôi nổi rồi tan rã.
Cánh tay phải của Đạt quấn chặt trong lớp băng gạc đen tẩm bột chu sa hoàn toàn vô lực, nặng trĩu như một khúc gỗ mục dính vào bả vai. Vết hoại tử sáp hóa dưới lớp vải lanh thô đang nhói lên từng cơn bỏng rát nhẹ, âm thầm gặm nhấm kinh mạch phách âm của anh. Đạt dùng bàn tay trái lành lặn khẽ siết chặt túi gấm chứa hạt giống Cỏ Đoạn Hồn vừa giao dịch thành công, mắt dán chặt xuống nền đá ẩm ướt loang lổ rêu đen.
Ngay phía trước, cách anh chưa đầy năm bước, một bóng đen khổng lồ đang lừng lững bước ra từ màn sương dày đặc.
Kẻ chặn đường cao hơn hai mét, khoác trên mình bộ áo choàng đen rách rưới, tơ tướp như những dải vải liệm mục nát dưới mộ sâu. Trên đầu hắn là chiếc mũ cao nhọn hoắt đặc trưng của âm sai tuần tra, nhưng gương mặt ẩn dưới vành mũ lại được che khuất bởi một chiếc mặt nạ quỷ trắng bệch, trơ trọi hai hốc mắt tối om không một tia sáng. Tay trái hắn kéo lê một sợi xích sắt đen sạm trên mặt đá, phát ra những tiếng kẹt kẹt rợn người, tỏa ra làn khói đen kịt tanh nồng mùi tử khí.
"Hứa Minh Đạt."
Giọng nói của kẻ kia vang lên, trầm đục, khàn khàn như tiếng hai phiến đá mộ cọ xát vào nhau giữa nghĩa địa hoang vu. Luồng âm phong từ miệng hắn phả ra mang theo hơi lạnh thấu xương, thổi bay gấu áo dài linen xám của Đạt.
"Ngươi là người phàm, dám cả gan thâm nhập cõi âm, dùng tiền giả giao dịch lậu dược liệu tâm linh tại chợ ma, phá hoại trật tự sinh tử. Hôm nay, bổn sai đại diện Hiệp Hội Giám Sát Nhân Quả, tróc nã phách âm của ngươi xuống địa ngục phán xét!"
Đạt không ngước đầu lên. Tuân thủ nghiêm ngặt Luật Giao Dịch Không Nhìn Mặt, anh cúi đầu, cằm thu sát vào cổ áo, mắt quan sát đôi bàn chân của kẻ đối diện. Đôi ủng da lớn bám đầy bùn đất nghĩa trang của hắn giậm mạnh trên mặt đất, nhưng Đạt nhạy bén nhận ra một điểm bất thường: gót chân của hắn chạm hoàn toàn xuống đất, không hề có sự lơ lửng cách mặt đất hai phân như những vong hồn hay quỷ sai thực sự mà anh từng gặp.
Cùng lúc đó, chiếc La Bàn Đồng Đen giấu trong túi áo dài của Đạt đột ngột rung lắc dữ dội. Mặc dù không chạm tay vào, anh vẫn cảm nhận được mặt kính nứt rạn của la bàn đang nóng lên, kim chỉ nam bên trong xoay ngược chiều kim đồng hồ liên tục với tốc độ chóng mặt.
"Xoay ngược chiều liên tục... Báo động oán khí cực hạn!"
Thần thức của Đạt khẽ động. Quỷ sai thật của âm phủ chấp pháp mang theo âm khí lạnh lẽo nhưng có trật tự phong thủy rõ ràng, tuyệt đối không bao giờ tỏa ra luồng oán khí hỗn loạn, nhầy nhụa như thế này. Hơn nữa, Khứu Giác Tâm Linh của anh đang hoạt động cực hạn. Lách qua mùi sáp nến và tử khí thông thường, anh ngửi thấy một mùi hương cực kỳ quen thuộc bốc lên từ sợi xích sắt đen của kẻ chặn đường.
Mùi formalin nhà xác.
Đó là mùi đặc trưng của những tử thi được bảo quản trong hầm ngầm của Trương Hoài – gã pháp y tha hóa tại bệnh viện đa khoa.
"Kẻ này không phải quỷ sai... Hắn là ác linh biến hình do Trương Hoài phái đến!"
Đạt lập tức đưa ra suy luận trong đầu. Trương Hoài biết anh đang tìm kiếm Cỏ Đoạn Hồn để kiềm chế độc tố sáp hóa, nên đã dùng máu của những xác chết oan khuất luyện ra con ác quỷ này, khoác lên nó lớp vỏ bọc quỷ sai để lừa gạt, ép anh dâng nộp báu vật.
Nhưng Đạt không vội vàng vạch trần. Anh biết mình đang ở ranh giới giữa chợ ma và dương thế, nếu hấp tấp động thủ, oán khí dao động sẽ thu hút bầy quỷ đói vãng lai xung quanh kéo đến nuốt chửng linh hồn anh. Anh cần dụ đối phương vào cự ly gần để ra đòn chí mạng bằng tay trái.
Đạt khẽ lùi lại nửa bước, giả vờ run rẩy, giọng nói run lên đầy sợ hãi:
"Âm sai đại nhân bớt giận... Tiểu nhân chỉ vì muốn cứu mạng người mẹ đang hôn mê nên mới mạo muội phạm luật... Xin đại nhân khai ân, tiểu nhân sẵn sàng bồi hoàn toàn bộ âm đức tích lũy được..."
"Hừ! Âm đức của ngươi đã trở về con số không tròn trĩnh từ trận đấu pháp trước, lấy gì bồi hoàn?" Kẻ mạo danh Hắc Vô Thường bước tới một bước, sợi xích sắt đen rít lên kèn kẹt trên mặt đá, khoảng cách giữa hai bên thu hẹp xuống còn ba bước. "Muốn xóa tội, cách duy nhất là giao nộp cuốn Âm Dương Bản Thảo của gia tộc ngươi cho bổn sai mang về âm ty niêm phong. Nếu không, sợi xích câu hồn này sẽ xé rách phách âm của ngươi ngay lập tức!"
Nghe đến đây, Đạt hoàn toàn xác định được dã tâm của kẻ đối diện. Quỷ sai chấp pháp thật sự chỉ quan tâm đến thọ mệnh và nhân quả ghi trong sổ sinh tử, tuyệt đối không bao giờ thèm khát một cuốn sách đông y cổ truyền của người phàm. Hành động tham lam muốn cướp đoạt gia bảo chính là sơ hở lớn nhất vạch trần bộ mặt thật của hắn.
"Tiểu nhân... tiểu nhân mang theo sổ khám bệnh ở đây... Xin đại nhân đối chiếu danh tính trước..."
Đạt vờ run rẩy thọc tay trái vào hòm thuốc gỗ gụ đeo bên hông, nhưng thay vì rút sách cổ, anh rút ra cuốn Sổ Khám Bệnh Âm Ty mỏng manh, nâng niu bằng hai tay dâng lên phía trước.
"Vút!"
Một tiếng xé gió sắc lạnh vang lên. Kẻ giả mạo Hắc Vô Thường không thèm nhìn cuốn sổ, vung mạnh sợi xích sắt đen sạm đánh gạt mạnh một cú.
"Bộp!"
Sức mạnh oán khí cực hạn từ sợi xích sắt chấn động mạnh vào cổ tay trái của Đạt, đánh văng cuốn Sổ Khám Bệnh Âm Ty bay xa hơn ba mét, rơi xoạch xuống nền đá ẩm ướt đầy sương mù xám. Lực chấn động lạnh buốt truyền vào kinh mạch tay trái khiến Đạt tê dại, lồng ngực nhói lên đau đớn.
"To gan! Dám dùng thứ sổ sách phàm trần để trì hoãn thời gian! Giao sách cổ ra, hoặc chết!" Kẻ mạo danh gầm lên, bước tới bước cuối cùng, bàn tay đen đúa đầy móng vuốt rỉ ra oán dịch formalin vươn thẳng về phía hông Đạt, nơi cất giữ Âm Dương Bản Thảo.
Chính là lúc này!
Khi kẻ mạo danh hoàn toàn chủ quan, tin rằng Đạt đã bị uy danh quỷ sai dọa đến mức không dám phản kháng, Đạt đột ngột di chuyển.
Chân trái anh quét một vòng tròn nhỏ trên mặt đất, thân hình gầy guộc khẽ nghiêng sang một bên theo sơ đồ chòm sao Bắc Đẩu của Định Thần Bộ Pháp. Sợi xích sắt đen của kẻ mạo danh vung sượt qua vai áo linen xám của anh chỉ trong gang tấc, mang theo luồng âm phong lạnh buốt cạo rách một mảng vải thô.
Cùng lúc đó, ngón tay trái của Đạt di chuyển nhanh như chớp. Anh búng nhẹ nắp Hộp Châm Bạc Âm Dương bên hông, kẹp chặt một cây châm bạc dài ba thốn giữa hai ngón trỏ và ngón giữa.
Linh lực dược thể mỏng manh từ đan điền dồn lên ngón tay trái, truyền thẳng vào thân châm. Cây châm bạc rèn bằng thép lạnh trộn chu sa tịnh hóa lập tức rực sáng lên một luồng hào quang xanh lục dịu mát, phát ra tiếng u uất thanh khiết xua tan màn sương xám xung quanh.
Đạt nín thở, nhãn lực tập trung cao độ vào chiếc mặt nạ quỷ trắng bệch của đối phương. Vận dụng Vọng Chẩn Âm Dương, anh nhìn thấu qua lớp sáp hóa và ảo ảnh sương mù đen, phát hiện ra một điểm xoáy oán khí nhấp nháy màu đỏ tía nằm ngay giữa trán của kẻ mạo danh.
Đó là Huyệt Biến Hình – điểm nút tà thuật duy nhất duy trì ảo giác quỷ sai của con ác quỷ.
"Trấn phách định hồn, hiện nguyên hình cho ta!"
Đạt trầm giọng quát lớn, tay trái phóng châm cực nhanh.
"Vút!"
Cây châm bạc rít gió, vạch ra một đường sáng xanh tịnh hóa hoàn mỹ giữa màn đêm của Ngõ Sương Mù, cắm chính xác tuyệt đối vào giữa trán của kẻ mạo danh Hắc Vô Thường.
"Gào... o o o!"
Một tiếng thét thảm thiết, chói tai vang lên, chấn động đến mức làm rụng rời những rặng tre già quanh ngõ. Ngay khi châm bạc cắm ngập vào huyệt đạo, luồng hào quang tịnh hóa chu sa bùng cháy dữ dội.
Lớp áo choàng đen rách rưới và chiếc mặt nạ quỷ trắng bệch của kẻ mạo danh lập tức bị ngọn lửa xanh lục thiêu rụi, phân rã thành những làn khói xám. Bộ mặt thật của hắn lộ ra dưới ánh trăng khuyết: đó không phải quỷ sai uy nghiêm của âm phủ, mà là một con ác quỷ biến dị nhầy nhụa, cơ thể kết cấu bằng hàng chục khúc xương người chết mục nát quấn quanh bởi những sợi xích sắt rỉ sét, bốc mùi formalin và oán độc nồng nặc.
Con quỷ quằn quại trên mặt đất, oán dịch đen từ trán nó phun ra xèo xèo khi va chạm với linh lực tịnh hóa của châm bạc. Nhưng tà lực của nó quá đậm đặc. Sợi xích sắt giả dính đầy oán dịch đen quật mạnh một cú cuối cùng vào hòm châm cứu của Đạt trước khi tan rã.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm chói tai. Hộp Châm Bạc Âm Dương bên hông Đạt bị chấn động mạnh. Mặc dù hộp gỗ không vỡ, nhưng Đạt bàng hoàng nhìn thấy ba cây châm bạc bên trong góc hộp đã bị oán dịch đen ăn mòn, lập tức biến thành màu đen xỉn hoen gỉ, mất đi hoàn toàn linh tính tịnh hóa.
"Cái giá phải trả... Ba cây châm bạc bị nhiễm độc nặng, cần phải tịnh hóa lại dưới ngọn lửa lò nung đồng đen mới có thể tái sử dụng..." Đạt thầm nghĩ, lòng xót xa nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào con quái vật đang phân rã.
Con ác quỷ xương khô quằn quại dưới đất, cơ thể nhầy nhụa dần hóa thành một đống tro đen rỉ oán khí. Nhưng trước khi phần đầu của nó hoàn toàn tan biến vào làn sương xám, hai hốc mắt trống rỗng đột ngột rực lên ánh lửa đỏ máu tà ác.
Gương mặt nhầy nhụa của nó biến đổi, méo mó hiện lên nụ cười điên cuồng, tàn nhẫn của pháp y Trương Hoài. Giọng nói của Trương Hoài vang vọng ra từ đống tro tàn, cười lớn đầy đắc thắng:
"Hứa Minh Đạt... ngươi nghĩ mình thắng rồi sao? Ha ha ha! Con quỷ này chỉ là bẫy rập để giữ chân ngươi ở chợ ma qua giờ Tý! Ngay lúc này, tại nhà xác bệnh viện đa khoa, ta đã hoàn thành nghi thức hiến tế máu của bốn mươi chín xác chết... Dịch bệnh Thối Rữa Linh Hồn diện rộng đã chính thức được kích hoạt! Sáng mai... toàn bộ khu ổ chuột Phòng trọ số 44 sẽ biến thành địa ngục trần gian! Ngươi giỏi y thuật... để xem ngươi cứu được bao nhiêu người! Ha ha ha..."
Tiếng cười điên cuồng tắt lịm khi đống tro đen hoàn toàn rữa nát thành thứ dịch lỏng không màu, bốc hơi mất hút vào lòng đất đá của Ngõ Sương Mù.
Màn sương xám dần tan đi, trả lại vẻ yên tĩnh cô tịch của con hẻm cụt phố cổ Đông y ban đêm. Đạt đứng lặng người giữa ngõ tối, tay trái siết chặt túi hạt giống Cỏ Đoạn Hồn hoang dã vừa đoạt được, lồng ngực phập phồng thở dốc.
Lời cảnh báo kinh hoàng của Trương Hoài như một gáo nước đá dội thẳng vào linh hồn đang thối rữa của anh. Sáng mai, dịch bệnh Thối Rữa Linh Hồn diện rộng sẽ bùng phát tại Phòng trọ số 44. Hàng vạn sinh mạng người dân nghèo đang nằm trong tay gã pháp y tàn ác kia, và anh chỉ còn chưa đầy sáu tiếng đồng hồ để chuẩn bị mẻ thuốc giải đầu tiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!